(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 258:
Sở Hoan nhìn Nguyên Vũ lại hộc máu, biết rằng người này khó lòng sống sót được bao lâu nữa.
Nguyên Vũ ho khan vài tiếng, dùng ánh mắt sắc như dao nhìn Doanh Nhân, rồi chậm rãi cất lời:
– Ngươi coi hắn là huynh đệ, nhưng hắn có coi ngươi là huynh đệ không? Tuy ta không thể xác định thân phận của bọn chúng, nhưng ngươi hãy đặt tay lên ngực mà tự vấn: cuộc mai phục lần này, ai là chủ mưu đứng sau? Việc ngươi đến Trung Nghĩa trang có bao nhiêu người hay biết? Năm xưa, Doanh Tường quả thực đã coi Pháp khí này là báu vật, lưu lại để trấn hồn, tuyệt nhiên sẽ không buông tay. Hắn cũng không muốn để nhiều người biết nơi đây còn có Pháp khí, hắn sai ngươi đến lấy, liệu có phải là đường đường chính chính chăng?
Doanh Nhân run lên, trầm giọng hỏi lại:
– Ngươi… ngươi nói vậy là có ý gì?
Nguyên Vũ khẽ thở dài:
– Đứa trẻ ngốc này, ngươi không nghĩ hắn cản đường ngươi, nhưng hắn lại cho rằng ngươi chính là kẻ cản đường hắn.
– Không!
Doanh Nhân quả quyết nói:
– Thái tử ca ca tuyệt đối sẽ không phái người ám hại bổn vương. Huynh ấy… nhất định không làm chuyện đó.
Nguyên Vũ già nua bật ra tiếng cười quái dị:
– Lòng người khó dò lắm. Ngươi còn trẻ tuổi, cũng không trách được mẫu thân ngươi không nói rõ chân tướng cho ngươi. Nàng là muốn bảo vệ ngươi, nàng sợ sau khi ngươi biết thân thế của mình, trong lòng xao động, rất có thể sẽ lâm vào hiểm cảnh.
Cơ mặt Doanh Nhân khẽ co giật, gã giơ tay nói:
– Pháp khí đâu? Giao cho bổn vương.
Lần này Nguyên Vũ không hề chần chừ, chậm rãi đứng dậy, lùi vào thông đạo tối tăm vừa đi qua. Sở Hoan đang lo sợ có điều dối trá, thì nghe thấy một tiếng động kỳ quái vang lên, rất nhanh sau đó thấy Nguyên Vũ hai tay ôm một chiếc hộp gỗ đi ra, dưới tầm mắt của Doanh Nhân và Sở Hoan, y bước đến bên bàn đá, đặt chiếc hộp lên, rồi lặng lẽ mở ra trước mặt Doanh Nhân.
Doanh Nhân nghi hoặc nhìn chiếc hộp gỗ, rồi thắc mắc hỏi:
– Đây chính là Pháp khí trấn hồn mà ngươi nói sao?
Nguyên Vũ khẽ gật đầu nói:
– Đây là binh khí năm xưa của Trung Lăng Hiếu vương nước Hán Dương. Trung Lăng Hiếu vương võ công chỉ thuộc loại bình thường, nhưng nhờ binh khí này mà y đã giết chết sáu huynh đệ dũng mãnh của đội thân vệ Đại Hoa ta. Chúng ta phải vất vả lắm mới bắt đư���c hắn, đoạt lấy binh khí này.
Lòng hiếu kỳ của Doanh Nhân trỗi dậy, gã đưa tay mở chiếc hộp gỗ, thấy bên trong có một vật được bọc trong miếng vải gấm màu vàng, liền nhìn về phía Sở Hoan nói:
– Sở Hoan, ngươi lấy nó ra đi!
Sở Hoan đứng dậy, lấy vật đó từ bên trong hộp ra, đặt ngang trên bàn đá, cảm thấy vật đó cứng rắn vô cùng, đoán hình dạng thì dường như đó là một cây đao.
Hắn mở miếng lụa gấm bọc bên ngoài Pháp khí ra, đột nhiên thấy trước mắt sáng rực, hồng quang mãnh liệt, bên trong miếng lụa vàng không ngờ lại là một binh khí đỏ thẫm.
Doanh Nhân lúc này cũng đã nhìn thấy, buột miệng kêu "A" một tiếng.
