Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quỷ Thần - Chương 45: Liên Minh Ra Đời

Hắc Ám Sâm Lâm

Lúc này, nhóm người Hà Phong trở nên căng thẳng. Một nhóm người xuất hiện. Trong số đó, kẻ yếu nhất cũng ở cấp Tứ, mà số lượng lại không hề ít. Đây quả là dùng dao mổ trâu để giết gà.

"Các ngươi là ai?"

Hà Phong chủ động cất tiếng hỏi. Hắn nhớ bản thân chưa từng đụng chạm đến bất kỳ NPC nào, hắn chỉ quanh quẩn trong Biện Kinh. Giờ l���i xuất hiện năm kẻ lạ. Chẳng lẽ chúng cũng muốn tranh đoạt Tiên Thiên Thần Thụ?

Tuy suy đoán vậy, nhưng Hà Phong lập tức phủ nhận. Tiên Thiên Thần Thụ tuy quý giá nhưng chỉ có tác dụng với người chơi khi thành lập công hội. Kiếp trước, hắn chưa từng nghe nói NPC cũng thành lập công hội, nên hắn chắc chắn nhóm người này không phải vì Tiên Thiên Thần Thụ.

Trong lúc Hà Phong vẫn đang suy đoán mục đích của nhóm người, một kẻ trong số chúng đã cười lạnh đáp lời:

"Chúng ta là những kẻ đến giết ngươi."

Hà Phong bất ngờ trước câu trả lời đó. Hóa ra, Hà Phong mới chính là mục tiêu của nhóm NPC này. Nhưng Hà Phong cũng thắc mắc, rốt cuộc hắn đã đắc tội với thế lực nào mà đối phương lại phái ra một đội hình khủng bố đến vậy. Hiện tại, chiến lực cấp Tam đã được coi là đứng đầu một thành, còn cấp Tứ thường trấn giữ cả một quận. Về phần cấp Ngũ, thôi thì khỏi nói, đó đã là những nhân vật chủ chốt của một Đế Quốc, không dễ gì lộ diện. Giờ đây lại xuất hiện ba tên cấp Tứ cùng hai tên cấp Ngũ chỉ để giết h���n. Không biết hắn nên đau khổ hay cảm thấy vinh hạnh đây?

"Ngươi muốn giết ta ư? E rằng không dễ đâu."

Giữa một nhóm người toàn cấp Tứ, cấp Ngũ, việc chạy trốn là điều bất khả thi. Đã vậy, Hà Phong chỉ còn cách liều mình một trận chiến. Hắn biết chắc chắn mình sẽ thất bại. Đùa à, cấp Nhất đấu với cấp Tứ, cấp Ngũ thì cơ hội thắng chắc chắn bằng không. Hà Phong chỉ mong kéo dài chút thời gian để Ngưng Nhi cùng nhóm người kia lấy Tiên Thiên Thần Thụ rồi chạy trốn.

"Ta sẽ cầm chân bọn chúng trước, các ngươi hãy đi lấy Tiên Thiên Thần Thụ rồi mau trốn đi."

Nghe lời Hà Phong, nhóm Ngưng Nhi lộ vẻ mặt nghiêm trọng. Sát khí tỏa ra từ nhóm người này khiến Ngưng Nhi và nhị Bạch huynh đệ không khỏi run sợ. Tuy vậy, Ngưng Nhi vẫn cứng giọng nói:

"Tên đáng ghét, để ta chiến đấu cùng với ngươi!"

"Không cần."

Hà Phong lắc đầu. Ở người khác, nghe lời này có lẽ đã cảm động đến phát khóc. Nhưng Hà Phong thì không. Hắn biết Ngưng Nhi ở lại cũng chỉ tổ vướng chân mình. Có lao lên chắc cũng chỉ chịu nổi một đòn.

"Nhưng..."

Ngưng Nhi muốn nói tiếp nhưng Bạch Thiên Thanh đã kéo tay nàng, sau đó ra hiệu bảo nàng nên nghe theo.

Không còn cách nào khác, Ngưng Nhi đành gật đầu chấp thuận Hà Phong. Nàng không sợ chết. Nhưng nàng biết, dù có ở lại cũng không giúp ích được gì. Huống hồ nàng và nhị Bạch huynh đệ còn nhiệm vụ thiết yếu là thu thập Tiên Thiên Thần Thụ.

"Iris, bảo vệ bọn họ!"

Hà Phong phân phó. Sau đó, hắn rút Quỷ Kiếm ra, ánh mắt cực kỳ nghiêm trọng, cẩn thận nhìn về phía nhóm người.

