(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 890:
Sở Hoan cũng không phải chờ đợi quá lâu, khi thấy một thái giám ngoại tộc thân hình to lớn bước ra từ trong điện. Thủy Liên đứng bên cạnh khẽ nhắc:
– Sở đại nhân, kẻ này là Phổ Tân, còn xảo quyệt hơn cả Da Lợi Tân kia nhiều.
Sở Hoan chỉ khẽ cười một tiếng. Phổ Tân ấy cúi đầu thấp hơn Da Lợi Tân đôi chút, dù là người ngoại tộc nhưng nét mặt lại hiền lành, trên môi còn nở nụ cười tươi tắn, rồi nhìn Sở Hoan hỏi:
– Ngài chính là Sở Hoan Sở đại nhân ư?
Sở Hoan khẽ gật đầu. Phổ Tân cười nói:
– Thánh thượng đang đợi, kính mời đại nhân theo tạp gia!
Sở Hoan nghe hắn tự xưng như vậy, thấy đã quy củ hơn Da Lợi Tân rất nhiều, trong lòng liền biết chỉ số thông minh của kẻ này e rằng còn cao hơn Da Lợi Tân không ít. Đi theo Phổ Tân vào nội điện, y liền nhận ra nơi này chẳng hề xa hoa như mình vẫn tưởng, trái lại vô cùng đơn sơ, với nhiều cấu trúc bằng vỏ cây, phong cách khác biệt hẳn so với bên ngoài điện, lại có phần giống với Thái Dương Điện của Tây Lương.
Chỉ có điều, nơi này kém trang nghiêm hơn Thái Dương Điện rất nhiều, tựa như một ngôi nhà của dân du mục. Thực ra, Hoa Tuyết điện này cũng không quá lớn, nội điện có một hồ nước. Nước hồ trong vắt, c��ch đó không xa là một chiếc giường êm ái, trên giường trải da thú thượng đẳng. Mặt đất bên giường được trải da báo. Lúc này, Hoàng đế đang mặc đạo bào, ngồi tựa vào chiếc giường êm. Bên cạnh Người là một nữ tử đang thủ thỉ với Hoàng đế. Nàng có dáng người thon thả, thân thể trắng ngần, trên mặt đeo một chiếc khăn lụa trắng mỏng, hoàn toàn không giống người ngoại tộc mà lại mang chút phong tình Tây Vực.
Cách đó không xa có hai thị nữ đứng hầu. Da Lợi Tân đứng một bên. Sở Hoan vừa bước vào, hắn liền trừng mắt nhìn chằm chằm y, ánh mắt tràn đầy oán độc, trên mặt vẫn còn đầy vết máu chưa kịp lau đi, dường như muốn dùng dáng vẻ đáng thương ấy để tranh thủ sự đồng tình từ Hoàng đế và Tuyết Hoa nương nương.
Phổ Tân dẫn Sở Hoan tiến vào, dừng lại cách chiếc giường êm vài bước. Sở Hoan quỳ rạp xuống đất, cung kính tâu:
– Thần là Sở Hoan, Thị Lang Bộ Hộ, tham kiến Thánh thượng. Thánh Hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!
Nữ tử ngồi bên giường kia cuối cùng cũng nghiêng đầu nhìn Sở Hoan một lượt. Hoàng đế cũng ngẩng đầu lên nói:
– Sở ái khanh, đứng dậy tâu đi!
Sở Hoan tạ ơn, đứng dậy, rồi nhìn về phía Hoàng đế. Chỉ thấy sắc mặt Hoàng đế hồng nhuận, tinh thần rất tốt, dường như khí sắc còn tươi tắn hơn lúc y rời kinh nhiều.
Khóe mắt y lướt qua Tuyết Hoa nương nương. Theo lời Thủy Liên, nữ nhân này có làn da trắng như tuyết, còn trắng hơn cả những hoa tỷ muội trong phủ của y. Y tuy không thể nhìn rõ hoàn toàn khuôn mặt của Tuyết Hoa nương nương bị che dưới lớp khăn lụa, nhưng chiếc khăn mỏng manh ấy vẫn giúp y lờ mờ thấy được hình dáng. Khuôn mặt vô cùng diễm lệ, đôi mắt sáng ngời. Sở Hoan chỉ liếc qua đã phải kinh hãi. Không phải vì đôi mắt của nữ nhân này đáng sợ, mà bởi y chưa từng gặp một đôi mắt nào yêu mị đến thế.
Đôi mắt ấy khiến Sở Hoan lập tức liên tưởng đến một con hồ ly. Đó là một đôi con ngươi xanh lục, hốc mắt lại như có một tầng sương mù mỏng, mờ ảo vô cùng. Nhưng đôi mắt xanh lục ấy lại cực kỳ yêu mị. Sở Hoan trước đây chưa từng gặp nữ nhân nào có đôi mắt yêu mị ��ến thế, trong lòng thầm nghĩ: Nếu không phải có đôi mắt yêu mị nhường này, e rằng chưa chắc đã hấp dẫn được Hoàng đế.
