Rực rỡ thanh xuân - Chương 296: Khẳng Định Vị Thế: Mục Tiêu Nâng Tầm
Long và Linh đứng đó, tựa vào nhau, ngắm nhìn ánh hoàng hôn cuối cùng chìm hẳn xuống biển, để lại một vệt màu tím hồng lãng mạn trên nền trời Hạ Long. Gió vẫn thổi nhẹ, mang theo hơi mát của màn đêm sắp xuống, khẽ lay động mái tóc Linh và tà áo Long. Long siết nhẹ vòng tay, và Linh cũng siết chặt lấy cậu ấy, một lần nữa khẳng định rằng, dù có bất cứ điều gì xảy ra, họ sẽ cùng nhau vượt qua, cùng nhau trưởng thành, và cùng nhau viết tiếp câu chuyện rực rỡ của thanh xuân mình. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, sẽ chứng kiến hành trình của họ, nơi tình yêu và tình bạn được thử thách và lớn lên cùng thời gian.
Màn đêm buông xuống, những ánh đèn vàng ấm áp bắt đầu thắp sáng khắp các con phố. Long đưa Linh về đến căn hộ tập thể cũ của cô bé. Con đường quen thuộc giờ đây mang một vẻ bình yên đến lạ, như thể vừa được gột rửa bởi những lời tâm tình chân thành dưới ánh hoàng hôn. Long vẫn nắm tay Linh thật chặt, truyền hơi ấm và sự kiên định vào từng kẽ ngón tay cô bé. Tiếng cười đùa của lũ trẻ con dưới sân tập thể vọng lên, tiếng ti vi từ các căn hộ lân cận xen lẫn tiếng cạch cạch của nồi niêu vọng ra từ bếp nhà ai đó, tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của khu dân cư cũ. Mùi cơm mẹ Linh nấu thoang thoảng bay ra từ cửa sổ căn hộ tầng hai, mùi hương thân thuộc ấy xoa dịu mọi lo âu, báo hiệu một bữa tối ấm cúng đang chờ đợi.
Vào đến phòng, Linh cởi chiếc cặp sách, đặt lên chiếc bàn học nhỏ đã cũ. Ánh đèn bàn màu vàng nhạt hắt xuống những quyển sách giáo khoa và vở bài tập đang mở dở, tạo nên một vầng sáng ấm áp giữa không gian không quá rộng rãi nhưng tràn đầy kỷ niệm. Long ngồi xuống chiếc ghế cạnh Linh, cậu ấy khẽ kéo một quyển sổ tay màu xanh ngọc bích ra từ cặp, đó là cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" mà Linh đã từng tặng cậu, nơi cậu ghi lại những mục tiêu và dự định của mình. Cậu ấy nhìn Linh, đôi mắt hổ phách sâu thẳm ánh lên vẻ quan tâm. Linh vẫn còn chút ưu tư, nét lo lắng chưa hoàn toàn tan biến ẩn hiện trong đôi mắt to tròn long lanh của cô bé.
“Long à,” Linh khẽ lên tiếng, giọng nói trong trẻo của cô bé giờ đây trầm hơn một chút, “cậu thấy Chi giỏi đến mức nào không? Cậu ấy… thật sự rất đáng gờm. Tớ… tớ hơi sợ mình không theo kịp mất.” Cô bé nói rồi thở dài, những sợi tóc mái mềm mại khẽ rủ xuống trán. Nỗi lo lắng ấy, dù đã được Long trấn an, nhưng vẫn âm ỉ như một hạt mầm vừa được gieo, chờ đợi để nảy nở thành áp lực thực sự. Cô bé nhớ lại ánh mắt tự tin, những câu trả lời sắc sảo của Chi trong buổi thảo luận, nhớ cả những lời khen không ngớt của thầy cô dành cho cậu ấy. Cảm giác như có một ngọn núi lớn đang chắn ngang con đường mà cô bé và Long đang đi. Sợ hãi không chỉ là việc bị vượt qua, mà là việc không thể giữ vững được những gì mình đã nỗ lực để đạt được, sợ hãi những cánh cửa đại học mơ ước sẽ khép lại vì một đối thủ quá mạnh.
