(Đã dịch) Quỷ Thần - Chương 96: Ma Vương Trở Lại
Làng Vô Danh, đại lục Thần Ma
Cuộc tàn sát dân làng Vô Danh do Jon phát động vẫn đang tiếp diễn. Hắn lao về phía Luna, quyết dùng nàng làm vật hy sinh, ép Lâm Tùng phải lộ chân diện mục.
"Chết đi!"
Jon bật cười man rợ, gương mặt hắn khi ra tay sát hại người khác trở nên ghê rợn khôn tả. Hắn tựa như một tên đồ tể đang vung dao xuống con mồi.
"Luna…!" Trần Như lo lắng kinh hô.
Khuôn mặt Luna tái mét khi đối diện Jon. Nàng chỉ là một cô gái mười sáu, mười bảy tuổi yếu đuối, chưa từng trải sự đời, làm sao có đủ dũng khí đối mặt với cái chết?
*Xoẹt!* Tiếng kiếm chém ngang vang lên.
Luna không hề bị thương. Ngay khoảnh khắc lưỡi kiếm của Jon sắp chém tới, một thân ảnh cực nhanh đã lao đến ôm lấy nàng, đỡ trọn nhát kiếm đó thay cô.
"Cha…!" Luna kinh hô.
"Luna… con… có… sao… không…?" Cha Luna yếu ớt lên tiếng.
Người cứu nàng không ai khác chính là cha cô. Lúc này, lưng cha Luna máu tươi không ngừng tuôn ra xối xả từ vết thương.
"Cha… sao cha lại làm thế…?" Nằm trong vòng tay cha, Luna khóc nấc.
"Ta đã không bảo vệ được mẹ con, cả anh trai con nữa. Ít… ít ra… con… phải… Luna, con… phải sống… cho… tất cả… chúng ta… Con… đồng… ý… không…?"
Giọng nói của cha Luna ngày càng đứt quãng, hơi thở càng lúc càng khó khăn. Cho đến cuối cùng, ông im bặt, không còn tiếng nào vang lên nữa. Đầu ông gục trên vai Luna, cánh tay buông thõng xuống. Sống chết chưa rõ.
"Cha…!" Luna ngửa cổ hét lớn. Trời lúc này cũng đổ cơn mưa, từng hạt mưa rơi xuống hòa vào nước mắt nàng, như muốn chia buồn cùng cô.
Thấy cảnh đó, Trần Như không giấu nổi vẻ oán hận. Nàng hận Jon, và cũng hận bản thân quá nhỏ bé, yếu ớt, không thể làm gì.
Dân làng Vô Danh cũng lộ rõ vẻ phẫn nộ, căm tức trên khuôn mặt.
Nằm trên đất, Lâm Tùng dần lạnh mặt, hắn siết chặt nắm đấm.
"Đúng là một thứ tình cảm cha con thảm hại!"
Jon chẳng hề tức giận việc cha Luna đỡ đòn thay nàng. Đằng nào cũng phải chết, trước sau gì cũng đến lượt. Bởi vậy, hắn tiếp tục vung kiếm, muốn giết chết Luna.
Đang trong cơn đau buồn, Luna không hề để tâm đến mọi thứ xung quanh, nàng không hay biết tử thần đã cận kề.
"Luna…!" Trần Như hoảng hốt kêu lên.
Nhiều dân làng Vô Danh muốn ra tay cứu Luna, nhưng tất cả đều không kịp. Bọn họ chỉ là binh lính bình thường, làm sao có thể theo kịp tốc độ của Jon?
"Chết đi!" Jon cười lớn.
Nhưng bỗng…
*Keeng!*
Khi lưỡi kiếm chém xuống, mọi người đều cho rằng Luna đã chết chắc, thế nhưng âm thanh binh khí va chạm lại vang lên.
