(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 192:
Kẻ trong cuộc mới thấu rõ đường đi nước bước, Sở Hoan khẽ chạm vào lọ xắc, đưa mắt nhìn Hoàng Như Hổ. Hoàng Như Hổ trong lòng dấy lên chút bất an, chẳng thể k��m được mà liếc nhìn Ngọc Hồng Trang, song Ngọc Hồng Trang vẫn điềm nhiên như không, trên gương mặt nàng vẫn điểm nét cười quyến rũ khôn tả.
Ngón tay Sở Hoan đặt lên lọ xắc, bắt đầu xoay lắc trên mặt bàn. Những tiếng ma sát giữa miệng lọ và mặt bàn vang lên chói tai. Từ đầu đến cuối, Sở Hoan không hề nhấc lọ xắc lên, chỉ lắc ngay trên mặt bàn, song động tác lại vô cùng điêu luyện. Phùng Ngọ Mã vẫn đứng một bên, vẻ mặt chẳng chút biểu cảm, giờ đây, khi chứng kiến những động tác của Sở Hoan, ánh mắt hắn lộ rõ vẻ kinh ngạc tột độ.
Nhanh chóng, Sở Hoan dừng lọ xắc lại, chậm rãi thu tay về.
Doanh Nhân trong lòng bồn chồn lo lắng, chẳng thể ngồi yên, đứng phắt dậy, bước tới cạnh Sở Hoan, hơi kích động hỏi: – Sở Hoan, kết quả ra sao rồi?
Kỳ thực, trong lòng hắn cũng có đôi phần bất an.
Dẫu có thua cũng chẳng phải chuyện gì to tát, nhưng số bạc này lại do Hoàng đế bệ hạ đích thân phê chuẩn. Nếu để thua, đây tuyệt nhiên không phải chuyện đơn giản. Lúc này, mọi hy vọng của Doanh Nhân đều đặt cả vào Sở Hoan, coi Sở Hoan như một vị cứu tinh vậy.
Tôn Đức Thắng cũng hơi kích động, khuôn mặt mập mạp ửng đỏ, tiến sát lại gần. Doanh Nhân do dự một thoáng, cuối cùng cũng đưa tay mở lọ xắc ra.
– Trời ạ, mười tám điểm! Tôn Đức Thắng là người đầu tiên kêu lên, âm thanh chói tai. Rõ ràng hắn vô cùng hưng phấn. Lúc này, thấy vậy, hắn bắt đầu thở gấp, hưng phấn nói: – Điện... à, Từ công tử, mười tám điểm, là mười tám điểm...
Doanh Nhân thấy ba quân xắc trong lọ đều là sáu điểm, trong lòng còn kích động hơn cả Tôn Đức Thắng. Lúc này, hắn không chỉ cảm thấy thắng được tiền bạc mà còn là chiến thắng trong cuộc đối đầu này, khiến sự hiếu thắng của hắn vô cùng vui mừng.
Vẻ mặt Hoàng Như Hổ biến sắc, chẳng thể ngờ Sở Hoan lại có thể lắc ra số điểm như vậy. Cả hai người đều lắc được mười tám điểm, dựa vào quy định đã đề ra trước đó, Sở Hoan là người giành chiến thắng.
Ngọc Hồng Trang vẫn giữ nụ cười quyến rũ ấy, hai bàn tay vỗ vào nhau, ỏn ẻn nói: – Sở công tử quả thật lợi hại, kỹ thuật điêu luyện, lại thêm chút may mắn nữa. Xem ra đúng là chân nhân bất lộ tướng, vừa nãy nô gia đã được mở rộng tầm mắt rồi.
Nàng cười vô cùng quyến rũ, vẻ mặt đầy vui vẻ, khiến người khác nhìn vào cứ ngỡ nàng là người giành chiến thắng chứ không phải kẻ thua cuộc.
