(Đã dịch) Quỷ Thần - Chương 60: Đồ Thần Bát Tướng
"Ý kiến mọi người thế nào?"
Trên màn hình máy tính, một giọng nói vang lên. Không khó để nhận ra đó là Maria Ozawa, hội trưởng công hội MiBu thuộc khu vực Nhật Bản.
Sau khi chứng kiến buổi livestream về cuộc chạm trán giữa công hội Búa Rìu và Đồ Thần, các siêu phàm công hội trên thế giới đã lập tức triệu tập một cuộc họp khẩn để bàn cách giải quyết. Trong mắt họ, Đồ Thần chẳng khác gì một kẻ mới nổi không đáng kể, thế mà lại dám thành lập công hội trước các siêu phàm công hội. Điều này khiến tất cả đều không thể chấp nhận được.
"Khó khăn của chúng ta hiện giờ là chưa tìm được Công Hội Lệnh. Không thể trực tiếp tuyên chiến với Đồ Thần, vì vậy chỉ còn cách nhắm vào các thành viên của công hội đó mà giải quyết," Doanh Sĩ, hội trưởng Nam Thiên công hội, lên tiếng.
Lời này khiến mọi người đều đồng tình gật đầu. Vấn đề cốt lõi của tất cả các siêu phàm công hội hiện nay là phải tìm được Công Hội Lệnh. Chỉ khi đó họ mới có thể chính thức thành lập công hội, cắm rễ vững chắc trong [Thần Ma]. Từ đó mới có thể khai chiến, hủy diệt các công hội khác. Giờ đây, khi công hội chưa thành lập, bọn họ cũng chỉ tồn tại trên danh nghĩa, không thể làm gì được đối phương.
"Tôi thấy chúng ta không cần thiết phải nhúng tay vào chuyện này," bỗng lúc này một giọng nói vang lên, thu hút sự chú ý của mọi người.
Người vừa lên tiếng chính là James, hội trưởng công hội William. Thấy ánh mắt khó hiểu của mọi người, James khẽ mỉm cười rồi bắt đầu giải thích: "Chúng ta hẳn đều biết rằng, cùng với sự phát triển không ngừng, số lượng người chơi đổ về [Thần Ma] lúc này đã đạt đến một con số khủng khiếp. Có thể nói, đây chính là mảnh đất màu mỡ cho tất cả các công hội.
Thế nhưng trong [Thần Ma] chỉ có Thập Đại Đế Quốc, mà lại có đến hai mươi siêu phàm công hội. Có những khu vực như Hoa Hạ phải san sẻ tài nguyên cho cả ba siêu phàm công hội cùng lúc. Lợi ích của chúng ta cũng vì thế mà giảm đi đáng kể.
Khu vực Đại Việt lại chỉ có một mình công hội Búa Rìu, sao chúng ta không 'tọa sơn quan hổ đấu', chờ đối phương 'lưỡng bại câu thương' rồi mượn cớ 'cứu trợ' mà xuất binh? Trước tiên diệt Đồ Thần, sau đó diệt Búa Rìu. Chẳng phải khu vực Đại Việt sẽ về tay chúng ta sao?"
James nói xong, im lặng nhìn tất cả mọi người. Các hội trưởng siêu phàm công hội đều trầm tư, chìm vào suy nghĩ. Không thể phủ nhận rằng lời James nói hoàn toàn có lý.
"Chắc hẳn ngươi đã tính toán việc này từ trước, nên hôm nay mới không thông báo cho hội trưởng Búa Rìu về cuộc họp, phải không?" một hội trưởng đến từ Hàn Quốc lên tiếng.
James không phủ nhận cũng chẳng thừa nhận, chỉ cười lớn một tiếng, không khỏi khiến những người khác thầm lẩm bẩm: "Đúng là cáo già!"
..........................
