(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 332:
Sở Hoan bị thương, Vương Phủ thực sự áy náy trong lòng. Nên đã cố gắng chăm sóc tận tình. Về đến công sở, y lập tức phái người mời lang trung đến khám bệnh. Hơn nữa còn yêu cầu Sở Hoan phải nghỉ ngơi, dưỡng thương thật tốt, tạm thời không cần bận tâm đến việc tuần tra. Để Sở Hoan có thể tĩnh dưỡng, Vương Phủ cùng một Võ Kinh Vệ khác đã chuyển ra khỏi phòng, thậm chí còn cho người quét dọn thường xuyên.
Vương Phủ hổ thẹn trong lòng, muốn bù đắp phần nào, dĩ nhiên không biết rằng Sở Hoan lại hiểu rõ mọi chuyện.
Sở Hoan biết được gia cảnh của Vương Phủ qua lời y kể, tuy hiểu rõ Vương Phủ không thoát khỏi liên quan đến chuyện Tiểu công chúa, nhưng hắn vẫn nhìn thấy vẻ hổ thẹn của Vương Phủ, thấy y muốn bù đắp cho mình nên biết y vẫn còn lòng hối cải.
Sở Hoan vui vẻ nhàn nhã nghỉ ngơi suốt mấy ngày.
Sở Hoan không biết liệu tiếp theo đám người Trương Đấu Lợi có còn hãm hại mình nữa không? Sau hai lần trải nghiệm, Sở Hoan biết rõ từ khi đặt chân lên đất kinh thành, hắn thực sự đã bước vào hiểm cảnh, bản thân mỗi bước đi đều phải hết sức cẩn thận. Chỉ cần sơ sẩy một chút cũng có thể mất mạng như chơi.
Võ Kinh Vệ có Kim Sang dược là thuốc trị thương vô cùng hi��u quả, thoa ngoài da tác dụng nhanh chóng. Ngoài ra, còn có thuốc do Cốc Bách hộ của Thần Y Vệ để lại, Sở Hoan ban đầu không dám sử dụng. Trong số hai mươi viên thuốc đó, Sở Hoan cẩn thận nghiền nát một viên, xem xét thành phần bên trong, thậm chí khi lang trung đến khám bệnh cũng nhờ ông ta kiểm tra viên thuốc, cuối cùng xác định không có độc mới dám dùng.
Nói cũng kỳ lạ, Sở Hoan bị kiếm đâm xuyên sườn, tuy không đến mức nguy hiểm tính mạng nhưng cũng rất nghiêm trọng, đau đến nỗi đêm cũng khó lòng yên giấc. Sau khi dùng thuốc này, dù chưa thể khỏi ngay lập tức nhưng cơn đau ở miệng vết thương cũng đã giảm đi phần nào. Hắn có thể ngủ được đôi chút. Vốn dĩ vết thương bên sườn bị đâm thủng, đêm đó vì khống chế thích khách mà hắn dùng sức quá nhiều, nên ảnh hưởng đến vết thương. Sau khi giết chết thích khách, cánh tay trái của Sở Hoan gần như không cử động được, nhưng sau khi rịt thuốc vào, cánh tay đã có thể nhúc nhích, thậm chí có thể cầm nắm đồ vật.
Sở Hoan biết Thần Y Vệ là nha môn thần kỳ, bọn họ có linh dược như vậy cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Tuy nhiên, hắn vẫn không hiểu vì sao Cốc Bách hộ lại để lại cho mình. Cần biết Thần Y Vệ xưa nay mắt cao hơn trán, cho dù là một Bách hộ, nhưng ngay cả với đại thần quý nhân cũng chưa chắc đã kính nể, vậy mà lại chiếu cố một Võ Kinh Vệ nhỏ nhoi như hắn?
Hắn cũng mơ hồ cảm giác được có lẽ là vì tên thích khách đã bị giết kia.
Hắn còn nhớ rõ, Cốc Bách hộ đã nhận ra lai lịch của thanh bảo kiếm kia, biết đó chính là Thôn Vân Kiếm, thậm chí Cốc Bách hộ đến giờ phút này cũng đã hiểu biết thêm chút gì đó.