Long nhẹ nhàng đặt tay lên mu bàn tay Linh, siết nhẹ. Hơi ấm từ bàn tay cậu ấy truyền sang, xua đi cái lạnh lẽo của nỗi bất an đang len lỏi trong lòng Linh. Cậu ấy nhìn sâu vào đôi mắt Linh, ánh mắt đầy trìu mến nhưng cũng không kém phần kiên định. “Ngốc ạ,” Long nói, giọng trầm ấm như tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ cát Hạ Long, “Cậu ấy giỏi thì mình phải giỏi hơn chứ. Cậu đã quên chúng ta đã cùng nhau vượt qua những gì rồi sao? Cậu không một mình đâu. Chúng ta sẽ cùng nhau.” Cậu ấy khẽ vuốt nhẹ ngón tay Linh, cảm nhận được sự mềm mại của làn da cô bé, như một cách vô thức để trấn an. Long biết Linh không phải là người dễ dàng bỏ cuộc, nhưng áp lực từ năm cuối cấp và sự xuất hiện của một đối thủ mạnh mẽ như Chi có thể khiến bất kỳ ai cũng phải dao động. Cậu ấy cần phải là chỗ dựa vững chắc, là ngọn hải đăng giữa biển khơi của những lo âu tuổi học trò.
Linh ngước nhìn Long, đôi mắt cô bé dần lấy lại vẻ kiên định, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, không còn gượng gạo như trước. Mùi cơm từ bếp của mẹ, mùi sách cũ và cả mùi hương thanh sạch từ Long hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác bình yên đến lạ. “Đúng vậy!” Linh nói, giọng cô bé nhỏ nhưng tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta phải cố gắng gấp đôi. Phải đặt mục tiêu cao hơn nữa!” Lời nói vừa dứt, cô bé đưa tay cầm lấy cây bút chì khắc tên mình mà Long đã tặng. Ánh mắt cô bé giờ đây không còn sự lo lắng, mà thay vào đó là ánh lửa của sự thử thách, của ý chí không chịu khuất phục. Long gật đầu, môi cậu ấy khẽ cong lên thành một nụ cười ấm áp. Cậu ấy biết rằng, Linh đã sẵn sàng để đối mặt.
Họ ngồi cạnh nhau, ánh đèn bàn hắt sáng những trang sách. Long khẽ mở cuốn "Ước mơ tuổi 17" của mình, lật đến một trang trống. “Vậy mục tiêu mới của chúng ta là gì đây, Linh?” Cậu ấy hỏi, ánh mắt khuyến khích. Linh suy nghĩ một lát, rồi cô bé dứt khoát cầm lấy cây bút, ghi lên cuốn sổ của Long, nét chữ tròn trịa nhưng mạnh mẽ: "Đỗ thủ khoa đại học Y Hà Nội". Cô bé nhìn Long, ánh mắt rạng rỡ. "Còn cậu, Long? Cậu sẽ thi vào đâu?" Long mỉm cười, cầm lấy cây bút và ghi xuống bên cạnh: "Đỗ thủ khoa Đại học Bách khoa Hà Nội." Hai cái tên, hai ước mơ, giờ đây nằm cạnh nhau trên cùng một trang giấy, như một lời cam kết cho chặng đường sắp tới.
"Vậy thì, kế hoạch của chúng ta phải thay đổi," Linh nói, giọng đầy hào hứng. "Chúng ta không chỉ cần học giỏi, mà phải giỏi hơn nữa. Tớ nghĩ chúng ta nên tăng thời gian tự học lên, ít nhất là thêm hai tiếng mỗi ngày sau buổi phụ đạo. Và Long này, cậu giỏi Lý Hóa, tớ giỏi Sinh Văn, chúng ta hãy hỗ trợ nhau. Tớ sẽ giảng cho cậu những bài Sinh khó, cậu sẽ giúp tớ giải quyết những bài Lý Hóa phức tạp." Cô bé vạch ra một kế hoạch chi tiết, ánh mắt lấp lánh sự thông minh và quyết đoán.
Long chăm chú lắng nghe, rồi bổ sung. "Không chỉ vậy. Chúng ta cần tìm hiểu sâu hơn các chuyên đề khó, những dạng bài mà Chi có thể đã làm được. Tớ sẽ tìm thêm tài liệu nâng cao, các đề thi thử của những năm trước. Chúng ta cũng có thể tham gia thêm các diễn đàn học tập trực tuyến để trao đổi kiến thức với các bạn học sinh giỏi khác." Cậu ấy nói, tay khẽ lướt trên những trang sách giáo khoa, như đang hình dung ra lộ trình học tập phía trước. Hai đứa trẻ, giờ đây không chỉ là những người yêu nhau, mà còn là những người bạn đồng hành trên con đường chinh phục tri thức, cùng nhau biến áp lực thành động lực, biến đối thủ thành thước đo để vươn lên. Thanh xuân của họ, không chỉ rực rỡ bởi tình yêu, mà còn bởi ý chí và khát vọng.
