Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Rực rỡ thanh xuân - Chương 282: Hè Tăng Tốc: Những Ước Mơ Bắt Đầu Thành Hình

Linh nhìn ra cửa sổ, ngắm nhìn ánh trăng non yếu ớt treo lơ lửng trên bầu trời đêm Hạ Long, suy nghĩ về lời mẹ. Long nhìn chén cơm, trong lòng cũng dấy lên những suy tư về trách nhiệm và tương lai. Cả hai đều cảm nhận được sự chuyển mình từ một năm học vô tư sang một giai đoạn mới, đầy thách thức. Tình yêu của họ, rực rỡ như nắng Hạ Long, giờ đây sẽ phải đối mặt với những cơn sóng lớn hơn, những dòng chảy mạnh hơn của cuộc đời. Dù có một chút bâng khuâng, một chút lo lắng về những điều sắp tới, nhưng cả Long và Linh đều biết rằng, họ sẽ không đơn độc trên hành trình trưởng thành này.

***

Những ngày hè đầu tiên trôi qua nhanh như một giấc mơ, mang theo dư âm của tiếng ve râm ran và hương hoa sữa đầu mùa thoang thoảng. Nhưng đối với Long và Linh, mùa hè năm nay không chỉ có những buổi đi chơi, những khoảnh khắc lãng mạn bên nhau. Nó mang một sắc thái nghiêm túc hơn, một dự cảm về chặng đường sắp tới. Ánh nắng Hạ Long vẫn rực rỡ chan hòa khắp phố phường, biển vẫn xanh ngắt vỗ về bờ cát, nhưng trong tâm trí cả hai, những con sóng của tương lai đã bắt đầu xô bờ.

Chiều muộn một ngày cuối tháng sáu, khi cái nắng gay gắt ban trưa đã dịu lại, nhường chỗ cho những tia nắng vàng óng ả, Long và Linh đã có mặt tại Thư viện Thành phố. Tòa nhà thư viện cổ kính, với kiến trúc vững chãi, hơi cũ kỹ theo thời gian nhưng vẫn toát lên vẻ trang nghiêm, tri thức. Bên trong, không gian rộng lớn được bao phủ bởi những kệ sách gỗ cao ngất, chứa đựng hàng vạn cuốn sách đủ mọi thể loại. Mùi giấy cũ, mùi gỗ mộc và một chút bụi thời gian hòa quyện, tạo nên một hương thơm đặc trưng, quen thuộc mà cả hai đều yêu thích. Tiếng lật sách xào xạc đâu đó, tiếng gõ bàn phím máy tính khẽ khàng từ khu vực công cộng, và tiếng bước chân nhẹ nhàng của nhân viên thư viện sắp xếp sách vở, tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm ái của sự tập trung. Ánh sáng dịu nhẹ từ những ô cửa sổ lớn và hệ thống đèn trần hắt xuống, bao trùm lên từng góc nhỏ, khiến bầu không khí nơi đây luôn trầm mặc, yên tĩnh và đầy cảm hứng học tập.

Long và Linh chọn một góc nhỏ khuất sau dãy kệ sách lịch sử, nơi ít người qua lại nhất. Chiếc bàn gỗ rộng rãi, mặt bàn đã mòn nhẵn theo năm tháng, nhưng vẫn đủ không gian cho hai người trải rộng sách vở và tài liệu. Long, với vóc dáng cao ráo, bờ vai rộng, ngồi thẳng lưng, ánh mắt sâu màu hổ phách chăm chú vào cuốn sách Toán nâng cao. Cậu ấy mặc chiếc áo phông đơn giản màu xám, mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng hơi rủ xuống trán, toát lên vẻ trầm tĩnh, chín chắn. Linh ngồi đối diện cậu, dáng người nhỏ nhắn, mái tóc dài đen óng ả được buộc cao gọn gàng. Cô mặc chiếc váy hoa nhí nhẹ nhàng, đôi mắt to tròn long lanh tập trung vào cuốn sách Hóa học, thỉnh thoảng lại đưa cây bút chì khắc tên mình lên môi cắn nhẹ khi gặp bài khó. Cây bút chì đó, một món quà nhỏ Long tặng cô nhân dịp sinh nhật, luôn là vật bất ly thân của Linh mỗi khi học bài.