Chỉ có điều, Thôn Vân Kiếm rốt cuộc là vật gì, Sở Hoan cũng chưa từng nghe nói qua.
Hắn cảm thấy trong đó có điều bất thường, nhưng ít nhất trước mắt, hắn hoàn toàn không biết lai lịch của tên thích khách và thanh bảo kiếm kia.
Vương Phủ thực sự rất chăm sóc Sở Hoan, chẳng những chuyển ra khỏi phòng, hơn nữa còn sắp xếp đồ ăn chu đáo cho Sở Hoan mỗi ngày. Tuy không phải sơn hào hải vị nhưng thịt gà, cá thì không thể thiếu. Sở Hoan cũng không khách khí, hắn biết những món ăn đó sẽ giúp hắn khôi phục sức khỏe rất nhanh, nên mỗi bữa đều ăn no nê. Hắn cũng biết để có những bữa cơm như vậy phải chi tiêu khá tốn kém. Vương Phủ vì muốn sắp xếp việc này mà cũng phải tiêu tốn cả trăm lạng bạc. Sở Hoan biết vậy nên đưa cho y 50 lạng. Cho dù là như vậy, thì 50 lạng cũng đủ để đi chợ trong thời gian khá dài. Vương Phủ ban đầu cực lực từ chối nhưng không lay chuyển được Sở Hoan, cuối cùng đành phải nhận lấy. Vì thế, y càng chăm lo cho Sở Hoan chu đáo hơn.
Qua năm sáu ngày, thương thế của Sở Hoan đã dần hồi phục, thể lực và công lực cũng đã hoàn toàn khôi phục. Thân thể hắn vốn cường tráng như sắt đá, tuy bị thương nặng nhưng công lực cũng hồi phục rất nhanh.
Ở mãi trong phòng cũng có chút buồn bực. Bên Tề vương mãi không thấy có tin tức gì, ngay cả Tiểu công chúa dường như cũng biệt tích. Lúc đầu còn ồn ào đòi bái sư học nghệ, nhưng từ sau khi hồi cung lại không thấy bóng dáng. Đối với hai người đó, thái độ của Sở Hoan khác hẳn. Hắn hy vọng Tề vương sớm tuyên triệu, nhưng Tiểu công chúa thì thực sự không hề hy vọng gặp lại.
Lại nhớ đến việc chưa gặp Bùi Tích. Từ khi vội vàng rời khỏi nhà trọ, hắn chưa kịp nói cho Bùi Tích biết tung tích của mình, ngay cả việc liệu có còn ở lại hay rời khỏi thành An Lạc cũng không biết. Trong lòng không kìm được muốn đi thăm hỏi, hắn tìm gặp Vương Phủ xin nghỉ rồi đi ra ngoài. Vương Phủ thực ra cũng không ngăn cản, chỉ dặn dò cẩn thận vết thương, muốn cho người đi theo chăm sóc nhưng bị Sở Hoan cự tuyệt nên Vương Phủ cũng đành từ bỏ.
Sở Hoan cưỡi con ngựa ô lớn của mình, trang phục nhẹ nhàng, rời công sở Tây Môn hướng về phía Bách Thông phường. Trên đường, Sở Hoan mua một bình rượu lớn, lại mua ít thực phẩm nấu chín gói trong lá sen. Biết Tần Lôi thích ăn chân vịt, hắn mua thêm một ít, rồi mới đi đến căn nhà gỗ của Bùi Tích.
Chưa kịp vào nhà đã nghe vọng ra tiếng cười, bên trong dường như có người đang nói chuyện. Dừng lại bên cánh cửa rộng mở, Sở Hoan xoay người xuống ngựa. Bùi Tích quay ra ngoài nhìn thấy Sở Hoan liền tỏ ra vui mừng, vội vàng đi đến nói:
– Nhị đệ, mấy hôm nay đệ đi đâu vậy?