Đồ Thần công hội, Dương Vương thành
Lúc này, năm bóng người – ba nam hai nữ – đang đứng trước cửa công hội Đồ Thần. Bọn họ mang dáng vẻ ngập ngừng, khuôn mặt có chút căng thẳng, như đang đấu tranh tư tưởng cho một việc gì đó hệ trọng.
"Đại ca, chúng ta thật sự sẽ gia nhập Đồ Thần sao? Anh phải biết rằng hiện nay Đồ Thần đang đối đầu với cả thiên hạ đấy!" Một thành viên trong nhóm chủ động lên tiếng hỏi. Vị đại ca chưa kịp trả lời, một thành viên khác đã xen vào:
"Này Bá Ước, chúng ta đi theo đại ca Ninh Dương bao lâu nay rồi, đã trải qua bao nhiêu sóng to gió lớn rồi, có gì mà ngươi phải sợ?"
Người chơi Bá Ước không khỏi cúi đầu khi nghe lời này. Năm người bọn họ, tuy không phải anh em ruột thịt. Thế nhưng đã từ lâu, trải qua bao chuyện, có những khi vào sinh ra tử cũng chưa từng rời bỏ nhau. Tình cảm của họ đã khăng khít hơn cả ruột thịt.
Ninh Dương mỉm cười, ánh mắt hắn hướng về phía cổng công hội. Nơi đó, tấm bảng màu trắng với dòng chữ đỏ nổi bật: Phân Bộ Đồ Thần Công hội.
"Đối đầu với cả thiên hạ thì có sao chứ? Chúng ta chỉ sợ không có kẻ địch, chứ bao giờ sợ kẻ địch nhiều đâu!"
Nghe Ninh Dương trả lời, bốn người còn lại không khỏi hít vào một hơi khí lạnh. "Thật bá khí, đúng là chuẩn bá khí!"
Bá Ước không khỏi cúi đầu, có chút xấu hổ khi nghe Ninh Dương nói vậy. Tính cách của vị đại ca này, bọn họ là người hiểu rõ nhất. Anh ấy làm gì có lúc nào biết sợ hãi đâu. Cũng chính vì tính cách này mà anh ấy đã thu hút được bốn người bọn họ, tạo thành một nhóm năm người gắn bó.
"Minh Tuyết, em lên đăng ký đi."
Nói rồi, Ninh Dương lấy ra một Kim Tệ đưa cho người chơi nữ tên Minh Tuyết. Chuyện tốn phí vào công hội, qua buổi livestream của Búa Rìu, bọn họ đã biết. Cho nên cũng rất dứt khoát làm theo.
Thế nhưng điều khiến Ninh Dương bất ngờ là khi Minh Tuyết trở về lại trả lại hắn một Kim Tệ, có vẻ như đối phương không thu tiền bọn họ. Điều này khiến Ninh Dương có chút nghi hoặc.
Nhưng nghĩ mãi cũng không ra, thế nên hắn cũng đành mặc kệ. Đỡ tốn tiền thì càng tốt. Một Kim Tệ đó nha, hiện nay trên đại lục cũng không phải số tiền nhỏ bé gì. Đổi ra tiền Việt cũng đủ cho năm người bọn họ ăn một bữa no nê đến no nứt bụng. Ninh Dương nhìn về phía bốn người còn lại khẽ gật đầu ra hiệu. Hiểu ý, tất cả mọi người cũng nhanh chóng cùng Ninh Dương tiến vào công hội Đồ Thần.
Cũng lúc này, tại đại sảnh, Hà Phong đang cùng ba người gồm nhị Bạch huynh đệ và Ngọc La Sát bàn bạc. Bọn họ đang thương thảo về việc tuyển dụng cũng như tiêu chí nhận người.
Từ lúc Đồ Thần phát ra thông cáo đến nay vẫn chưa có ai đến xin gia nhập, điều này khiến Bạch Thiên Thanh có chút lo lắng. Hắn cũng biết rõ chuyện này là do Liên Minh công hội gây ra. Tuy gia nhập công hội sẽ có không ít phúc lợi, nhưng sức ảnh hưởng của Liên Minh công hội còn quá lớn.