Long ngẩng đầu lên, thấy Linh đang cau mày, đôi môi chúm chím. Cậu khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng lại ấm áp vô cùng. “Sao thế? Bài này khó lắm à?” Giọng cậu trầm ấm, vang nhẹ trong không gian yên tĩnh.

Linh thở dài, ngẩng mặt lên nhìn cậu. “Trời đất, mới hè thôi mà đề đã khó thế này rồi sao Long? Mấy bài tập hè thầy cho toàn là kiến thức lớp 12 nâng cao không à. Lớp 12 đúng là không đùa được đâu!” Cô ấy than vãn, giọng nói trong trẻo của cô được hạ thấp hết mức để không làm phiền những người xung quanh.

Long đưa tay xoa nhẹ mái tóc cô, động tác dịu dàng như thể cô là một vật dễ vỡ. Cậu biết Linh đang cảm thấy áp lực. “Mấy bài này là nền tảng thôi, còn nhiều cái khó hơn nữa. Nhưng đừng lo,” cậu ấy mỉm cười nhẹ, ánh mắt tràn đầy sự động viên, “có cậu ở đây thì khó mấy cũng dễ.” Lời nói tuy đơn giản nhưng lại chứa đựng một sức mạnh trấn an kỳ diệu, khiến trái tim Linh ấm áp hẳn lên. Cô tựa đầu vào vai Long một cách tự nhiên, cảm nhận bờ vai vững chãi của cậu. Mùi hương nam tính thoang thoảng từ Long, mùi giấy cũ từ cuốn sách và mùi điều hòa mát lạnh của thư viện hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác an toàn đến lạ.

Họ tiếp tục giải bài tập, thỉnh thoảng lại trao đổi một vài câu hỏi, một vài lời giải thích. Long luôn kiên nhẫn hướng dẫn Linh những chỗ cô chưa hiểu, từng bước một, không hề tỏ ra khó chịu. Cậu ấy viết ra những công thức phức tạp vào một cuốn sổ tay nhỏ, nét chữ rắn rỏi, rõ ràng. Linh chăm chú lắng nghe, ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ tay mang tên “Ước mơ tuổi 17” của mình, nơi cô ghi lại mọi mục tiêu, mọi dự định cho tương lai.

Đến khi mắt đã mỏi, họ dừng lại nghỉ ngơi. Linh vươn vai, nhìn Long với ánh mắt tò mò. “Long này, cậu định thi vào Bách Khoa thật à? Nghe nói điểm đầu vào cao lắm đó, còn phải thi khối A nữa, áp lực cực kỳ.”

Long gật đầu, ánh mắt nhìn xa xăm, như đang hình dung ra con đường phía trước. “Ừm, anh trai mình cũng học ở đó. Mình thích kỹ thuật, và mình nghĩ mình sẽ phù hợp với môi trường đó. Dù khó thật, nhưng mình sẽ cố gắng hết sức.” Giọng cậu tuy trầm lắng nhưng chứa đựng sự quyết tâm sắt đá. Long luôn là vậy, một khi đã đặt ra mục tiêu, cậu sẽ không từ bỏ. Cậu biết, đây không chỉ là ước mơ của riêng cậu, mà còn là kỳ vọng của bố mẹ, là con đường mà anh trai cậu đã thành công.

Linh hơi cụp mắt xuống, trong lòng dâng lên một chút bâng khuâng. “Mình thì vẫn đang phân vân giữa Sư phạm và Ngoại ngữ. Sư phạm thì đúng chuyên ngành của mình, mẹ cũng rất ủng hộ. Nhưng Ngoại ngữ thì lại mở ra nhiều cơ hội hơn, mình cũng thích khám phá những nền văn hóa mới.” Cô ấy ngập ngừng, rồi nở một nụ cười tinh nghịch, “Hay mình thi Sư phạm, sau này dạy Văn cho Long nhé? Sợ cậu học kỹ thuật khô khan quá, quên hết cả thơ văn đó.”

