(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 831:
Sở Hoan cười nói: – Bổn quan tin rằng, nếu ta để Tư Không chạy thoát, có lẽ hắn đã bị ngươi giết người bịt miệng rồi. Tuy nhiên cũng phải nói, thủ đoạn của Tư Không quả thực không tồi. Ít nhất hắn có thể trộm được binh phù từ trên người Mộc Tướng quân. Diệu thủ của Tư Không đã đạt đến mức thần sầu.
Trong mắt Mộc Tướng vẫn còn chút hoài nghi, y hỏi: – Hắn ra tay khi nào?
– Ngay lúc đi đón ngươi. Sở Hoan nói: – Hắn muốn lập công chuộc tội thì chỉ có thể nghe lời ta. Mà nhiệm vụ bổn quan giao cho hắn là trộm binh phù trên người ngươi. Ngươi giả vờ trúng độc, đi lại khó khăn. Lúc ra cửa cần người dìu lên xe ngựa. Có điều, ngươi đương nhiên không nhớ rõ ai đã dìu mình lên xe ngựa.
– Là hắn. Mộc Tướng quân cuối cùng cũng đã hiểu ra.
Sở Hoan cười nói: – Ta không thể xác định ngươi có quen Tư Không hay không, cho nên ta đã nhờ Huyền Vũ Thiên hộ cải trang cho Tư Không một chút. Ngươi chắc đã biết thuật dịch dung của Huyền Vũ Thiên hộ rồi... Mộc Tướng quân ngươi là nhân vật tầm cỡ nào, lũ tiểu nhân vật tầm thường kia đương nhiên không thể lọt vào mắt ngươi được. Tư Không chỉ là một tên thủ hạ bình thường, ngươi sẽ không đề phòng hắn khi hắn dìu ngươi lên xe ngựa.
Mộc Tướng quân thở dài, nói: – Hóa ra ngươi và Huyền Vũ đã tính toán từ trước.
– 500 Vệ Sở quân đã bị tước bỏ vũ khí, áo giáp đã bị Cấm Vệ quân thay thế. Tất cả những điều này Mộc Tướng quân không biết. Binh lính ngoài thành Thái Nguyên đương nhiên cũng không hề hay biết. Sở Hoan chậm rãi nói: – Bọn chúng có lẽ còn tưởng rằng trong Nam Môn có người tiếp ứng, chỉ tiếc rằng…
Trên mặt hắn hiện lên vẻ lạnh lùng, nhưng vẫn tươi cười nói: – Bọn chúng cũng không biết, khi chúng bước vào Nam Môn chính là tiến vào con đường chết. Cả trong và ngoài thành đều đã bố trí mai phục binh mã, chỉ cần chúng tiến vào thì sẽ không còn đường quay lại.
Mộc Tướng quân nghiến răng, ánh mắt lạnh lẽo đáng sợ.
– Nếu như ngươi đang chờ đám nhân mã trong rừng thì ta khuyên ngươi hãy quên đi. Sở Hoan cười nói: – Để tăng tính bất ngờ, đương nhiên đám ô hợp này sẽ chọn con đường bí mật nhất để đến Thái Nguyên. Bọn chúng theo đường Hồ châu mà đến Thái Nguyên. Ta đã bí mật phái người đến đó. Viên Tổng đốc cũng đã thiết lập mai phục. Chỉ sợ bọn chúng không đến. Nếu đã đến thì cũng không còn đường lui nữa rồi.
Mộc Tướng quân không nhịn được mà hỏi: – Binh mã của các ngươi từ đâu ra?
– Chẳng lẽ ngươi cho là chúng ta sẽ để trọng binh ở hồ Ngọc Tỏa? Sở Hoan cười lạnh nói: – Nếu đã có biện pháp đối phó với Hoàng gia, đương nhiên ta sẽ không để lại quá nhiều binh mã. Viên Tổng đốc đã bí mật điều động hơn một ngàn nhân mã đi vây quét đạo tặc Tùng Lâm. Ngoài ra, quân Hồ châu cũng đã đến Thái Nguyên thiết lập mai phục.
Mộc Tướng giật mình nói: – Các ngươi thật liều mạng. Nếu nhân mã trong rừng đánh đến thành Hồ châu thì chỗ đó không có binh lính trấn thủ hay sao?