Mẹ Linh khẽ mở cửa phòng, trên tay là một đĩa trái cây tươi và hai cốc sữa ấm. Bà mỉm cười hiền hậu khi nhìn thấy hai đứa trẻ đang say sưa học tập. "Hai đứa cứ học từ từ thôi nhé, đừng thức khuya quá. Có gì ăn lót dạ đi này." Mùi sữa ấm và trái cây tươi xộc vào không khí, xua đi chút căng thẳng của buổi học. Linh và Long đồng thanh cảm ơn mẹ. Mẹ Linh khẽ vuốt mái tóc con gái, ánh mắt trìu mến. "Mẹ tin con sẽ làm được, Linh à. Cứ cố gắng hết sức, mẹ và bố luôn ủng hộ con." Lời nói của mẹ như tiếp thêm sức mạnh cho Linh, củng cố thêm niềm tin vào bản thân. Long cũng cảm thấy ấm lòng, sự quan tâm của gia đình Linh luôn là một nguồn động viên lớn đối với cậu.
Sau khi mẹ Linh đi khỏi, Long và Linh tiếp tục thảo luận, những trang sách giáo khoa được lật giở, những công thức phức tạp được ghi chép cẩn thận. Bên ngoài, tiếng rao hàng đêm đã ngừng, tiếng trẻ con cũng đã ngủ yên. Chỉ còn tiếng gõ bút nhẹ nhàng và tiếng thì thầm trao đổi của hai người. Mùi giấy cũ từ sách, mùi gỗ từ chiếc bàn học, và mùi hương dịu nhẹ từ Linh hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian học tập vô cùng đặc biệt. Cảm giác ấm áp và an toàn khi có Long ở bên, cùng cô bé đối mặt với mọi thử thách, là nguồn năng lượng vô tận giúp Linh vượt qua mọi nỗi lo. Cậu ấy không chỉ là người yêu, mà còn là người bạn, người thầy, người đồng hành. Long cũng cảm nhận được sự kết nối sâu sắc này. Việc cùng Linh đặt ra những mục tiêu cao hơn, cùng nhau vạch ra kế hoạch chi tiết, khiến cậu cảm thấy trách nhiệm và quyết tâm càng lớn. Cậu biết, chặng đường phía trước sẽ còn nhiều gian nan, nhưng chỉ cần có Linh bên cạnh, mọi khó khăn đều trở nên nhỏ bé.
Sáng hôm sau, Hạ Long thức giấc trong ánh nắng vàng dịu. Gió biển thổi nhẹ, mang theo hương vị mặn mòi đặc trưng. Long và Linh có hẹn tại Thư viện Thành phố. Tòa nhà thư viện có vẻ ngoài hơi cũ kỹ với kiến trúc từ những năm 80, nhưng bên trong lại được bảo trì rất tốt. Những dãy kệ sách cao ngất, làm bằng gỗ sẫm màu, xếp san sát nhau như những bức tường tri thức khổng lồ. Mùi giấy cũ, mùi gỗ và bụi sách thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bầu không khí trầm mặc, yên tĩnh và đầy tri thức. Tiếng lật sách xào xạc, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ nhàng từ khu vực công cộng, và tiếng chân đi lại khẽ khàng của các thủ thư tạo nên một bản giao hưởng của sự tập trung.
Long và Linh tìm đến chiếc bàn quen thuộc của họ, nằm gần cửa sổ lớn. Ánh nắng chiều xuyên qua khung cửa kính, hắt lên những trang sách và tập vở của họ, tạo thành những vệt sáng lung linh trên mặt bàn. Xung quanh họ là chồng sách tham khảo chất cao, cùng với những quyển sổ ghi chép chi chít công thức và kiến thức mới. Cả hai đều tập trung cao độ, gương mặt Long trầm tĩnh, đôi mắt cậu ấy lướt nhanh trên những dòng chữ phức tạp. Linh thì miệt mài ghi chép, đôi khi cau mày suy nghĩ, rồi lại nở nụ cười nhẹ khi tìm ra lời giải.
“Bài này khó quá, tớ nghĩ mãi không ra cách giải khác. Cậu có ý tưởng nào không Long?” Linh khẽ thì thầm, giọng nói trong trẻo của cô bé được ghìm lại thật nhỏ để không làm phiền những người xung quanh. Cô bé đưa quyển vở chứa một bài toán Vật lý khá hóc búa sang cho Long xem. Đó là một dạng bài nâng cao, yêu cầu tư duy linh hoạt và nắm vững nhiều kiến thức liên quan. Linh đã thử nhiều cách nhưng đều không cảm thấy thuyết phục.