Thấy cảnh này, nhóm người không khỏi nhếch môi cười. Bọn chúng không quan tâm đến Hà Phong mà bắt đầu bàn tán:

"Làm sao đây, chúng ta có tận năm người lận."

"Vị đại nhân cũng quá hào phóng, đối phó với hắn mà phái cả năm người chúng ta."

"Luật cũ thôi."

Nghe một thanh niên đầu trọc nói, bốn người còn lại đồng ý gật đầu. Sau đó tất cả xếp thành một vòng tròn, cùng hô:

"Kéo... búa... bao!"

Hà Phong không khỏi đen mặt. Đây là bọn chúng đang chọn ai làm đối thủ của Hà Phong đây mà. Quá đỗi coi thường hắn rồi.

"Hoho, ta thắng rồi!" một tên reo lên.

"Hừ... hừ..."

"Không chịu, không chịu! Chơi lại!"

..............

Một tên tóc xoăn bước ra khỏi hàng, đứng đối diện Hà Phong. Hắn nhe nhởn miệng cười.

"À quên, xin tự giới thiệu, kẻ sẽ giết ngươi, ta là Hoàng Lịch. Ta là một nhà múa rối."

"Múa rối?" Hà Phong kinh ngạc. Hắn không ngờ [Thần Ma] lại có loại chức nghiệp này. Hà Phong cũng thắc mắc không hiểu loại hình nghề nghiệp này có thể chiến đấu được sao?

Rất nhanh, Hà Phong đã có câu trả lời. Lúc này, xung quanh Hoàng Lịch hiện lên hàng chục, có lẽ là hàng trăm tên Hoàng Lịch khác. Tất cả đều giống nhau như đúc, khiến khó có thể phân biệt được đâu mới là Hoàng Lịch thật.

"Thật nhiều Hoàng Lịch! Thuật phân thân của hắn sao lại có thể phân ra nhiều đến vậy?" Bạch Vô Hồn lúc này lên tiếng thắc mắc.

"Không phải Thuật Phân Thân. Là những con rối của hắn." Bạch Thiên Thanh trả lời.

"Rốt cuộc hắn có thể tạo ra bao nhiêu con rối vậy?" Ngưng Nhi lắp bắp. Trong mắt Ngưng Nhi, Hoàng Lịch quá đáng sợ.

"Haha, đứa con của quỷ! Ngươi thấy những con rối của ta thế nào? Chúng thật dễ thương phải không?"

Con Rối: Level 30, HP 7500.

Sau khi xem thông tin con rối, Hà Phong khẽ hừ một tiếng: "Làm màu mè." Trong mắt Hà Phong, kỹ năng này tuy mạnh nhưng không phải không có điểm yếu. Con rối được chủ thể tạo ra cũng chỉ có thể mang một phần sức mạnh của chủ thể. Nói vậy thì vẫn có thể kéo dài thời gian.

"Được rồi, trò chơi bắt đầu nào!"

Hoàng Lịch nói, tiếp theo hàng chục con rối ồ ạt lao lên tấn công về phía Hà Phong.

Lúc này, Hà Phong cũng chỉ có thể cường ngạnh đón đỡ. Rút Quỷ Kiếm ra, chưa kịp lao lên thì một cảnh tượng khiến Hà Phong trợn tròn mắt. Một vòng tròn bọc lấy tất cả Con Rối trên sân. Sau đó, từng chùm tia sét không ngừng đánh xuống bên trong vòng tròn.

"Hồng Vương!"

Nghe thấy tiếng gọi, Hà Phong lập tức quay đầu. Một viên ngọc bắn tới, Hà Phong đưa tay đón đỡ rồi mở ra xem. Chính là chiếc chìa khóa còn lại để mở ra Tiên Thiên Thần Thụ.

"Đó là chiếc chìa khóa cuối cùng, hãy giao việc này lại cho tôi. Ngài hãy lấy Tiên Thiên Thần Thụ và mau rời khỏi đây!"

Hà Phong kinh ngạc. Không ngờ, ngay giây phút này, những NPC của Hắc Ám Sâm Lâm cũng không rời bỏ hắn. Sự chân thành này khiến Hà Phong sống mũi có chút cay.

"Nhiệm vụ cuối cùng của tôi là bảo vệ thôn dân. Nhưng điều tuyệt vời nhất là có thể gặp lại ngài trước khi chết."

Không để ý tới phản ứng của Hà Phong, bà lão tiếp tục nói, trên khuôn mặt hiện lên chút vẻ ửng hồng như thiếu nữ.

"Câm đi!"