Long bật cười nhẹ, tiếng cười hiếm hoi nhưng sảng khoái. Bàn tay cậu vẫn đặt trên tóc Linh, nhẹ nhàng xoa đều. “Dạy Văn cho mình cũng được. Nhưng mà phải là cô giáo xinh đẹp nhất trường, thông minh nhất trường như cậu thì mình mới chịu học đó.” Cậu trêu lại, ánh mắt tràn ngập sự yêu chiều. Long hiểu những băn khoăn của Linh, cậu cũng cảm nhận được áp lực đang dần đè nặng lên cả hai. Cậu muốn là chỗ dựa vững chắc cho cô, không chỉ trong học tập mà còn trong mọi quyết định quan trọng của cuộc đời.

Họ ngồi đó thêm một lúc, không gian thư viện dần vắng lặng hơn khi hoàng hôn buông xuống. Ánh nắng chiều cuối cùng lọt qua ô cửa kính, in hình những vệt sáng dài trên sàn gỗ, mang theo hơi ấm còn sót lại của một ngày hè. Cảm giác mát lạnh từ điều hòa, mùi hương sách cổ và sự yên bình bao trùm, khiến họ cảm thấy như đang ở trong một thế giới khác, tách biệt khỏi những ồn ào, lo toan bên ngoài. Long và Linh cùng nhau gấp sách vở, thu dọn tài liệu. Linh cẩn thận cất cuốn sổ tay “Ước mơ tuổi 17” vào cặp, như cất giữ một kho báu. Cô biết, những ngày hè này sẽ là khởi đầu cho một chặng đường dài đầy thử thách, nhưng với Long ở bên, cô tin mình sẽ vượt qua được.

***

Vài ngày sau buổi học nhóm tại thư viện, nhóm bạn thân lại có dịp hội ngộ tại Quán Cafe Sắc Màu quen thuộc. Nằm ẩn mình trong một con hẻm nhỏ, quán cafe này là điểm hẹn lý tưởng của Long, Linh, Hùng, Mai và Lan. Mặt tiền quán được sơn màu pastel nhẹ nhàng, nổi bật với những chậu cây xanh treo tường và những ô cửa sổ lớn nhìn ra con hẻm yên bình. Bước vào bên trong, một không gian vintage pha hiện đại hiện ra, với nội thất gỗ ấm áp, những bức tranh vẽ tường nghệ thuật và những chiếc ghế sofa êm ái, mời gọi. Tiếng xay cà phê đều đặn, tiếng nhạc acoustic du dương len lỏi qua không gian, hòa cùng tiếng trò chuyện râm ran của khách hàng và tiếng gõ bàn phím laptop từ những người làm việc tự do, tạo nên một bầu không khí vừa sôi động vừa thư thái. Hương cà phê đậm đà, mùi bánh ngọt mới ra lò và thoảng hương hoa tươi cắm trên bàn, tất cả kích thích mọi giác quan, khiến ai nấy đều cảm thấy dễ chịu, muốn nán lại thật lâu.

Long chọn một bàn ở góc khuất, cạnh cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con hẻm nhỏ và đón những tia nắng hoàng hôn cuối cùng. Cậu mặc chiếc áo polo màu xanh than, trông khá thoải mái nhưng vẫn giữ được vẻ nam tính, lịch thiệp. Linh ngồi cạnh cậu, diện chiếc áo blouse trắng tinh khôi và quần jean, trông cô thật năng động nhưng vẫn không kém phần duyên dáng. Mái tóc dài của cô được thả tự nhiên, óng ả dưới ánh đèn vàng dịu. Hùng, Mai và Lan cũng nhanh chóng có mặt. Hùng, với dáng người hơi tròn trịa, luôn là cây hài của nhóm, ngay lập tức bắt đầu pha trò. Cậu mặc chiếc áo phông in hình một nhân vật hoạt hình ngộ nghĩnh, mái tóc đầu nấm hơi bù xù. Mai, nhỏ nhắn và thanh tú, đeo kính cận, mái tóc tết gọn gàng, trông rất tri thức. Lan thì năng động hơn, mái tóc ngắn ngang vai được búi cao, làn da rám nắng khỏe khoắn.

“Ối giời ơi, mấy ông bà này đi hẹn hò riêng ở thư viện chán chê rồi giờ mới nhớ đến tụi này à?” Hùng vừa ngồi xuống đã bắt đầu trêu chọc, giọng lanh lảnh. “Thảo nào học giỏi thế, toàn bí mật ôn luyện với nhau.”

