(Đã dịch) Quỷ Thần - Chương 107: Chiến Dực Hồng
Trong Thành Phú Ninh thuộc đế quốc Văn Lang, thế giới Thần Ma...
Trên chiến trường, cuộc chiến vẫn diễn ra vô cùng khốc liệt. Không ít người chơi đã ngã xuống, nhưng phần lớn thiệt hại lại thuộc về phe Bá Đồ. Điều này khiến nhiều người chơi không khỏi rùng mình.
Về phía Đồ Thần, nhờ có Tiên Thiên Thụ hỗ trợ, dù ban đầu số lượng chỉ bằng một nửa so với B�� Đồ, nhưng khi giao chiến, họ lại chiếm ưu thế rõ rệt. Giết một kẻ địch đã là có lời, giết hai thì quá hời… Vì thế, chỉ cần thanh máu chưa cạn, bất kể thương tích, tất cả đều dũng mãnh lao về phía đối thủ.
Nhận thấy phe mình đang yếu thế, Dực Hồng quyết định tiêu diệt chủ tướng đối phương, nhằm tăng cường sĩ khí toàn đội. Ngưng Nhi chính là mục tiêu của hắn.
Dực Hồng không rõ Ngưng Nhi nắm giữ quyền hạn gì trong Đồ Thần. Nhưng theo suy đoán của hắn, Ngọc La Sát sẽ không bao giờ để một kẻ vô danh tiểu tốt đi theo mình. Kẻ đứng cạnh một mãnh thú, chắc chắn cũng phải là một mãnh thú.
Hơn nữa, giữa chiến trường khốc liệt, nàng còn thẫn thờ đứng đó để lĩnh ngộ Tâm Nhãn, phớt lờ mọi hiểm nguy đang rình rập bản thân.
Loại Tâm Nhãn này Dực Hồng cũng từng nghe qua. Bởi vậy, hắn hiểu rõ việc thức tỉnh nó khó khăn đến nhường nào, không phải muốn lĩnh ngộ là có thể lĩnh ngộ ngay.
Tất cả những điều trên khiến Ngưng Nhi trở thành mục tiêu không thể tốt hơn cho kế hoạch lần này của hắn.
Dực Hồng từ từ tiến lên, áp sát Ngưng Nhi. Khi tới một khoảng cách nhất định, hắn nắm chặt trường cung, giương thẳng lên bầu trời.
"Vạn Tiễn Xuyên Tâm!"
Dực Hồng khẽ niệm, rồi buông tay khỏi dây cung. Mũi tên vút đi trên không trung, nhưng khi đến chính giữa đỉnh đầu Ngưng Nhi, nó dường như mất đà, dừng lại rồi quay mũi chỉ thẳng xuống đất.
Ngay sau đó, hàng loạt mũi tên hư ảnh được huyễn hóa, lơ lửng giữa không trung.
Đây là một chiêu thức tâm đắc của Dực Hồng. Đúng như tên gọi "Vạn Tiễn", người luyện càng sâu, càng có thể huyễn hóa ra nhiều mũi tên. Ở cảnh giới cao nhất của chiêu thức này, một mũi tên bắn ra có thể biến thành hàng vạn, không cho kẻ thù bất kỳ cơ hội nào để lẩn trốn hay sống sót.
Vốn dĩ, hắn không cần thiết phải sử dụng chiêu thức khoa trương như thế này, Dực Hồng hoàn toàn có thể chọn một đòn đánh đơn giản hơn. Nhưng lần này, để thị uy, hắn quyết định thi triển Vạn Tiễn.
Lúc này trên chiến trường, hàng ngàn mũi tên bắt đầu trực chỉ Ngưng Nhi mà lao tới. Người chơi phe Đồ Thần lập tức phát hiện ra ��iều này, những tiếng kinh hô liên tục vang lên, như muốn đánh thức nàng.
"Ngưng Nhi, cẩn thận!" "Mau tránh đi!"
Một số thành viên ở gần đó muốn lao lên ứng cứu, nhưng khoảng cách thực tế lại quá xa, tốc độ của họ không thể nào theo kịp những mũi tên đang lao xuống.
Ngưng Nhi thì không hề hay biết những điều này. Tâm trí nàng vẫn đắm chìm trong tiềm thức, mặc kệ mọi người thi nhau kêu gào, nàng cũng không mảy may có dấu hiệu tỉnh lại.
"Chết đi!"
Dực Hồng cười lạnh. Với hàng trăm mũi tên cùng lúc cắm vào người, Ngưng Nhi chắc chắn sẽ chết không kịp ngáp.
"Hừ..."
Một bóng người bất ngờ xuất hiện bên cạnh Ngưng Nhi. Hắn hừ lạnh, trường thương trong tay không ngừng xoay tròn trên đầu như một cánh quạt, chặn đứng toàn bộ mũi tên.
"Viên Viêm đoàn trưởng...!" Người chơi phe Đồ Thần kinh hô khi nhận ra người vừa xuất hiện.
"Kẻ mạnh nhất lại giở trò đánh lén người khác? Hình như không hợp thói thường thì phải."