Hoàng Lịch có chút tức giận. Mục đích của hắn là chơi đùa với Hà Phong. Không ngờ lại bị bà lão này phá đám khiến hắn cụt hứng. Chỉ thấy lúc này, các Con Rối không ngừng tập trung vào một điểm sau đó phát nổ.

"Đừng coi thường ta, dù gì ta cũng là Pháp Sư cấp Tam. Tuy không thể đánh bại ngươi, nhưng ta cũng sẽ kéo ngươi chết cùng!"

Xem ra bà lão muốn liều mạng đồng quy vu tận với Hoàng Lịch. Trên trán bà lão lúc này, một con mắt đang từ từ mở ra, nhìn khá giống Dương Tiễn. Hà Phong biết đây là con mắt ma thuật, bí thuật tăng cường uy lực cho kỹ năng sử dụng.

Nhưng rất nhanh, *Rầm!* một tiếng nổ lớn vang lên. Vòng tròn pháp thuật bị phá vỡ. Một Con Rối lao về phía bà lão sau đó tiếp tục phát nổ.

Tiếng nổ lớn gây rung động cả một vùng, khói bụi tan đi. Nơi bà lão đứng đã tạo thành một hố sâu. Thi thể bà lão với máu me khắp người đang nằm bên trong.

"Đồ ngu xuẩn tội nghiệp. Rác rưởi như ngươi cũng đòi ngăn cản ta sao?"

Hoàng Lịch móc móc lỗ tai. Việc này đối với hắn cũng chỉ như tiện tay, không có gì đáng nói. Một Pháp Sư cấp Tam đòi đồng quy vu tận với hắn? Thật nực cười.

Thấy cảnh này, Ngưng Nhi không khỏi run sợ.

"Tên này đáng sợ quá!" nàng lẩm bẩm. Trong mắt mọi người, vòng tròn pháp thuật đã rất lợi hại, có thể coi là kỹ năng đáng sợ nhất từ khi họ vào [Thần Ma]. Không ngờ Hoàng Lịch lại dễ dàng hóa giải.

"A, chúng ta tiếp tục, ta mới chỉ làm nóng người xong thôi!"

Hoàng Lịch dửng dưng nói, khiến Hà Phong thực sự phẫn nộ. Tuy Hà Phong không phải người tốt đẹp gì, nhưng bà lão đã cứu giúp hắn. Nay bà lão chết trước mặt hắn, làm sao hắn có thể chấp nhận được? Đưa cho Ngưng Nhi đủ bộ chìa khóa, Hà Phong rít gào lên rồi lao thẳng vào đám Con Rối chiến đấu.

"Kích hoạt lá chắn phép!"

Hệ thống: Lá chắn phép đã được mở ra. Người chơi trong hai giờ sẽ không chịu bất kỳ thương tổn nào.

Hà Phong điên cuồng thi triển Quỷ Trảm vào đám Con Rối. Giờ phút này, hắn không còn quan tâm đến việc hao tổn thể lực. Có bao nhiêu dùng hết bấy nhiêu. Tuy nhiên, mỗi Con Rối cũng có 7500 HP, lại thêm số lượng cực kỳ đông đảo. Nhất thời, Hà Phong cũng lâm vào vòng vây.

Hệ thống: Người chơi tiêu diệt thành công một Con Rối vượt quá 10 Level. Nhận được 1000 điểm kinh nghiệm.

Tiếng Hệ Thống vang lên khi một Con Rối ngã xuống khiến nhóm người Hà Phong khá bất ngờ. Vốn tưởng Con Rối là kỹ năng của Hoàng Lịch, nhưng có vẻ không phải. Đây chân chính là những con rối được Hoàng Lịch tạo ra bằng một loại vật liệu đặc thù nào đó. Vì thế, khi tiêu diệt một Con Rối, hệ thống tự xếp vào hạng quái vật mà được thêm điểm kinh nghiệm.

Nhóm người có chút vui vẻ. Tuy gặp nguy hiểm, nhưng đây lại là điểm kinh nghiệm mà. Nếu có thể kéo một số lượng lớn rồi tiêu diệt chúng, coi như cũng không lỗ mà còn lãi. Nhưng vấn đề quan trọng là liệu Hà Phong có thể tiêu diệt được bao nhiêu Con Rối.

Hà Phong hiện nay thì ngược lại, không hề quan tâm đến vấn đề này, cũng không vì nhận được điểm kinh nghiệm mà vui mừng. Hắn muốn lên cấp có nhiều cách lắm, không cần bản thân gặp nguy hiểm như hiện tại. Điều hắn quan tâm hơn cả là điểm thuộc tính. Nếu chết, điểm thuộc tính sẽ mất vĩnh viễn chứ. Ngoài ra, hắn cũng muốn câu thêm thời gian cho Ngưng Nhi.