Lúc này, bên ngoài cửa, một Thủ Vệ tiến vào bẩm báo. Nghe xong, Hà Phong khẽ gật đầu. Hà Phong lật ra bảng danh sách công hội, khẽ mỉm cười khi nhìn thấy danh sách xin gia nhập.
"Cho họ vào đi," Hà Phong quay lại nói với Thủ Vệ. Nghe xong, người Thủ Vệ vội gật đầu rồi lui ra ngoài.
"Hình như lại có người quen đến rồi," Ngọc La Sát lật ra bảng công hội, cũng mỉm cười nói. Nàng là phó hội trưởng, quyền hạn trong công hội chỉ đứng sau Hà Phong, bởi vậy khi có người xin gia nhập, nàng cũng có thể nhìn thấy.
"Đúng vậy, là bọn họ," Hà Phong cũng gật đầu đáp. Nhưng rất nhanh, như nhớ ra điều gì, hắn lập tức quay sang Ngọc La Sát hỏi lại:
"Liệu bọn họ có phải ....."
"Không," Ngọc La Sát lập tức lắc đầu.
Hà Phong cũng thở phào nhẹ nhõm. Năm người đang đến thật chẳng xa lạ gì với hắn. Trái lại, họ vô cùng quen thuộc với Hà Phong, à phải nói là từ kiếp trước. Bọn họ từng một thời gian dài đi theo hắn, lập nên bao chiến công hiển hách. Khiến không ít thế lực nhỏ phải sợ vỡ mật khi nghe đến tên. Được người trong thế giới [Thần Ma] gọi bằng cái tên hết sức oai hùng: Đồ Thần Bát Tướng.
Sở dĩ Hà Phong còn nghĩ rằng liệu năm người này cũng là người trọng sinh, bởi kiếp này năm người họ tìm đến Hà Phong sớm hơn rất nhiều. Thế nhưng xem ra hắn đã suy nghĩ quá nhiều. Trọng sinh đâu phải là chuyện xảy ra hàng ngày mà nhiều đến vậy.
Rất nhanh, năm bóng người đã tiến vào giữa sảnh đường. Đối diện với năm người bọn họ lúc này là Hà Phong đang ngồi chính giữa. Hai bên hắn là Ngọc La Sát và nhị Bạch huynh đệ.
"Xin ra mắt Thần Phong hội trưởng!" Năm người đồng loạt cúi chào với thái độ cung kính, một tay đặt trước ngực.
Nhìn năm dáng người quen thuộc, Hà Phong khẽ gật đầu. Đều là những gương mặt thân quen với hắn. Đến cả tên, sở thích của từng người, Hà Phong còn nhớ rõ. Tuy vậy, hắn cũng không vồ vập khi gặp lại năm người họ. Hắn chỉ im lặng quan sát.
"Cho ta biết lý do năm người các ngươi quyết định gia nhập Đồ Thần," Hà Phong lạnh giọng nói ra, ánh mắt sắc bén kết hợp với tròng mắt đỏ như máu không khỏi khiến năm người kia có chút giật mình, lạnh run.
Nuốt nước bọt, Ninh Dương lấy hết can đảm, lúc này mới trả lời.
"Búa Rìu và chúng ta có ân oán, chúng ta muốn mạnh hơn, muốn lật đổ sự thống trị của Búa Rìu ở Đại Việt."
Thì ra trước đây, khi còn tham gia một trò chơi trực tuyến khác, nhóm năm người lúc đó đi thi đấu giải, đụng độ một nhóm năm người khác. Chuyện cũng chẳng có gì đáng nói nếu hai bên công bằng thi đấu, mạnh thắng yếu thua. Thế nhưng vì lần thi đấu này, Búa Rìu đã đặt cược cho nhóm bên kia thắng, để bảo đảm tiền cược, họ đã gây sức ép lên nhóm của Ninh Dương. Ban đầu, Ninh Dương thề chết không nghe theo. Thấy dụ dỗ không được, Búa Rìu đã quay sang đe dọa, dùng gia đình của nhóm người để buộc đội Ninh Dương phải thua trận.