Hoàng Như Hổ thấy Ngọc Hồng Trang nói vậy, cũng liền đưa hai ngàn một trăm lượng cho Sở Hoan, cười nói: – Sở công tử quả nhiên lợi hại!
Vừa nãy hắn đã quan sát Sở Hoan rất kỹ lưỡng, từ đầu đến cuối không hề có chút gian xảo nào. Ba con xúc xắc này hoàn toàn dựa vào kỹ thuật điêu luyện của hắn mà giành chiến thắng. Hiện tại, hắn không rõ kỹ thuật chơi của Sở Hoan quả thật kinh thiên động địa, hay tiểu tử này chỉ gặp may, hoặc là hội tụ cả hai yếu tố.
Vẻ mặt Doanh Nhân lúc trước còn chút lo lắng, nhưng giờ thì hoàn toàn thoải mái, vỗ vào vai Sở Hoan nói: – Song Nhi, ngươi được lắm, bản... bản công tử nhất định sẽ báo đáp ngươi thật xứng đáng!
Sở Hoan cười nói: – Lúc này, Từ công tử vẫn còn thua ba ngàn tám trăm lượng phải không?
Doanh Nhân gật đầu, hiểu ý. Tuy ván này giành chiến thắng, nhưng chỉ thắng được hai ngàn một trăm lượng, còn một ngàn bảy trăm lượng nữa, đó cũng chẳng phải con số nhỏ.
Sở Hoan hỏi: – Từ công tử, không biết ngài còn tin tưởng tại hạ nữa không?
Lúc này, Doanh Nhân đã hoàn toàn khâm phục Sở Hoan sát đất, chẳng chút do dự nói: – Sở Hoan, sự tín nhiệm của bản công tử đối với ngươi không hề có chút nghi ngờ nào.
Sở Hoan mỉm cười, hắn cũng dứt khoát, đẩy toàn bộ số tiền tài lên phía trước, nhìn chằm chằm Hoàng Như Hổ nói: – Ông chủ Hoàng, một ván chưa đã thèm, chúng ta chơi tiếp nhé. May mắn ta mới thắng ngài được một ván, cũng coi như tạo cơ hội để ngài gỡ lại, ngài thấy sao?
Ván cược lần này đã lên tới bốn ngàn hai trăm lượng, có thể nói chưa từng có ván cược nào lớn đến vậy. Dù Hoàng Như Hổ đã làm ở phường cược này bao nhiêu năm, chiến với bao nhiêu đối thủ, nhưng chưa một lần nào chơi một ván lớn đến thế này.
Vẻ mặt Sở Hoan vẫn điềm tĩnh, nhìn vào khuôn mặt hắn, chẳng phát hiện chút suy tư nào. Hắn đẩy số tiền bốn ngàn hai trăm lượng ra, tựa như đang cược dăm ba lượng, khí chất vô cùng điềm tĩnh.
Lúc này, Doanh Nhân cũng đã bình tĩnh trở lại, thấy Sở Hoan như vậy, trong ánh mắt hắn tuy hiện lên chút vui sướng. Còn Phùng Ngọ Mã, kẻ đứng như cột điện từ đầu đến cuối, lúc này cũng đã liếc nhìn Sở Hoan, trên khóe miệng lóe lên một nụ cười thoáng qua, hiển nhiên là tán thưởng sự quyết đoán và bình tĩnh của Sở Hoan.
Duy chỉ có Tôn Đức Thắng là lo lắng không yên. Thắng được một ván, tuy khiến hắn vô cùng vui mừng, nhưng nếu ván này mà thua, thì mọi thứ đều công cốc. Hiện tại, hắn không lo lắng đến ngân lượng mà lo lắng đến bản chỉ kia. Nếu bản chỉ bị mất, đến lúc điều tra ra, biết được Doanh Nhân thua bạc, thì cái đầu của Tôn Đức Thắng hắn sẽ là người đầu tiên rơi xuống đất.