Cuối cùng Sở Hoan cũng đã thấy rõ ràng, bên trong miếng lụa gấm quả thật là một cây đao, nhưng không phải là một cây đao bình thường.
Cái chuôi đao này có sống đao mỏng hơn so với bình thường, nhưng lưỡi đao lại sắc bén hơn hẳn. Toàn bộ thân đao nhìn qua dường như mỏng hơn một nửa so với đại đao bình thường, chẳng trách khi cầm trên tay lại thấy nhẹ bẫng.
Thông thường mà nói, khi múa đao cần hùng hồn cương mãnh, thân đao dày rộng có thể gia tăng sức nặng và áp lực. Nếu thân đao quá mỏng, ngược lại sẽ dễ dàng bị bẻ gãy, nên người thợ thủ công khi đúc đao sẽ thường làm cho đao dày thêm chứ không đánh mỏng.
Nhưng chuôi đao trước mắt này hiển nhiên là một ngoại lệ.
Ngoài điều đó ra, điều khiến người khác phải kinh ngạc là màu sắc của chuôi đao. Sở Hoan có thể nói đã từng thấy vô số binh khí, hắn lại giỏi dùng đao, chứng kiến đại đao tuy không đến ngàn thanh nhưng cũng phải bảy tám trăm, trong số đó có không ít bảo đao, nhưng hắn chưa từng chứng kiến cây đại đao nào toàn thân có màu đỏ thẫm như vậy cả.
Giống như vừa được tôi luyện trong lửa, toàn thân đao giống như bị hun đỏ, lại giống như dính máu tươi, vừa lấy ra từ bên trong dòng sông máu.
Nhưng màu sắc lại rất đều, toàn bộ cây đao đều mang một màu đỏ thẫm đồng đều.
Doanh Nhân kinh ngạc một hồi lâu, cuối cùng hỏi:
– Đây chính là Pháp khí mà Thái tử ca ca sai bổn vương đi lấy sao?
Nguyên Vũ gật đầu:
– Không sai, chính là cây Huyết Ẩm đao này!
– Huyết Ẩm đao?
Doanh Nhân nhíu mày:
– Cái tên này… không hay chút nào!
– Tên tuy rằng máu tanh nhưng quả thực là một bảo đao hiếm thấy. Đương kim thiên hạ, khẳng định không tìm ra thanh đao thứ hai nào như vậy!
Trên mặt Nguyên Vũ thoáng hiện vẻ bừng sáng, hiển nhiên y cũng rất tâm đắc thanh đao này:
– Thanh đao này lai lịch tuy không rõ ràng, nhưng là vật tùy thân của Trung Hiếu Lăng vương, binh khí bình thường khó lòng ngăn cản nổi sức mạnh của nó!
– Vì sao quanh thân lại đỏ thẫm như vậy?
– Ta cũng chưa từng gặp quái đao nào như thế.
Nguyên Vũ lắc đầu:
– Năm xưa, hoàng thất Đại Hoa bảo đao nhiều như mây, nhưng e rằng chẳng có thanh nào có thể sánh bằng thanh đao này.
Sở Hoan kinh ngạc nói:
– Thân đao này quả thật rất kỳ lạ. Theo ta được biết, đại đao thông thường, thân đao tuyệt đối sẽ không mỏng như vậy, không như Huyết Ẩm đao này, nếu thực chiến, e rằng chỉ giao thủ vài lần đã bị bẻ gãy.
Nguyên Vũ lắc đầu:
– Thanh đao này không như vậy đâu, nó mỏng nhẹ nhưng cực kỳ bền chắc, căn bản không thể bẻ gãy!
Doanh Nhân suy nghĩ một lát, ra hiệu cho Sở Hoan thu hồi Huyết Ẩm đao, sau đó mới nhíu mày nói:
– Cũng không biết đám Phùng Ngọ Mã hiện tại ra sao rồi? Đã phá vây thoát ra ngoài được chưa?
Đây cũng là điều khiến Sở Hoan bận tâm nhất.
Nguyên Vũ bình tĩnh nói:
– Bất kể bọn họ có phá được vòng vây hay không, chỉ cần tạm thời trốn ở đây, thì sẽ không gặp nguy hiểm. Cho dù đám người kia quay lại, lục soát không tìm thấy cũng sẽ không lưu lại đây lâu. Nơi này đồ ăn thức uống có đủ cho chúng ta cầm cự ba bốn ngày.