Đội của Ninh Dương vốn được đánh giá mạnh hơn về mọi mặt so với đối thủ. Vốn tưởng sẽ là một trận đấu nghiền ép đối thủ, nhưng không ngờ lại bị chính đội đối thủ nghiền ép, cuối cùng bại trận. Điều này khiến nhóm năm người Ninh Dương phải chịu không ít điều tiếng từ những người chơi khác. Thậm chí có người còn suy đoán nhóm Ninh Dương đã bán độ. Một giải đấu lớn như vậy mà lại có người bán độ, nhóm của Ninh Dương bị coi là "gamer bẩn". Cuối cùng, dưới sức ép của dư luận cũng như từ những người chơi khác, nhóm của Ninh Dương bị buộc phải bỏ game.
Ánh mắt nhóm người Ninh Dương trở nên đầy căm tức khi nhớ lại và kể ra chuyện đó. Nhị Bạch huynh đệ bên cạnh cũng đồng cảm. Không ngờ Búa Rìu, vốn là một siêu phàm công hội lớn, lại ra tay như vậy.
Trái lại, Hà Phong và Ngọc La Sát lại không chút biểu tình nào trên khuôn mặt. Không phải bọn họ không tin chuyện này, mà bởi kiếp trước họ đã từng nghe qua rồi. Một câu chuyện có thể khiến người ta thay đổi cảm xúc khi nghe lần đầu, nhưng nghe lại lần thứ hai thì cảm xúc đó cũng đã không còn. Huống hồ, Hà Phong biết Búa Rìu sau này còn làm ra những chuyện ghê tởm hơn rất nhiều.
"Được rồi, đã không sợ Búa Rìu thì cứ gia nhập đi," Hà Phong gật đầu, rất nhanh sau đó cũng mở bảng công hội ra, trực tiếp nhấp chọn *Đồng Ý* cho cả năm người.
Hệ thống: Chúc mừng người chơi Ninh Dương gia nhập công hội! Hệ thống: Chúc mừng người chơi Minh Tuyết gia nhập công hội! Hệ thống: Chúc mừng người chơi Định Hải gia nhập công hội! Hệ thống: Chúc mừng người chơi Phạm Băng gia nhập công hội! Hệ thống: Chúc mừng người chơi Bá Ước gia nhập công hội!
Năm tiếng nhắc nhở hệ thống liên tiếp vang lên, báo hiệu năm người của nhóm Ninh Dương đã chính thức gia nhập công hội. Không khỏi khiến nhóm Ninh Dương vui mừng khôn xiết.
"Hội trưởng, hiện tại chúng ta nên làm gì?" Ninh Dương thắc mắc hỏi. Dù sao bây giờ bọn họ đã triệt để vạch mặt Búa Rìu. Chắc chắn Búa Rìu sẽ không để yên chuyện này, nếu không sớm tìm ra đối sách, sẽ ảnh hưởng lớn đến sự phát triển của công hội.
"Cũng không có gì to tát cả. Các ngươi cứ bình thường luyện cấp là được rồi, chú ý ở gần nhau, không nên tách quá xa khỏi mọi người," Hà Phong nhàn nhạt nói. Không khỏi khiến Ninh Dương thắc mắc. Làm như vậy e rằng quá nguy hiểm. Chắc hẳn bây giờ Búa Rìu cùng Liên Minh công hội đã tung người ra truy tìm bọn họ gắt gao.
"Hội trưởng, thứ cho chúng tôi nói thẳng. Búa Rìu là siêu phàm công hội, sau lưng còn có cả Liên Minh công hội, hiện giờ chúng ta đối với bọn họ chẳng khác nào kiến đối với voi, có thể bị dẫm bẹp bất cứ lúc nào. Theo tôi thấy, vẫn nên tìm một kế sách chu toàn, vừa bảo đảm công hội phát triển, lại có thể chiến đấu lâu dài."
