Rực rỡ thanh xuân - Chương 237: Vượt Qua Nỗi Sợ Hãi Cùng Anh
Đêm Hạ Long huyền ảo trôi qua trong những suy tư của Ngọc Linh, cuốn sổ tay của Trần Hoàng Long vẫn nằm yên trong vòng tay cô như một lời hẹn ước thầm lặng. Sợi dây vô hình kết nối hai tâm hồn cứ thế được thắt chặt thêm từng chút một, ươm mầm cho những rung động đầu đời đang nảy nở. Sáng hôm sau, khi ánh bình minh đầu tiên rạng rỡ trải vàng trên mặt biển, xua tan đi màn sương mờ ảo, cả hội trại đã thức giấc trong không khí rộn ràng và náo nhiệt. Tiếng cười nói, tiếng bước chân vội vã, tiếng gió biển rì rào hòa quyện, tạo nên một bản giao hưởng tươi vui của tuổi trẻ.
Hôm nay, một thử thách mới đang chờ đón các bạn học sinh, không phải là một bài kiểm tra trên lớp, mà là một trải nghiệm thực tế đầy thú vị và cũng không kém phần cam go: thử thách leo núi giả định. Khu vực được chọn là một phần của địa điểm dã ngoại gần Hạ Long, nơi có không khí sảng khoái, trong lành, thoang thoảng mùi đất ẩm và cỏ xanh non mơn mởn. Một bức tường leo núi cao sừng sững, khoảng bảy, tám mét, được trang bị đủ loại chốt và dây bảo hiểm chắc chắn, đứng kiêu hãnh giữa không gian xanh mát của những tán cây cổ thụ. Ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua kẽ lá, nhảy nhót trên mặt đất và trên những chốt leo đầy màu sắc, tạo nên một khung cảnh vừa hùng vĩ vừa thơ mộng. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng gió nhẹ xào xạc, và tiếng hò reo cổ vũ đã bắt đầu vang lên từ xa, báo hiệu một ngày mới đầy sôi động.
Ngọc Linh đứng lẫn trong đám đông học sinh, ngước nhìn bức tường leo núi cao ngất, lòng cô dâng lên một cảm giác vừa thích thú vừa e ngại. Dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát của cô hơi run rẩy, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ lo lắng. Mái tóc dài đen óng ả được buộc cao gọn gàng, nhưng vài sợi tóc con vẫn tinh nghịch rủ xuống trán, lấp lánh dưới nắng. Cô không giỏi các hoạt động thể chất đòi hỏi sự mạo hiểm, và nỗi sợ độ cao luôn là một rào cản lớn trong lòng cô.
“Cao quá… Mình sợ độ cao lắm,” Linh khẽ thì thầm, giọng nói trong trẻo thường ngày nay khẽ run lên. Cô siết chặt hai bàn tay nhỏ bé vào nhau, cố gắng trấn an bản thân, nhưng lồng ngực vẫn đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi.
Bỗng một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng đặt lên vai cô. Linh giật mình quay lại, bắt gặp ánh mắt sâu màu hổ phách đầy kiên định của Long. Cậu ấy đứng ngay cạnh cô, dáng người cao ráo, bờ vai rộng vững chãi như một điểm tựa. Khuôn mặt góc cạnh của Long hơi nghiêng xuống, ánh mắt anh nhìn thẳng vào cô, ẩn chứa một sự thấu hiểu và động viên lạ thường. Làn da trắng nhưng săn chắc của cậu ấy ánh lên vẻ khỏe khoắn dưới nắng sớm.
“Cậu cứ thử đi, có tớ ở dưới mà,” Long nói, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng lại mang đến cho Linh một cảm giác an toàn đến lạ. Chỉ một câu nói đơn giản, nhưng lại xua đi phần nào nỗi sợ hãi đang bao trùm lấy cô.