Doanh Nhân cũng không nói gì, nhưng sắc mặt lại không được tốt.
Lời Nguyên Vũ vừa nói, gã vẫn còn nhớ, mấu chốt chính là Nguyên Vũ dường như cho rằng kẻ đứng sau màn ám sát lần này chính là Thái tử Doanh Tường.
Doanh Nhân tuy không tin Doanh Tường muốn giết mình, nhưng như lời Nguyên Vũ nói, lòng người khó dò. Hơn nữa, việc gã đến Trung Nghĩa trang là do Thái tử chỉ bảo, chính gã không hề tiết lộ ra ngoài, mà đã có người dẫn đầu mai phục ở đây, chung quy lại cũng khiến người ta không khỏi nghĩ đến việc lần này Doanh Tường có liên quan.
Về thân thế của mình, Doanh Nhân tuy trong lòng bán tín bán nghi, nhưng phần tin tưởng cũng đã chiếm tới bảy tám phần rồi.
Bên trong thạch thất, sau một hồi yên lặng, chợt nghe Sở Hoan cất tiếng:
– Thái… Thái Trang chủ, có một việc, không biết tại hạ có thể hỏi hay không?
Tuy rằng cảm giác Nguyên Vũ không nói dối, nhưng cũng không thể xác định chắc chắn Nguyên Vũ chính là di mạch hoàng tộc Đại Hoa, cho nên Sở Hoan vẫn gọi y là Trang chủ.
Nguyên Vũ nhìn Sở Hoan hỏi:
– Chuyện gì?
Sở Hoan hơi trầm ngâm một lát, cuối cùng hỏi:
– Trang chủ dường như có một việc chưa giải thích rõ. Không biết… có phải Trang chủ cố tình giấu diếm chăng?
– Cái gì?
Doanh Nhân vội vàng kêu lên:
– Sở Hoan, y che giấu điều gì?
Sở Hoan nhìn chằm chằm vào gương mặt già nua của Nguyên Vũ, rồi gằn từng chữ:
– Đầu xuân về!
Doanh Nhân không hiểu gì, còn Nguyên Vũ thì chấn động toàn thân.
Nguyên Vũ còn chưa kịp trả lời, đã nghe Sở Hoan đột nhiên trầm giọng quát:
– Ai?
Vừa nói hắn vừa rút đao bên hông, đôi mắt chợt lóe lên hàn quang, nhìn chăm chú về phía thông đạo tối tăm đối diện.
Địa đạo kia thông ra ngoài trang viên, mấy người bọn họ vẫn còn chưa đi vào, Sở Hoan lúc này đã nhạy bén phát hiện nơi đó có vấn đề.
Doanh Nhân ngây người, Nguyên Vũ thì thất kinh!
– Thái lão trang chủ!
Ngươi quả nhiên không khiến ta thất vọng.
Từ trong địa đạo đen tối kia không ngờ vọng ra tiếng nói, lập tức nghe thấy tiếng động vang lên, là âm thanh quẹt đá lấy lửa, thạch thất chợt sáng rỡ. Lập tức Sở Hoan nhìn thấy từ phía giọng nói phát ra, có một người chậm rãi bước tới, tay cầm cây đuốc.
– Là ngươi?
Nguyên Vũ là người phản ứng đầu tiên, vẻ mặt đại biến, đứng dậy, đến bên cạnh Doanh Nhân để bảo hộ.
Dưới ánh lửa, Sở Hoan cũng đã thấy rõ, người đó không phải ai khác mà chính là công tử Vân Hổ.
Trên khuôn mặt đờ đẫn cứng ngắc của gã, chỉ duy có đôi mắt là mang theo ý cười quái dị.
– Thái Trang chủ, ta vẫn biết là ngươi nhất định sẽ giúp ta mà!
Hổ Văn công tử tuy rằng giọng nói như đang cười, nhưng chỉ có khóe miệng là hơi nhếch lên, cơ mặt gã không hề động đậy.
Doanh Nhân lùi về phía sau vài bước, giọng thất thanh nói:
– Thái Thập Tam, ta vẫn đoán ngươi không có ý tốt, quả nhiên là cùng một giuộc với bọn chúng!
Địa đạo bí mật này Nguyên Vũ một mực nói không ai có thể tìm được, nhưng lúc này, Hổ Văn công tử lại đi ra từ phía đối diện, nếu không phải có liên quan đến Nguyên Vũ thì làm sao có thể tìm đến tận nơi này?
