(Đã dịch) Quỷ Thần - Chương 74: Lâm Tùng
Tại một nơi nào đó trong [Thần Ma]
Trên con đường hoang vắng không một bóng người, bỗng xuất hiện một thanh niên. Không ai rõ hắn từ đâu đến, chỉ thấy chàng trai ấy đứng đó, lưng đeo một chiếc hòm gỗ. Hắn nhìn vào bức ảnh truy nã tội phạm đã úa màu theo năm tháng.
Công cáo truy nã, một thông báo từ quan phủ để truy bắt những kẻ phạm tội nguy hiểm. Nhờ đó, trong [Thần Ma], nghề săn tiền thưởng cũng rất thịnh hành.
*Kiếm Khách huyền thoại. Tên: Không biết Tuổi: Không rõ Đặc điểm nhận dạng: Cao tầm 1m70 đến 1m80, mặc chiến giáp đen với hình cán cân in trên lưng, sử dụng thanh kiếm dài khoảng 1m40. Tội trạng: Giết người hàng loạt, không có con số cụ thể. Tiền thưởng: 10 triệu Kim cho kẻ nào bắt sống giao nộp, và 1 triệu Kim nếu mang xác hắn đến.*
"Ái chà, kinh khủng thật, giết người hàng loạt cơ đấy!"
Chàng trai đánh giá tờ truy nã, đoạn lắc đầu.
Ngay sau đó, hắn lại lẩm bẩm:
"Nhưng với 10 triệu Kim này, có lẽ nên dùng để huấn luyện thêm vài lang y cứu người thì hơn."
Hắn thở dài, chống gậy lọ mọ lê từng bước nặng nhọc. Trên lưng hắn là một chiếc hòm thuốc lỉnh kỉnh.
"Haizzz, mệt quá, nghỉ chút đã. Chắc mình già rồi, đi một đoạn đã thấy mệt, không còn chịu nổi đường xa nữa."
Nói rồi, hắn bước tới một gốc đại thụ gần đó, hạ hòm thuốc xuống, rồi nằm khểnh ra, ngước mắt nhìn trời, miệng vân vê ngọn cỏ.
"Ước gì giờ có cô nương nào đó bóp vai cho thì tốt biết mấy," chàng trai mơ màng.
Bỗng...
"A... A... A..."
Tiếng la thất thanh vang lên, thu hút sự chú ý của chàng trai. Hắn vội vàng ngồi bật dậy, đưa mắt nhìn theo.
Một bóng người từ trên không trung lao xuống, rơi thẳng vào ngọn cây gần chỗ hắn.
*Rắc... rắc...* Tiếng cành cây gãy giòn.
Sau khi nữ tử rơi vào ngọn cây, cành cây không chịu nổi sức nặng liền gãy vụn, hất nàng đang lủng lẳng trên đó xuống.
"Cái quái gì thế?"
Chàng trai trố mắt nhìn nữ tử đang nằm sõng soài dưới đất, vừa rớt xuống trước mặt hắn. Chẳng hiểu nàng ta từ đâu mà rơi xuống. Hay là Lão Thiên nghe được lời thỉnh cầu của hắn, liền ném cho hắn một cô gái? Đúng là cầu được ước thấy! Nhưng mà...
"Mịa nó lão Thiên! Ngươi cho thì cũng nhẹ nhàng thôi chứ, quăng mạnh thế này nàng ngất xỉu rồi thì làm sao mà xoa bóp được!"
Chàng trai ngửa mặt lên trời gào thét trách móc, oán hận ông trời với vẻ mặt đầy bất mãn.
Lão Thiên: ?????????????
Bất đắc dĩ, chàng trai đành tiến lại gần kiểm tra cho nữ tử.
"Ngũ quan tinh xảo, da dẻ mịn màng, ngực nở nang... À, chết, nhầm.
Do rơi từ trên cao xuống, thân thể nàng gãy vài chiếc xương sư��n, ngoài ra chỉ bị xây xát nhẹ."
