Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Rực rỡ thanh xuân - Chương 124: Sân Cỏ Rực Lửa: Những Pha Bóng Quyết Định

Tiếng còi của trọng tài vừa xé toang không gian, quả bóng lập tức lăn tròn trên thảm cỏ xanh mướt, mở màn cho trận chung kết rực lửa. Khán đài như vỡ òa, những tiếng reo hò, tiếng trống dồn dập, tiếng kèn vươn xa, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng cuồng nhiệt, nuốt chửng cả không gian sân vận động Thiên Thanh. Ánh nắng buổi trưa Hạ Long vẫn còn gay gắt, đổ dài những vệt bóng xiêu vẹo của các cầu thủ trên sân, tạo nên một bức tranh đầy kịch tính. Màu áo xanh của Ánh Dương và đỏ đen của Đỉnh Cao nổi bật như những chấm màu sống động trên nền xanh ngắt của sân cỏ, mỗi chuyển động đều được hàng ngàn cặp mắt dõi theo.

Long, với chiếc băng đội trưởng quấn chặt trên bắp tay, ngay lập tức nhập cuộc với sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Cậu di chuyển linh hoạt ở khu vực giữa sân, đôi mắt hổ phách quét nhanh qua từng vị trí của đồng đội và đối thủ, như một vị tướng quân đang vạch ra chiến lược trên chiến trường. Hùng và Duy, hai tiền đạo nhanh nhẹn, bám sát phía trên, sẵn sàng cho những pha bứt tốc. Tiếng giày đinh ma sát trên cỏ, tiếng bóng nảy nhịp nhàng dưới chân Long, mọi thứ diễn ra ăn khớp như một điệu vũ được tập luyện kỹ càng. Cậu nhận bóng từ Khôi, một đường chuyền ngắn nhưng chính xác, rồi lập tức đẩy sang cánh phải cho Thành. Thành tăng tốc, nhưng bị hậu vệ Đỉnh Cao áp sát. Long ngay lập tức lùi về, tạo khoảng trống, và khi Thành bị chặn lại, cậu đã ở đúng vị trí để nhận lại đường chuyền ngược, tiếp tục kiểm soát nhịp độ.

Trên khán đài, Linh không ngừng hô hào, tiếng nói trong trẻo của cô át đi phần nào tiếng ồn ào xung quanh. "Cố lên Long! Ánh Dương cố lên!" Cả đội cổ động viên, với Mai và Lan ở hai bên, cũng đang bùng nổ năng lượng. Tiếng trống của Lan dồn dập như nhịp tim cô, tiếng kèn của Mai vang lên đầy phấn khích. Linh vẫy mạnh lá cờ lớn, mái tóc dài buộc cao tung bay như một dải lụa xanh. Khuôn mặt cô ửng hồng vì nhiệt huyết, đôi mắt to tròn long lanh không rời bóng Long, mỗi pha chạm bóng của cậu đều khiến cô nín thở. Mùi cỏ tươi, mùi mồ hôi thoang thoảng từ phía sân bay lên, hòa cùng mùi đồ ăn vặt từ khán đài, tạo nên một không khí đặc trưng của ngày hội thể thao. Linh cảm nhận rõ ràng sự căng thẳng đang bao trùm, nhưng niềm tin vào Long trong cô còn lớn hơn tất thảy.

Hai đội nhập cuộc với sự thận trọng nhất định. Đỉnh Cao, với đội hình đỏ đen mạnh mẽ, chủ động pressing từ giữa sân, không cho Ánh Dương có nhiều không gian để triển khai bóng. Quang, đội trưởng của Đỉnh Cao, là một tiền vệ trụ với thể lực dồi dào và khả năng tắc bóng tốt, liên tục gây khó dễ cho Long. Hải, tiền đạo của họ, luôn rình rập ở phía trên, chờ đợi cơ hội phản công. Một pha va chạm mạnh ở khu vực giữa sân, khiến một cầu thủ Đỉnh Cao ngã xuống, tiếng còi của trọng tài vang lên, thổi phạt cho Đỉnh Cao. Khán giả bắt đầu la ó, nhưng Long vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, ra hiệu cho đồng đội lùi về phòng ngự. Cậu biết, những phút đầu tiên này sẽ là cuộc thăm dò, và sự kiên nhẫn là chìa khóa.