Hắn muốn nói, nhưng nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của Doanh Nhân đang nhìn về phía mình, hắn không dám mở miệng nữa. Khó khăn lắm mới bình tâm được chút, giờ đây lại còn lo sốt vó hơn.
Vận may của con người có thể có một lần, nhưng không thể liên tiếp hai ba l��n. Hắn thấy Sở Hoan thắng nổi Hoàng Như Hổ đúng là khó như lên trời.
Thấy lông mày Hoàng Như Hổ nhíu lại, Sở Hoan cười nói: – Sao vậy, ông chủ Hoàng không dám chơi sao?
Vẻ mặt Hoàng Như Hổ tỏ ra khó coi. Ngọc Hồng Trang thì chớp chớp mắt, bĩu đôi môi hồng gợi cảm, nũng nịu nói: – Sở công tử, người làm vậy chẳng phải coi thường người ta rồi sao?
Nàng giả vờ không hài lòng, nhưng lại càng thêm quyến rũ. Vẻ kiều diễm ướt át.
Chưa đợi Sở Hoan lên tiếng, Ngọc Hồng Trang đã cầm lọ xắc lên, liếc nhìn Sở Hoan một cái rồi dịu dàng nói: – Sở công tử chẳng coi ai ra gì, nô gia không phục. Tuy nô gia là thân nữ nhi, nhưng cũng chẳng để ai làm mất mặt, cũng muốn lấy lại những gì bị người ta lấy đi. Sở công tử, ván này nô gia sẽ cùng người chơi, người thấy sao?
Lời Ngọc Hồng Trang vừa dứt, Hoàng Như Hổ chủ động đứng dậy. Ngọc Hồng Trang cũng không khách khí ngồi ngay đối diện Sở Hoan, thân người hơi nghiêng về phía trước, theo đó, đôi ngực đầy đặn lồ lộ ra vô cùng bắt mắt, lại thêm trắng nõn, mịn màng, khiến người ta c��m thấy chỉ cần búng nhẹ một cái là như có thể vỡ òa, thật là khó cưỡng.
Sở Hoan thấy Ngọc Hồng Trang xuất trận, biết rằng đối phương hẳn đã nhận ra những tuyệt kỹ của mình, nên cần phải đề phòng. Dù sao hơn bốn ngàn lượng cũng chẳng phải con số nhỏ.
Hoàng Như Hổ phải nhường chỗ cho Ngọc Hồng Trang thì chắc hẳn trình độ bài bạc của nàng còn hơn hẳn Hoàng Như Hổ. Chẳng ngờ một cô nàng ngực nở nang như vậy mà lại là một cao thủ bài bạc, thật là bất ngờ.
– Bà chủ Ngọc ra tay, đó là niềm vinh hạnh của Sở mỗ.
Sở Hoan mỉm cười nói.
Ngọc Hồng Trang chớp chớp đôi mắt mê hồn, cười quyến rũ nói: – Nhưng có những điều tục lệ phải nói trước. Vừa nãy Sở công tử đã được hưởng thụ đãi ngộ của quý khách rồi, ván này thì phải chơi theo luật của chúng ta.
– Ý của bà chủ Ngọc là gì?
– Khi cùng một điểm số, không thể tính là người thắng cuộc.
Ngọc Hồng Trang dịu dàng nói, một cánh tay đặt trên bàn, đôi ngực đầy đặn ấy cũng đè nén vào mép bàn, như muốn nổ tung, càng thêm quyến rũ và gợi cảm, nói: – Nếu cùng số điểm, chúng ta phải chơi lại đến khi nào phân được thắng bại thì thôi... Sở công tử, người nói xem quy luật này thế nào?
Sở Hoan cười nói: – Rất công bằng!
Hắn biết rằng, Ngọc Hồng Trang cũng đã kiêng nể tài năng chơi bài của mình rồi, nên mới bày ra quy luật mới này.