Kiểm tra xong thương thế cho nữ tử, chàng trai đưa ra kết luận:
Kiểu gãy xương này, ngoài đời là chuyện lớn, nhưng trong [Thần Ma] lại chẳng đáng là bao. Chỉ cần cho nàng uống thuốc rồi băng bó là ổn.
Chàng trai lôi ra trong hòm một số đồ cần thiết, hắn không nghĩ ngợi gì thêm mà lập tức cứu chữa cho nàng.
Thao tác của chàng trai khá nhanh nhẹn, bởi lẽ loại cứu chữa này hắn đã quá quen thuộc, bản thân hắn chính là một y sư. Chỉ thấy hắn lấy một lọ thuốc đút cho nữ tử uống, một lọ khác thì đổ vào miệng vết thương. Động tác vô cùng thuần thục.
Cuối cùng, hắn lấy ra một đống băng gạc băng bó cho nàng. Đến đây, công việc của hắn mới kết thúc.
Chưa kịp nghỉ ngơi, đột nhiên một giọng nói ngọt ngào, dịu dàng pha chút dễ thương của người con gái Huế vang lên:
"Lạnh, lạnh quá."
Đang hôn mê, nữ tử lúc này kêu lên trong vô thức.
"Không ổn rồi, để tôi sưởi ấm cho cô, đảm bảo sẽ nhanh hơn dùng thuốc!"
Chàng trai suýt xịt máu mũi, vội vàng lao tới, định bụng ôm nữ tử sưởi ấm. Động tác phải nói là nhanh như chớp.
Tuy nhiên, khi vừa đến gần, thuốc lại phát huy công hiệu khiến nữ tử tỉnh lại. Nàng vừa mở mắt ra đã thấy một nam nhân lạ mặt đang lao tới. Theo phản xạ, nàng liền tát thật mạnh về phía hắn.
*Bốp*
"Lưu manh!" Nữ tử tức giận hét lên.
Cú tát khiến chàng trai đang lao đến không kịp tránh né. Ai ngờ nàng lại đột nhiên tỉnh dậy đúng lúc này, vừa mở mắt đã ra tay! Cú tát mạnh đến mức hắn bay thẳng vào gốc cổ thụ vừa nãy.
"Cô... cô nương, nàng ra tay mạnh thật đấy!"
Chàng trai lảo đảo đứng dậy, tay không ngừng xoa má. Trên má hắn lúc này in hằn năm ngón tay của nữ tử.
"Ngươi là ai?"
Nữ tử lúc này nhìn chàng trai đối diện với ánh mắt cảnh giác.
"Ta? Ta là Lâm Tùng, một thầy thuốc của tình yêu và hòa bình. Sở thích ăn ngủ, tài năng là ăn. Hai mươi tuổi chưa có bạn gái. Yêu màu nho, ghét sự giả dối."
Lâm Tùng thao thao bất tuyệt giới thiệu một tràng dài khiến nữ tử trố mắt nhìn. Tên này không phải bị thần kinh đấy chứ? Ai quan tâm sở thích của ngươi làm gì!
"Sao ta lại ở đây?"
Nữ tử tiếp tục chất vấn Lâm Tùng, ánh mắt vẫn đầy cảnh giác.
Lâm Tùng nhún vai: "Ai mà biết được. Ta thấy cô rơi từ trên trời xuống, thương tích đầy mình. Ta băng bó giúp cô đó. Sau đó cô kêu lạnh, ta định giúp cô sưởi ấm, ai ngờ cô lại tỉnh. Chẳng những không cảm ơn mà còn đánh ta nữa chứ!"
Vẻ mặt Lâm Tùng lúc này đầy vẻ ủy khuất, như thể việc hắn làm là "sưởi ấm" quang minh lỗi lạc lắm vậy.
Nữ tử cau mày suy nghĩ.
Đột nhiên, nàng mở to mắt kinh ngạc: "Đúng rồi! Ta nhảy từ vách núi xuống, thật không chết!"
"Mà cô nương, nàng tên gì vậy? Sao lại rơi xuống đây? Có phải bị kẻ thù truy sát không?"