– Sở ái khanh, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Giọng nói của Hoàng đế mang theo một tia uể oải, không hề tức giận mà chỉ liếc nhìn Da Lợi Tân đứng cạnh.
Sở Hoan đáp:
– Thánh thượng nói về chuyện của Da công công sao ạ?
Hoàng đế khẽ gật đầu:
– Hắn nói ngươi ra tay đánh hắn ngoài điện. Có chuyện này không?
Da Lợi Tân liền xen vào:
– Thánh thượng, tên khốn này...!
Hắn còn chưa nói hết lời, đôi mắt quyến rũ như nước hồ thu của Tuyết Hoa nương nương đã lườm Da Lợi Tân một cái, dịu dàng nói:
– Không được nói lời nào nữa!
Giọng nói của nàng uyển chuyển êm tai, mang theo một âm điệu õng ẹo. Không chỉ đôi mắt mị hoặc, giọng nói của nàng cũng đầy mê hoặc, dù là cấm Da Lợi Tân không được nói lời nào nhưng lại tựa như lời tâm tình với tình lang, khiến cho tâm thần người ta rung động.
Da Lợi Tân không dám nói thêm lời nào. Sở Hoan lại làm ra vẻ mờ mịt, ngạc nhiên hỏi:
– Đánh ư?
Y nhìn Da Lợi Tân, khẽ nhíu mày hỏi:
– Vị công công này, xin hỏi ta đã dùng nắm đấm, hay dùng chân để đánh hắn? Ta đánh vào vị trí nào trên thân thể ngươi vậy?
Da Lợi Tân sững sờ, lập tức chỉ vào mặt mình, tức giận đáp:
– Vậy vết thương này là sao đây? Chẳng lẽ ta tự mình gây ra à?
Sở Hoan cười nhạt nói:
– Việc đó ra sao, chắc công công còn rõ hơn ta nhiều.
Da Lợi Tân thở phì phò. Lúc này có Tuyết Hoa nương nương ở bên cạnh, lá gan hắn cũng lớn hơn hẳn, liền chỉ vào Sở Hoan nói:
– Ngươi dám nói dối ngay trước mặt ư? Nếu không phải do ngươi, chẳng lẽ ta tự mình ngã à?
Sở Hoan không nhìn hắn, mà chỉ nhìn về phía Hoàng đế, chắp tay tâu:
– Thánh thượng, thần tối nay tiến cung, đợi ở ngoài điện. Thủy công công thấy thần có chút mệt mỏi nên đã đưa thần một chén trà để uống. Nhưng vị công công này lại nói điều đó là vi phạm quy định. Thần không dám làm trái liền trả lại chén trà cho vị công công này. Chỉ là không rõ thần đã mạo phạm hắn ở điểm nào, hắn liền ném chén trà về phía thần, hơn nữa còn giơ phất trần lên định đánh thần. Thần không dám thất lễ trong nội cung, chỉ đưa tay ra ngăn cản. Vị công công này đứng không vững, liền ngã từ trên thềm ngọc xuống. Thần tuyệt nhiên không hề cố ý...
Y quay sang nói với Da Lợi Tân:
– Công công, nếu ta có điều gì thất lễ, ngươi cứ việc nói thẳng. Ta tiến cung không nhiều, có thể có chỗ nào đó chưa được chu toàn. Chỉ mong lần sau ngươi đừng nóng giận. Tất cả đều là lỗi của ta, đều là lỗi của ta...
Đúng lúc này, Tuyết Hoa nương nương đã cười rộ lên thành tiếng, rồi nói với Hoàng đế:
– Thánh thượng. Vị đại nhân này thật sự là người biết ăn nói. Nhìn dáng vẻ của hắn, kẻ chịu thiệt chính là hắn chứ không phải Da Lợi Tân...
Nàng níu lấy cánh tay Hoàng đế, nũng nịu nói:
– Thánh thượng, nô tì từ phương Bắc xa xôi vạn dặm đến, bên mình chỉ có mấy người này. Nô tì đã coi bọn họ như người nhà. Nhưng giờ đây, ngay cả người nhà mà nô tì còn không bảo vệ được, nô tì...
Nàng nói tiếng Trung Nguyên rất lưu loát, hơn n���a giọng nói quyến rũ vô cùng, mị ý tràn đầy, lại còn thay đổi thất thường. Lúc trước còn là vẻ kiều mị vô hạn, nhưng đến hai câu cuối đã tràn đầy tủi thân, giọng nói như nghẹn ngào.