Ông Hùng, huấn luyện viên của đội Ánh Dương, đứng sát đường biên, hai tay khoanh trước ngực, đôi mắt không rời sân. Mỗi pha bóng, mỗi chuyển động của học trò đều được ông ghi nhận. "Giữ chặt tuyến giữa! Long, chú ý cánh phải!" Giọng ông trầm và dứt khoát, nhưng ẩn chứa sự lo lắng. Ông hiểu rõ áp lực mà Long đang gánh vác. Long gật đầu nhẹ, chỉ đạo Khôi và Thành bọc lót kỹ hơn ở cánh phải, nơi đối phương đang tập trung tấn công. Cậu ấy cảm nhận sức nóng của trận đấu, sức nặng của chiếc băng đội trưởng trên tay, nhưng tất cả chỉ càng khiến ngọn lửa quyết tâm trong cậu bùng cháy mạnh mẽ hơn. Cậu không chỉ đá bóng bằng đôi chân, mà còn bằng cả cái đầu lạnh và trái tim nhiệt huyết.

Một pha phối hợp nhanh của Ánh Dương. Long nhận bóng từ Duy, một cú giật gót điệu nghệ, loại bỏ một tiền vệ đối phương. Cậu dốc bóng lên phía trước, tốc độ tăng dần, đôi chân thoăn thoắt lướt trên thảm cỏ. Một hậu vệ Đỉnh Cao lao tới chặn đường, nhưng Long đã kịp thời tung ra một đường chuyền xẻ nách hoàn hảo cho Hùng. Hùng nhận bóng, tăng tốc vào vòng cấm, nhưng cú sút cuối cùng lại đi chệch cột dọc trong gang tấc. Khán đài lại ồ lên tiếc nuối. Long thở ra một hơi, ánh mắt vẫn tập trung cao độ. Cậu biết, cơ hội sẽ đến, chỉ cần kiên trì.

Ở một góc khán đài, Nguyễn Trọng Tùng ngồi khoanh tay, đôi mắt sắc lạnh không rời Long. Cậu ta đã dõi theo Long từ khi cậu bước ra sân. Nhìn nụ cười thoáng qua của Long dành cho Linh, nhìn những pha xử lý bóng điêu luyện của cậu, một tia ghen tị lại lóe lên trong đáy mắt Tùng. Cậu ta khẽ siết chặt bàn tay. "Cũng chỉ là những pha bóng thăm dò ban đầu mà thôi," Tùng tự nhủ, cố gắng trấn an bản thân, nhưng sâu thẳm bên trong, sự khó chịu đang dần lớn lên. Sự nổi bật của Long và Linh đang thu hút sự chú ý của toàn trường, và Tùng biết, cậu ta không thể đứng ngoài cuộc. Ánh mắt dõi theo của Tùng từ khán đài báo hiệu sự can thiệp hoặc đối đầu của cậu ta không chỉ dừng lại ở mặt tình cảm mà có thể liên quan đến cả thành công của Long. Cậu ta muốn Long thất bại, hoặc ít nhất là không thể tỏa sáng rực rỡ như thế này. Tiếng còi trọng tài lại vang lên, phạt lỗi của Đỉnh Cao. Trận đấu vẫn diễn ra với tốc độ vừa phải, nhưng sự căng thẳng thì đã lên đến đỉnh điểm.