Linh đỏ mặt, khẽ đánh vào vai Hùng. “Nói linh tinh gì đấy Hùng! Tụi tớ đi học nhóm đàng hoàng mà. Cậu không đi thì thôi chứ.”

Long chỉ mỉm cười nhẹ, không đáp lời Hùng, ánh mắt vẫn trìu mến nhìn Linh. Cậu đưa cho cô ly trà đào mát lạnh mà cô yêu thích. “Uống đi, học nhiều rồi khát nước.”

Mai nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt thông minh nhìn cả nhóm. “Thôi nào Hùng, cậu lúc nào cũng thế. Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, Long với Linh dạo này đúng là chăm học thật. Mới hè thôi mà đã thấy cày cuốc ghê rồi. Tớ cũng phải học theo thôi.”

Lan gật đầu đồng tình. “Đúng đó, năm cuối cấp rồi mà. Áp lực bắt đầu thấy rõ rồi. Mình thì muốn theo ngành du lịch, được đi nhiều nơi, khám phá nhiều thứ. Nhưng mà cũng đang lo không biết có đủ điểm không.”

Hùng thở dài thườn thượt, vò đầu bứt tai. “Ôi dào, nói đến đại học lại đau đầu. Tớ chỉ muốn thi cái trường nào dễ dễ, ra trường có việc làm là được. Chứ giờ mà nghĩ đến cảnh học ngày học đêm như Long với Linh thì tớ chịu không nổi.” Cậu ấy nói, giọng điệu nửa đùa nửa thật, nhưng trong ánh mắt cũng thoáng hiện lên sự lo lắng.

Mai cau mày nhìn Hùng. “Hùng nói thế là không được rồi. Phải có định hướng rõ ràng chứ. Tớ thì muốn vào Y, áp lực lắm nhưng phải cố. Nghe nói Y Hà Nội điểm cao chót vót, nhưng đó là ước mơ của tớ từ bé rồi.” Giọng Mai nhỏ nhẹ nhưng đầy kiên định. Cô bé luôn là người sâu sắc và có mục tiêu rõ ràng.

Lan tiếp lời, ánh mắt sáng lên vẻ hào hứng. “Mình thì muốn theo ngành liên quan đến du lịch, được đi nhiều nơi. Long và Linh thì sao? Bách Khoa và Sư phạm/Ngoại ngữ à?”

Linh khẽ nhún vai, nhấp một ngụm trà đào. “Mình vẫn đang tìm hiểu thêm, nhưng đúng là càng nghĩ càng thấy nhiều thứ phải học, nhiều lựa chọn quá. Sợ chọn sai là hối hận cả đời.” Giọng cô ấy có chút lo lắng, đôi mắt to tròn nhìn Long như tìm kiếm sự ủng hộ.

Long đặt tay lên mu bàn tay Linh, nhẹ nhàng vỗ về. Cậu nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt kiên định. “Mỗi người một lựa chọn, quan trọng là mình phải biết mình muốn gì và cố gắng hết sức. Dù có chọn ngành nào, trường nào đi chăng nữa, điều quan trọng nhất là mình phải nỗ lực hết mình. Lúc đó, dù kết quả có ra sao, mình cũng không phải hối hận.” Cậu ấy nói, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng nhưng đầy sức thuyết phục.

Hùng nhìn Long và Linh, rồi quay sang Mai và Lan. “Nói chung là, cả nhóm mình ai cũng có ước mơ riêng rồi. Giờ thì chỉ có cày thôi. Nhưng mà cày thì cày, đừng có quên tụi này đó nha!” Cậu ấy lại pha trò, khiến không khí bớt căng thẳng hơn. Cả nhóm cùng bật cười.

Họ tiếp tục trò chuyện, không còn là những câu chuyện phiếm vô tư nữa, mà dần chuyển sang những cuộc thảo luận nghiêm túc hơn về các trường đại học, các kỳ thi, các khóa ôn luyện. Mai chia sẻ thông tin về các trường Y danh tiếng, Lan hào hứng kể về các ngành du lịch tiềm năng. Hùng thì vẫn đau đầu với khối C, cố gắng tìm kiếm một con đường nào đó “dễ thở” hơn. Long và Linh lắng nghe, thỉnh thoảng bổ sung ý kiến, đôi khi lại trầm tư suy nghĩ về con đường của riêng mình. Trong những giây phút đó, họ cảm nhận được sự chuyển mình của mùa hè, từ những ngày vô tư lự sang những ngày đầy ắp lo toan và dự định. Tuổi thanh xuân của họ, rực rỡ như nắng Hạ Long, giờ đây đã bắt đầu mang thêm những gam màu của trách nhiệm và sự lựa chọn. Mùi cà phê thơm nồng, ánh đèn vàng dịu và những gương mặt thân quen, tất cả tạo nên một khung cảnh ấm áp, nơi những ước mơ bắt đầu thành hình.

