Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 334:

Sở Hoan kỳ thực cũng cảm thấy lạ. Lúc này, nghe Bùi Tích phân tích một hồi, hắn như được mở rộng tầm mắt, mơ hồ hiểu ra những lý do sâu xa bên trong.

Bùi Tích g��t đầu nói tiếp:

– Nếu người Tây Lương không có bất kỳ vấn đề nội bộ nào, họ nhất định sẽ không án binh bất động mà sẽ chủ động tấn công. Việc Tiếu Thiên Vấn ngừng tiến công chỉ có thể là do bất đắc dĩ. Điều duy nhất có thể khiến Tiếu Thiên Vấn, dù đang ở thế thượng phong, phải hạ lệnh tạm dừng quân, chính là bên trong quân Tây Lương đã phát sinh vấn đề.

Sở Hoan nói:

– Tiếu Thiên Vấn là đệ nhất danh tướng của Tây Lương, với kinh nghiệm và uy vọng của y. Cho dù nội bộ quân Tây Lương có xảy ra tranh chấp, Tiếu Thiên Vấn vẫn có thể khống chế được. Có lẽ vấn đề không nằm ở phương diện quân đội Tây Lương.

Bùi Tích lại cười:

– Nhị đệ nói không sai!

Y nhấc vò rượu lên, rót đầy rồi nói tiếp:

– Ta càng suy nghĩ, càng thấy chỉ có hai khả năng mới dẫn đến cục diện này.

– Xin Đại ca chỉ giáo!

– Thứ nhất, Tiếu Thiên Vấn có thể đang thiếu lương thực, hoặc hậu cần tiếp tế gặp phải vấn đề nghiêm trọng. Người xưa có câu "binh mã chưa động lương thảo đi trước". Một khi nguồn cung lương thực gặp vấn đề, dù Tiếu Thiên Vấn có tài năng thông thiên triệt địa cũng không dám dễ dàng liều mình. Y tuy thích dụng binh mạo hiểm, nhưng ít nhất cũng phải nắm chắc năm phần thắng mới dám hành động. Hơn nữa, y luôn làm việc vô cùng cẩn trọng. Nếu lương thực khan hiếm, nguồn cung ứng không được đảm bảo, mà y vẫn liều lĩnh tiến quân, đó không còn là mạo hiểm nữa mà là tự tìm đường chết!

Bùi Tích lấy tay chấm rượu, vẽ lên mặt bàn:

– Đại Tần ta tổng cộng có bốn kho lương lớn. Bốn kho Hiếu Hộ, Trần Dương, Cát Bình, Kim Lăng năm đó được xây dựng chủ yếu để phòng bị sự tiến công của người Tây Lương. Bởi vậy, ở ba đạo Tây Bắc không thiết lập kho lương. Lương thực cung ứng cho Tây Bắc, ngoài phần do các địa phương Tây Bắc tự cung ứng, chủ yếu vẫn là từ kho lương Trần Dương của An Ấp đạo.

Vừa nói, ngón tay y tùy ý vẽ bản đồ trên bàn, toàn bộ lãnh thổ Đại Tần như nằm gọn trong lòng bàn tay y. Những nét vẽ của y vừa tự nhiên thoải mái, lại vô cùng rõ ràng, đến cả vị trí các kho lương lớn cũng được thể hiện chi tiết. Bùi Tích chỉ tay vài đường, liền vẽ ra vị trí đại khái của các kho lương. Sở Hoan nhìn vào, lòng càng thêm kính trọng. Hắn lúc này mới hiểu, trong lòng Bùi Tích ẩn chứa cả thiên hạ. Ngàn dặm giang sơn Đại Tần dường như chỉ nằm gọn trong tầm mắt và sự tính toán của y.

An Ấp đạo nằm ở phía bắc Tây Sơn đạo, trong đó có một kho lương lớn đứng thứ hai về quy mô. Từ thời Đại Hoa tiền triều, kho lương Trần Dương đã tồn tại. Đại Hoa cũng từng một thời hưng thịnh. Kho Trần Dương chứa đủ lương thực cho một triệu người ăn trong một năm, đủ thấy quy mô khổng lồ của nó. Sau khi Đại Tần lập quốc, kho lương Trần Dương thậm chí còn được mở rộng thêm, lương thực trưng thu từ khu vực Tây Bắc và phía bắc đế quốc đều được trữ tại đây. Một khi có tai nạn hoặc chiến loạn, kho lương Trần Dương sẽ lập tức trở thành điểm tựa vững chắc cho Tây Bắc.