Lâm Tùng lúc này cũng hỏi một tràng dài.
"Ta là Trần Như, còn lý do ta rơi xuống là do... ... Ta nhảy xuống. Còn vì sao ta nhảy xuống là vì... ... Tại sao ta phải nói cho ngươi?"
Báo Răng Kiếm cũng không quá mạnh, chỉ khoảng cấp 20, chẳng hơn nàng là bao. Nhưng bị loại quái vật phổ thông đó đuổi đến mức phải nhảy xuống vực để trốn, nàng nghĩ như thế quá mất mặt, chi bằng không nói thì hơn.
Lâm Tùng trợn tròn mắt nhìn Trần Như. Chẳng lẽ nàng bị điên, không có việc gì làm sao? Hay có ý định t��� sát, nhưng trong [Thần Ma] tự sát rồi cũng sống lại, vậy thì chẳng tốn công vô ích sao?
Nghĩ vậy nhưng Lâm Tùng không nói ra. Khuôn mặt hắn lúc này có phần trở nên dâm tiện: "Cô nương, hỏi cũng hỏi xong rồi, chúng ta tiếp tục sưởi ấm cho cô nha!"
Nói rồi, không đợi Trần Như đồng ý, Lâm Tùng đã lao đến.
"Cút ngay!" Trần Như lần nữa tung ra một bạt tai, trúng mặt Lâm Tùng, khiến hắn văng đi.
*Bốp*
Vẫn như lần trước, hắn lại bay thẳng vào cái cây gần đó. Hai chân chổng ngược lên trời, lưng và đầu nằm dưới đất, tư thế vô cùng kỳ lạ.
"Lại bị đánh nữa!" Lâm Tùng lúc này trông như sắp khóc đến nơi.
Ở một nơi xa lạ, lại cùng với một kẻ lạ mặt, Trần Như không khỏi lo lắng. Nàng cũng không biết đường về. Nàng liền mở bảng hảo hữu, định gọi đám người Ninh Dương đến đón. Nhưng chợt nhận ra, lúc này dù gọi điện hay nhắn tin, hệ thống đều báo không được. Thử mấy cái tên khác cũng vậy, cuối cùng nàng đành từ bỏ.
"Ta muốn rời khỏi đây. Thành thị nào gần nhất có truyền tống trận?" Trần Như lần nữa hỏi.
"Men theo con đường này, đi qua hai ngôi làng, băng qua Hắc Ám Sâm Lâm là đến thành thị gần nhất, chính là thành Âm Dương. Nơi đó có truyền tống trận. À mà từ đây đến đó cũng khoảng 3000 cây số. Cô cũng có thể dùng phương pháp nhanh hơn là tự sát." Lâm Tùng vẻ mặt bình thản, như thể với hắn việc này chẳng đáng là bao.
Nhưng nghe lọt vào tai Trần Như, nàng lại rùng mình. Tự sát? Thôi đi, kiểu này nàng thật không dám thử. Tuy rằng có thể về thành ngay lập tức, nhưng đau muốn chết. Nàng sợ đau lắm! Cho nên, phương pháp tốt nhất vẫn là đi bộ. Hơi xa thật, nhưng ít nhất không phải chịu đau.
"Đi thôi!" Lâm Tùng khoác hòm thuốc lên, ra hiệu cho Trần Như, như muốn xuất phát.
"Ngươi cũng đi tới thành Âm Dương sao?" Thấy điệu bộ của hắn, Trần Như thắc mắc.
"Đương nhiên rồi! Ai muốn ở cái nơi hoang vu này mãi? Vả lại ta hành nghề y dạo, đương nhiên phải đi đó đi đây chứ." Lâm Tùng trả lời rất thản nhiên.
Nghe Lâm Tùng đáp, Trần Như nhìn hắn với ánh mắt nghi ngờ. Tên này rõ ràng là một người chơi, không phải NPC, nhưng tại sao hắn lại phải khoác thùng gỗ? Phải biết, người chơi đều có túi hành trang không gian vô cùng thuận tiện mà.
