Rực rỡ thanh xuân - Chương 129: Vị Trí Người Hùng và Bàn Tay Nắm Chặt
Tiếng chuông trường Ánh Dương ngân vang, không phải là tiếng chuông báo giờ vào lớp thường lệ, mà là một hồi âm đặc biệt, dồn dập và trang trọng hơn, như mời gọi tất cả học sinh tụ họp. Sân trường hôm nay rực rỡ một cách lạ thường dưới thứ nắng sớm trong vắt của Hạ Long, thứ nắng vàng ươm như rót mật xuống từng hàng cây cổ thụ xanh rì, từng mái ngói đỏ thẫm của dãy nhà Pháp cổ kính. Không khí buổi sáng vốn đã tràn đầy năng lượng của tuổi trẻ, nay lại càng thêm phần náo nức, hân hoan. Hàng ngàn học sinh trong bộ đồng phục trắng tinh tươm, phẳng phiu đứng xếp hàng ngay ngắn trên sân, tạo thành một biển người trắng xóa dưới vòm trời xanh ngắt không một gợn mây. Những tiếng xì xào bàn tán nhỏ to về sự kiện đặc biệt hôm nay nhanh chóng lắng xuống khi thầy Hiệu trưởng Đỗ Văn Quang bước lên bục chào cờ, gương mặt nghiêm nghị thường ngày hôm nay thoáng nét rạng rỡ, tự hào.
Giữa sân trường, trước bục chào cờ được trang hoàng cờ hoa lộng lẫy, đội bóng đá trường Ánh Dương đứng thẳng tắp trong bộ đồng phục thi đấu màu xanh trắng quen thuộc, vẫn còn vương vấn mùi mồ hôi và vinh quang từ trận chung kết lịch sử. Long đứng ở vị trí trung tâm, cao lớn và nổi bật hơn hẳn so với các bạn đồng đội. Bờ vai cậu ấy rộng, vững chãi, tấm lưng thẳng tắp toát lên vẻ tự tin và kiên cường. Đôi mắt hổ phách thường ngày ánh lên vẻ lạnh lùng nay lại chứa đựng một niềm tự hào khó tả, thỉnh thoảng liếc nhìn xuống hàng ghế khán giả, như đang tìm kiếm một hình bóng thân quen nào đó. Cậu ấy cảm nhận rõ ràng từng ánh mắt ngưỡng mộ, từng tiếng xì xào trầm trồ đang đổ dồn về phía mình, nhưng tâm trí cậu lại chỉ tập trung vào một điểm duy nhất. Cậu biết rằng, hôm nay không chỉ là ngày vinh danh đội bóng, mà còn là một khoảnh khắc đặc biệt khác, một thời điểm cậu đã ấp ủ từ lâu, và giờ đây, nó đã đến.
Thầy Hiệu trưởng Đỗ Văn Quang, với mái tóc đã bạc điểm sương và cặp kính lão trễ xuống sống mũi, bắt đầu bài phát biểu của mình bằng giọng nói đầy oai nghiêm nhưng cũng không kém phần xúc động. "Kính thưa quý thầy cô giáo, cùng toàn thể các em học sinh thân mến! Hôm nay, chúng ta có mặt ở đây để cùng nhau vinh danh một thành tích lịch sử, một niềm tự hào của trường Ánh Dương chúng ta! Đội bóng đá nam của chúng ta, dưới sự dẫn dắt tài tình của huấn luyện viên Lê Văn Hùng, và đặc biệt là với sự lãnh đạo xuất sắc của đội trưởng Trần Hoàng Long..."
Tiếng vỗ tay bỗng chốc vỡ òa, vang dội khắp sân trường, át đi cả tiếng ve kêu râm ran từ những tán cây phượng vĩ. Những tràng pháo tay không ngớt, kéo dài như không muốn dứt, hòa cùng tiếng reo hò phấn khích của đám đông học sinh. Ai nấy đều hướng ánh mắt về phía Long, gương mặt cậu ấy thoáng ửng hồng vì sự chú ý, nhưng vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh thường thấy. Cậu ấy khẽ cúi đầu chào, một cử chỉ đơn giản nhưng đầy lịch thiệp và khiêm tốn.
"Long ngầu quá!" Một giọng nữ sinh thốt lên đầy ngưỡng mộ từ hàng ghế đầu, tiếng nói như làn sóng nhỏ lan ra khắp đám đông.