Bùi Tích chỉ vào khu vực Tây Bắc trên bản đồ, nói:

– Tiếu Thiên Vấn hiểu rất rõ, trừ khi y giải quyết được vấn đề lương thực, mới có thể đánh chiếm Tây Cốc Quan, đột phá Tây Sơn đạo, tiến tới đánh chiếm kho lương Trần Dương. Chỉ như thế mới có thể đối đầu. Y đương nhiên hiểu điều này, nhưng cũng hiểu đó là điều không thể. Mà cho dù y có đánh chiếm toàn bộ Tây Bắc, thì nơi đây cũng không phải là vùng đất giàu sản lượng. Hơn nữa, trước đó quân Tây Lương công phá Nhạn Môn Quan đã hao tổn không ít binh lực. Tổng đốc Thiên Sơn đạo Chu Lăng Nhạc cũng đã huy động lương thực từ khắp các nơi thuộc Tây Bắc. Lương thực ở Tây Bắc vốn không nhiều, hiện giờ vẫn nằm trong sự khống chế của qu��n Tây Bắc. Bởi vậy, Tiếu Thiên Vấn không thể đoạt được nhiều lương thực ở Tây Bắc. Nếu muốn tiếp tục chiến đấu, y chỉ có thể trông cậy vào nguồn lương thảo cung ứng từ chính quốc. Nếu không, y căn bản không dám tiếp tục tiến quân. Tám vạn quân Tây Lương dưới trướng y, nếu không đảm bảo đủ quân lương, sẽ không tùy tiện tiến quân. Bởi nếu liều lĩnh, tám vạn quân Tây Lương rất có khả năng sẽ không thể quay về.

Sở Hoan hiểu lời Bùi Tích vô cùng hợp lý, liền gật đầu:

– Vậy nên, Đại ca cho rằng Tiếu Thiên Vấn không dám tiến quân là bởi vấn đề lương thực cung ứng?

Bùi Tích gật đầu:

– Đây là một trong những nguyên nhân!

– Còn những nguyên nhân kia?

– Triều đình Tây Lương có biến!

Trong mắt Bùi Tích lóe lên một tia sáng:

– Rất có khả năng nội bộ nước Tây Lương đã rối loạn. Hậu phương bất ổn, Tiếu Thiên Vấn càng không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Y lập tức thở dài:

– Tiếc rằng đây chỉ là suy đoán của riêng ta, chưa thể chứng thực. Hơn nữa, Tây Bắc Đại Tần ta và nước Tây Lương bị ngăn cách bởi một sa mạc lớn, từ trước đến nay tin tức sâu bên trong nước Tây Lương luôn khan hiếm. Bởi vậy, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chúng ta cũng chỉ có thể ngồi đây uống rượu mà đoán mò thôi.

Sở Hoan khen ngợi:

– Đại ca đã chỉ đúng chỗ mấu chốt, xem ra tình huống rất có khả năng đúng như lời Đại ca nói.

Bùi Tích khẽ mỉm cười, bưng bát rượu lên, cùng Sở Hoan đối ẩm. Sở Hoan đặt bát rượu xuống, nói:

– Đại ca, nếu đúng như huynh nói, người Tây Lương có lẽ không lâu nữa sẽ thật sự phải lui binh.

Bùi Tích đáp:

– Kỳ thực, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chúng ta cũng chỉ ngồi đây nói suông mà thôi. Nói không chừng, người Tây Lương vốn quỷ kế đa đoan, có khi lại có ý đồ khác. Ta chỉ dựa theo cách dụng binh của Tiếu Thiên Vấn mà đoán. Ta chưa từng đến Tây Bắc, chỉ tình cờ nghe mọi người ở kinh thành bàn chuyện tiền phương. Bởi vậy, nếu thật sự muốn xác minh rõ ràng, thì phải tự mình đến Tây Bắc xem xét.

Sở Hoan nói:

– Đại ca chẳng lẽ vì nguyên nhân đó mà đi Tây Bắc?

Bùi Tích hơi trầm ngâm:

– Nhị ��ệ, ta hỏi đệ, nếu Tây Lương lương thảo sung túc, vật tư dư thừa, với tình cảnh Đại Tần ta lúc này, người Tây Lương có khả năng phá Tây Cốc Quan, sáp nhập Quan Trung không?

