(Đã dịch) Quỷ Thần - Chương 88: Tâm Tư Trần Đức
Trong một căn phòng thuộc kiến trúc của Thiên Địa hội, cuộc nói chuyện giữa hai bên vẫn đang diễn ra.
Một bên là Tần Nhạc, người của Tần Văn gia tộc đến từ Đại Việt, đồng thời cũng là hội trưởng công hội nhị giai U Ảnh.
Bên còn lại là hội trưởng siêu phàm công hội Thiên Địa hội lừng danh – một trong ba siêu phàm công hội mạnh nhất Hoa Hạ.
Tần Nhạc lúc này mồ hôi ướt đẫm sống lưng. Nói chuyện với Trần Cận Nam, hắn cảm thấy vô cùng căng thẳng. Trong mắt Thiên Địa hội, hắn và gia tộc quá nhỏ bé, điều này mang đến cho hắn áp lực cực kỳ nặng nề.
Dù vậy, hắn vẫn căng óc, cố giữ vững sự tỉnh táo và tinh thần. Khi Trần Cận Nam hỏi, Tần Nhạc mới cất lời đáp.
"Chỉ cần hội trưởng Trần Cận Nam giúp tôi chiếm lĩnh toàn bộ khu vực luyện cấp tại Đại Việt, sau này ngài chỉ cần hô một tiếng, tôi có chết cũng không từ nan."
Bãi luyện cấp giống như mạch máu của một công hội. Với tình hình hiện tại, các hoạt động chủ yếu là tham gia phó bản (nhưng bị hạn chế số lần) thì việc cày quái lên cấp vẫn là công việc chính. Nếu một công hội không có bãi quái, coi như không thể phát triển, sớm muộn gì cũng sẽ giải tán.
Búa Rìu cũng từng có ý nghĩ này với Đồ Thần, chỉ tiếc Đồ Thần quá mạnh mẽ, không thể dựa vào số người ít ỏi mà có thể xâm chiếm. Còn việc đưa số lượng lớn người đi thì lại càng không, bởi người ta còn phải giữ bãi quái của mình. Đâu phải chiếm được bãi quái là cứ bỏ đó mà đi về? Bãi quái của chính bọn họ còn chưa tiêu hóa xong đây.
Quay lại chuyện chính. Nghe Tần Nhạc nói xong, Trần Cận Nam lắc đầu.
"Không đủ."
Tần Nhạc nghe vậy cũng không hề lấy làm ngạc nhiên. Hắn vốn biết nếu chỉ với những điều kiện đó, tất nhiên không đủ để người ta giúp. Dẫu sao cũng là siêu phàm công hội, đâu phải bèo nhèo như hắn. Bởi vậy, hắn lập tức nói tiếp.
"Ngoài ra, chúng ta sẽ phân chia các bãi quái chiếm được. Ngài ba, tôi bảy."
"Năm năm." Trần Cận Nam lạnh nhạt đáp.
Tần Nhạc lộ vẻ hy vọng. Trần Cận Nam đã chịu thương lượng, vậy là việc này có cơ hội. Tuy nhiên, hắn cũng rầu rĩ nghĩ: cuộc chiến lần này mượn người của Thiên Địa hội, nhưng không phải đánh một hai trận là xong? Chiếm được bãi quái còn phải phòng thủ, đóng giữ, lại còn hao tổn trong chiến đấu... Toàn bộ đều do bọn hắn chi. Nếu chia năm năm, coi như bọn hắn được cũng chẳng đáng là bao. Cho nên, hắn cắn răng nhịn đau, cò kè thêm một lần nữa.
"Ngài bốn, tôi sáu."
"Đồng ý." Trần Cận Nam gật đầu.
Tần Nhạc thở phào một hơi. Việc thương lượng coi như đã xong. Chiếm lĩnh sáu phần cũng đủ mang đến số tài phú khổng lồ cho Tần gia.
Tiếp đó, hai người bàn bạc kế hoạch một cách tỉ mỉ.
Không ai biết bọn họ đã bàn tính những gì. Nhưng sau khoảng một ngày, Tần Nhạc mới bước ra từ Thiên Địa hội. Khuôn mặt hắn tươi cười rạng rỡ, vui vẻ leo lên xe.
Nhưng ngay khi rời đi được một quãng đường xa, vẻ mặt Tần Nhạc lập tức thay đổi. Nụ cười tươi tắn ban nãy biến mất, thay vào đó là nét âm trầm đầy toan tính.
"Hừ, Thiên Địa hội tham lam. Đợi các ngươi đưa viện quân sang Đại Việt, ta sẽ mật báo cho Búa Rìu. Sau đó, ta sẽ kết hợp với Búa Rìu giết ngược các ngươi. Cuối cùng, lấy lý do có công bảo vệ Đại Việt, ta sẽ yêu cầu cắt bãi quái để trả công. Lúc đó, ta sẽ đường đường chính chính sở hữu bãi quái mà không cần lo sợ." Tần Nhạc lẩm bẩm.