Long nghiêng đầu, chăm chú nghiên cứu bài giải của Linh. Cậu ấy khẽ dùng đầu cây bút chì khắc tên mình gõ nhẹ lên trang giấy, suy nghĩ. Long không lập tức đưa ra đáp án, mà cậu ấy muốn Linh tự mình khám phá. Cậu ấy nhớ lại buổi thảo luận hôm trước, nhớ đến những lập luận sắc sảo của Chi. Điều đó càng thôi thúc cậu và Linh phải tìm tòi những phương pháp giải quyết vấn đề mới mẻ và hiệu quả hơn. “Bài này, nếu giải theo phương pháp thông thường sẽ rất dài và dễ nhầm lẫn,” Long nói, giọng trầm ấm. “Chúng ta thử tiếp cận theo hướng này xem sao.” Cậu ấy khẽ đẩy một quyển sách tham khảo Vật lý chuyên sâu về phía Linh. “Quyển này có một phương pháp giải khá hay, sử dụng định luật bảo toàn năng lượng kết hợp với động lượng. Nó có thể áp dụng cho dạng bài này, giúp mình rút ngắn thời gian và tăng ��ộ chính xác.”
Linh nhận lấy quyển sách, đôi mắt to tròn lướt nhanh qua những dòng chữ và hình vẽ phức tạp. Cô bé tập trung cao độ, ngón tay khẽ di chuyển theo từng công thức. Một lúc sau, ánh mắt Linh bừng sáng. “Đúng rồi! Cậu thật tinh ý, Long. Cách giải này vừa ngắn gọn, vừa logic hơn rất nhiều.” Cô bé nhanh chóng áp dụng phương pháp mới vào bài toán, nét mặt rạng rỡ khi từng bước giải hiện ra rõ ràng và chính xác. Cảm giác chinh phục được một bài toán khó mang lại niềm vui sướng không gì sánh bằng. “Cứ thế này thì Chi cũng không thể vượt qua chúng ta được đâu!” Linh khẽ thốt lên, giọng nói nhỏ nhưng tràn đầy tự tin và quyết tâm. Lời nói của cô bé như một lời thách thức ngầm, không phải với Chi, mà với chính bản thân cô bé, rằng cô bé sẽ không ngừng nỗ lực để vươn lên.
Long mỉm cười, ánh mắt đầy tự hào khi nhìn thấy sự tiến bộ và niềm vui của Linh. Cậu ấy biết rằng, chính những khoảnh khắc như thế này, khi họ cùng nhau đối mặt và vượt qua thử thách, đã làm cho tình yêu và tình bạn của họ trở nên bền chặt hơn bao giờ hết. Cả hai lại tiếp tục vùi đầu vào sách vở, những ý tưởng mới không ngừng được trao đổi, những vấn đề khó khăn được giải quyết bằng sự phối hợp ăn ý. Thư viện yên tĩnh, chỉ còn tiếng bút chì sột soạt trên giấy, tiếng lật sách khẽ khàng, và sự tập trung cao độ của hai con người trẻ tuổi đang cùng nhau kiến tạo tương lai. Ánh nắng chiều dần tàn, nhường chỗ cho những ngọn đèn điện thắp sáng cả thư viện, soi rõ những khuôn mặt tràn đầy khao khát và hy vọng.
Họ học cho đến khi thư viện sắp đóng cửa. Khi bước ra khỏi thư viện, bầu trời đã ngả sang màu tím sẫm. Gió biển mang theo hơi lạnh se se cuối buổi chiều. Long và Linh bước đi sánh đôi, vai kề vai. Linh cảm thấy một nguồn năng lượng mới đang chảy trong mình, một sự tự tin và quyết tâm chưa từng có. Áp lực từ Phạm Thùy Chi đã không còn là nỗi sợ hãi, mà đã trở thành động lực mạnh mẽ để cô bé vươn lên. Long cũng cảm thấy một sự bình yên trong tâm hồn, khi thấy Linh tràn đầy sức sống và ý chí. Cậu biết rằng, những cuộc thảo luận về các trường đại học khác nhau, về những lựa chọn có thể dẫn đến việc họ phải tạm thời xa cách, vẫn đang chờ đợi ở phía trước. Áp lực thi cử chắc chắn sẽ còn tăng cao, báo hiệu một chặng đường cuối đầy cam go. Nhưng cậu tin, sự đồng hành và hỗ trợ lẫn nhau trong học tập chính là nền tảng vững chắc nhất cho mối quan hệ của họ. Cậu nắm chặt tay Linh, cảm nhận được hơi ấm và sự tin tưởng tuyệt đối.
Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, sẽ chứng kiến hành trình của họ, nơi tình yêu và tình bạn được thử thách và lớn lên cùng thời gian. Long và Linh, hai ngôi sao sáng của trường cấp ba, giờ đây không chỉ rực rỡ bởi tài năng và tình yêu, mà còn bởi ý chí và khát vọng chinh phục những đỉnh cao mới. Tuổi thanh xuân của họ, tựa như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, cứ thế mà cuốn đi, mang theo những ước mơ và hoài bão, hứa hẹn một tương lai tươi sáng và đầy bất ngờ.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.