(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 713:
Sở Hoan trầm tư một lát, nhẹ giọng hỏi:
– Lục gia này có liên quan đến Hoàng gia, Hoàng gia mưu phản, Lục gia có bị liên đới không?
Hắn nói tiếp:
– Lục gia này nếu kinh doanh lương thực, trong nhà chắc chắn lương thực dự trữ cao như núi. Nếu như đem số lương thực kia nhập vào Hộ bộ, chẳng phải vấn đề lương thực vốn rất căng thẳng của Hộ bộ sẽ được giải quyết sao?
Lang Vô Hư lắc đầu nói:
– Tuy Lục gia từng có mối giao hảo với Hoàng gia, nhưng nếu nói có liên đới thì e rằng rất khó. Trên đất An Ấp, Hoàng gia là ông trùm, Lục gia chỉ xếp hàng thứ hai. Lục gia cố nhiên phục tùng Hoàng gia, nhưng thực chất bên trong cũng không hẳn toàn tâm. Hôm nay Hoàng gia sụp đổ, Lục gia bỗng trở thành gia tộc quyền thế nhất An Ấp. Nếu như ngay cả Lục gia cũng bị đổ, chỉ e toàn bộ An Ấp sẽ loạn lạc. Hơn nữa, các hào tộc lớn bé trong vùng An Ấp dựa dẫm vào Hoàng gia cũng không ít. Mười phần thì có đến tám phần là có liên quan đến Hoàng gia. Nếu như tất cả đều bị xử lý, e rằng hào tộc An Ấp sẽ không còn một mống.
Y vuốt râu nói:
– Hoàng gia rớt đài, An Ấp đã hỗn loạn. Triều đình còn phải dựa vào Lục gia và những hào tộc khác để ổn định An Ấp, nên sẽ không ra đòn chí mạng.
S�� Hoan "ồ" một tiếng, hỏi:
– Triều đình đã phái người đi An Ấp rồi sao?
Lang Vô Hư lắc đầu:
– Chuyện này ta cũng không rõ lắm. Về mặt lý thuyết, trong kinh phát sinh chuyện lớn như thế, Thánh thượng nhất định sẽ phái người đi An Ấp bắt toàn bộ Hoàng gia. Gia sản của họ làm sao tránh thoát được. Tuy nhiên, triều đình nhất định không phái người của Hộ bộ đến An Ấp. Việc xét nhà tịch thu tài sản không có người của Hộ bộ tham gia, nên…
Trên mặt y lộ ra vẻ hồ nghi:
– Ở An Ấp rốt cuộc xảy ra chuyện gì, ta cũng không rõ. Sở đại nhân, nếu ngài muốn biết, ta sẽ đi hỏi thăm tình hình.
Sở Hoan khoát tay:
– Ta chỉ tùy tiện hỏi thôi.
Lang Vô Hư cười cười, ghé sát vào, hạ giọng nói:
– Tuy nhiên, việc này khiến Bộ đường đại nhân được lợi rất nhiều. Trước trận, đại nhân đang sầu muộn vì chuyện thuế ruộng. Hoàng gia mưu phản, riêng chuyện xét nhà tịch thu tài sản cũng thu được rất nhiều tiền. Nếu như gia sản của Hoàng gia ở An Ấp đạo cũng đều sung công vào Hộ bộ, Bộ đường đại nhân của chúng ta có lẽ một hai năm tới không phải lo lắng thuế ruộng nữa.
Sở Hoan hỏi:
– Gia sản của Hoàng gia mà có thể chống đỡ được một hai năm sao?
– Có khi còn hơn…
Lang Vô Hư nói:
– Mấy năm nay, chi tiêu của Hộ bộ chủ yếu là vì sửa chữa và chế tạo điện Thông Thiên. Bây giờ điện đã xong, triều đình không cần tốn bạc vào đó nữa, hằng năm sẽ tiết kiệm được chi tiêu. Gia tài của Hoàng gia đồ sộ, hơn nữa, lần này quan viên dính dáng vào đó cũng không ít. Tất cả đều sung vào Hộ bộ. Sở đại nhân, ngài tính xem, có bao nhiêu?
Sở Hoan gật đầu:
– Nếu thật như vậy, Bộ đường đại nhân sẽ không phải lo lắng nữa rồi. Đã có thuế ruộng, chiến sự Đông Nam cũng thuận lợi hơn nhiều. Hơn nữa, trùng kiến Tây Bắc thì cũng đang trong thời gian chờ đợi.