Thì ra, tất cả những gì Tần Nhạc đã bàn tính với Trần Cận Nam ban nãy đều là một cái bẫy do hắn giăng ra, nhằm dụ Thiên Địa hội xuất chinh tiến vào Đại Việt.
Tần Nhạc hiểu rằng, dù hắn có thật sự kết hợp với Trần Cận Nam để xâm chiếm Đồ Thần và Búa Rìu thì với bản tính tham lam của Hoa Hạ, Thiên Địa hội chắc chắn sẽ không dễ dàng nhượng ra sáu phần cho hắn. Chắc chắn bọn họ sẽ nuốt trọn một mình. Khi đó, ngay cả U Ảnh cũng sẽ lâm vào tình trạng không có chỗ để luyện cấp.
Mà nếu thật sự Trần Cận Nam có giữ đúng lời hứa nhượng lại sáu phần, hắn tin mình cũng chẳng yên ổn được với Búa Rìu và Đồ Thần. Ai cướp bãi của ta thì ta sẽ cướp lại thôi. Rất có thể khi đó, hai công hội kia liên minh lại, người chịu thiệt vẫn là hắn. Dù sao Thiên Địa hội là siêu phàm công hội, bọn họ đủ sức đối đầu, cùng lắm thì bỏ bãi rút về Hoa Hạ. Còn hắn, dù đối đầu với Đồ Thần thôi, hắn cũng không có niềm tin chiến thắng.
Để sở hữu thêm bãi luyện cấp, có hai cách. Một là nhanh chóng tăng cấp độ (level) cao hơn mức sàn, giống như Thần Phong vậy. Một mình hắn một bãi, chẳng ai đến cướp vì không ai cùng cấp độ với hắn mà đến.
Hai là dùng mưu kế, giống như kế hoạch hắn đang bày ra. Chỉ cần thành công, Búa Rìu ắt phải cắt bãi luyện cho hắn. Khi đó, hắn cũng chẳng cần lo bị ai cướp mất. Dù sao, bãi do Búa Rìu ban cho thì kẻ nào cướp khác gì đánh vào mặt Búa Rìu?
Tần Nhạc không khỏi cười lớn khoái chí về kế hoạch của bản thân.
Cũng lúc này, tại đại sảnh chính Thiên Địa hội, sau khi Tần Nhạc rời đi, Trần Cận Nam và Càn Long vẫn còn ngồi đó.
"Long huynh, ngươi thấy tên tiểu tử này thế nào?" Trần Cận Nam vừa vuốt ve con gà Tam Hoàng trong tay vừa hỏi.
Càn Long nhìn con gà Tam Hoàng trong lòng Trần Cận Nam, ánh mắt hiện lên vẻ thèm thuồng thịt gà.
Nhưng hắn cố gắng áp chế ham muốn đó mà đáp lời.
"Không đáng tin."
Trần Cận Nam cũng gật đầu: "Tên này qua nói chuyện, giọng điệu có vẻ gấp gáp. Ta thấy trong này nhất định có trá."
Càn Long ngạc nhiên hỏi lại: "Đã biết không đáng tin, tại sao huynh còn đồng ý?"
Trần Cận Nam nở nụ cười bí hiểm đáp.
"Ta không biết hắn có kế hoạch gì, nhưng trước thực lực tuyệt đối, mưu kế đều vô dụng. Huống hồ, ta cũng không định làm chim đầu đàn."
Hiểu ý, Càn Long cũng mỉm cười: "Long xin bái phục."
"Ha ha... ha ha ha..." Trần Cận Nam vui vẻ cười lớn.
"Không biết theo ngươi, hiện nay nhân tuyển nào là thích hợp?" Đột nhiên, Trần Cận Nam hỏi tiếp.
Càn Long suy nghĩ một chút về vấn đề này. Cuối cùng, khi đã tìm được nhân tuyển thích hợp, hắn mới đáp lời.
"Theo Long thấy, hiện nay chỉ có Bá Đồ là thích hợp nhất."
"Ồ, tại sao?"
"Có hai lý do chính:
Một là, Bá Đồ là siêu nhất lưu công hội, thực lực tiếp cận gần nhất với siêu phàm công hội. Bọn họ hoàn toàn đủ sức gánh vác việc này.
Hai là, Bá Đồ cũng có thù hận với Đồ Thần từ trước. Ngoài bọn họ ra, ta thật không thấy nhân tuyển nào thích hợp hơn."
Trần Cận Nam suy nghĩ một lát, rồi cuối cùng đồng ý với ý kiến của Càn Long. Hắn gật đầu rồi nói ngay:
"Được, cho người liên hệ Sở Ngân."
Trần Đức thở dài, dáng vẻ mệt mỏi nằm tựa trên ghế, ánh mắt nhìn ra phía ngoài nơi có thác nước. Trông hắn như đang suy tư điều gì đó.
"Đại ca."
Trần Phi lúc này xuất hiện. Nhìn dáng vẻ của Trần Đức, hắn hiểu rằng mấy ngày nay các vấn đề liên tiếp ập xuống đã khiến vị đại ca thân là người đứng đầu này phải chịu không ít áp lực.