"Đúng là người hùng của trường mình mà!" Một nam sinh khác tiếp lời, ánh mắt sáng rực. "Trận đấu hôm đó cậu ấy đá như lên đồng, ghi bàn quyết định phút cuối kìa!"
Những lời thì thầm, những tiếng trầm trồ cứ thế nối tiếp nhau. Long cảm nhận được năng lượng cuồng nhiệt từ đám đông, nhưng trong tâm trí cậu, hình ảnh của Linh lại hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết. Cậu nhớ lại ánh mắt rạng rỡ của cô trên khán đài, tiếng cổ vũ trong trẻo hòa cùng tiếng trống rộn ràng. Chính những khoảnh khắc ấy, chính sự ủng hộ vô điều kiện ấy, đã tiếp thêm sức mạnh cho cậu.
Khi tên từng thành viên đội bóng được xướng lên để nhận bằng khen và bó hoa tươi thắm, Long bước lên bục cao nhất. Dáng người cậu ấy vươn thẳng, toát lên vẻ trưởng thành và tự tin. Cậu ấy nhận lấy bằng khen từ tay thầy Hiệu trưởng, nở một nụ cười nhẹ đầy ý nghĩa. Ánh mắt cậu không ngừng quét qua từng hàng học sinh bên dưới, từ hàng ghế đầu đến những gương mặt lấp ló phía xa. Cậu muốn tìm cô ấy, tìm thấy ánh mắt của cô ấy giữa biển người này. Cậu muốn thấy cô ấy tự hào, muốn chia sẻ khoảnh khắc chiến thắng này, không chỉ với đội bóng, mà còn với riêng cô. Mùi phấn bảng thoang thoảng từ lớp học gần đó, hòa lẫn với mùi hoa sữa đầu mùa từ phía cổng trường, tạo nên một hương vị rất riêng của tuổi học trò, một hương vị mà cậu biết mình sẽ không bao giờ quên.
***
Ngọc Linh đứng cùng Thảo Mai và Thanh Lan ở hàng ghế đầu của khu khán đài phụ, hòa cùng dòng người đang hò reo. Tim cô đập thình thịch, không phải vì tiếng trống trường dồn dập hay những tràng pháo tay như sấm, mà là vì ánh mắt của Long. Cô đã cảm nhận được nó, một ánh mắt đầy kiên định, không ngừng tìm kiếm, cuối cùng đã dừng lại ở chỗ cô. Một cảm giác tê dại lan khắp cơ thể, một sự kết nối vô hình nhưng mạnh mẽ giữa hai người.
"Linh ơi, Long đang nhìn cậu kìa!" Thảo Mai thì thầm, đôi mắt sáng lấp lánh sau cặp kính cận. Giọng cô bạn nhỏ nhẹ nhưng đầy phấn khích, khẽ lay nhẹ tay Linh.
Thanh Lan thì không kiềm được sự hào hứng, cô bạn vỗ nhẹ vào lưng Linh, ánh mắt đầy vẻ thúc giục. "Đi đi Linh! Long đang đợi cậu kìa! Cậu ấy xuống bục rồi đó!"
Linh cảm thấy mặt mình nóng bừng, một chút bối rối dâng lên trong lòng. Cậu ấy... sao lại nhìn mình? Giữa hàng ngàn người, giữa khoảnh khắc vinh quang của cậu ấy, tại sao ánh mắt cậu ấy lại chỉ hướng về cô? Cô có cảm giác như mọi ánh đèn sân khấu đều đang chiếu rọi vào mình, và điều đó khiến cô vừa hạnh phúc, vừa có chút ngượng ngùng. Cô khẽ nuốt khan, bàn tay siết chặt vạt áo đồng phục.
Long, sau khi nhận xong bằng khen và bó hoa, không quay về hàng ngũ đồng đội như những người khác. Thay vào đó, cậu ấy bắt đầu bước xuống từ bục chào cờ, từng bước chân vững chãi, chậm rãi. Đám đông học sinh đang chen chúc hò reo bỗng chốc tự động mở một lối đi nhỏ, như một dòng sông tự rẽ nước cho vị thuyền trưởng của mình. Ánh nắng Hạ Long ban mai rực rỡ chiếu thẳng vào khuôn mặt cậu, làm nổi bật những đường nét góc cạnh, sống mũi cao và đôi mắt hổ phách đầy cương nghị. Cậu ấy không nói một lời, chỉ đi thẳng về phía khán đài nơi Linh đang đứng, ánh mắt vẫn không rời khỏi cô.