"Haha, mạnh mẽ lên! Ta còn rất nhiều Con Rối đây!"

Trái với Hà Phong đang vất vả trong đám Con Rối, Hoàng Lịch lúc này lại vô cùng nhàn nhã. Như một chỉ huy, hắn giờ đây đang đứng khoanh tay tựa lưng vào gốc cây, xem Hà Phong như đang xem một bộ phim.

"Hắn trông vui vẻ quá đi!"

Đang đứng xa xa quan sát trận đấu, Bella cho ý kiến. Mọi người cũng đồng tình gật đầu. Sau đó cũng thi nhau nói:

"Tên đáng ghét!"

"Đáng ra phải là ta lên mới đúng!"

"Đứa con của quỷ, ngươi phải cố lên. Đánh bại hắn đi. Ta muốn đấu với ngươi!"

...........

Đủ mọi tiếng bàn luận. Cũng may Hà Phong lúc này đang tập trung giải quyết đám Con Rối. Nếu không, khi nghe những lời này của nhóm người, hắn chắc không khỏi té ngửa: "Ta mới chỉ là cấp Nhất thôi mà, cấp Nhất đó, hiểu không? Đâu ra đám cấp Tứ, cấp Ngũ thi nhau muốn đấu với ta vậy chứ!"

..................

Tại một nhà hàng năm sao sang trọng bậc nhất ở thành phố Nam Sách.

Một chiếc xe hơi thể thao đắt tiền đang lao tới với tốc độ cực nhanh. Nhưng sau khi thấy biển nhà hàng, chiếc xe bắt đầu giảm tốc, đi chậm lại cho đến khi dừng hẳn tại cửa.

Thấy xe đến, một nhân viên lễ tân vội vàng ra mở cửa xe. Một nam tử với mái tóc vàng vuốt ngược, bộ trang phục Tây Âu đắt tiền, lịch lãm bước xuống xe.

"Xin hỏi ngài là ai ạ?"

Bằng một câu tiếng Anh, người tiếp tân vội vàng hỏi ngay.

"James."

Người nam tử tên James lạnh lùng nói. Nghe đến danh tự, như đã quen thuộc, tiếp tân vội vàng ra dấu xin mời:

"Mời ngài theo tôi."

James nhẹ gật đầu đi theo tiếp tân. Nhà hàng cực kỳ xa hoa, những tấm kính được chọn lọc lắp ráp từ những viên thủy tinh cao cấp, những tay nắm cửa cũng đều được mạ vàng. Ngay cả những bộ bàn ghế cũng được chọn lựa từ những loại gỗ quý. Tuy vậy, James không hề liếc mắt. Trong mắt hắn, những vật này tầm thường như phố huyện.

Lúc này, dưới sự dẫn dắt của tiếp tân, James nhanh chóng đến trước một căn phòng. Đây chính là căn phòng xa hoa bậc nhất của cả nhà hàng.

Trong phòng đã có một nhóm người ngồi sẵn. Khi thấy James bước vào, một người liền đứng dậy, tiến lại gần chỗ James mà chào hỏi:

"Ngài James, rất vui mừng vì ngài đã đến. Tôi chính là Doanh Sĩ, đại diện cho Nam Thiên Công Hội của khu vực Hoa Hạ."

Nghe người này giới thiệu, James khẽ gật đầu chào. Nam Thiên Công Hội chính là một công hội lớn, thuộc về siêu phàm công hội, cũng là công hội lớn nhất của khu vực Hoa Hạ.

Tiếp theo, Doanh Sĩ dẫn James lại bàn, giới thiệu với tất cả mọi người:

"Đây chính là ngài James, thuộc gia tộc William. Cũng là thành viên của William Công Hội, đại diện cho khu Bắc Âu."

Sau đó, hắn cũng hướng về James mà giới thiệu từng người trong bàn. Có thể nói, những người có mặt ở đây hôm nay đều là các công hội sừng sỏ nhất, tất cả đều thuộc về siêu phàm công hội.

Sau khi chào hỏi xã giao và uống vài ly rượu, lúc này, tất cả mới ổn định ngồi lại vị trí của mình. Doanh Sĩ bắt đầu đứng lên phát biểu:

"Hôm nay tôi mời quý vị đến đây là vì [Thần Ma]. Mức độ ảnh hưởng của [Thần Ma] thì mọi người ở đây đều rõ hơn ai hết. Đã có rất nhiều công hội đã và đang trỗi dậy, điều đó đã ảnh hưởng rất lớn đối với chúng ta. Rất nhiều nhà tài phiệt trên thế giới cũng đã nhảy vào cuộc. Nếu cứ tình hình này, e rằng không bao lâu nữa địa vị của chúng ta sẽ bị lật đổ.