Ngọc Hồng Trang thấy Sở Hoan đồng ý, cười khanh khách nói: – Sở công tử quả thật là sảng khoái, là một nam nhân nô gia thấy hấp dẫn nhất...!
Giọng nói của nàng vừa lanh lảnh vừa dịu dàng. Lời này vừa nói ra, những nam nhân nghe thấy, ai nấy đều tỏ ra ghen tức. Sở Hoan nghe được câu này cũng thấy rất vinh dự, nhưng vẫn giữ thái độ bình tĩnh tuyệt đối.
Hắn biết rằng, khi thi triển kỹ thuật chơi, điều quan trọng nhất là phải giữ được sự bình tĩnh tuyệt đối, chẳng thể có chút tạp niệm nào. Chỉ cần trong lòng có chút tạp niệm, khả năng phán đoán của bản thân sẽ bị suy yếu, đến lúc lắc lọ sẽ không tránh khỏi sai sót. Mà kỹ thuật lắc lọ chính là một tuyệt học, chỉ cần có một chút sơ sẩy, điểm số trong lọ sẽ hoàn toàn thay đổi. Cho dù là cao thủ bậc nhất thiên hạ, nếu không có mánh khóe, nếu không có một yếu tố khách quan nào ảnh hưởng đến, cũng không dám nói một trăm phần trăm lắc ra được điểm số mà mình mong muốn.
Đạo lý này, từ xưa đến nay đều như vậy cả.
Ngọc Hồng Trang đã xuất trận, cũng chứng tỏ tài nghệ của nàng cũng chẳng phải hạng tầm thường. Mà những cao thủ thì hiểu rõ những ngoại cảnh ảnh hưởng đến tâm lý. Nàng thi thoảng thay đổi tư thế hoặc cố gắng làm mê hoặc đối phương, đó cũng là một thủ đoạn gây nhiễu đối phương.
Đối với điểm này, Ngọc Hồng Trang tất nhiên rất tự tin, nên nàng rất khéo léo tạo dáng ngồi, cũng đã triển khai mọi tư thế chuẩn bị rồi.
Doanh Nhân tất nhiên chẳng thể hiểu được những mánh khóe ẩn chứa trong đó. Cho dù Ngọc Hồng Trang làm những động tác nhằm phân tán tư tưởng đối phương, thì Doanh Nhân cũng chỉ cho rằng nàng có thiên phú như vậy thì được phép khoe ra, kỳ thực hắn không hiểu được huyền cơ tiềm tàng bên trong. Hắn khẽ vỗ vai Sở Hoan nói: – Sở Hoan, ngươi cứ cố gắng chơi với nàng, không quan trọng thắng hay thua. Cho dù có thua, bản công tử cũng không trách ngươi đâu. Số bạc ngươi bị thua, sau này bản công tử sẽ trả lại cho ngươi gấp đôi.
Sở Hoan mỉm cười gật đầu, tự nhiên thấy rất quý mến Doanh Nhân này, ít nhất tấm lòng Doanh Nhân cũng khá khoáng đạt.
Sở Hoan ổn định tinh thần, hắn không thèm nhìn vẻ mặt quyến rũ và tư thế ngồi như muốn thiêu đốt ánh mắt đối phương. Hắn giơ tay nói: – Bà chủ Ngọc mời chơi trước!
Ngọc Hồng Trang cũng không khách khí, bàn tay nhỏ nhắn cầm lấy lọ xắc. Động tác của nàng tuyệt đẹp, cho dù là lắc lọ xắc, cũng phong tình vạn chủng. Cánh tay lắc lắc thì toàn bộ cơ thể cũng uyển chuyển theo rất nhịp nhàng, nhất là bộ ngực mềm mại kia cứ lắc nhịp rất nhịp nhàng, vẻ mặt thì mỉm cười đầy ẩn ý nhìn về phía Sở Hoan.
Bản dịch này, toàn quyền thuộc về Truyen.Free.