Lang Vô Hư nâng chén trà lên, uống một ngụm. Sở Hoan lúc này mới hỏi:
– Đúng rồi, Lang đại nhân, có việc này muốn thỉnh giáo đại nhân.
Lang Vô Hư vội nói:
– Sở đại nhân mời nói.
– Nghe nói Hoàng Củ có không ít cửa hiệu trên phố Kim Ngọc. Cũng không biết là thật hay giả.
– Có có có!
Lang Vô Hư vội vàng gật đầu:
– Còn không ít đâu, có lẽ có hơn mười chỗ!
– Những cửa hiệu kia cũng đều niêm phong rồi ư?
Lang Vô Hư cười nói:
– Đó là những nơi kinh doanh buôn bán đáng giá nhất của Hoàng gia ở kinh thành. Ngoài bản phủ Hoàng gia, hôm qua lúc xế chiều những cửa hiệu kia cũng đã bị niêm phong.
Lang Vô Hư dù sao không phải kẻ ngu, thậm chí còn rất giảo hoạt, nên khi Sở Hoan đột nhiên hỏi về cửa hiệu ở phố Kim Ngọc, y liền cảm thấy trong lời nói có chuyện, cẩn thận từng li từng tí hỏi:
– Sở đại nhân… có phải là có hứng thú với cửa hiệu trên phố Kim Ngọc?
Sở Hoan chỉ cười mà không nói lời nào. Nhưng sự im lặng của hắn cũng có nghĩa là đồng ý. Ai ngờ Lang Vô Hư lại hưng phấn vỗ tay nói:
– Sở đại nhân đúng là hảo nhãn lực, cửa hàng trên phố Kim Ngọc mỗi một nhà đều là nơi hái ra tiền…
Cảm giác mình thất thố, y hạ giọng nói:
– Sở đại nhân muốn làm gì ở đó?
– Tạm thời còn chưa nghĩ ra.
Sở Hoan biết rõ, quan viên đứng phía sau các hoạt động buôn bán tại kinh thành, triều đình Đại Tần không ai không biết. Ngay cả vị Lang Vô Hư trước mắt này đứng phía sau các cửa hiệu kinh doanh e rằng cũng không ít. Nên hắn cũng không giấu giếm liền nói:
– Đợi đến khi bàn giao cửa hiệu, ta lại thỉnh giáo Lang đại nhân, bàn bạc cân nhắc xem nên mua bán cái gì?
Lang Vô Hư cười nói:
– Tự nhiên sẽ cống hiến sức lực.
Đối với việc này hình như y cực kỳ hào hứng:
– Sở đại nhân, ngài chờ một lát, ta đi tra một chút. Loại chuyện nhỏ nhặt này, ở trong tay ta.
Lang Vô Hư đi một lúc liền quay lại, cau mày lúng túng nói:
– Sở đại nhân, không ổn rồi.
– Ồ?
Sở Hoan vốn tưởng rằng đây là chuyện rất nhỏ, nhịn không được cau mày nói:
– Hẳn là cửa hiệu còn chưa niêm phong?
– Hôm qua đã niêm phong.
Lang Vô Hư đặt mông ngồi xuống:
– Việc đó chắc chắn 100%, chỉ là… chỉ là những cửa hiệu kia, hôm qua vừa mới niêm phong, đã bị người từ Hộ bộ đến nhận.
– Nhanh như vậy sao?
Sở Hoan khẽ giật mình.
Lang Vô Hư thở dài:
– Miếng thịt béo bở như thế ai mà không muốn cắn một miếng. Ta tra xét nhanh thì nghe nói, trên phố Kim Ngọc, Hoàng Củ có tổng cộng mười một cửa hiệu mặt tiền. Hơn nữa, bài trí hết sức xa hoa. Toàn bộ nội thất bên trong không hề tháo dỡ, chỉ cần nhận lại cửa hiệu là đã có thể tiếp tục kinh doanh.
Sở Hoan cau mày nói:
– Lang đại nhân có biết là giao cho ai không?
Lang Vô Hư thở dài:
– Danh nghĩa thì đều là người của các thương hộ, tuy nhiên khẳng định đằng sau nhất định có người…
Y suy nghĩ một chút, mắt lộ ra tia quỷ dị thấp giọng nói:
– Sở đại nhân, xem ra muốn giành được cửa hiệu trên đường Kim Ngọc, thì cần thỉnh giáo Bộ đường đại nhân rồi.