Lâm Tùng không biết xuất hiện từ lúc nào, hắn giơ lên một ngón tay, mà trên ngón tay đó là một viên bi sắt đang chặn lại lưỡi kiếm của Jon. Ánh mắt hắn trở nên lạnh lùng.
"Sao cứ phải ép tao?" Giọng nói Lâm Tùng cất lên. Nhưng trái với vẻ mặt cợt nhả thường ngày, khuôn mặt hắn giờ đây lại mang vẻ đáng sợ. Hình như hắn đã thực sự nổi giận.
Jon lập tức nhảy lùi lại. Trên khuôn mặt hắn hiện lên vẻ mừng rỡ, khoái cảm khi thấy Lâm Tùng chặn lại lưỡi kiếm của mình. Thân hình hắn khẽ run lên vì hưng phấn.
"Cuối cùng… cuối cùng ngươi cũng chịu bộc lộ ra. Ta sẽ trả thù những việc trước đây, Hắc Ám Ma Vương!"
"Chỉ là con chó bại trận bị ta bỏ quên cũng dám quay lại cắn càn à?" Lâm Tùng quăng ánh mắt giận dữ nhìn về phía Jon.
"Ngươi… ngươi…!"
Đứng gần đó, Trần Như không khỏi run rẩy.
"Lâm Tùng…!"
Tuy khó tin nhưng bây giờ sự thật đã bày ra trước mắt.
Trần Như thật không nghĩ đến, cái tên nhìn cà lơ phất phơ, chỉ biết ăn rồi ngủ, lại còn hám gái đó, lại chính là Hắc Ám Ma Vương.
Suốt mấy tháng trời, kẻ mà nàng đồng hành lại chính là sát thủ được đại lục coi là huyền thoại.
Nhưng Trần Như bất giác trong lòng lại chua chát mà không hiểu tại sao. Nước mắt nàng như muốn chảy ra.
Dân làng Vô Danh lúc này mang theo ánh mắt kính sợ nhìn về phía Lâm Tùng. Chàng thanh niên tưởng như vô hại này lại là kẻ từng gây ra không biết bao nhiêu trận thảm sát trên đại lục, được mọi người truyền tụng là thiên hạ đệ nhất sát nhân, một huyền thoại sống.
"Ngươi chính là Hắc Ám Ma Vương? Cái đầu được treo giải năm triệu Kim Tệ? Ngươi là của ta rồi!" Giọng nói Khang Hy vang lên đầy vui vẻ.
Trái với những kẻ khác mang tâm tư khác nhau khi biết thân phận thật của Lâm Tùng, Khang Hy lại chẳng hề e ngại điều đó. Hắn nhìn Lâm Tùng như nhìn thấy núi tiền, và núi tiền đó hắn nhất định muốn sở hữu.
"Người đâu, lên giết hắn cho ta!"
Khang Hy ra lệnh, thuộc hạ của hắn cũng đồng loạt ra tay, tất cả lao về phía Lâm Tùng.
"Một lũ không biết sống chết." Jon thở dài, tuy nhiên không có ý định ngăn cản. Hắc Ám Ma Vương dễ giết vậy sao? Thế thì hắn đã không phải bôn ba bấy lâu.
Nhìn đám người lao về phía mình, Lâm Tùng khuôn mặt không lộ cảm xúc, hắc khí quanh người hắn bốc lên.
"Vũ Điệu Cuồng Huyết!" Lâm Tùng lạnh nhạt nói.
Hàng chục viên bi sắt từ người Lâm Tùng bắn ra, bọn chúng giống như những cơn lốc nhỏ, liên tục bay vòng quanh đám người. Gặp vật cản liền trực tiếp xuyên qua, để lại một lỗ nhỏ bằng đầu ngón tay.
"A… a… a…!"
"Cứu chúng tôi với đại nhân…!"
"Cứu mạng…!"
Tiếng kêu thảm thiết phát ra, không ai có thể ngăn cản bi sắt. Cảnh tượng giống như địa ngục trần gian, từng người ngã xuống, máu tươi phun đầy đất.
