Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Rực rỡ thanh xuân - Chương 262: Tiếng Lửa Reo, Lòng Lặng Câm

Ánh hoàng hôn rực rỡ cuối cùng cũng chìm vào lòng biển biếc, nhường chỗ cho một màn đêm huyền ảo. Hội trại Thanh Xuân, vốn đã sôi động từ sớm, nay càng trở nên lung linh và náo nhiệt dưới ánh lửa bập bùng. Tiếng nhạc điện tử sôi động hòa cùng tiếng cười nói rộn ràng, tiếng reo hò phấn khích của các bạn học sinh vang vọng khắp khu cắm trại, như một bản giao hưởng bất tận của tuổi trẻ. Mùi thịt nướng thơm lừng phảng phất trong không khí se lạnh của đêm Hạ Long, quyện với mùi cỏ cây và hơi ẩm từ đất, tạo nên một bầu không khí vừa ấm cúng, vừa hoang dã.

Nguyễn Trọng Tùng lặng lẽ đứng từ một khoảng cách vừa đủ, khuất mình sau một rặng cây bạch đàn, nơi bóng tối ôm lấy cậu như một người bạn cũ. Cậu nhìn về phía khu lửa trại chính, nơi ánh lửa nhảy múa điên cuồng, hắt lên những khuôn mặt rạng rỡ, đầy ắp niềm vui. Tâm trí cậu vẫn còn vương vấn những lời thầm thì của buổi sáng hôm qua, về một lời hẹn ước thanh xuân mà cậu đã vô tình nghe được. Và đêm nay, dường như mọi thứ đã được chính thức hóa, mọi sự nghi ngờ đều tan biến, chỉ còn lại một sự thật phũ phàng, rõ ràng đến nhói lòng.

Từ vị trí của mình, Tùng có thể thấy rõ Long và Linh. Cậu ấy cao ráo, dáng người cân đối, bờ vai rộng, nam tính, luôn là tâm điểm của mọi ánh nhìn. Long đang cúi xuống, dịu dàng giúp Linh nướng một xiên thịt gà, đôi mắt hổ phách thường ngày lạnh lùng nay ánh lên một vẻ ấm áp, trìu mến không thể che giấu. Linh, với mái tóc dài đen óng ả được buộc gọn gàng, khuôn mặt xinh đẹp nổi bật với làn da trắng hồng, đôi mắt to tròn long lanh, đang cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai. Nụ cười ấy, cái nụ cười từng là ánh sáng trong thế giới của Tùng, nay lại hướng về một người khác, khiến tim cậu thắt lại. Cậu ấy dùng tay quạt nhẹ cho than hồng thêm cháy, thỉnh thoảng lại quay sang thì thầm gì đó vào tai Linh, khiến cô nàng khúc khích cười, đôi má ửng hồng. Một cảnh tượng ngọt ngào đến nao lòng, đến mức có thể khiến bất kỳ ai cũng phải mỉm cười theo, trừ Tùng.

Tiếng nhạc nền vẫn cứ sôi động, dường như muốn nhấn chìm mọi nỗi buồn, mọi sự yếu đuối. Nhưng Tùng lại nghe rõ từng tiếng cười giòn tan của Linh, từng câu nói trầm ấm của Long, như những mũi kim châm vào sâu thẳm trái tim. Cậu nhìn thấy Phan Việt Hùng, với dáng người hơi tròn trịa, khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt híp khi cười, đang lanh lảnh pha trò bên cạnh. "Này Long, Linh! Hai cậu tình tứ thế kia có nhường bọn tớ miếng thịt không đấy!" Hùng hét lớn, giọng nói đầy vẻ trêu chọc và hóm hỉnh, khiến cả nhóm bật cười. Hoàng Thảo Mai, cô bạn nhỏ nhắn, mảnh mai với đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận, cũng mỉm cười nhẹ nhàng, lắc đầu đầy vẻ thích thú. Còn Vũ Thanh Lan, cô nàng năng động với mái tóc ngắn ngang vai, thì vỗ tay bôm bốp, hòa mình vào không khí vui vẻ. Tất cả bọn họ, những người bạn thân thiết, đang tận hưởng khoảnh khắc rực rỡ nhất của tuổi thanh xuân, còn Tùng, cậu lại lạc lõng, cô độc trong chính thế giới của mình.