Sở Hoan trầm ngâm một lát, khóe miệng bỗng nhiên hiện ra nụ cười lạnh, đứng dậy nói:
– Đã như vậy, ta sẽ đi thỉnh giáo Bộ đường đại nhân.
– Hiện tại không được.
Lang Vô Hư khoát tay nói:
– Vừa rồi Hình bộ Thượng thư Cầu Tuấn Cao tự mình đến Hộ bộ chúng ta, đang cùng Mã Bộ đường nói chuyện, không cho người quấy rầy!
– Cầu Tuấn Cao?
Sở Hoan đang nghĩ "ta không tìm đến ngươi, ngươi lại tự mình đến cửa," liền cười nói:
– Ta đúng là đang muốn tìm vị Cầu Bộ đường này, không thể tưởng được hắn lại đến đây rồi.
Sở Hoan đi vào đại viện Bộ đường, nhắc tới cũng lạ, chưa vào cửa, đã nhìn thấy Mã Hồng cùng Cầu Tuấn Cao cười cười nói nói đi ra. Sở Hoan đến kinh thành đã lâu, mặc dù chưa tiếp xúc với Cầu Tuấn Cao nhưng cũng đã có dịp bái kiến y. Mã Hồng với vẻ mặt hớn hở. Mà Cầu Tuấn Cao thì mắt híp lại thành hình tam giác, tuy nhỏ nhưng vô cùng sắc bén.
Nói như đùa, ra đến cửa sân, y đúng là không nhìn thấy Sở Hoan, nên thiếu chút nữa đụng vào Sở Hoan. Y may mắn dừng chân.
Tính tình của y vốn rất hung hãn, lại quen thói kiêu ngạo tự đại, thiếu chút nữa đụng trúng người khác, lại nổi giận trước, âm thanh lạnh lùng nói:
– Cái cửa này không có mắt sao?
Y nhìn lên thấy Sở Hoan, cũng lập tức nhận ra, vẻ mặt âm trầm chợt lộ ra vài phần tươi cười:
– Đây không phải Trung Dũng bá sao? Thất lễ, thất lễ, xin chớ trách tội!
Trong nháy mắt, y liền biến thành một người khiêm tốn lễ phép.
Sở Hoan ôm quyền cười nói:
– Thiếu chút nữa đụng vào Cầu Bộ đường, là hạ quan thất lễ.
– Chuyện này…
Cầu Tuấn Cao thân mật nói:
– Đã sớm muốn được cùng Trung Dũng bá trò chuyện, chỉ là một mực lo lắng quấy rầy Trung Dũng bá. Chẳng bằng chọn ngày hôm nay, Trung Dũng bá, hôm nay giữa trưa ta làm chủ một bữa cơm đạm bạc, ngài xem thế nào?
Sở Hoan cười vui nói:
– Hạ quan biết rõ Cầu Bộ đường gần đây công việc bộn bề, nào dám quấy rầy.
Hắn tựa hồ như đột nhiên nghĩ đến cái gì, hỏi tiếp:
– Đúng rồi, Cầu Bộ đường, hạ quan có chuyện muốn làm phiền ngài, không biết…
Không đợi Sở Hoan nói hết, Cầu Tuấn Cao đã vỗ ngực nói:
– Trung Dũng bá có chuyện gì, cứ nói. Nếu có thể giúp, ta toàn lực ứng phó. Đừng nói cái gì mà phiền phức hay không phiền phức. Sau này xin đừng nhắc những lời khách khí như vậy nữa. Nói vậy, là đang xem thường ta rồi.
– Kỳ thật là việc rất nhỏ.
Sở Hoan thở dài:
– Hai ngày trước có một vị đồng hương tới tìm ta. Hắn có một bằng hữu làm nghề buôn bán ở kinh thành. Bình thường hai người vẫn giữ liên lạc, nh��ng nửa năm nay hắn không có tin tức gì của người bằng hữu đó. Hắn liền đến kinh thành, phát hiện cửa hàng đã đổi chủ. Theo như nghe ngóng, người bạn tốt kia trước đây hình như đã bị mấy quan sai Hình bộ mời đi uống trà, từ đó về sau vẫn chưa từng thấy tung tích…!
– Ồ?
Cầu Tuấn Cao lập tức hỏi:
– Người nọ tên gọi là gì?
– Thẩm Vạn Tư!
– Thẩm Vạn Tư?