Sở Hoan suy nghĩ một lát, rồi chậm rãi nói:

– Phong tướng quân đã qua đời, Xích tướng quân đang ở Liêu Đông, không thể khinh động. Mà theo đệ được biết, Lôi đại tướng quân năm đó chinh chiến, thương tích khắp người, thường xuyên phát tác, đã không thể tiếp tục thống lĩnh quân tác chiến. Trong Tứ đại tướng quân, cũng chỉ còn Dư lão tướng quân có thể trấn thủ Tây Bắc. Nhưng Dư lão tướng quân tuổi tác đã cao, gần hai mươi năm lập quốc, chưa từng thống lĩnh quân tiến hành tác chiến quy mô lớn.

Bùi Tích gật đầu:

– Không sai. Dư lão tướng quân đã hơn sáu mươi tuổi, mà Tiếu Thiên Vấn thì chưa tới năm mươi, hai người kém nhau hơn mười tuổi. So sánh với Dư lão tướng quân, thực lực của Tiếu Thiên Vấn có phần nhỉnh hơn. Hai đại danh tướng đối chọi, nếu không phải so tài dụng binh, so binh mã hay lương thảo trong tay, mà chỉ so đấu ý chí và sức lực, Tiếu Thiên Vấn cũng nhỉnh hơn một bậc. Đội quân dưới trướng y chính là Tây Lương Thiết Kỵ, nếu là hơn mười năm trước, tất nhiên không phải địch thủ của thiết kỵ Đại Tần ta, nhưng hiện giờ thì đã mạnh hơn một bậc. Nếu là xét về tài dụng binh, Tiếu Thiên Vấn và Dư lão tướng quân xem như ngang tài ngang sức. Như thế mà suy tính, một khi trong tay Tiếu Thiên Vấn lương thực sung túc, Dư lão tướng quân có bảy tám phần không phải địch thủ của y.

Nói đến đây, vẻ mặt y có chút ảm đạm:

– Đáng tiếc cho Phong tướng quân, nếu Phong Hàn Tiếu còn sống, đang ở tuổi cường thịnh, Tiếu Thiên Vấn ngay cả Nhạn Môn Quan cũng không thể vượt qua.

Bùi Tích quả thực vô cùng tôn sùng Phong Hàn Tiếu, mỗi khi nhắc đến tên y, vẻ mặt lại hiện rõ sự kính trọng.

Sở Hoan cảm thán nói: "Đúng vậy, Phong tướng quân..." Rồi thở dài một tiếng!

Bùi Tích cười nói:

– Kỳ thực ta muốn nói là, cho dù lần này người Tây Lương có rút lui, nhưng Phong tướng quân đã không còn, đợi đến khi bọn họ ổn định nguồn lương thực, lần sau cũng sẽ tiếp tục xâm lấn. Dư l��o tướng quân tuổi tác đã cao, nhiều năm chinh chiến trên sa trường, đúng là thương thế cũng rất nặng. Lần này không thể đánh được Tây Lương, đến khi bọn họ ngóc đầu trở lại sẽ càng khó đối phó. Một khi người Tây Lương công phá được Tây Cốc Quan, hậu quả chắc chắn sẽ không thể tưởng tượng nổi.

Y chỉ vào bản đồ trên bàn, hạ giọng nói:

– Người Tây Lương nhập quan, Trung Nguyên chắc chắn sẽ đại loạn. Hiện giờ, quốc nội Đại Tần ta đang nguy cơ tứ phía. Ngoại bang đánh vào, Trung Nguyên chắc chắn sẽ chìm đắm trong cảnh quần hùng phân tranh như hai mươi năm trước. Hai mươi năm trước đại loạn như thế nào, ta đều rõ ràng. Nơi chốn binh đao, dân chúng lầm than lưu lạc, ngàn dặm giang sơn mịt mùng khói lửa, máu đổ nhà tan, không nơi nào không có mùi thuốc súng. Ta không hy vọng lại phải chứng kiến tình cảnh bi thảm đó một lần nữa.

Sở Hoan vẻ mặt ảm đạm.

Hắn chưa từng trải qua thời kỳ quần hùng phân tranh đó, nhưng hắn có thể tưởng tượng được. Vợ con ly tán, cửa nát nhà tan, nam nhi chết trận, trong loạn thế mạng người còn chẳng bằng cỏ rác. Đói khát, tai ương, tử vong bao trùm Trung Nguyên.

Để có được một thời đại thái bình, bao người đã phải dùng máu tươi và sinh mệnh của mình để đánh đổi. Không trải qua loạn thế, vĩnh viễn không thể cảm nhận được nỗi bi thương tột cùng.

– Năm đó học binh đao là để kết thúc cảnh thiên hạ đại loạn. Hiện giờ học binh cũng vì muốn bảo vệ cảnh thái bình này.