***

Tối muộn cùng ngày, sau khi chia tay nhóm bạn tại Quán Cafe Sắc Màu, Long và Linh trở về nhà, mang theo những suy nghĩ miên man về tương lai.

Long bước vào căn hộ tập thể cũ của mình. Căn hộ không quá rộng rãi, với hai phòng ngủ và một phòng khách nhỏ kiêm bếp, nhưng luôn được mẹ cậu, bà Trần Thu Hà, giữ gìn rất sạch sẽ và ngăn nắp. Mùi thức ăn tối vẫn còn thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi xà phòng giặt quần áo mới phơi. Tiếng TV từ nhà hàng xóm vọng sang, tiếng cười đùa của trẻ con dưới sân tập thể đã tắt hẳn, nhường chỗ cho sự yên tĩnh của đêm khuya.

Bà Trần Thu Hà đang ngồi đọc sách trong phòng khách. Dáng người bà dịu dàng, gương mặt phúc hậu, vẫn thường nở nụ cười ấm áp. Thấy Long về, bà ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy quan tâm. “Long về rồi à con? Ăn tối chưa? Mẹ có để phần cơm với món con thích đó.”

Long lắc đầu. “Con ăn ở ngoài với tụi bạn rồi mẹ. Con lên phòng đây ạ.” Cậu bước đến bên mẹ, khẽ hôn lên má bà.

Bà Hà đặt cuốn sách xuống, nắm lấy tay con trai. “Năm cuối cấp rồi, con phải cố gắng gấp đôi đấy. Bố mẹ tin con sẽ đỗ Bách Khoa, sẽ làm rạng danh gia đình. Con phải thật nỗ lực nhé, đừng để bố mẹ thất vọng.” Giọng bà trầm ấm, nhưng trong đó chất chứa cả sự kỳ vọng to lớn và nỗi lo lắng khôn nguôi của một người mẹ. Bà biết Long có năng lực, nhưng con đường vào đại học danh giá chưa bao giờ là dễ dàng.

Long siết nhẹ tay mẹ. “Vâng, con biết rồi mẹ. Con sẽ cố gắng hết sức mình. Mẹ đừng lo lắng quá.” Cậu nói, ánh mắt kiên định. Cậu hiểu rằng, việc đỗ Bách Khoa không chỉ là ước mơ của riêng cậu, mà còn là niềm tự hào của cả gia đình.

Trong khi đó, ở căn hộ tập thể khác, Linh cũng đang trải qua những khoảnh khắc tương tự. Căn hộ của cô, tuy cũng là tập thể cũ, nhưng được mẹ cô, bà Lê Thanh Hương, sửa sang lại rất hiện đại và ấm cúng. Ánh đèn vàng dịu hắt ra từ phòng khách, tiếng nhạc nhẹ nhàng được bật nhỏ đủ nghe. Bà Lê Thanh Hương, với gương mặt thanh tú, dịu dàng và nụ cười ấm áp, đang ngồi xem một chương trình văn hóa trên TV.

“Linh về rồi à con? Con có vẻ mệt mỏi hơn mọi hôm.” Bà Hương hỏi, thấy con gái bước vào.

Linh đặt chiếc cặp xuống ghế, khẽ thở dài. “Con không sao mẹ. Chỉ là nói chuyện về đại học với tụi bạn, thấy hơi áp lực một chút thôi ạ.”

Bà Hương vỗ nhẹ vào chỗ trống bên cạnh mình. “Ngồi đây với mẹ một lát đi con. Con gái đã nghĩ kỹ về ngành Sư phạm chưa? Hay con thích Ngoại ngữ hơn? Cứ nói với mẹ. Mẹ tin con sẽ đưa ra lựa chọn đúng đắn nhất cho bản thân.” Bà Hương nhìn Linh với ánh mắt thấu hiểu, không ép buộc nhưng vẫn muốn con gái mình có định hướng rõ ràng. Bà biết Linh luôn có những suy nghĩ riêng, và bà muốn con mình được tự do theo đuổi đam mê.