Linh ban đầu bối rối định lùi lại, một phản xạ tự nhiên trước sự chú ý quá lớn. Cô cảm thấy trái tim mình như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nhưng rồi, ánh mắt Long quá kiên định, quá dứt khoát. Trong ánh mắt ấy, cô thấy một lời mời gọi không lời, một sự khẳng định ngầm. Cô thấy sự tự tin, sự quyết đoán, và cả một chút gì đó thách thức, như muốn nói: "Anh đến đây vì em, và em hãy bước về phía anh." Mùi hương nhẹ nhàng của phấn bảng và hoa sữa vẫn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây, tất cả đều bị lu mờ bởi hương thơm đặc trưng của sự phấn khích, của những rung động mãnh liệt đang trào dâng trong lòng cô. Những tiếng xì xào bàn tán của học sinh xung quanh, những tiếng gió xào xạc trên tán cây, tất cả đều trở nên mơ hồ, chỉ còn lại ánh mắt Long là rõ nét nhất.
Cậu ấy tiến lại gần hơn, gần hơn nữa. Cô có thể thấy rõ từng sợi tóc đen rủ nhẹ trên trán cậu, thấy khóe môi cậu khẽ nhếch lên thành một nụ cười rất nhẹ, rất Long. Cậu ấy không phải là người hay cười, nhưng nụ cười ấy, dù thoáng qua, cũng đủ làm tan chảy cả một góc sân trường. Linh cảm thấy mình như bị thôi miên, không thể rời mắt khỏi cậu. Cô không lùi nữa, mà đứng yên tại chỗ, chờ đợi.
***
Long dừng lại ngay trước mặt Linh, khoảng cách giữa hai người chỉ còn vừa đủ cho một bước chân. Cậu ấy không nói gì, không một lời nào thốt ra. Giữa hàng ngàn ánh mắt đổ dồn về phía họ, giữa tiếng xì xào bàn tán đang dần tăng lên như một làn sóng thủy triều, cậu ấy chỉ nhìn thẳng vào mắt cô. Đôi mắt hổ phách sâu thẳm ấy giờ đây không còn vẻ lạnh lùng thường thấy, mà ánh lên một sự kiên định, một tình cảm chân thành không thể che giấu. Cậu ấy muốn cô hiểu, không cần lời nói.
Rồi, Long từ từ đưa bàn tay phải của mình ra, một cử chỉ dứt khoát nhưng đầy sự trân trọng. Bàn tay cậu ấy thon dài, những ngón tay rắn rỏi, vẫn còn vương vấn hơi ấm của chiến thắng và sự quyết tâm. Cậu ấy không ép buộc, chỉ đơn giản là đưa ra, như một lời mời gọi, một lời khẳng định.
Linh hơi sững sờ. Cô không ngờ cậu ấy lại làm điều này, ngay tại đây, ngay lúc này, trước mặt toàn bộ học sinh và giáo viên của trường Ánh Dương. Một cảm giác vừa choáng ngợp, vừa hạnh phúc dâng trào. Trái tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Trong khoảnh khắc ấy, mọi sự bối rối, mọi ngượng ngùng đều tan biến. Cô nhìn vào đôi mắt cậu, và thấy rõ ràng ý nghĩa đằng sau cử chỉ ấy: Long đang công khai cô, công khai mối quan hệ của họ, công khai tình cảm của cậu ấy dành cho cô.
Một nụ cười rạng rỡ như nắng Hạ Long bừng nở trên khuôn mặt Linh. Cô mỉm cười, một nụ cười không chỉ đẹp mà còn chứa đựng sự tin tưởng và kiêu hãnh. Không chút do dự, cô từ từ đặt bàn tay nhỏ nhắn của mình vào tay cậu. Bàn tay cô mềm mại, ấm áp, hoàn toàn trái ngược với sự rắn rỏi của bàn tay cậu.
Long nắm chặt lấy tay cô, một cái nắm tay dứt khoát, mạnh mẽ, không một chút ngập ngừng. Lực siết vừa đủ để cô cảm nhận được sự chắc chắn, sự bảo vệ mà cậu dành cho cô. Cái nắm tay ấy không chỉ là một hành động đơn thuần, nó là một lời tuyên bố, một sự khẳng định không lời trước toàn trường. Cậu và cô, giờ đây, đã chính thức là một cặp, không còn là những ánh mắt lén lút hay những cử chỉ vụng về nữa.