Tôi cho rằng, để tránh những điều đó, chúng ta nên cùng bắt tay nhau hợp tác để giữ vững địa vị của mình."

Nghe lời này, không ít người gật gù tán thành. Những gì Doanh Sĩ nói không phải là sai. Hiện tại, mọi người đều biết [Thần Ma] đã ảnh hưởng rất lớn đến cuộc sống. Lượng người chơi [Thần Ma] mỗi lúc một đông. Cứ đà này, một lúc nào đó người chơi trong [Thần Ma] sẽ vượt qua đời sống thực. Đây là cơ hội mở ra với các công hội lâu đời nhưng cũng là nguy cơ tiềm ẩn đối với họ. Tôi rất đồng ý về ý kiến này. Vậy, các ngài cho ý kiến chúng ta nên hợp tác như thế nào?

Hội trưởng công hội MiBu thuộc lãnh địa Nhật Bản lên tiếng:

"Chúng ta nên chia sẻ tình báo, tiêu diệt các nguy cơ." H��i trưởng công hội Yoo Jin của Hàn Quốc lên tiếng.

"Đồng ý, ngoài ra chúng ta nên sớm thống nhất công hội trong khu vực, củng cố địa vị, tranh đoạt tài nguyên." Hội trưởng công hội Songkran của Thái Lan cũng lên tiếng.

Mọi người bắt đầu bàn luận. Mỗi người một ý kiến khiến cho cuộc họp càng thêm sôi nổi.

"Tôi có ý kiến."

Lúc này, một giọng nói vang lên khiến mọi người nhìn lại, người phát ra tiếng nói đó là James.

"Mời nói."

"Mọi chuyện rất đơn giản. Bởi các vị ở đây đều là những người đứng đầu một công hội lớn ở các khu vực. Cho nên, chúng ta nên thành lập một liên minh."

Nghe James nói, mọi người bắt đầu suy nghĩ, thấy lời này cũng có lý nên tất cả im lặng chờ James tiếp tục nói.

"Về tên liên minh, tôi nghĩ mọi người ở đây chắc ai cũng muốn lấy tên công hội của mình. Vậy thì, chúng ta nên gọi đơn giản là Liên Minh Công Hội.

Về phương thức hoạt động, sẽ do tất cả hội trưởng các siêu phàm công hội cùng nắm quyền điều hành. Sau này, các công hội khác cũng có thể gia nhập Liên Minh Công Hội.

Làm như vậy, chúng ta vừa có thể nắm giữ quyền lực, vừa có thể không gây ra sự phẫn nộ của các công hội nhỏ khi chúng ta thống nhất khu vực. Kiến nhiều cắn chết voi mà."

Cả hội trường lâm vào một khoảng tĩnh lặng khi James nói xong. Không thể phủ nhận điều này rất có lý. Cho đến khi một người vỗ tay rồi đứng lên:

"Ý kiến hay. Ngoài ra, tôi có thêm kiến nghị. Ở Hoa Hạ chúng tôi, từ xưa đã có một truyền thống: đấu võ chọn minh chủ. Bởi vậy, để Liên Minh Công Hội hoạt động tốt, tôi đề nghị chúng ta cứ một khoảng thời gian tổ chức công hội chiến giữa các Siêu Phàm công hội. Người chiến thắng sẽ giữ chức Tổng Hội Trưởng một thời gian."

Nghe được ý kiến của Doanh Sĩ, mọi người đều đồng tình. Đây có thể coi là cách công bằng nhưng trực tiếp nhất, cũng là cơ hội để các Siêu Phàm công hội cọ sát với nhau. Phải biết, hiện nay, chiến lực của các Siêu Phàm Công Hội cũng chỉ ở mức sàn sàn, cũng chưa chính thức đấu một trận nào. Đây cũng là dịp để họ thể hiện. Cho nên, lúc này tinh thần mọi người có vẻ kích động vì hưng phấn.

"Được, William Công Hội đồng ý."

"Yoo Jin Công Hội cũng đồng ý."

"Songkran Công Hội đồng ý."

.............

Rất nhanh, mọi người đều đồng tình. Ý kiến được thống nhất. Rất nhanh, một bản Hiệp Ước được lập. Mọi người sau đó kiểm tra một lượt rồi cùng đặt bút ký.

Liên Minh Công Hội chính thức thành lập.

Tất cả các bản dịch đều thuộc quyền sở hữu của truyen.free, nghiêm cấm mọi hành vi sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free