Linh dựa vào vai mẹ, cảm nhận sự ấm áp quen thuộc. “Con vẫn đang băn khoăn quá mẹ ạ. Càng tìm hiểu, con lại càng thấy có quá nhiều con đường. Con sợ mình chọn sai, sợ mình không đủ khả năng để theo đuổi.” Giọng cô ấy nhỏ dần, chất chứa sự lo lắng.

Bà Hương nhẹ nhàng vuốt tóc con gái. “Đừng sợ, con gái. Dù con chọn ngành nào, trường nào, mẹ cũng sẽ luôn ở bên ủng hộ con. Điều quan trọng là con phải thật sự yêu thích và nỗ lực hết mình. Mẹ tin con sẽ làm được.”

Sau khi trò chuyện với mẹ, cả Long và Linh đều trở về phòng riêng của mình. Long ngồi vào bàn học, nhưng ánh mắt lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố Hạ Long bắt đầu lên đèn, lấp lánh như những viên ngọc trai. Cậu cầm điện thoại lên, mở hộp tin nhắn. Linh cũng vậy, cô ngồi trên giường, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, lòng đầy những suy tư.

Tin nhắn của Long hiện lên: *“Mẹ mình nhắc mình phải cố gắng lắm. Áp lực Bách Khoa nặng hơn mình nghĩ. Còn cậu thì sao? Đã chốt được trường chưa?”*

Linh mỉm cười nhẹ khi đọc tin nhắn của Long, cảm thấy như có một sợi dây vô hình kết nối hai trái tim đang cùng chung những nỗi niềm. Cô nhanh chóng gõ trả lời: *“Mẹ mình cũng vậy. Mẹ hỏi mình đã chọn Sư phạm hay Ngoại ngữ chưa. Mình vẫn băn khoăn quá. Sợ chọn sai, sợ không đủ tốt. Long có thấy lo không?”*

Long nhìn tin nhắn của Linh, trong lòng dấy lên một cảm giác vừa lo lắng vừa được an ủi. Cậu biết, không chỉ riêng cậu hay Linh, mà tất cả những người bạn của họ, những người đang đứng trước ngưỡng cửa quan trọng nhất của tuổi thanh xuân, đều đang trải qua những cảm xúc tương tự. Cậu gõ từng chữ một cách cẩn trọng: *“Có chứ. Ai mà không lo lắng khi đứng trước một quyết định lớn như vậy. Nhưng mình tin nếu mình cố gắng hết sức, dù kết quả thế nào cũng không hối hận. Mình sẽ luôn ở bên cậu, dù cậu chọn con đường nào, mình cũng sẽ ủng hộ.”*

Đọc câu trả lời của Long, trái tim Linh như được sưởi ấm. Sự lo lắng trong lòng cô tan biến đi phần nào, nhường chỗ cho một cảm giác bình yên và tin tưởng. Long luôn là vậy, luôn là điểm tựa vững chắc cho cô. *“Mình cũng vậy. Cùng nhau cố gắng nhé, Long! Mãi mãi.”*

Long đọc dòng tin nhắn cuối cùng của Linh, khẽ mỉm cười. Cậu biết, chặng đường sắp tới sẽ đầy gian nan, áp lực học tập và kỳ vọng từ gia đình sẽ ngày càng đè nặng. Những cuộc thảo luận về các trường đại học khác nhau giữa họ, giữa Bách Khoa và Sư phạm hay Ngoại ngữ, cũng có thể dẫn đến những con đường khác nhau, những thành phố khác nhau. Nhưng Long tin, tình yêu của họ, rực rỡ như nắng Hạ Long, và lời hẹn ước tuổi thanh xuân của họ sẽ là sức mạnh để cả hai vượt qua mọi thử thách. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, ngắm nhìn ánh trăng bạc vắt ngang bầu trời đêm Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của cậu và Linh. Cậu tin rằng, dù có xa cách về địa lý, trái tim họ vẫn sẽ luôn hướng về nhau.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free