Sở Hoan lắc đầu cười nói: – Không có binh lính không có nghĩa là không thể giữ được. Tri châu Hồ châu đã triệu tập thân sĩ và các gia tộc quyền thế ở Hồ châu, đồng thời triệu tập không ít tráng đinh. Những người này đã được trang bị binh khí của quân Hồ châu. Tuy năng lực không thể nào bằng quân chính quy, nhưng nếu mặc quân phục vào thì người khác nhìn vào sẽ tưởng quân Hồ châu vẫn còn trong thành, che mắt được nhiều người. Để điều động quân Hồ châu thì Viên Tổng đốc và Tri châu Hồ châu đã tốn không ít công sức.
Lúc này Viên Sùng Thượng cũng cười lạnh nói: – Hiện tại, bản đốc muốn xem trong tay ngươi còn có lá bài tẩy nào chưa lật.
Mộc Tướng quân há miệng, định nói điều gì thì Sở Hoan đã cười nói: – Hoàng gia sớm đã không lo nổi thân mình. Quân Tùng Lâm đã bị kiềm chân. Vệ Sở quân cũng không còn đáng lo. Điều cuối cùng ngươi có thể dựa vào chỉ còn Tiềm Long quật và binh mã hai châu. Tiềm Long quật là nơi các ngươi tàng trữ binh khí, trang bị. Nếu các ngươi tiến đến thành Thái Nguyên thì Tiềm Long quật sẽ có tác dụng cực kỳ lớn. Nhưng hiện tại, có lẽ sẽ không còn quân nào đánh tới thành Thái Nguyên nữa. Còn về Hoàn châu…
Hắn lắc đầu nói: – Ta khuyên ngươi không cần chờ đợi thêm nữa.
– A… Mộc Tướng quân cười lạnh nói: – Chắc hẳn ngươi cũng đã phái binh mã đến Hoàn châu.
– Cái này thì không phải. Sở Hoan lắc đầu nói: – Chẳng qua, nếu không có gì b���t ngờ xảy ra, Tổng đốc phủ Vân Sơn Kiều Minh Đường có lẽ đã phái Cấm Vệ quân đến Hoàn châu rồi.
– Kiều Minh Đường. Mộc Tướng quân trong lòng cả kinh.
– Không sai. Sở Hoan cười nói: – Hẳn là ngươi đã quên, bên cạnh bổn quan có một người hầu, nhưng bây giờ hắn lại không có mặt ở đây.
Người hầu mà Sở Hoan nhắc tới chính là đệ tử Tôn Tử Không của hắn.
Mộc Tướng quân đương nhiên không quên, nhưng căn bản là y không để ý tới người này.
– Không giấu gì ngươi, bổn quan đã để hắn mang theo Mãn Nguyệt Kim Bài bí mật đến Thông châu. Sở Hoan nói: – Kiều Minh Đường đóng quân ở Thông châu, cách Hoàn châu không xa. Kim Bài trong tay, hơn nữa bổn quan và Kiều Tổng đốc cùng đóng dấu ấn tín. Ta nghĩ hắn sẽ không làm ta thất vọng đâu.
Sở Hoan nói đến đây thì khóe mắt Mộc Tướng quân đã run rẩy. Sắc mặt Lục Lãnh Nguyệt thì xám như tro tàn.
Không thể ngờ Mộc Tướng quân dùng trăm phương ngàn kế đều bị Sở Hoan phát hiện và bố trí cách tiêu diệt. Nhưng Mộc Tướng quân vẫn còn cho rằng mình nắm chắc thắng lợi trong tay.
Lục Lãnh Nguyệt cũng biết Mộc Tướng quân thất bại thì cũng đồng nghĩa với việc Lục gia thất bại. Kế hoạch đã đổ vỡ, Lục gia, một trong ba mươi sáu gia tộc ẩn thế, bây giờ sắp bị hủy diệt.
Sắc mặt lão tái nhợt, thậm chí còn có chút vặn vẹo.
Mộc Tướng quân nhắm mắt. Một lát sau, y mới hít sâu một hơi, thở dài nói: – Việc đến nông nỗi này là do bổn tướng. Đáng lẽ ta nên tự mình ra tay, không để ngươi sống đến tận bây giờ.
Sở Hoan lạnh lùng cười, nói: – Ngươi nghĩ ngươi có thể giết được ta ư?
Mộc Tướng quân lạnh nhạt nói: – Cho dù ngươi tính toán vạn lần, vẫn không tính được một điều này.
– Xin thỉnh giáo. – Ngươi đã quên, chỉ cần bổn tướng còn sống, sẽ không thất bại.