"Hắn… hắn… hắn thật là…!" Trần Như lẩm bẩm.
Đến lúc này, nàng đã hoàn toàn chắc chắn Lâm Tùng chính là Hắc Ám Ma Vương. Bởi lẽ, chiêu "Vũ Điệu Cuồng Huyết" này nàng từng chứng kiến tại làng Osaka trước đây.
Không đến một phút đồng hồ, tám mươi tay sai của Khang Hy hoàn toàn ngã xuống, khiến hắn không khỏi run lẩy bẩy.
"Jon… mau giết hắn cho ta, ta sẽ thăng chức cho ngươi!" Khang Hy lúc này chỉ còn có thể đặt hy vọng vào Jon. Bởi ngoài hắn và Jon, những kẻ còn lại đều đã chết sạch.
"Im đi con lợn hôi hám!" Jon cáu gắt phản bác.
Khang Hy ngỡ ngàng, ngay lập tức hắn nổi giận nhìn về phía Jon.
"Jon, ta là chủ ngươi, ngươi phải nghe lệnh ta…!"
Jon nhếch miệng cười khinh bỉ: "Đừng có đùa, ta không nghe lời kẻ đã cướp bóc những ngôi làng lân cận rồi đổ lỗi cho đám tàn binh này!"
Dân làng Vô Danh ngỡ ngàng. Thì ra bấy lâu nay, tội danh họ mắc phải hoàn toàn do Khang Hy gây ra. Để kiếm tiền bảo kê, hắn không ngần ngại gây ra những vụ trộm cắp, giết người. Những kẻ không chịu giao nộp ngay lập tức cả nhà bị đồ sát, mà theo lời Khang Hy là do Quân Phiến Loạn gây ra.
"Thật quá đáng, không ngờ hắn độc ác như vậy!"
"Không nghĩ đến tội danh của chúng ta là do hắn gây ra!"
"Giết hắn đi, trả thù cho những người dân làng!"
Người dân làng Vô Danh phẫn nộ nhìn vào Khang Hy. Không ít người dân nơi đây đã mất mạng vì hắn. Thậm chí cho đến lúc chết họ cũng không biết được sự thật. Ban đầu họ nghĩ là do một số người dân nghèo khó quá làm liều, không ngờ tất cả đều do một tay Khang Hy sắp đặt.
"Không phải ta, đều do thuộc hạ…!"
Khang Hy run rẩy vội vàng thanh minh. Jon đã không bảo vệ hắn. Dưới cơn thịnh nộ của dân làng, rất có thể hắn sẽ chết.
Không để ý tới Khang Hy, Jon quay về phía Lâm Tùng. Trên mặt hắn lúc này đã lấm tấm những giọt mồ hôi. Đấu với kẻ được coi là huyền thoại khiến hắn vô cùng căng thẳng. Tuy vậy, hắn vẫn nở nụ cười hưng phấn, miệng không ngừng lẩm bẩm.
"Cuối cùng…
Cuối cùng…
Cuối cùng thì… ta có thể giết ngươi rồi, Hắc Ám Ma Vương!"
Jon tra kiếm vào vỏ, sau đó hắn lao người lên, áp sát về phía Lâm Tùng. Một chiêu Bạt Kiếm Thuật này hắn tung ra toàn bộ sức lực.
*Keng!* Tiếng va chạm vang lên.
Bạt Kiếm Thuật, chiêu thức rút kiếm cực nhanh chém về phía đối phương. Có người nói rằng nếu luyện đến cảnh giới hoàn mỹ, thì công lực của người đó là bất khả xâm phạm.
Nhưng lần này, khi đang thi triển chiêu thức, một viên bi sắt bắn tới trúng đầu chuôi kiếm. Lực đạo khiến lưỡi kiếm Jon mới rút được một nửa lập tức quay ngược trở về. Dư lực cũng đẩy Jon lùi một đoạn xa.