Từ phía sau, Phan Việt Hùng với dáng người hơi tròn trịa, khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt híp khi cười, đã nhanh chóng chen đến. Cậu ta mặc đồng phục không quá chỉnh tề nhưng vẫn sạch sẽ, đầu nấm tóc lắc lư theo từng nhịp điệu hào hứng. “Cố lên Linh! Cậu làm được mà!” Hùng lanh lảnh reo lên, giọng nói pha trò thường ngày giờ tràn đầy nhiệt huyết. Bên cạnh Hùng là Hoàng Thảo Mai và Vũ Thanh Lan. Mai nhỏ nhắn, đeo kính cận, đôi mắt sáng thông minh, khẽ mỉm cười động viên Linh. Lan thì khỏe khoắn, năng động, mái tóc ngắn ngang vai được búi gọn gàng, ánh mắt tinh nhanh dõi theo bức tường leo núi. Cả ba đều là những người bạn thân thiết, luôn ở bên cạnh Linh trong mọi khoảnh khắc.
Hướng dẫn viên, một người đàn ông trung niên với vóc dáng khỏe mạnh, bắt đầu phổ biến luật chơi và các kỹ thuật cơ bản. Giọng ông vang dội, đầy khí thế: “Thử thách hôm nay là 'Chinh Phục Đỉnh Cao'! Ai sẽ là người đầu tiên thử sức?” Một vài tiếng reo hò vang lên, nhưng phần lớn học sinh vẫn còn chút dè dặt. Ngọc Linh chăm chú lắng nghe, cố gắng ghi nhớ từng động tác, từng lời dặn dò, nhưng nỗi sợ hãi vẫn như một đám mây đen lởn vởn trong tâm trí cô. Mỗi khi nhìn lên những chốt leo cao chót vót, tim cô lại thắt lại. Long đứng bên cạnh, ánh mắt vẫn kiên định nhìn cô, như muốn truyền thêm sức mạnh và niềm tin. Cậu ấy không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ đứng đó, nhưng sự hiện diện của Long đã đủ để Linh cảm thấy bớt cô đơn và sợ hãi hơn rất nhiều. Cô cảm nhận được một sự ủng hộ vô hình, một lời hứa chắc chắn rằng dù có chuyện gì xảy ra, cậu ấy sẽ luôn ở đó. Tiếng kim loại va vào nhau từ những thiết bị bảo hộ, tiếng hướng dẫn viên giải thích kỹ càng về cách sử dụng dây và đai an toàn, tất cả đều tạo nên một bức tranh âm thanh sống động, nhưng trong tâm trí Linh, chỉ có tiếng tim cô đang đập dồn dập. Không khí xung quanh dần trở nên căng thẳng hơn, khi từng nhóm học sinh bắt đầu được gọi tên để chuẩn bị cho lượt leo của mình. Mùi mồ hôi nhẹ bắt đầu hòa lẫn với mùi đất ẩm và cỏ cây, tạo nên một sự pha trộn đặc trưng của một buổi dã ngoại.
Khi tên Linh được xướng lên, cô giật mình, cả người như bị đóng băng. “Ngọc Linh! Đến lượt em!” Hướng dẫn viên gọi to. Cô hít một hơi thật sâu, đôi mắt ngập tràn sự hoang mang. Long khẽ siết nhẹ vai cô, một cử chỉ an ủi mà không cần lời nói. Linh nhìn lên bức tường, rồi lại nhìn vào Long, như tìm kiếm một sự trấn an cuối cùng. Ánh mắt Long vẫn dịu dàng, đầy thấu hiểu, như thể cậu ấy đang nói: “Tớ ở đây, đừng lo.” Cô gật đầu nhẹ, bước đến nhận lấy đai an toàn và mũ bảo hiểm từ hướng dẫn viên, cảm nhận từng nhịp đập mạnh mẽ của trái tim mình. Đây không chỉ là một thử thách thể chất, mà còn là một cuộc chiến với chính nỗi sợ hãi bên trong cô.
***
Mặt trời đã lên cao, những tia nắng trưa gay gắt hơn nhưng vẫn dịu dàng xuyên qua tán lá, tạo nên những vệt sáng tối nhảy nhót trên mặt đất và trên bức tường leo núi. Không khí trở nên nóng bức hơn một chút, nhưng những làn gió mát từ biển vẫn thổi vào, xua đi phần nào sự oi ả. Ngọc Linh đã được trang bị đầy đủ đai an toàn và mũ bảo hiểm. Cảm giác kim loại lạnh lẽo của khóa đai và sự gò bó của dây bảo hiểm khiến cô thêm phần căng thẳng. Cô đứng trước bức tường, ngước nhìn lên những chốt leo đầy màu sắc, cảm thấy mình thật nhỏ bé và yếu ớt.