Bùi Tích và Sở Hoan một lòng chân thành với nhau. Sau khi ám sát Phò mã, hai người chưa gặp lại nhưng trong lòng Bùi Tích vẫn nhớ Sở Hoan, chỉ sợ hắn nghi ngờ mình. Y biết Sở Hoan ở tại khách điếm Hối Duyên, cho nên khi rảnh rỗi đã đến tìm nhưng vẫn không thấy tung tích. Y không biết Sở Hoan đã chuyển vào Võ Kinh Vệ, vì thế trong lòng vẫn không thôi lo lắng. Nay thấy Sở Hoan đến, trong lòng dĩ nhiên là vui mừng.
Sở Hoan một tay xách bầu rượu, một tay xách túi đồ ăn đã nấu sẵn, bước vào trong phòng, cười nói:
– Mấy hôm nay uống rượu một mình thật là chán, cho nên đệ lại đây uống cùng đại ca vài chén!
Trong phòng bày một cái bàn cũ nát, ngồi bên cạnh là một đạo nhân mặc áo bào xanh. Thấy Sở Hoan bước vào, vị đạo nhân liền đứng dậy. Bùi Tích giới thiệu:
– Vị này là Hồng Vũ đạo trưởng. Đạo trưởng, đây là Sở Hoan, nghĩa đệ của ta!
Vị đạo nhân kia chừng 40 tuổi, cười nói:
– Bần đạo đã nhiều lần nghe Bùi cư sĩ nhắc đến rồi. Bần đạo Hồng Vũ!
Sở Hoan đặt bầu rượu và đồ nhắm xuống, chắp tay đáp lễ:
– Tại hạ Sở Hoan, bái kiến đạo trưởng.
Đạo nhân khẽ mỉm cười. Bùi Tích mời hai người ngồi xuống. Sở Hoan lúc này mới quét mắt một lượt quanh phòng, nhìn thấy Tần Lôi đang ngồi trong góc, tay cầm một quyển sách trông rất kỳ lạ.
Bùi Tích cười nói:
– Lôi Nhi trước đây có học qua, nên cũng biết vài chữ. Chỉ có điều ta tìm mãi mới được quyển này, muốn nó hiểu thêm đạo lý, luân lý cương thường, thị phi thiện ác.
Sở Hoan biết Bùi Tích có lòng muốn dạy dỗ Tần Lôi. Bùi Tích và phụ thân của Tần Lôi là sư huynh đệ đồng môn cùng một sư phụ. Dù làm bạn đồng môn chưa được bao lâu, tình cảm chưa chắc đã thật sự thâm hậu, nhưng Bùi Tích vẫn tận tình chăm sóc đứa con của sư huynh đã mất. Người này quả thật là trọng tình trọng nghĩa.
Tần Lôi vốn đang miễn cưỡng đọc sách, nhìn thấy Sở Hoan đến, liền nhếch miệng hỏi:
– Nhị thúc, chúng ta đi ăn gì không?
Tần Lôi trí nhớ lơ mơ, nhưng thấy hắn thì muốn được dẫn đi ăn cơm, Sở Hoan có thể hiểu được. Tuy nhiên, việc nó gọi mình là Nhị thúc lại khiến Sở Hoan có chút kỳ quái.
Bùi Tích cười:
– Phụ thân nó cùng ta là sư huynh đệ, gọi ta một tiếng thúc thúc cũng thỏa đáng. Ngươi là nghĩa đệ kết bái của ta, xưng là Nhị thúc cũng có gì sai?
Sở Hoan cười:
– Ha ha, ta hiện giờ là Nhị thúc, cuối cùng cũng phải có lễ vật đưa tặng chứ!
Hắn mở túi đồ ăn ra, lấy một cái chân vịt được gói trong lá sen. Chưa kịp nói chuyện, Tần Lôi đã ngửi thấy mùi vị quen thuộc, cuối cùng không kìm lòng nổi, yết hầu nhảy dựng lên, chạy đến trước mặt Sở Hoan đang định đưa tay đoạt lấy thì Bùi Tích đã ho khan một tiếng, giận tái mặt.
Tần Lôi đưa tay gãi đầu, đứng thẳng người, nói:
– Cám ơn Nhị thúc!