Trong khi đón đỡ toàn bộ mũi tên, Viên Viêm với khuôn mặt lạnh như băng, quay về phía Dực Hồng mỉa mai.
"Mấy con gà mới phải đánh lén người khác, chứ cao thủ chân chính không ai làm thế cả." Bên cạnh đó, Ngọc La Sát cũng chen miệng vào.
"Xì, cái gì mà hợp hay không hợp! Đây là trên chiến trường, kẻ thắng làm vua."
Dực Hồng thì coi chuyện này chẳng đáng là gì. Đã ra chiến trường, sống chết tại kỹ năng. Ngươi chết là do bản th��n ngươi yếu kém mà thôi. Đổi lại, ngươi dám đánh lén Ngọc La Sát thử xem?
"Cái này..." Viên Viêm cũng có chút bất ngờ về thái độ của Dực Hồng. Hắn nói cũng có lý. Trong công hội chiến, số lượng thành viên đông đảo, chẳng lẽ mỗi lần muốn tiêu diệt ai lại phải gọi to để họ chú ý, hay chờ người ta tập trung rồi mới được ra tay? Nghĩ thôi đã thấy phiền phức chết đi được.
"Lần đầu ta thấy kẻ có da mặt dày như ngươi. Đánh lén người khác lại còn nói ra thành việc hết sức đàng hoàng. Da mặt ngươi mà mang đi chế tạo áo giáp chắc chắn sẽ thành một kiện [Thần] cấp!" Ngọc La Sát bĩu môi khinh thường.
Ngay sau đó, nàng vừa tiến lên vừa tế xuất song kiếm: "Thôi, chi bằng để ta giải quyết ngươi cho xong!"
Khóe miệng Dực Hồng giật giật. "Chết tiệt! Giết Ngưng Nhi không thành công thì thôi, lại còn kéo cả Ngọc La Sát đến chú ý. Đúng là đen đủi hết mức!"
Dù sau chuyện lần trước hắn đã tiến bộ rất nhiều, lên đến cấp 29, nhưng bản thân hắn vẫn không có tự tin đối đầu với nàng.
Dực Hồng cũng hiểu rằng, một khi Ng��c La Sát đã xuất ra song kiếm, hắn coi như đã xác định sẽ phải về thành dưỡng sức.
"Khoan đã, trưởng lão!"
Bất ngờ, Viên Viêm đưa tay ra ngăn cản Ngọc La Sát. Hắn xoay tròn trường thương rồi chỉ thẳng về phía Dực Hồng.
"Để ta ra tay với ngươi!"
Một tay đút túi, một tay cầm trường thương. Dáng vẻ ngạo nghễ của Viên Viêm không khỏi khiến Dực Hồng nổi đóa. "Chết tiệt, bị Ngọc La Sát coi thường thì thôi đi, giờ đến cả cái tên cà lơ phất phơ này cũng dám khinh thường mình! Đoàn trưởng như ta mất giá đến thế sao?!"
"Ngươi? À, được." Ngọc La Sát đồng ý. Nàng hiểu rõ chiến lực của Viên Viêm. Giao Dực Hồng cho hắn giải quyết, nàng cũng cực kỳ yên tâm. Nàng cất đi một thanh kiếm.
Dực Hồng cũng thở phào một hơi nhẹ nhõm. Chỉ cần đối đầu không phải Ngọc La Sát là tốt rồi. Còn về phần những kẻ khác, hắn không tin trên chiến trường này ngoài nàng ra còn ai có thể là đối thủ của hắn.
"Từ lúc gia nhập Đồ Thần, ta chưa có dịp sử dụng cây trường thương này. Hôm nay, ta sẽ dùng ngươi để khai thương!"
Nói rồi, Viên Viêm cất đi cây trường thương cũ của mình. Thay vào đó là một cây thương có ngoại hình đen nhánh, thoạt nhìn cực kỳ giống một cục sắt mới rèn, còn chưa được mài giũa.
"Hắn tìm thấy rồi sao?" Ngọc La Sát có phần bất ngờ khi nhìn thấy vũ khí của Viên Viêm. Nàng không hề lạ lẫm gì với cây trường thương này. Nó có tên Hắc Sát Thương, một cây thương có thể thăng cấp theo năng lực của người chơi. Mặc dù việc đó khá phiền hà, nhưng nó vẫn được coi là một món vũ khí hiếm có.
Trang bị có thể thăng cấp theo năng lực người chơi không phải là thứ dễ kiếm. Những trang bị bình thường không thể làm được điều đó. Ví dụ, Vô Hình Kiếm của Ngưng Nhi chỉ là cấp 15, phù hợp với nhất giai. Khi lên nhị giai, nàng bắt buộc phải đổi sang vũ khí có khả năng chiến đấu cao hơn.
Nhưng vũ khí tăng cấp theo năng lực thì lại không cần. Điển hình như bộ trang bị của Thần Phong. Nó có thể tăng lên đến nhị giai trang bị theo thực lực của hắn. Thậm chí, nếu có ngày hắn lên đến thất giai, thì trang bị của hắn chỉ cần đầy đủ nguyên v��t liệu, cũng có thể tăng cấp theo.