Long đứng ngay dưới chân tường, ánh mắt không rời khỏi cô. Cậu ấy đã được phân công là người giữ dây bảo hiểm cho Linh. Một tay Long nắm chặt sợi dây thừng lớn, căng thẳng và chắc chắn, một tay giơ lên chỉ dẫn. Khuôn mặt Long tập trung cao độ, đôi mắt hổ phách sâu thẳm ánh lên vẻ lo lắng nhưng cũng đầy quyết đoán. Giọng nói trầm ấm của cậu ấy vang lên, dịu dàng nhưng rõ ràng, át đi cả tiếng ồn ào xung quanh.
“Cứ từ từ thôi Linh. Đừng nhìn xuống. Tập trung vào từng chốt một.”
Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng làm theo lời Long. Cô đưa tay lên, nắm lấy một chốt leo đầu tiên, cảm nhận sự lạnh lẽo và cứng cáp của nó dưới lòng bàn tay. Mỗi bước chân của cô đều thận trọng, có chút run rẩy. Cô leo được vài mét, nhưng nỗi sợ độ cao bắt đầu ập đến. Đầu óc cô quay cuồng, chân tay bủn rủn.
“Long… mình sợ quá!” Linh kêu lên, giọng cô nghẹn lại, hơi thở dồn dập. Cô ngước nhìn xuống, và mọi thứ dưới chân dường như xoáy tít.
Long ngay lập tức giữ chặt dây, không để sợi dây lỏng dù chỉ một chút. “Không sao đâu Linh. Cứ từ từ thôi. Nhìn lên này, chốt màu xanh ở trên đầu cậu. Đặt chân trái vào đó. Tớ giữ chặt dây đây. Cứ tin tớ.” Giọng Long vẫn trầm ấm, kiên nhẫn, như một liều thuốc an thần đối với cô.
Linh cố gắng làm theo, đôi mắt cô tìm kiếm chốt màu xanh Long vừa chỉ. Cô đặt mũi chân trái vào đó, cảm nhận cơ bắp căng cứng. Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán cô, và mùi mồ hôi của chính mình hòa lẫn với mùi đất ẩm và cỏ cây xung quanh. Tiếng hò reo cổ vũ của Hùng, Mai và Lan từ dưới vọng lên, nhưng giờ đây cô chỉ nghe thấy giọng Long.
“Nhưng mà… nó cao quá!” Linh thở dốc, giọng nói gần như tuyệt vọng. Đôi mắt cô lại vô thức nhìn xuống dưới, khiến cô càng thêm hoảng sợ.
Long không nói gì thêm, cậu ấy chỉ giơ bàn tay ra, lòng bàn tay mở rộng, như muốn cô đặt niềm tin vào đó. “Nhìn vào tay tớ đây. Tập trung vào từng bước một. Cậu làm được mà. Tớ luôn ở đây.” Lời nói của Long như một sợi dây vô hình níu giữ tâm trí Linh, kéo cô ra khỏi vực sâu của nỗi sợ hãi. Cô nhìn vào bàn tay rắn rỏi của Long, rồi lại ngước nhìn vào đôi mắt hổ phách kiên định ấy. Trong khoảnh khắc đó, mọi sợ hãi dường như tan biến, chỉ còn lại sự tin tưởng tuyệt đối vào người con trai đang đứng dưới chân mình.
Cô lại tiếp tục leo, từng chút một. Long liên tục điều chỉnh dây, đảm bảo an toàn tuyệt đối cho cô. Mỗi lần Linh trượt chân nhẹ, tim cô lại đập thót lên, nhưng Long ngay lập tức giữ chặt dây, và giọng cậu ấy lại vang lên: “Không sao, không sao. Cứ bám chắc vào.” Có một khoảnh khắc, Linh lỡ tay không tìm thấy chỗ bám, cả người cô chới với. Long lập tức căng dây, và đưa tay ra chỉ vào một chốt ngay bên cạnh. Khi cô đưa tay tới chốt đó, ngón tay cô khẽ chạm vào tay Long, một cái chạm nhẹ nhưng lại truyền đi một dòng điện ấm áp, khiến tim Linh đập loạn nhịp. Cảm giác lạnh lẽo của kim loại trên chốt leo dường như không còn đáng sợ nữa, mà thay vào đó là sự ấm áp từ cái chạm vô tình đó.