"Họ vui vẻ thật... Tình yêu là thế này sao? Nó có ý nghĩa gì khi một người phải đau khổ?" Tùng tự hỏi trong đầu, giọng nội tâm chua chát. Cậu nhếch mép, một nụ cười gượng gạo, méo mó hiện lên trên khuôn mặt vốn luôn giữ vẻ phong độ, bất cần. Cậu siết chặt hai bàn tay lại, rồi lại buông lỏng, cảm nhận sự lạnh lẽo của đêm khuya thấm vào từng kẽ tay. Cậu cảm thấy mình như một kẻ bị bỏ rơi, đứng ngoài vòng tròn hạnh phúc của những người cậu từng xem là bạn bè. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, có lúc êm đềm, có lúc dữ dội. Nhưng với cậu, con sóng ấy lại hóa thành một cơn sóng thần, cuốn phăng mọi hy vọng và để lại phía sau một bãi biển hoang tàn. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của bao người, nay lại trở thành nhân chứng cho sự tan vỡ của cậu. Cậu cố gắng xua đi hình ảnh Long và Linh đang quây quần bên nhau, nhưng chúng cứ như những thước phim quay chậm, lặp đi lặp lại trong tâm trí, tra tấn cậu không ngừng.

Cậu đã từng cố gắng biết bao để có thể ở bên Linh, để làm cho cô ấy cười, để cô ấy nhận ra tình cảm của cậu. Từ những lần giúp cô ấy học bài, những lần tham gia các hoạt động ngoại khóa để được gần cô ấy, cho đến những lời nói ngọt ngào, những món quà nhỏ. Tùng đã nghĩ rằng mình có đủ mọi yếu tố để trở thành người đặc biệt trong trái tim cô ấy. Cậu ấy là một nam sinh tài năng, luôn ăn mặc hợp thời trang, sử dụng đồ hiệu nhưng không quá phô trương, tóc tạo kiểu sành điệu, đôi mắt sắc sảo. Cậu luôn tự tin vào bản thân, vào sức hút của mình. Nhưng rồi, tất cả những nỗ lực ấy đều hóa thành tro tàn trước ánh mắt dịu dàng mà Linh dành cho Long, trước nụ cười ngượng ngùng khi cô ấy nhận lời yêu cậu bạn thân của cậu.

"Tình yêu là gì?" Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí Tùng, day dứt không nguôi. Phải chăng nó là một phép màu ngẫu nhiên, không thể cưỡng cầu? Hay nó là một sự lựa chọn lý trí, một sự cân đo đong đếm những giá trị vô hình? Linh đã chọn Long, không phải vì cậu ấy tốt hơn Tùng, mà có lẽ, chỉ đơn giản là trái tim cô ấy đã thuộc về Long từ trước. Và điều đó, dù đau đớn đến mấy, Tùng cũng phải chấp nhận. Cậu cảm thấy một nỗi buồn sâu thẳm, len lỏi vào từng tế bào, nhưng đồng thời, một cảm giác trống rỗng cũng bắt đầu hình thành. Có lẽ, đây là bước đầu tiên của sự buông bỏ.

Không chịu nổi ánh mắt mình cứ dán chặt vào Long và Linh, không chịu nổi những âm thanh hạnh phúc đang vây quanh, Tùng lặng lẽ rút lui. Cậu bước đi, nhẹ nhàng như một bóng ma, rời khỏi khu vực lửa trại chính, nơi sự sống đang bùng cháy dữ dội. Cậu tìm đến một góc khuất hơn, nơi có một thân cây cổ thụ với tán lá rậm rạp che khuất gần như hoàn toàn tầm nhìn từ khu chính. Tiếng nhạc và tiếng cười nói từ xa vẫn vọng tới, nhưng đã mờ đi rất nhiều, hòa lẫn vào tiếng côn trùng kêu rả rích, tiếng lá cây xào xạc trong gió đêm. Mùi khói lửa, mùi thịt nướng vẫn thoang thoảng nhưng đã nhạt đi, thay vào đó là mùi ẩm của đất và cây cỏ về đêm, một mùi hương mang chút u tịch, tĩnh lặng, đối lập hoàn toàn với sự náo nhiệt ban nãy.