Trở lại chiến trường lúc này. Dực Hồng khinh bỉ nhìn vũ khí trong tay Viên Viêm: "Ngươi định dùng cây gậy sắt đó đấu với ta sao?"
Hắn không hiểu Viên Viêm nghĩ gì. Đây là đang coi thường hắn, hay cây gậy sắt đó lại là một món vũ khí hiếm lạ nào đó trong [Thần Ma]? Dực Hồng càng nhìn càng thấy không giống, cho nên chỉ có thể nghiêng về vế thứ nhất.
Người chơi của cả hai công hội gần đó cũng bắt đầu chú ý đến sự ồn ào. Rất nhanh, nhiều ánh mắt đã tập trung nhìn về phía hai người. Khi Viên Viêm lên tiếng xác nhận muốn đấu với Dực Hồng, điều này đã gây ra không ít sự hứng thú.
Dù không có mệnh lệnh, nhưng tất cả người chơi đều tự động dạt ra, tạo nên một khoảng không trống dành cho cuộc quyết đấu của hai người. Đâu đó bắt đầu có tiếng cổ vũ:
"Viên Viêm đoàn trưởng, cố lên!" "Dực Hồng đoàn trưởng, tất thắng!"
Ở phía diễn đàn, người chơi cũng không ngừng bàn tán về cuộc quyết đấu này.
Dực Hồng, một cao thủ chân chính, đã tạo dựng uy tín quá lâu từ các thế h�� game online trước đó, gắn liền với Bá Đồ. Trong các trận chiến lớn nhỏ, khó ai có thể tiêu diệt được hắn, và hắn được mệnh danh là người mạnh nhất Bá Đồ.
Viên Viêm, một người chơi mới lạ của Đồ Thần. Không ai biết rõ về hắn, thậm chí đến tận cuộc quyết chiến giữa hai công hội, người ta mới biết đến tên. Khoan hãy nói về chiến lực, nhưng việc hắn đã dám đối đầu với Dực Hồng, phần khí phách này cũng khiến nhiều người phải kính nể. Dù thắng hay thua, sau này hắn cũng đủ một phen khoác lác tận trời.
Cuộc quyết đấu này cũng được coi như một trận long tranh hổ đấu. Mọi người cùng nín thở, im lặng chờ đợi.
"Chiến thôi!"
Dứt lời, sát khí trên người Viên Viêm tỏa ra phừng phừng, đối chọi gay gắt với sát khí của Dực Hồng. Ngay sau đó, hắn cầm trường thương lao lên.
Hắn bật nhảy lên không trung như lấy đà, rồi từ trên cao, trường thương đập mạnh về phía đầu Dực Hồng.
*Keng!*
Binh khí va chạm, mũi tên bắn trúng đầu cây thương đang lao xuống. Lực đạo cực mạnh khiến Viên Viêm cũng bị bắn ngược trở lại vị trí cũ.
Viên Viêm tiếp tục lao lên. Lần này, hắn tung một chiêu quét ngang như muốn chia cơ thể Dực Hồng làm hai nửa.
Lần này, Dực Hồng đã có sẵn một mũi tên trên tay. Hắn đón đỡ đường quét của Viên Viêm, khiến trường thương bật ra. Nhanh như chớp, hắn lắp mũi tên vào trường cung, kéo căng dây.
*Viuuuu...*
Sau khi đòn thứ hai chưa gây được gì cho đối phương, Viên Viêm chuẩn bị lần nữa lao lên tấn công thì bất chợt hắn cảm nhận được nguy hiểm ập xuống từ phía trên. Không kịp đón đỡ, Viên Viêm chỉ có thể lăn người tránh né.
*Phập... phập...*
Năm mũi tên lập tức đánh hụt mục tiêu, cắm phập xuống đất.
"Nguy hiểm quá!" Viên Viêm khẽ lau đi giọt mồ hôi trên trán. Tuy ban nãy hắn ngạo nghễ là vậy, nhưng Dực Hồng đúng thật là một đối thủ khó nhằn. Sức mạnh, tốc độ, phản xạ... mọi thứ đều vượt trội hơn hắn.
*Viu... viu... viu...*
Chưa kịp dâng lên tấn công lần tiếp theo, Viên Viêm giật mình bởi ba mũi tên không biết từ lúc nào đã xuất hiện ngay trước mặt hắn.
Không kịp tránh né, Viên Viêm cắn răng liều mạng đưa trường thương lên ngang, hòng muốn đón đỡ những mũi tên.
*Keng... keng!* Hai tiếng kim loại va chạm trong trẻo vang lên.
"Hự..." – Mất 171 HP.
Ba mũi tên bay tới, nhờ phản xạ kịp thời nên hai mũi đã cắm vào thân trường thương, còn mũi tên thứ ba thì bắn trúng khiến Viên Viêm đau điếng.
Truyen.free nắm giữ bản quyền duy nhất cho tác phẩm đã hiệu chỉnh này.