Bùi Tích chậm rãi nói:

– Đế quốc tuy rằng dân biến nổi lên khắp nơi, nhưng nếu Thánh thượng có thể tỉnh ngộ, thay đổi cách cai trị, đế quốc vẫn có thể chấn hưng hùng phong, dân chúng lại được hưởng cảnh thái bình như trước. Nhưng nếu người Tây Lương tiến công vào, thiên hạ chắc chắn sẽ đại loạn, bởi vậy, bất kể thế nào, cũng không thể để người Tây Lương đánh vào Quan Trung.

Sở Hoan hỏi:

– Đại ca đi Tây Bắc là muốn dùng sở học của mình, tăng thêm sức mạnh cho quân Tây Bắc, ngăn cản người Tây Lương sao?

– Thân tàn tật, ta tuy có lòng nhưng người lại không cần ta!

Bùi Tích xua tay:

– Ta thực sự không có dã tâm quá lớn. Tuy nhiên, Dư lão tướng quân kinh lược Tây Bắc, ta nghĩ rằng y còn có ý chiêu hiền đãi sĩ, nên ta muốn đến đó một chuyến, cũng không mong tài cán của mình có thể giúp được gì cho quân Tây Bắc, chỉ là hiến sách lược mà thôi. Nếu Dư lão tướng quân thực sự muốn đón nhận, có lẽ đối với Đại Tần sẽ có ích lợi!

Sở Hoan biết Bùi Tích tuy thân tàn nhưng vẫn một lòng vì xã tắc, liền khâm phục hỏi:

– Đại ca định khi nào thì đi?

– Kỳ thực mấy ngày trước ta đã định khởi hành.

Bùi Tích cười:

– Chỉ có điều chưa biết tung tích của Nhị đệ, có chút không yên lòng, nên nán lại thêm một chút. Nay đã gặp được Nhị đệ, ta cũng đã yên tâm rồi, muộn nhất là ngày mai, ta sẽ rời kinh thành đi Tây Bắc.

Sở Hoan nhìn về phía Tần Lôi, phát hiện y đã gặm hết cái chân vịt, xương chất đầy đất, cả người đã dựa vào vách tường ngủ khì. Hắn bất đắc dĩ cười hỏi:

– Vậy Lôi nhi tính sao đây?

– Ta sẽ dẫn nó theo.

Bùi Tích trả lời:

– Nó không thể ở lại Tần phủ. Đứa nhỏ này tính tình hoang dã, không bị người Tần gia hãm h���i thì cũng sẽ xông ra gây họa. Vốn dĩ trước đây ta định gửi nó cho đệ…

Sở Hoan lập tức nói:

– Nếu Đại ca thực sự có ý này, tiểu đệ không thể chối từ.

Bùi Tích liền tươi cười:

– Ta biết Nhị đệ chắc chắn sẽ nhận. Nhưng sau đó nghĩ lại, nếu nó ở kinh thành chưa chắc đã là chuyện tốt. Ta dẫn nó theo bên người, chu du thiên hạ, trải nghiệm nhiều hơn, đối với nó, thật sự có lợi lớn. Cũng may đứa nhỏ này tuy tính tình cổ quái nhưng rất biết nghe lời, dẫn theo bên người cũng dễ ràng buộc.

Sở Hoan tuy quen biết Bùi Tích không lâu, nhưng nghĩa khí giữa họ lại vô cùng hợp nhau. Lúc này, Bùi Tích phải rời khỏi kinh thành, Sở Hoan có chút buồn bã trong lòng, giống như vừa đánh mất đi một thứ gì đó vô cùng quý giá.

Bùi Tích tất nhiên nhìn thấu tâm tư Sở Hoan, sâu trong đôi mắt y lộ ra vẻ trìu mến. Y và Sở Hoan kết giao, tuy bề ngoài bình thản như nước, nhưng tình cảm lại khắc sâu trong lòng. Từ trước đến nay ít người xem trọng y, càng không có ai thực sự tâm giao, nhưng Sở Hoan không chê y thân tàn tật, lại còn kết nghĩa huynh đệ. Hai người kết giao chỉ bởi một chữ tình, không vì lợi ích, nên thật sự vô cùng quý giá. Sở Hoan cố nhiên lưu luyến, mà Bùi Tích trong lòng cũng không khỏi bịn rịn. Y đưa tay vỗ vỗ vào bả vai Sở Hoan, hòa nhã nói:

– Nhị đệ, đệ và ta nghĩa khí hợp nhau, đây chính là duyên phận trời cho. Sau khi ta đi, đệ mọi điều đều phải bảo trọng, đang ở kinh đô, nơi chốn càng phải cẩn thận.