Tùng ngồi xuống một tảng đá lạnh lẽo, tựa lưng vào thân cây sần sùi. Cảm giác lạnh buốt từ tảng đá thấm qua lớp quần áo mỏng, nhưng nó không lạnh bằng cái lạnh trong lòng cậu. Cậu nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh của Long và Linh đang cười đùa, cố gắng làm dịu đi những âm thanh của niềm vui đang vọng đến từ xa. Nhưng càng cố gắng, những ký ức lại càng ùa về mạnh mẽ hơn, như những con sóng dữ dội xô vào bờ cát tâm hồn cậu.

Cậu nhớ lại lần đầu tiên nhìn thấy Linh, dưới ánh nắng rực rỡ của Hạ Long. Cô ấy nổi bật giữa đám đông, với nụ cười rạng rỡ và ánh mắt trong trẻo. Cậu đã bị cuốn hút ngay lập tức, một sự cuốn hút mạnh mẽ đến lạ thường. Từ đó, cậu bắt đầu lên kế hoạch, bắt đầu tìm cách tiếp cận, tìm cách làm cho cô ấy chú ý. Cậu đã cố gắng rất nhiều, đã dùng mọi sự khéo léo, mọi sự tự tin của một người luôn là trung tâm để chinh phục trái tim cô ấy. Nhưng Linh luôn giữ một khoảng cách nhất định, một sự lịch thiệp nhưng lạnh lùng, một nụ cười xã giao nhưng không hề có tình ý.

Cậu nhớ đến lần cậu tỏ tình, dưới ánh đèn mờ ảo của một quán cà phê quen thuộc. Cậu đã chuẩn bị kỹ càng, đã nói ra tất cả những gì trái tim cậu mách bảo. Nhưng đáp lại chỉ là ánh mắt bối rối, là câu nói nhẹ nhàng mà dứt khoát: "Tùng à, tớ xin lỗi... Tớ chỉ coi cậu là bạn thôi." Rồi cậu ấy nhớ đến những lần Linh vô tình hay cố ý né tránh cậu khi Long xuất hiện. Cái cách cô ấy nhìn Long, cái cách cô ấy lắng nghe Long, cái cách cô ấy cười khi Long nói đùa, tất cả đều khác biệt hoàn toàn so với khi cô ấy ở bên Tùng.

"Mình đã làm gì sai? Hay ngay từ đầu, mình đã không có cơ hội?" Tùng tự hỏi, giọng nội tâm đầy đắng cay. "Tình yêu rốt cuộc là gì? Là sự lựa chọn sao? Linh... cô ấy thực sự hạnh phúc bên cậu ta ư?" Những câu hỏi cứ quẩn quanh trong đầu cậu, không có lời giải đáp. Cái hạnh phúc ấy, cái hạnh phúc rạng rỡ mà cậu vừa chứng kiến, sao lại khiến cậu đau đến thế? Nó không giống như một niềm vui lây lan, mà giống như một lưỡi dao sắc bén, cứa vào vết thương lòng vẫn còn đang rỉ máu. Cậu vuốt nhẹ mái tóc đã hơi rối bời, cảm nhận sự mệt mỏi trĩu nặng trong tâm trí, không chỉ là mệt mỏi về thể xác sau một đêm không ngủ, mà còn là sự kiệt quệ về tinh thần.