Bạt Kiếm Thuật nếu không rút được kiếm thì thành vô nghĩa. Chiêu đầu giao thủ thất bại khiến Jon cũng có chút ngoài ý muốn. Nhưng điều đó không hề gây ra sóng gió gì cho hắn. Vẻ hưng phấn trên khuôn mặt Jon càng lúc càng nồng đậm.
"Tuyệt, tuyệt vời lắm…
Nếu dễ dàng quá thì đâu còn gì vui nữa.
Ta sẽ cho ngươi thấy. Tuyệt kỹ đủ sức đánh bại ngươi…!"
Nói rồi Jon rút vũ khí, lần này hắn thay đổi chiêu thức nên không còn để kiếm trong vỏ bao nữa, mà cầm trên tay. Ngay tiếp đó hắn lao lên.
"Chết đi, Hắc Ám Ma Vương!" Một đường kiếm chém ngang mà ra.
Lâm Tùng cũng động. Chỉ thấy hắn đưa lên ngón tay, trên đầu ngón tay viên bi không ngừng xoay tròn. Đến ngang tầm lưỡi kiếm của Jon, Lâm Tùng búng nhẹ. Viên bi sắt bắn ra, nhằm hướng lưỡi kiếm, hòng muốn ngăn cản.
Thấy màn này, Jon cười lạnh. Không ai biết bằng cách nào, khi lưỡi kiếm cùng bi sắt sắp va chạm, đột nhiên quỹ tích đường kiếm thay đổi. Như một con rắn, lưỡi kiếm cứ thế vòng lên hướng về cổ Lâm Tùng. Trúng chiêu này, bảo đảm Lâm Tùng rơi đầu.
Lâm Tùng cũng có chút ngạc nhiên vì chiêu này. Nhưng với kinh nghiệm chiến đấu bao nhiêu năm nên hắn không hề hoảng loạn. Chỉ lùi lại một bước chân sau đó ngửa người ra sau né tránh, thuận đà nhảy bật về phía trước.
"Ngươi thấy chiêu Én Liệng này thế nào?"
Chiêu thứ hai giao thủ, ép lui Lâm Tùng. Jon vẻ mặt hiện lên kiêu ngạo.
"Đây… đây là…!" Có người dân làng phía ngoài khi thấy chiêu kiếm liền kinh hô.
"Én Liệng Trời Cao!" Một người khác cũng vội nói khi nhận ra chiêu kiếm.
"Én Liệng Trời Cao?" Trần Như mang theo ánh mắt tò mò.
Người khi nãy liền gật đầu lên tiếng giải thích:
"Én Liệng Trời Cao, hay Én Liệng, là chiêu kiếm nổi tiếng trong đại lục. Chiêu thức này chia ra làm hai bước.
Bước đầu chém ra chiêu kiếm. Nhìn vào cũng rất bình thường, không có gì đặc biệt.
Bước thứ hai quan trọng nhất là thay đổi quỹ tích lưỡi kiếm, khiến đối thủ không kịp phản ứng.
Điều đáng sợ của nó là quỹ tích lưỡi liềm có thể luôn thay đổi khi vung kiếm.
Nói nghe đơn giản nhưng luyện tập vô cùng khó. Để thay đổi quỹ tích lưỡi kiếm mà không bị dừng đột ngột giữa chừng cần không ngừng luyện tập, đó là chưa nói đến tổn hại của tay.
Chiêu này có thể nói là vô giải, bởi ngươi không thể biết đối phương sẽ thay đổi quỹ tích của đường kiếm đi đâu."
Nghe giải thích, Trần Như không khỏi mang theo một vệt lo lắng. Chiêu thức vô giải, Lâm Tùng ứng phó sao đây?
Tác phẩm này thuộc bản quyền của truyen.free, xin quý độc giả vui lòng tôn trọng.