Vừa nghĩ đến chuyện bị Nguyên Vũ bán đứng, Doanh Nhân vừa sợ vừa giận, lùi mấy bước đến bên cạnh Sở Hoan. Sở Hoan đã nắm chặt đao, hộ thân Doanh Nhân.
Nguyên Vũ lúc này lại không hề hoảng loạn, đôi mắt nhìn chằm chằm vào công tử Vân Hổ, giọng lạnh lùng hỏi:
– Ngươi là ai? Vì sao… vì sao lại biết địa đạo này?
Hổ Văn công tử thở dài:
– Nơi này còn có ích gì nữa? Chuyện đến lúc này cũng nên kết thúc đi thôi!
Sở Hoan thản nhiên nói:
– Ngươi cảm thấy mình nhất định sẽ thắng sao?
Trong lòng hắn hiểu rõ, Hổ Văn công tử võ công tuy không kém, nhưng cũng không chắc sẽ chiếm được tiện nghi.
– Chẳng lẽ đến lúc này ngươi còn muốn tuẫn táng cùng hắn sao?
Từ bên trong thông đạo lại truyền đến tiếng nói, giọng nói này rất nhẹ nhàng, cùng với giọng nói, có thêm một người chậm rãi bước tới.
Người này hình dáng khác hẳn Hổ Văn công tử. Gã thân hình thon dài, toàn thân mặc áo lam dài, thắt lưng đeo đai ngọc, tóc búi cao, trên búi tóc có cài ngọc quan, diện mạo vô cùng tuấn lãng, trên mặt mang theo nụ cười hiền hòa, nhìn qua còn tưởng gã là bằng hữu đến chơi.
Người này bên hông không ngờ còn dắt theo một cây sáo trúc màu xanh. Sở Hoan liếc mắt nhìn một cái, lập tức nhớ đến đám rắn nước kia. Đám rắn nước kia chính là bị tiếng sáo trúc này khống chế, xem ra tiếng sáo trúc chính là do công tử áo lam này thổi.
Hổ Văn công tử giơ cao cây đuốc, rồi lùi sang một bên, dường như có vẻ rất kính sợ công tử áo lam.
Nguyên Vũ nhìn thấy công tử áo lam, thần sắc đại biến, lạnh lùng hỏi:
– Là ngươi? Ngươi… bắt nàng… thế nào rồi?
Công tử áo lam ôn hòa cười nói:
– Trang chủ lần này lập công lớn, ta tất nhiên sẽ không bạc đãi ngươi. Ngươi yên tâm, nàng hiện tại đang rất tốt, chỉ cần Doanh Nhân chết, nàng liền có thể trở về bên cạnh ngươi.
Nguyên Vũ quay đầu lại nhìn Doanh Nhân, giọng sầu não nói:
– Ngàn tính vạn tính, vẫn nằm trong bẫy của bọn họ. Là ta đã hại ngươi.
Rồi y đứng chắn ngang giữa Doanh Nhân và đối thủ, lạnh lùng nói:
– Sở Hoan, ngươi dẫn điện hạ mau rời khỏi đây…
Y dường như muốn ngăn cản hai người công tử áo lam và công tử Vân Hổ.
Sở Hoan thần sắc nghiêm trọng, vẫn không rời đi. Hắn hiểu rõ, đối phương có thể biết địa đạo này, hai đầu e rằng đều đã bị phá hỏng, cho dù lúc này có quay lui, con đường đó cũng đã bị phá hỏng rồi.
Công tử áo lam chắp hai tay sau lưng, nhìn về phía Sở Hoan, lại cười nói:
– Sở Hoan, tính mạng con người do cha mẹ ban tặng thật sự không thể xem nhẹ. Ta cho ngươi một cơ hội sống, chỉ cần ngươi giết Doanh Nhân, chúng ta sẽ thả ngươi đi.
Doanh Nhân ngây người, nhìn về phía Sở Hoan. Sở Hoan lúc này nắm chặt đao, dưới ngọn đèn dầu, gương mặt hắn thoạt nhìn khá quái dị.
Công tử áo lam khẽ cười:
– Ngươi không cần lo lắng, chúng ta tuyệt đối không nuốt lời. Đem thủ cấp Doanh Nhân giao cho ta, ngươi có thể bình yên rời khỏi nơi này!
Bản dịch này là thành quả của truyen.free, không sao chép, không trùng lặp.