Y dừng một chút, hạ giọng nói:

– Đệ vì Tề vương mà đến kinh thành, cẩn thận đừng để bị kéo vào tranh đấu. Kinh thành nhìn như phồn hoa, kỳ thực lại là nơi hiểm ác nhất thiên hạ. Triều đình quan lại đều hiểm ác hơn cả hiểm ác, một khi không cẩn thận, sẽ vạn kiếp bất phục. Tuy nhiên, đệ là người có trí tuệ, chỉ cần nhớ kỹ phải khiêm tốn, không được vì phía sau có Vương gia làm chỗ dựa mà sinh lòng kiêu ngạo.

Sở Hoan biết Bùi Tích nói ra những lời này chính là lời xuất phát từ đáy lòng, liền gật đầu:

– Đại ca yên tâm. Lời của Đại ca, tiểu đệ sẽ ghi tạc trong lòng. Đại ca lần này đi tới Tây Bắc đường xá xa xôi trăm núi ngàn sông, mong rằng đi đường cẩn thận.

Hắn lấy tờ ngân phiếu ra, chưa kịp đưa thì Bùi Tích đã ngăn lại:

– Số ngân lượng lần trước đệ cho ta đã dùng đủ rồi. Đệ ở kinh thành sau này còn nhiều dịp cần đến bạc.

Y đứng dậy đi đến bên giường, lấy dưới gối ra một quyển sách đưa cho Sở Hoan. Sở Hoan cầm lấy mở ra xem, phát hiện bên trong đầy chữ và tranh vẽ, ngoài một đoạn văn dài, cứ cách vài trang lại có tranh vẽ, ghi rõ các loại trận pháp như Bát Quái, Phong Thỉ, Hạc Dực, Yển Nguyệt, Phi Điểu, Hổ Thao…

– Đây là quyển trận pháp.

Bùi Tích giải thích:

– Phần phía trước đa phần là các quân trận cơ bản từ xưa đến nay. Phía trên, ta có ghi chú ưu và khuyết điểm; phía sau là mười thế trận lớn ta tự mình tổng hợp mấy năm nay. Tuy nhiên vẫn còn nhiều điểm thiếu sót. Hiện giờ ta đang suy nghĩ đến một đại trận, nhưng vẫn chưa viết xong. Trận pháp đó tùy vào khí hậu, địa lý và binh lực mà cách sử dụng sẽ khác nhau. Đệ nếu có thời gian có thể xem qua một chút, có lẽ sau này sẽ có ích cho đệ cũng không chừng.

Sở Hoan biết b��n thảo này chính là tâm huyết của Bùi Tích. Cần biết, đối với môn trận pháp, phải dụng công nghiên cứu mới có thể phân tích được ưu nhược điểm. Bùi Tích hiển nhiên đã hao phí rất nhiều tâm huyết cho quân trận. Mà việc tự tay sáng chế trận pháp mới thì càng đáng kinh ngạc hơn. Sở Hoan rõ ràng, từ xưa đến nay, chiến tướng như mây, danh tướng cũng nhiều vô số kể, nhưng những người chân chính có thể sáng chế ra trận pháp mới thì vô cùng ít. Chẳng những phải là người được trời phú cho khả năng bẩm sinh, mà còn phải tận tường hiểu hết sự huyền bí biến ảo của nó.

Trận pháp có thể gia tăng sức mạnh to lớn cho cả đoàn quân, nâng cao năng lực phòng thủ, gia tăng tốc độ hành quân. Hơn nữa, khi hình thành trận pháp thường cần các loại binh lính phối hợp nhịp nhàng. Nếu một lão tướng có thể thuận buồm xuôi gió hành quân bày trận, thì đó là vị tướng quân cực kỳ hùng mạnh.

Sở Hoan biết bản thảo này quá mức quý trọng, định từ chối nhưng chưa kịp mở miệng thì Bùi Tích đã cười nói:

– Những thứ ghi chép trên này đều đã ở trong lòng ta rồi. Đệ và ta nghĩa khí hợp nhau, nếu không cho đệ thì ta còn có thể cho ai?

Sở Hoan ngẫm nghĩ một chút, cũng không cố từ chối nữa, nhận lấy bản thảo rồi nói:

– Đại ca, huynh sắp đi xa, tiểu đệ xin được uống một bữa say mới thôi.

Bùi Tích cười ha hả:

– Đang muốn say mới thôi đây!

Nghĩa tình huynh đệ giữa chốn loạn lạc, từng dòng chuyển ngữ này là dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free