Cầu Tuấn Cao suy nghĩ một lát, rốt cục nói:
– Trung Dũng bá yên tâm, ta trở về sẽ phái người tra tung tích của vị Thẩm Vạn Tư này. Nếu biết, sẽ nhanh chóng thông báo cho Trung Dũng bá.
Sở Hoan chắp tay cười nói:
– Lại phải làm phiền Cầu Bộ đường rồi.
– Ngài lại thế rồi.
Cầu Tuấn Cao ra vẻ không vui:
– Vừa mới nói xong, giữa chúng ta không phải nói lời khách khí đó. Trung Dũng bá, sau này ngài còn nói những lời khách khí như thế, ta sẽ giận đấy.
Sở Hoan cười ha hả. Cầu Tuấn Cao cũng cười ha hả. Mã Hồng ở một bên, vẻ ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười. Đợi đến khi Cầu Tuấn Cao cáo từ rời đi, Mã Hồng lúc này mới cười nói:
– Sở ��ại nhân, Cầu Bộ đường đã chấp thuận, vị Thẩm Vạn Tư kia trong vòng ba ngày sẽ xuất hiện, ngài không cần lo lắng.
Tất cả mọi người trong lòng đều hiểu, vị Thẩm Vạn Tư kia lúc này nhất định đang ở đại lao Hình bộ. Sở Hoan nói như thế, đơn giản là để cho Cầu Tuấn Cao tìm một cơ hội và lý do thả người.
Sở Hoan nhìn về phía Mã Hồng, lại cười nói:
– Bộ đường đại nhân, hạ quan cũng có một chuyện xin thỉnh giáo ngài.
– Ồ?
– Hạ quan nghe nói trên phố Kim Ngọc, Hoàng Củ có hơn mười cửa tiệm bị niêm phong, không biết có việc này không?
– Có việc này thật.
Mã Hồng gật đầu xác nhận:
– Hoàng Củ mưu phản, toàn bộ Hoàng thị gia tộc đều bị giết. Gia sản của bọn họ, Thánh thượng cũng hạ chỉ ý, đều kê biên tài sản. Cầu Bộ đường đến đây, cũng chính là vì việc này.
Y cười nói:
– Loại chuyện này quá mức vất vả, cũng không dám để cho Sở đại nhân đi làm. Ta phái một Chủ sự thuộc Hộ bộ chuyên trách việc thương mại phụ trách công việc xét nhà.
Sở Hoan gật gật đầu, đi thẳng vào vấn đề nói:
– Nghe nói những cửa hiệu kia đều phải kiểm kê. Vừa rồi hạ quan cũng có một vị bằng hữu, cũng muốn ở kinh thành buôn bán đôi chút. Hắn muốn mướn hai cửa hiệu trên phố Kim Ngọc, không biết thủ tục ra sao?
Mã Hồng nhíu mày, nói:
– Sở đại nhân, việc này ngài nên sớm nói. Toàn bộ cửa hiệu của Hoàng gia trên phố Kim Ngọc đều đã bàn giao hết. Ngay cả bạc cũng đã sung công vào kho.
– Bàn giao hết rồi?
Sở Hoan giả vờ như không biết:
– Không phải nói hôm qua mới niêm phong, làm sao lại bàn giao nhanh như vậy?
Mã Hồng thở dài:
– Sở đại nhân, có lẽ ngài chưa biết, những cửa hiệu mặt tiền phố Kim Ngọc đó, đều là nơi hái ra tiền. Kinh doanh buôn bán trên phố Kim Ngọc chưa bao giờ bị lỗ. Ngài nói xem, có ai không muốn có cửa hiệu ở đó để buôn bán? Đám thương gia ở kinh thành này đều là lũ tinh ranh. Sau khi Hoàng Củ mưu phản, bọn họ cũng biết cửa hiệu mặt tiền của Hoàng gia nhất định sẽ bị tịch thu, sớm đã có người nhìn chằm chằm vào phố Kim Ngọc. Ngày hôm qua vừa mới niêm phong, bọn họ liền đến tranh giành quyền chuyển nhượng cửa hiệu. Hôm nay chiến sự Đông Nam đang căng thẳng, Tây Bắc cũng bị rung chuyển, ngân khố Hộ bộ ở địa phương quá lớn, chưa quản gia thì chưa biết việc nhà khó khăn, vào loại thời điểm này, mọi thứ khác đều là hư ảo, chỉ có tiền bạc mới là thực tế. Bọn họ cầm bạc đến, mặt tiền cửa hàng cũng phải giao cho bọn họ.