Nó sinh ra đã có bộ dạng bất hảo, nên lúc này nhìn thật buồn cười. Sở Hoan cười vang, đưa gói chân vịt bọc lá sen cho Tần Lôi. Tần Lôi vui mừng cầm lấy, bắt đầu xử lý ngay món chân vịt.
Hồng Vũ đạo trưởng quan sát Sở Hoan rất kỹ, cứ như trên mặt hắn có vết gì đó. Sở Hoan đưa tay sờ mặt, hỏi:
– Đạo trưởng, ta có gì không đúng sao?
Hồng Vũ đạo trưởng hơi trầm ngâm, hỏi:
�� Sở cư sĩ, bần đạo có một lời muốn hỏi, không biết có gì bất tiện không?
Sở Hoan cười:
– Đạo trưởng muốn hỏi điều gì?
Hồng Vũ đạo trưởng nói:
– Không biết cư sĩ năm nay bao nhiêu tuổi? Có biết chính xác ngày sinh tháng đẻ của mình không?
Sở Hoan nói:
– Ba tháng nữa, tại hạ tròn 23 tuổi.
Hắn nghe Sở Lý thị nói đó chính là ngày sinh tháng đẻ của mình nên lập tức đáp lời. Hồng Vũ đạo trưởng thoáng chút suy nghĩ, bấm đốt ngón tay, trầm ngâm một hồi lâu.
Sau một lát, Hồng Vũ đạo trưởng lại hỏi:
– Sở cư sĩ, có thể cho bần đạo sờ gương mặt của cư sĩ một chút không?
Yêu cầu này của lão cũng có chút quá đáng.
Bùi Tích cười:
– Đạo trưởng có phải là đã nhìn thấy huyền cơ gì rồi?
Hồng Vũ đạo trưởng nói:
– Bùi cư sĩ, bần đạo quả thật nhìn ra một ít chuyện kỳ quái, nhưng không dám xác định. Nếu muốn xác định, cần phải sờ mặt thì mới có khả năng nhìn thấy những ảo diệu còn dấu kín.
Bùi Tích quay sang Sở Hoan cười:
– Hồng Vũ đạo trưởng là người tinh thông tướng thuật, đệ cứ để đạo trưởng xem cho rõ ràng.
Rồi y quay sang Hồng Vũ đạo trưởng nói tiếp:
– Đạo trưởng nói trước là chúng ta không có tiền bạc để biếu ngài đâu.
Hồng Vũ đạo trưởng lắc đầu cười. Sở Hoan tuy thấy chuyện này có chút không thoải mái nhưng vẫn gật đầu:
– Đạo trưởng, xin mời!
Hồng Vũ đạo trưởng kéo tay áo dài lên, vươn tay trái ra, đầu tiên sờ trán Sở Hoan, rồi sang hai gò má. Thần sắc của lão càng lúc càng cổ quái, thậm chí tay có lúc còn phát run. Đến khi tay lão chạm vào nhân trung của Sở Hoan, đột nhiên rụt lại, mặt biến sắc, tựa như nhìn thấy quỷ. Sở Hoan và Bùi Tích thấy vậy, liếc nhìn nhau, đều tỏ ra nghi hoặc.
– Đạo trưởng, ngài sao vậy?
Thấy Hồng Vũ đạo trưởng có thái độ kỳ quái, Bùi Tích nhíu mày hỏi.
Hồng Vũ đạo trưởng cúi đầu, sau một lát mới ngẩng lên nói:
– Bần đạo không thể nói ra, không chừng hai vị sẽ không tin!
Bùi Tích cười:
– Thiên hạ vô số việc huyền diệu, đều có đạo lý của nó. Âm dương Càn Khôn có gì không thể nói?
Hồng Vũ đạo trưởng thở dài:
– Bần đạo l��y việc xem số mệnh làm kế sinh nhai. Vận mệnh phàm phu tục tử khó thay đổi, chỉ có điều...
Lão thần sắc ngưng trọng, chăm chú nhìn Sở Hoan:
– Sở cư sĩ, ngươi đã chết!
Quý độc giả đang thưởng thức nguyên tác được chuyển ngữ tinh xảo, độc quyền chỉ có tại truyen.free.