Da Lợi Tân cũng thừa cơ nói:
– Nương nương, từ khi theo người về đây, chúng nô tài đều cẩn thận từng li từng tí, chỉ sợ làm hỏng quy định nội cung. Nhưng mà... vị đại nhân này...
Mặt hắn đầy nước mắt, nước mũi và máu tươi, trông vô cùng đáng sợ.
Đôi mắt Tuyết Hoa nương nương cũng đẫm lệ. Sở Hoan nhìn thấy, không khỏi thầm thở dài, nghĩ thầm vị Tuyết Hoa nương nương này quả là cao thủ diễn kịch. Vừa mới cười híp mắt nói chuyện, chỉ trong giây lát đã biến thành nước mắt như mưa. Nếu nàng mà tiến vào giới văn nghệ sĩ, e rằng phải đoạt được giải thưởng lớn cũng nên.
Trên mặt Hoàng đế không hề thể hiện buồn vui, Người khẽ xoa mái tóc đen nhánh của Tuyết Hoa nương nương, dịu dàng nói:
– Ái phi đừng sợ. Trẫm chỉ thay nàng dạy dỗ hắn cho tốt. Hắn không hiểu quy định trong nội cung, người khác chỉ cho rằng nàng không biết dạy. Chỉ khi người dưới của nàng thành thật tuân thủ quy định trong nội cung thì mọi người mới kính trọng nàng. Ái phi, nàng có hiểu không?
Đôi mắt đáng yêu của Tuyết Hoa nương nương chớp chớp, điềm đạm mà vẫn không mất đi sức hút, nàng nửa hiểu nửa không mà gật đầu. Hoàng đế lại trầm giọng nói:
– Thủy Liên!
Người tuy đã già nhưng tinh lực vẫn còn, giọng nói hơi lớn. Trong điện vốn yên ắng, giọng nói truyền đi, Thủy Liên liền nhanh chóng bước vào. Hoàng đế thản nhiên nói:
– Da Lợi Tân không phân biệt được nặng nhẹ, khinh nhờn trọng thần triều đình, kéo xuống, đánh hắn 30 trượng. Nhưng đừng đánh chết hắn!
Thủy Liên được dịp, lập tức gọi vài tên tiểu thái giám bên ngoài điện vào. Mặt Da Lợi Tân không còn một chút máu. Phổ Tân khẽ cau mày, đứng một bên nhưng không nói một lời nào. Tuyết Hoa nương nương biến sắc, nhưng nhìn thấy vẻ lạnh lùng chưa từng có của Hoàng đế, nàng cũng không dám mở miệng cầu xin, chỉ trơ mắt nhìn Da Lợi Tân bị hô to gọi nhỏ mang đi.
Khóe mắt Tuyết Hoa nương nương như ngấn lệ. Hoàng đế nhìn về phía Tuyết Hoa nương nương, trong mắt lộ vẻ yêu thương, rồi lại nhìn Sở Hoan, khẽ thở dài:
– Sở ái khanh, ngươi về trước đi. Trẫm sẽ triệu kiến ngươi sau.
Sở Hoan nhìn thấy thần sắc trong mắt Hoàng đế, liền hiểu rõ tuy Hoàng đế trừng phạt Da Lợi Tân, nhưng trong lòng vẫn thập phần để ý tới Tuyết Hoa nương nương. Người trừng phạt Da Lợi Tân chỉ là để an ủi y, sau đó tất nhiên sẽ tốn công an ủi mỹ nhân Tuyết Hoa nương nương. Sở Hoan lập tức cáo lui ra ngoài, quay đầu liếc lại, thấy Hoàng đế đang ôm Tuyết Hoa nương nương vào lòng.
Sở Hoan biết rằng sự xuất hiện của vị Tuyết Hoa nương nương này đã ảnh hưởng đến quốc sự. Ít nhất là khiến Hoàng đế chậm trễ việc triều chính. Hôm nay Hoàng đế triệu kiến y, vốn là có chuyện quan trọng cần căn dặn. Nhưng lúc này đường đường là một Hoàng đế lại bỏ bê quốc sự để đi an ủi một ái thiếp. Đế quốc hôm nay đang khói lửa bốn bề, đang trong cơn nguy khốn. Thời điểm này lại có thêm một hồng nhan họa thủy, tựa như một ngôi nhà mục nát lại gặp phải một khối thiên thạch. Trong lòng Sở Hoan không khỏi cảm thán.
Hoàng đế anh minh thần võ năm xưa, phải chăng vì tuổi tác mà đã trở nên mắt mờ tai lãng rồi sao?
Nội dung chuyển ngữ này là độc quyền của truyen.free, kính mong quý bạn đọc trân trọng và ủng hộ.