Tùng mở mắt, nhìn lên bầu trời đêm Hạ Long đầy sao. Hàng ngàn vì tinh tú lấp lánh như những viên kim cương trên tấm màn nhung đen thẳm, nhưng chúng không mang lại cho cậu bất kỳ sự an ủi nào. Cậu tìm kiếm một câu trả lời, một định hướng, một dấu hiệu nào đó từ vũ trụ bao la. Nhưng tất cả chỉ là sự tĩnh lặng mênh mông, càng làm nổi bật sự cô độc của cậu. Cậu luôn là người mạnh mẽ, kiên cường, luôn tự hào về khả năng kiểm soát cảm xúc của mình. Nhưng đêm nay, trong góc khuất này, mọi lớp vỏ bọc đều sụp đổ. Cậu chấp nhận sự thật rằng mình đã thất bại, rằng tình yêu không thể ép buộc, và rằng cậu phải tìm một con đường mới cho riêng mình. Đây là một sự chấp nhận đau đớn, nhưng cũng là một sự giải thoát, dù mong manh. Cậu biết rằng mình không thể cứ mãi chìm đắm trong nỗi buồn này. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nhưng cũng có những góc khuất đầy bóng tối và nỗi buồn. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, có lúc êm đềm, có lúc dữ dội, và đôi khi, nó cũng cuốn trôi đi những trái tim không được đáp lại.

Tùng hít một hơi thật sâu, không khí lạnh buốt của đêm tràn vào lồng ngực, như muốn làm đóng băng mọi cảm xúc hỗn độn trong cậu. Cậu đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi bám trên quần áo. Đã đến lúc phải rời đi. Không phải rời bỏ hội trại, mà là rời bỏ cái bóng của Linh và Long, rời bỏ cái quá khứ đầy đau thương đang níu giữ cậu. Cái tia kiên định đã nhen nhóm từ sáng sớm hôm trước, khi cậu ném viên sỏi, nay lại bùng lên mạnh mẽ hơn, như một ngọn lửa nhỏ giữa màn đêm u tối. Cậu biết mình cần phải tìm một con đường mới, một ý nghĩa mới cho bản thân, không còn phụ thuộc vào tình cảm của Linh, không còn phải chạy theo bóng hình của bất kỳ ai nữa.

Cậu bắt đầu bước đi trên con đường mòn tối tăm, ánh sáng từ khu lửa trại giờ chỉ còn là một chấm nhỏ mờ ảo phía xa, và chẳng mấy chốc nó cũng biến mất hoàn toàn sau rặng cây. Tiếng côn trùng đêm và tiếng gió lướt qua tán cây là những âm thanh duy nhất đồng hành cùng cậu. Con đường mòn gồ ghề, đôi chỗ bị rễ cây trồi lên, nhưng bước chân Tùng lại vững vàng đến lạ. Mỗi bước chân là một sự khẳng định cho quyết tâm tìm kiếm một con đường m���i, một ý nghĩa mới cho bản thân. Anh không biết con đường ấy sẽ dẫn cậu đến đâu, liệu nó có mang lại hạnh phúc, hay chỉ là những thử thách mới. Nhưng cậu biết, mình không thể cứ mãi đứng yên tại chỗ.

"Mình sẽ không để bản thân chìm mãi trong bóng tối này. Dù có đau đớn, mình cũng phải bước tiếp. Vì chính mình." Tùng thì thầm, giọng nói tuy khàn đặc nhưng đầy kiên nghị. Ánh mắt cậu không còn sự đau khổ tột cùng như trước, mà thay vào đó là một vẻ quyết tâm, xen lẫn chút mệt mỏi và sự bất định về tương lai. Cậu ngẩng đầu lên, nhìn về phía trước, nơi màn đêm bao phủ. Một hành trình mới đang chờ đợi, một hành trình để tìm lại chính mình, một phiên bản mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn. Có lẽ, cậu sẽ trở nên khép kín hơn, thận trọng hơn trong việc mở lòng, nhưng chắc chắn cậu sẽ không bao giờ cho phép bản thân gục ngã vì một người không thuộc về mình. Cậu hít một hơi thật sâu không khí lạnh của đêm, như thể đang hấp thụ năng lượng để bắt đầu một hành trình mới, một cuộc sống mới, không có Linh, nhưng có cậu, và có những ước mơ của riêng cậu.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free