Mộc Tướng lãnh đạm, khinh thường liếc nhìn Sở Hoan, rồi lại nhìn Viên Sùng Thượng và Huyền Vũ: – Không ai có thể giết chết bổn tướng.
Huyền Vũ cười nhạt: – Trong thiên hạ, không có người nào là không thể bị giết chết.
– Bổn tướng là Thiên tướng của Thiên Công. Mộc Tướng quân lạnh lùng nói: – Thiên tướng, không thể chết.
Y giơ tay lên, bàn tay của y đã khô héo. Y vẫy tay khiêu khích Huyền Vũ, Viên Sùng Thượng rồi đến Sở Hoan: – Bổn tướng đã lâu không giết người. Không ngờ hôm nay lại phải giết ba người. Một trận chiến giết chết ba đại cao thủ thì có thể dương danh thiên hạ.
Y chắp tay sau lưng, mắt bắn ra tinh quang, lạnh lùng nói: – Ba người các ngươi, cùng lên đi.
Y khí định thần nhàn, khí thế tự nhiên toát ra, không hổ là một trong Thất Hùng.
Huyền Vũ không để Sở Hoan nói gì đã cười nói: – Mộc Tướng quân, ngươi tự đề cao mình quá rồi. Thứ ngươi có thể khoe khoang chẳng qua là Khô Mộc thuật. Bản Thiên hộ rất ghét võ công tà ma ngoại đạo. Một mình bản Thiên hộ đối phó với ngươi cũng dư sức.
Đúng lúc này, thích khách che mặt, cầm thanh đao hình trăng lưỡi liềm, thản nhiên nói: – Sở đại nhân, trận chiến lần trước ở Kính Giang ta và ngươi còn chưa phân thắng bại. Không biết ngươi có dám đấu một trận ở đây không?
Sở Hoan dời mắt về phía y, cười nhạt, hỏi ngược lại: – Tại sao ta phải đấu với ngươi?
– Ta t��ng nghe đồn về cái gọi là "Tam đao Tứ Thương Phá Thiên Cung". Thích khách che mặt thản nhiên nói: – Chỉ là đến giờ vẫn chưa được so tài với Tam Đao.
Y dừng một chút rồi nhìn Sở Hoan: – Đao pháp của ngươi rất thú vị. Ta muốn xem xem đao pháp Trung Nguyên có tinh diệu như lời đồn đại hay không.
Sở Hoan cười nói: – Ta biết đao pháp của ngươi cũng không phải xuất phát từ Trung Nguyên.
Hắn thản nhiên nói tiếp: – Bên ngoài Lục Viên là hộ vệ của bổn quan. Lục Viên đã bị bao vây. Ngươi đã là vật trong tay rồi, còn muốn so đấu với bổn quan ư?
Thích khách che mặt cười nói: – Tuy Lục Viên bị bao vây nhưng trong đại sảnh này không phải là nơi ngươi có thể muốn làm gì thì làm.
Y nhìn những quan viên đang thấp thỏm lo âu, cười lạnh nói: – Ngươi nên biết, cho dù Sở đại nhân ngươi có thể an toàn rời khỏi, nhưng bọn giá áo túi cơm này thì chưa chắc.
Y nói điều này quả không sai.
Trong đại sảnh, tuy Lỗ Thiên Hữu đột nhiên phản bội, nhưng đối phương còn hơn mười Hắc y nhân vây quanh bốn phía. Những người này đương nhiên không phải hạng tầm thường. Cho dù đám người Sở Hoan có thể xông ra ngoài, nhưng đám quan văn kia hẳn phải chết.
Sở Hoan lắc đầu thở dài: – Bổn quan muốn so đao với ngươi không phải vì quan tâm đến sinh tử của bọn họ. Xưa nay bổn quan không để ý đến sinh mạng của người khác.
Sở Hoan dùng ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm thích khách che mặt: – Bổn quan so đao với ngươi chỉ muốn nói cho ngươi biết một điều. Đao chỉ dùng để giết người, không phải dùng để luận võ. Tiêu Thần, ngươi nên biết đạo lý này.
Thích khách che mặt khẽ giật mình, lập tức cười rộ lên: – Không ngờ Sở đại nhân vẫn còn nhớ rõ. Thật vinh hạnh cho ta.
Y vừa nói xong thì một gã áo đen cầm đao trong tay tiến lên một bước, ném đao xuống dưới chân Sở Hoan.
Mọi nỗ lực biên dịch đều thuộc về truyen.free, xin vui lòng tôn trọng bản quyền.