Ai nói làm người đứng đầu là sướng? Trần Phi có ý nghĩ sẽ bóp chết kẻ nào nói như vậy. Chẳng lẽ không hiểu đạo lý cây cao đón gió sao? Nhìn bề ngoài, bọn họ ăn ngon, mặc đẹp, xe sang, người đẹp vây quanh... Có lẽ ai cũng nghĩ vậy. Nhưng chỉ có người trong cuộc mới thấu hiểu nỗi khổ.
"Tiểu Phi đến rồi à, ngồi đi."
Trần Đức đang suy tư thì thấy Trần Phi đến. Hắn uể oải ngồi dậy, gắng gượng nặn ra một nụ cười trên khuôn mặt.
"Cuộc họp thế nào rồi?" Dù biết kết quả không được tốt, nhưng Trần Phi vẫn tò mò hỏi.
Mỗi lần các siêu phàm công hội tiến hành họp bàn, chỉ có hội trưởng mới có tư cách tham gia. Dù bề ngoài Trần Phi là người chỉ huy của Búa Rìu, mọi chuyện đều do hắn ra mặt, nhưng người chủ thật sự của công hội lại là đại ca hắn, Trần Đức.
Nghe Trần Phi hỏi, Trần Đức lại khẽ thở dài. Hắn lắc đầu chán nản đáp.
"Còn có thể thế nào nữa, chỉ có thể nói là bị người ta chèn ép thôi."
"Bọn họ thật quá đáng, bọn họ tưởng Búa Rìu là quả hồng nhũn cuối mùa dễ dàng cầm nắm sao?"
Trần Phi lên tiếng đầy bất bình.
Trần Đức im lặng, không trả lời vấn đề này. Tuy nói thực lực các siêu phàm công hội sàn sàn nhau, nhưng nếu đưa lên bảng so sánh thì Búa Rìu nằm ở top dưới. Nếu không phải có quan hệ với một số nước như Nga hay Cuba, không biết còn tới mức nào.
"Tình hình công hội thế nào rồi?" Trần Đức lúc này chợt hỏi.
Nghe đến tình hình công hội, lần này đến lượt Trần Phi lộ vẻ rầu rĩ.
"Còn có thể ra sao nữa, thành viên cấp dưới đã loạn hết cả lên, tất cả đều đòi tập hợp trả thù Đồ Thần."
"Ừm, cố gắng ổn định mọi người." Trần Đức gật gù.
"Đại ca, liệu sự việc lần này thật sự có liên quan đến Đồ Thần không? Em e rằng nếu cứ như vậy, công hội rất dễ sinh ra náo loạn, lòng người bất mãn."
"Ta cũng không biết. Nếu Đồ Thần là công hội hạng hai, hạng ba như bình thường chúng ta dễ dàng nghiền ép thì đã dễ rồi. Đằng này, bọn họ quá bí ẩn. Số lượng thành viên của Đồ Thần chỉ đáng hạng bất nhập lưu, chưa có thứ hạng, nhưng sức chiến đấu lại không thua kém bất cứ nhất lưu công hội nào, thậm chí còn có dấu hiệu nhỉnh hơn, gần tiếp cận với siêu nhất lưu công hội.
Với một hội ba thần như thế, Đồ Thần hoàn toàn có năng lực tự vệ và triển vọng. Vậy nếu ta là Thần Phong, ta sẽ ẩn mình phát triển công hội, đợi đến một mức độ cường đại, lúc đó mới tính tiếp.
Ta tin hắn cũng nghĩ như vậy. Đã là bậc đại thần thì không có kẻ ngu.
Nếu vậy, lý do hắn khai chiến với Búa Rìu là gì? Cướp bãi ư? Đừng đùa. Công hội hắn, theo tin báo về, mới chỉ có khoảng hơn 100 thành viên. Rảnh rỗi quá mà đi phá bãi sao?
Phải biết rằng Búa Rìu và Đồ Thần chính thức chiến tranh thì chắc chắn không bên nào có lợi."
Đợi Trần Đức phân tích xong, Trần Phi im lặng tiêu hóa thông tin. Không thể không nói, đại ca hắn phân tích cực kỳ có lý. Đồ Thần hiện nay không có lý do gì để khai chiến với Búa Rìu. Vậy có khi nào...
"Đại ca, vậy có khi nào là thế lực thứ ba đứng sau màn tất cả mọi việc này không?"
Trần Đức gật đầu: "Rất có thể. Liên minh vốn có hiệp định rằng các siêu phàm công hội không thể tự tiện xâm phạm lãnh thổ khu vực khác. Bởi vậy, muốn tiến đánh bắt buộc phải có lý do chính đáng.
Xét theo sự việc đã xảy ra, để có thể huy động nhân sự tới mức độ này, chí ít cũng phải là nhất lưu công hội trở lên. Không loại trừ khả năng đó là siêu phàm công hội."
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm trí tuệ của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.