***

Khoảng giữa hiệp một, nhịp độ trận đấu bắt đầu được đẩy cao. Ánh nắng Hạ Long đã trở nên gay gắt hơn, rọi thẳng xuống sân cỏ, khiến những giọt mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán các cầu thủ. Cả Long và đồng đội đều cảm thấy hơi nóng rát, nhưng không ai bận tâm. Tất cả đều tập trung hoàn toàn vào trái bóng đang lăn trên sân. Long nhận bóng từ Hùng, ngay khu vực giữa sân. Cậu không ngần ngại, quyết định tự mình tạo đột biến. Dáng người cao ráo của cậu lao đi như một mũi tên xanh, đôi chân thoăn thoắt thực hiện những pha đảo chân tinh tế, lừa qua một hậu vệ Đỉnh Cao như một ảo thuật gia. Khán đài ồ lên, tiếng reo hò cổ vũ lại bùng nổ mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Long tiếp tục dốc bóng, tốc độ kinh người, vượt qua hậu vệ thứ hai bằng một pha ngoặt bóng đầy bất ngờ. Cậu đã ở trong tư thế thuận lợi, cách khung thành khoảng hai mươi mét. Không chần chừ, Long tung một cú sút xa đầy uy lực bằng chân phải. Bóng bay như một viên đạn, thẳng về phía góc cao khung thành. Khán giả nín thở, Linh trên khán đài đã đứng bật dậy, hai tay siết chặt lấy nhau, đôi mắt mở to nhìn theo quỹ đạo của trái bóng. Nhưng thủ môn đội Đỉnh Cao cũng không phải dạng vừa. Cậu ta đã có một pha bay người xuất thần, đầu ngón tay chạm nhẹ vào bóng, khiến nó chệch hướng, bay vọt xà ngang ra ngoài. Tiếng còi của trọng tài vang lên, chỉ vào chấm phạt góc. Một tiếng thở dài tiếc nuối vang vọng khắp khán đài Ánh Dương.

"Suýt nữa! Long, cố lên!" Hùng thở dốc nói, ánh mắt đầy tiếc nuối nhưng cũng không kém phần ngưỡng mộ. Long khẽ lắc đầu, một chút thất vọng thoáng qua trong ánh mắt, nhưng cậu nhanh chóng lấy lại sự tập trung. Cậu biết mình không thể chùn bước. Ngay lập tức, Đỉnh Cao thực hiện quả phát bóng lên nhanh, và họ tổ chức một pha phản công chớp nhoáng. Bóng được chuyền dài lên phía trên cho Hải, tiền đạo cánh của Đỉnh Cao, người đã thoát xuống đầy tốc độ.

Tình huống trở nên cực kỳ nguy hiểm. Long lập tức lùi về hỗ trợ phòng ngự, giọng cậu vang lên dứt khoát: "Khôi, Thành, bọc lót!" Khôi và Thành nhanh chóng áp sát Hải, nhưng cầu thủ này đã kịp thời tung ra một cú sút hiểm hóc về phía khung thành Ánh Dương. Thời gian như ngừng lại. Trái bóng bay sạt cột dọc, chỉ cách khung gỗ một cái chạm nhẹ. Khán đài Ánh Dương như vỡ òa trong tiếng "Ôi không!" và rồi là tiếng thở phào nhẹ nhõm.

"Ôi không! May quá!" Linh thốt lên, ôm mặt bằng hai bàn tay run rẩy. Trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô cảm nhận rõ ràng từng pha bóng nguy hiểm, từng cú sút xa, từng đường chuyền xé toang hàng phòng ngự. Mỗi lần đội Ánh Dương tấn công, cô lại tràn đầy hy vọng. Mỗi lần đối phương phản công, cô lại nín thở lo sợ. Mai và Lan cũng không khá hơn, cả hai nắm chặt tay nhau, khuôn mặt căng thẳng không khác gì các cầu thủ trên sân. "Long đã làm hết sức rồi," Linh tự nhủ, ánh mắt vẫn dõi theo cậu, "Cậu ấy mệt rồi... nhưng vẫn phải cố gắng." Cô muốn chạy xuống sân, muốn trao cho cậu một chai nước mát lạnh, muốn lau đi những giọt mồ hôi đang lăn dài trên trán cậu. Nhưng cô chỉ có thể ở đây, trên khán đài này, gửi gắm tất cả niềm tin và tình yêu của mình qua những tiếng cổ vũ.