Sở Hoan nói:
– Như vậy cũng tốt. Nghe nói mỗi một cửa hiệu trên phố Kim Ngọc đều là những cửa hàng hái ra vàng ra bạc. Giá tiền thuê mặt tiền cũng mất mấy ngàn lượng. Nếu như có nhiều thương nhân muốn tranh giành, chi bằng tổ chức đấu giá, có lẽ Hộ bộ sẽ kiếm thêm được không ít tiền bạc.
– Đấu giá?
Mã Hồng ngẩn người, có chút hồ nghi.
Sở Hoan khoát khoát tay, cười nói:
– Là hạ quan lỡ lời. Tuy nhiên, có nhiều thương nhân tranh giành mặt tiền cửa hàng, mỗi cửa hiệu khoảng hai đến ba ngàn lượng bạc cũng không thành vấn đề.
Hắn khiêm tốn hỏi thêm:
– Bộ đường đại nhân, không biết chúng ta niêm yết giá bán ra ngoài, mặt tiền mỗi cửa hiệu khoảng bao nhiêu bạc?
Mã Hồng nhíu mày, sắc m��t lập tức trở nên khó coi.
Sở Hoan thấy Mã Hồng sắc mặt không tốt, ân cần hỏi:
– Bộ đường đại nhân, sắc mặt ngài không tốt, có lẽ vì gần đây làm việc quá sức. Xin ngài chú ý giữ gìn sức khỏe.
Mã Hồng miễn cưỡng cười cười, nói:
– Kiểm kê bao nhiêu bạc, bổn quan thật đúng là không rõ ràng lắm.
– Hạ quan lập tức đi xem một cái.
Sở Hoan cười:
– Thật sự cũng không phải là không tín nhiệm cấp dưới. Nhưng Bộ đường đại nhân còn không nắm rõ là bao nhiêu bạc, rõ ràng là do những quan viên cấp dưới đáng chết. Bộ đường đại nhân, ngài cứ nghỉ ngơi trước, ta đi điều tra một chút, xem có bao nhiêu tiền thu. Sau khi đối chiếu rõ ràng minh bạch, sẽ bẩm báo lên Bộ đường đại nhân.
Hắn chắp tay, quay người liền đi, trong miệng thầm thì:
– Bình quân, một cửa hiệu cũng phải có hai ngàn năm trăm lượng bạc. Mười một cửa hiệu, ước chừng cũng phải ba vạn lượng trở lên. A, còn có đồ vật bên trong nữa, số lượng không ít, năm sáu vạn lượng bạc tự nhiên là không thiếu được…
Giọng của hắn tuy không lớn, nhưng vẫn đủ cho Mã Hồng nghe thấy. Nghe Sở Hoan thầm thì, sắc mặt Mã Hồng càng thêm khó coi, khóe mắt giật giật liên hồi. Thấy Sở Hoan đã đi khá xa, cuối cùng Mã Hồng cắn răng một cái, giơ tay gọi lại nói:
– Sở đại nhân, khoan đã!
Sở Hoan dừng bước, xoay người lại, hỏi:
– Đại nhân có gì phân phó?
Vẻ mặt Mã Hồng đã chuyển sang tươi cười, kéo cánh tay Sở Hoan, thân thiết nói:
– Sở đại nhân, ta và ngài tuy ở cùng một bộ viện, thế nhưng còn chưa có dịp ngồi thưởng thức chén trà với nhau. Ở đây ta có trà ngon, Sở đại nhân có muốn nếm thử chút không?
Sở Hoan lập tức nói:
– Bộ đường đại nhân khách khí rồi. Thưởng thức trà ngon cần có rất nhiều thời gian. Công vụ quan trọng hơn nhiều, chi bằng đợi thêm chút nữa, để hạ quan đi đối chiếu số liệu xong sẽ quay lại bẩm báo đại nhân. Đến lúc ấy, xin ngài ban cho một chén trà thơm vậy.
Mã Hồng cười nói:
– Số tiền bạc này đâu thể chạy mất được, việc gì phải vội vàng. Vào… vào trong phòng nói chuyện.
Dường như sợ Sở Hoan chạy trốn, y kéo tay Sở Hoan vào Bộ đ��ờng đại viện.
Phần bản dịch này được truyen.free cung cấp độc quyền cho độc giả.