Từ phía Ninh Dương, Định Hải lên tiếng. Hà Phong nhìn Định Hải không khỏi nhớ lại. Trong Đồ Thần Bát Tướng, người này nổi tiếng thiện chiến nhưng khổ nỗi, hắn ta thường 'chân tay đi trước đầu óc'. Cho nên cũng không ít lần công hội phải khốn khổ vì hắn.
Khẽ lắc đầu, Hà Phong mới chậm rãi nói: "Không cần lo lắng Liên Minh, bọn họ sẽ không tham gia đâu."
Nghe Hà Phong nói vậy, nhóm người Ninh Dương không khỏi ngơ ngác. Liên Minh không tham gia? Chẳng lẽ giữa Thần Phong và Liên Minh đã đạt thành thỏa thuận nào đó rồi sao?
Thấy ánh mắt nghi ngờ của mọi người đều đổ dồn về Hà Phong, Bạch Thiên Thanh lúc này đang ngồi bên cạnh mới lên tiếng giải thích thay:
"Với lịch sử nghìn năm văn hiến, từ thời Âu Lạc đến nay, qua các triều đại, Đại Việt chúng ta đã hứng chịu không ít lần bị đế quốc xâm lấn. Tuy hết lần này đến lần khác bị đánh đuổi, nhưng dã tâm của chúng vẫn luôn còn đó. Chỉ cần có cơ hội, chúng sẽ không buông tha, lại một lần nữa xuất binh thôn tính Đại Việt. Lần này cũng vậy. Sở dĩ hội trư���ng nói Liên Minh công hội không tham gia là bởi suy đoán rằng, có lẽ bọn chúng muốn 'tọa sơn quan hổ đấu' rồi sau đó mới xuất quân thôn tính Đại Việt."
"A!" Mọi người không khỏi bất ngờ về kế hoạch của Liên Minh. "Thật quá xảo quyệt!"
Không để ý đến thái độ của mọi người, Hà Phong lúc này mới nói: "Lần này tuy đối diện với nguy cơ, nhưng cũng là cơ hội lớn cho chúng ta."
"Hội trưởng, lời này có ý nghĩa như thế nào ạ?" Bá Ước lúc này mới lên tiếng hỏi.
"Cơ hội lớn chính là Liên Minh không tham gia, chúng ta chỉ cần đối diện với Búa Rìu. Chúng ta có thể nhân cơ hội đó phát triển thực lực, đợi đến khi người chơi khác nhìn thấy sự cường đại của công hội, lại thêm tinh thần đoàn kết dân tộc, người chơi ắt sẽ tham gia. Khi đó chúng ta cũng sẽ hoàn toàn có đủ sức đấu với Liên Minh."
Hà Phong nói xong, đám người nghe vậy không khỏi khí huyết sục sôi. Nếu ngay bây giờ phải đối đầu với Liên Minh, bọn họ còn e ngại. Nhưng nếu cho bọn họ thời gian phát triển, bọn họ chẳng ngại bố con thằng nào cả.
"Được rồi, các ngươi quay về trụ sở công hội, vào Lung Linh Tháp đi. Xong việc thì báo ta, ta sẽ cho các ngươi tọa độ để tiến hành luyện cấp," Giải thích xong một lượt để mọi người hiểu, lúc này Hà Phong mới bắt đầu phân phó.
Sau khi đưa ra quyết định, Hà Phong đứng dậy. Tính toán thời gian, có lẽ Phụng Thiên cũng đã sắp trở về. Hà Phong cần đích thân gặp hắn một lần.
"Được." Nhóm người Ninh Dương gật đầu đáp ứng. Theo sự phân phó, nhóm người Ninh Dương cùng nhị Bạch huynh đệ quay về trụ sở công hội.
Xin lưu ý rằng bản chuyển ngữ này thuộc quyền sở hữu độc quyền của truyen.free.