Từ xa, khuất sau một gốc cây cổ thụ, Tùng đứng đó, ánh mắt sắc lạnh dõi theo từng cử chỉ của Long và Linh. Khuôn mặt anh ta tối sầm lại, đôi mắt toát lên vẻ tức giận và ghen tị. Anh ta đã cố gắng không để ý, nhưng cảnh tượng Long kiên nhẫn hướng dẫn Linh, cùng với sự gắn kết không thể chối cãi giữa hai người, khiến anh ta không thể kìm nén được cảm xúc. Anh ta nghe thấy giọng Long trầm ấm, nghe thấy tiếng Linh yếu ớt, và cảm thấy một sự bất lực lớn lao. “Diễn trò gì vậy chứ…” Tùng lẩm bẩm, giọng nói đầy vẻ khinh thường, nhưng sâu thẳm trong đó là nỗi thất vọng đang cuộn trào. Cậu ấy không muốn thừa nhận, nhưng sự quan tâm của Long dành cho Linh là điều mà cậu ấy chưa bao giờ làm được, hay đúng hơn là chưa bao giờ có cơ hội để làm. Tùng quay lưng đi, nhưng ánh mắt anh ta vẫn không ngừng liếc về phía Long và Linh, như một cái bóng mờ ám đang dõi theo từng bước chân của họ.
Linh tiếp tục leo, từng chốt một, từng chút một. Cơn sợ hãi không hoàn toàn biến mất, nhưng nó đã bị thay thế bởi sự tập trung và một niềm tin mãnh liệt vào Long. Mỗi khi cô cảm thấy nản lòng, ánh mắt cô lại tìm về Long, và ánh mắt kiên định của cậu ấy lại tiếp thêm sức mạnh cho cô. Long không chỉ là người giữ dây bảo hiểm, cậu ấy còn là điểm tựa tinh thần, là ánh sáng dẫn lối cho cô trong bóng tối của nỗi sợ hãi. Mỗi lời ��ộng viên của Long không chỉ là hướng dẫn, mà còn là một lời hứa, một lời khẳng định rằng cô không hề đơn độc. Dưới chân tường, Hùng, Mai, Lan vẫn không ngừng cổ vũ, tiếng reo hò của họ hòa vào tiếng gió, tạo nên một bản nhạc khích lệ sôi động. Linh cảm thấy mình đang vượt qua giới hạn của bản thân, không chỉ là chinh phục bức tường leo, mà còn là chinh phục chính nỗi sợ hãi trong lòng.
***
Với sự động viên không ngừng nghỉ của Long, từng chút một, Ngọc Linh cuối cùng cũng đến được chốt leo cuối cùng. Cô đưa tay lên, ngón tay run rẩy chạm vào đỉnh của bức tường, cảm nhận bề mặt thô ráp dưới đầu ngón tay. Một cảm giác nhẹ nhõm và chiến thắng dâng trào trong cô, khiến cô thở phào một hơi thật dài. Mái tóc đen óng ả hơi rối bời, lấm tấm mồ hôi, nhưng nụ cười trên môi cô thì rạng rỡ như ánh nắng ban trưa. Đôi mắt to tròn long lanh giờ đây ánh lên niềm vui sướng và sự tự hào.
“Mình… mình làm được rồi, Long!” Linh reo lên, giọng cô khàn đi vì mệt, nhưng tràn đầy sự hân hoan. Cô quay đầu xuống, ánh mắt tìm kiếm Long. Từ độ cao này, Long trông nhỏ hơn một chút, nhưng ánh mắt cậu ấy vẫn rực sáng và ấm áp như thường lệ.