Hơn nữa, tên này có vẻ rất yếu ớt. Một cái tát của nàng thôi cũng khiến hắn bay xa mấy mét. Yếu ớt như hắn làm sao có thể tồn tại được ở đây?
Lại thêm khuôn mặt của hắn, theo Trần Như thấy, đầy vẻ đê tiện, bỉ ổi. Kẻ chuyên lợi dụng người ta lúc khó khăn để trục lợi mới có khuôn mặt như vậy.
Vậy thì rất có khả năng hắn ta đang thèm muốn nàng. Hắn muốn đi theo, rồi nhân cơ hội nàng không để ý mà làm chuyện xấu.
Hắn quá yếu ớt, không thể ra tay trước mặt nàng. Nhưng ai biết đi cùng hắn sẽ có chuyện gì xảy ra.
Trần Như quả thực có một bộ óc suy luận cực kỳ "đáng gờm". Nàng liền phán định ngay mọi việc về Lâm Tùng.
Lâm Tùng thì không biết suy nghĩ của Trần Như lúc này. Hắn thấy Trần Như vẫn ngồi im như chưa muốn đi, không khỏi lên tiếng nhắc nhở.
"Cô nương, mau đi thôi! Ngôi làng gần nhất cách đây khá xa. Nếu không kịp, chúng ta chỉ có thể ngủ ngoài đường... Hay là để ta bế cô nhé, he he?"
Nhìn điệu bộ của Lâm Tùng, Trần Như càng tin tưởng vững chắc vào phán đoán của mình. Nàng chần chờ suy nghĩ tìm giải pháp.
Đi một mình chắc chắn không được rồi, vì dù gì nàng cũng không biết đường. Bản đồ lúc nãy Trần Như đã ngó qua, vẫn không hiển thị nơi này.
Đột nhiên, linh quang lóe lên trong đầu nàng. Thế là nàng vội hỏi Lâm Tùng:
"Ngươi có dây không? Loại dây càng chắc chắn càng tốt."
Tuy khó hiểu về việc Trần Như hỏi dây lúc này, nhưng Lâm Tùng vẫn thẳng thắn đáp:
"Có đây!"
Nói rồi, hắn mở ngăn kéo hòm gỗ, lấy ra một sợi dây thừng ném cho Trần Như.
Tiến đến nhặt sợi dây, Trần Như nở một nụ cười ma quái nhìn về phía Lâm Tùng, khiến hắn không tự chủ được mà toàn thân run lẩy bẩy.
"Cô nương, nàng định làm gì? Ta... ta có võ đấy! Oái... oái... a, đau ta!"
Mặc kệ Lâm Tùng la hét thế nào, Trần Như lúc này đã tóm lấy hắn. Nàng dùng sợi dây thừng hắn vừa đưa để trói cả tay lẫn người hắn lại, chỉ để lại đôi chân để hắn đi mà thôi.
"Xong!"
Trần Như phủi phủi tay, nở nụ cười đắc ý, tự cho rằng bản thân nàng thật thông minh, đã nghĩ ra một biện pháp quá hay.
Lâm Tùng lúc này bị trói gô, toàn thân quấn đầy dây thừng trông như một con tằm. Hắn mếu máo nói:
"Tha cho tôi đi mà!" Lâm Tùng cầu xin.
"Không."
"Thế này làm sao sau này tôi lấy vợ được?"
"Kệ ngươi!"
"Tôi năn nỉ cô đó, thả tôi ra đi!"
"Không."
..............
Trần Như đáp gọn lỏn, rồi cầm một đầu dây thừng lôi Lâm Tùng đi. Chuyến hành trình của nàng cũng chính thức từ đây bắt đầu. Nàng đi trước, Lâm Tùng theo sau, cảnh tượng lúc này nếu ai nhìn thấy hẳn sẽ bảo không khác gì tù nhân thời xưa.
Toàn bộ quyền sở hữu trí tuệ của nội dung này thuộc về truyen.free, mọi hành vi sao chép đều không được cho phép.