Ông Hùng trên đường biên không ngừng hò hét, chỉ đạo chiến thuật. Giọng ông đã bắt đầu khản đặc, nhưng ánh mắt vẫn rực lửa. "Lùi về! Lùi về! Giữ vị trí!" Long, dù đã thấm mệt, vẫn chạy không ngừng nghỉ, vừa tấn công vừa phòng ngự, là trái tim của cả đội bóng. Cậu đã cảm thấy đôi chân mình nặng trĩu, nhưng ý chí thì không hề nao núng. Cậu biết trận đấu này không chỉ là một trận bóng, mà còn là lời hẹn ước cậu đã trao cho Linh, cho đồng đội, và cho chính bản thân mình.

Ở một góc khán đài khác, Tùng ngồi yên lặng, không reo hò, không vỗ tay. Ánh mắt cậu ta theo dõi từng cử động của Long. Khi cú sút xa của Long bị cản phá, một nụ cười nhếch mép thoáng hiện trên môi Tùng. "Cũng chỉ đến thế thôi sao?" Cậu ta thầm nghĩ. Nhưng khi Đỉnh Cao phản công và suýt ghi bàn, Tùng lại nhíu mày. Cậu ta muốn Long thất bại, nhưng không phải thất bại hoàn toàn. Cậu ta muốn Long phải vật lộn, phải đổ mồ hôi, phải thấy bất lực. Sự ghen tỵ trong lòng Tùng như một con rắn độc, quấn chặt lấy trái tim cậu ta, sẵn sàng phun nọc độc bất cứ lúc nào. Cậu ta ghét cái cách Long tỏa sáng, ghét cái cách Linh luôn dõi theo Long với ánh mắt ngưỡng mộ. Cậu ta không muốn Long có được mọi thứ. Trận đấu vẫn diễn ra với tốc độ chóng mặt, và tỷ số vẫn là 0-0, báo hiệu một hiệp hai đầy cam go.

***

Tiếng còi của trọng tài vang lên, xé tan bầu không khí căng thẳng, báo hiệu kết thúc hiệp một. Khán đài chợt chùng xuống, những tiếng reo hò giảm bớt, nhường chỗ cho những tiếng bàn tán xôn xao. Ánh nắng chiều Hạ Long đã dịu đi đôi chút, nhuộm vàng cả sân vận động, đổ những cái bóng dài xiêu vẹo của cầu thủ đang rời sân. Long cùng các đồng đội bước những bước nặng nhọc về phía đường biên. Ai nấy đều thở dốc, mồ hôi đầm đìa, chiếc áo xanh đã sẫm màu vì thấm ướt. Long vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh thường thấy, nhưng đôi mắt cậu đã lộ rõ vẻ mệt mỏi, và hơi thở cậu phả ra từng đợt nặng nhọc. Cậu cảm thấy đôi chân mình như đeo chì, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự quyết t��m sắt đá.

Ông Hùng đã đứng chờ sẵn ở đường biên, khuôn mặt nghiêm nghị. Ông không nói nhiều, chỉ nhìn bao quát một lượt các học trò, rồi tập trung vào Long. "Long, hiệp hai phải đẩy cao hơn nữa, đừng để mất bóng giữa sân!" Giọng ông trầm, dứt khoát, mang theo cả sự kỳ vọng và áp lực. "Chúng ta cần kiểm soát bóng nhiều hơn, và Hùng, Duy, các cậu phải tận dụng tốt hơn các cơ hội. Minh Khôi, Thành, giữ vững phòng ngự!" Long gật đầu, lắng nghe từng lời dặn dò của huấn luyện viên. Cậu biết, hiệp hai sẽ là khoảng thời gian quyết định, và họ không còn nhiều cơ hội để sửa sai. Cậu trao đổi ánh mắt với Hùng và Khôi, cả ba đều hiểu rõ tầm quan trọng của những phút sắp tới.

Trên khán đài, Linh thở phào nhẹ nhõm khi tiếng còi kết thúc hiệp một vang lên. Cô đã nín thở quá lâu. Nhìn Long và các đồng đội bước đi nặng nhọc, trái tim cô lại quặn thắt. "Cậu ấy mệt rồi... cố lên Long." Cô thì thầm, giọng nói chứa đầy sự lo lắng. Đôi mắt to tròn của cô không rời Long một giây nào. Cô thấy cậu gật đầu với Ông Hùng, thấy vẻ kiên cường vẫn còn đó trên khuôn mặt lấm tấm mồ hôi. Cô ước mình có thể xuống đó, đưa cho cậu một chai nước mát, lau đi những giọt mồ hôi đang lăn dài trên thái dương cậu. Sự bất lực khi chỉ có thể đứng nhìn khiến cô càng sốt ruột. Mai và Lan cũng đang nhìn Long với ánh mắt đầy lo âu, nhưng cả ba đều hiểu rằng, Long cần sự cổ vũ hơn là sự thương hại lúc này.