"Woa! Long chơi lớn rồi!" Tiếng Phan Việt Hùng hú lên đầy phấn khích, giọng cậu bạn lanh lảnh vang vọng khắp sân trường. Hùng vỗ tay bôm bốp, gương mặt bầu bĩnh híp lại vì cười. Hoàng Minh Khôi và Lê Duy, cùng các đồng đội khác của Long, cũng không ngừng hò reo, huýt sáo, bày tỏ sự ủng hộ nhiệt tình.
Thanh Lan ôm chầm lấy Thảo Mai, cô bạn gần như nhảy cẫng lên. "Tuyệt vời, Linh ơi! Cậu với Long đẹp đôi quá!" Giọng Lan đầy hào hứng, ánh mắt lấp lánh niềm vui.
Thảo Mai cũng khẽ reo lên, mặc dù nhỏ nhẹ hơn. "Cuối cùng thì... đúng là một cặp!" Cô bạn cười tươi, niềm vui lan tỏa trên gương mặt thanh tú.
Tiếng reo hò, tiếng vỗ tay của hàng ngàn học sinh như vỡ tung. Cả sân trường Ánh Dương như nổ tung trong niềm vui sướng, xen lẫn những tiếng xì xào bàn tán không ngớt. "Đúng là cặp đôi vàng của trường mình!", "Trời ơi, lãng mạn quá!", "Tình yêu học trò đẹp như phim ấy!" Những ánh mắt ngưỡng mộ, tò mò đổ dồn về phía Long và Linh, giờ đây đang đứng cạnh nhau, tay trong tay, như hai ngôi sao sáng nhất của bầu trời thanh xuân.
Long khẽ siết chặt tay Linh một lần nữa, như một lời trấn an, một lời hứa hẹn. Cậu ấy nở một nụ cười nhẹ, ấm áp, không còn vẻ lạnh lùng thường thấy. Nụ cười ấy không chỉ dành cho Linh mà còn dành cho cả thế giới đang chứng kiến khoảnh khắc này. Linh tựa nhẹ vào vai cậu, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay cậu truyền qua, một cảm giác bình yên và hạnh phúc lạ thường.
Nhưng không phải tất cả đều là ánh mắt thiện chí. Ở một góc khuất, phía sau hàng cây bàng cổ thụ, Nguyễn Trọng Tùng đứng đó, ánh mắt đỏ ngầu. Khuôn mặt cậu ta méo mó vì tức giận, bàn tay nắm chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. "Không thể nào... thằng Long dám làm vậy sao?!" Cậu ta nghiến răng, giọng nói thoát ra giữa kẽ răng đầy căm tức. Tùng vốn dĩ đã không ưa Long, nay lại chứng kiến cảnh tượng này, ngọn lửa đố kỵ trong lòng cậu ta bùng lên dữ dội, thiêu đốt mọi lý trí. Cậu ta vốn nghĩ Long sẽ không bao giờ công khai, sẽ giữ kín mối quan hệ này. Nhưng Long đã làm điều mà Tùng không ngờ tới, một hành động táo bạo và dứt khoát.
Ánh mắt Tùng lướt qua Linh, rồi dừng lại ở Long, chứa đầy sự tính toán và cay độc. Cậu ta biết, sau khoảnh khắc này, Long và Linh sẽ trở thành tâm điểm của toàn trường, thu hút không chỉ sự ngưỡng mộ mà còn cả những ánh mắt soi mói, những lời đồn thổi. Và cậu ta, Tùng, sẽ không để yên cho họ tận hưởng vầng hào quang đó một cách dễ dàng. Mối quan hệ của Long và Linh, giờ đã công khai trước mặt tất cả mọi người, sẽ phải đối mặt với những thử thách lớn hơn, những con sóng ngầm có thể ập đến bất cứ lúc nào. Nhưng trong khoảnh khắc này, Long và Linh chỉ có nhau, chỉ có niềm hạnh phúc và sự tự hào bừng sáng như nắng Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời. Họ biết rằng, dù có bất cứ điều gì xảy ra, họ sẽ cùng nhau vượt qua, như cách họ đã cùng nhau giành chiến thắng trên sân cỏ Thiên Thanh, kiên cường và đầy tin yêu, với bàn tay nắm chặt không rời.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.