Long mỉm cười, nụ cười dịu dàng và đầy mãn nguyện. Cậu ấy buông nhẹ sợi dây bảo hiểm, nhưng vẫn giữ chặt trong tay, đảm bảo an toàn tuyệt đối cho Linh. “Tớ biết mà. Cậu giỏi lắm.” Giọng Long trầm ấm, mang theo sự tự hào và một chút gì đó mong chờ. Khoảnh khắc ấy, ánh mắt hai người chạm nhau, truyền tải một thông điệp không lời về sự tin tưởng, sự thấu hiểu và những cảm xúc sâu sắc đang ngày càng lớn dần trong lòng cả hai. Đó là một sự kết nối mà không ngôn từ nào có thể diễn tả hết, một sợi dây vô hình đã được thắt chặt hơn sau thử thách này.
Từ dưới chân tường, tiếng reo hò của Hùng, Mai và Lan vang lên như sấm. “Linh giỏi quá! Long cũng giỏi quá!” Hùng lanh lảnh, khuôn mặt bầu bĩnh rạng rỡ. Mai và Lan cũng vỗ tay nhiệt tình, ánh mắt họ nhìn Linh đầy ngưỡng mộ và tự hào. Không khí trên cao thoáng đãng hơn, Linh có thể cảm nhận rõ làn gió mát lành lướt qua mặt, mang theo mùi không khí trong lành và chút hương cây cỏ. Tiếng cổ vũ từ dưới vọng lên rõ ràng hơn, hòa lẫn với tiếng tim cô đập thình thịch vì vui sướng. Cảm giác căng thẳng của cơ bắp giờ đây được thay thế bằng sự nhẹ nhõm và phấn khích.
Linh cảm thấy như mình vừa vượt qua một ngọn núi lớn trong lòng. Không chỉ là bức tường leo núi này, mà còn là nỗi sợ hãi cố hữu của cô. Và tất cả là nhờ có Long. Cậu ấy đã không chỉ giữ dây, mà còn giữ lấy niềm tin của cô, dẫn lối cho cô từng bước một. Cô cảm nhận được một sự tin tưởng mạnh mẽ dành cho Long, một sự phụ thuộc ngọt ngào đang lớn dần trong tim. Cậu ấy không chỉ là một người bạn tài giỏi, mà còn là một chỗ dựa vững chắc, một người luôn biết cách quan tâm cô một cách tinh tế nhất.
Xa xa, khuất sau một gốc cây sồi lớn, Nguyễn Trọng Tùng vẫn đứng đó. Ánh mắt anh ta sắc lạnh, dõi theo cảnh tượng Linh đang mỉm cười rạng rỡ trên đỉnh tường, và Long đang ngước nhìn cô với ánh mắt đầy ấm áp. Nụ cười của Long, ánh mắt rạng rỡ của Linh, tất cả như một mũi dao đâm thẳng vào tim Tùng. Khuôn mặt anh ta tối sầm lại, hàm răng nghiến chặt. Tùng nắm chặt tay, những khớp ngón tay trắng bệch. Anh ta không nói một lời nào, chỉ khẽ nhếch mép, mang theo một nụ cười mỉa mai, rồi quay lưng bước đi trong im lặng, để lại một khoảng trống lạnh lẽo phía sau. Bóng lưng Tùng khuất dần vào những tán cây, nhưng sự tức giận và ghen tị trong lòng anh ta thì vẫn còn đó, cuộn trào như một cơn sóng ngầm, hứa hẹn sẽ mang đến những rắc rối không lường trước. Anh ta không cần phải nói, ánh mắt đó, hành động đó đã nói lên tất cả sự thất vọng và bất lực đang gặm nhấm tâm hồn anh ta.
Linh không hề hay biết về sự xuất hiện và rời đi của Tùng. Cô vẫn chìm đắm trong niềm vui chiến thắng, trong những cảm xúc ấm áp mà Long mang lại. Cuộc chinh phục bức tường leo núi giả định này không chỉ giúp cô vượt qua nỗi sợ hãi, mà còn giúp cô nhận ra một điều quan trọng hơn: cô tin tưởng Long. Cô tin tưởng vào sự kiên nhẫn của cậu ấy, vào ánh mắt dịu dàng đó, vào bàn tay vững chắc luôn sẵn sàng nâng đỡ cô. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, một lần nữa lại chứng kiến một khoảnh khắc đặc biệt, nơi tình yêu và tình bạn được thử thách và lớn lên cùng thời gian. Long và Linh, hai tâm hồn trẻ đang ngày càng xích lại gần nhau, viết nên những trang đẹp nhất của tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.