Quang và Hải của đội Đỉnh Cao cũng đang trở về khu vực kỹ thuật của họ, vẻ mặt có chút tự mãn, nhưng cũng đầy cảnh giác. Tỷ số 0-0 sau hiệp một cho thấy đây là một trận đấu cân tài cân sức, không ai có thể đoán trước được điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Ở hàng ghế phía trên, Nguyễn Trọng Tùng vẫn ngồi đó, đôi mắt sắc lạnh dõi theo Long. Cậu ta đã không bỏ lỡ một khoảnh khắc nào của hiệp một. Nhìn Long mệt mỏi, nhìn cậu lắng nghe lời huấn luyện viên dặn dò, Tùng khẽ nhếch mép. "Hiệp một hòa... Long vẫn chưa thể hiện được gì đặc biệt," cậu ta thầm nghĩ, giọng điệu đầy vẻ khinh thường. Cậu ta thấy Long chỉ là một cầu thủ có kỹ năng, nhưng chưa đủ để làm nên chuyện lớn. Điều đó khiến Tùng cảm thấy hơi hả hê, nhưng sâu thẳm bên trong, sự khó chịu vẫn còn đó. Tùng ghen tỵ với sự chú ý mà Long nhận được, với tình cảm mà Linh dành cho cậu. Cậu ta muốn Long phải thất bại một cách thảm hại, không chỉ trên sân cỏ, mà còn trong mọi khía cạnh. Ánh mắt Tùng lạnh lùng như băng, chứa đựng một sự tính toán phức tạp, báo hiệu những toan tính đen tối hơn sẽ được thực hiện. Cậu ta không muốn chỉ đứng nhìn.

Long khẽ ngửa cổ, uống một ngụm nước lớn. Nước mát lạnh trôi xuống cổ họng, xoa dịu phần nào cơn khát và sự mệt mỏi. Cậu nhắm mắt lại trong giây lát, hít thở sâu, cố gắng điều hòa lại nhịp tim đang đập loạn xạ. Cậu nhớ đến lời nhắn của Linh đêm qua, nhớ đến nụ cười rạng rỡ của cô trên khán đài. Từng lời động viên, từng ánh mắt tin tưởng của cô là ngọn lửa tiếp thêm sức mạnh cho cậu. Cậu biết mình không thể gục ngã. Đây là trận đấu của cậu, của đồng đội, và của những tháng ngày thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long.

Mùi mồ hôi hòa lẫn mùi đất ẩm trên sân, những tiếng rì rầm bàn tán từ khán đài, tất cả tạo nên một bức tranh sống động về một trận đấu đỉnh cao. Bảng tỷ số vẫn hiển thị 0-0, như một lời thách thức cho cả hai đội. Những pha bóng kịch tính và căng thẳng trong hiệp một đã cho thấy trận đấu sẽ không dễ dàng, có thể có những biến cố bất ngờ xảy ra trong hiệp hai, liên quan đến chấn thương hoặc các quyết định chiến thuật mạo hiểm. Long và Linh, tuy ở hai vị trí khác nhau, nhưng trái tim họ đang cùng chung một nhịp đập, một nhịp đập đầy đam mê và khát vọng. Sự gắn kết không lời giữa Long và Linh trên sân cỏ và khán đài cho thấy tình cảm của họ đang ngày càng sâu đậm, và sẽ là động lực lớn cho Long, nhưng cũng có thể là điểm yếu để đối thủ lợi dụng. Tiếng còi chuẩn bị cho hiệp hai sắp vang lên, hứa hẹn một màn đối đầu còn cam go hơn, nơi Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đang chờ đợi một kết thúc không thể đoán trước.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free