Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Rực rỡ thanh xuân - Chương 337: Phòng Thi Đầu Tiên: Giữa Áp Lực và Phép Màu Khoa Học

Màn đêm buông xuống, mang theo hơi sương lạnh lẽo của Hạ Long, nhưng chẳng thể xoa dịu được nỗi lo lắng đang cồn cào trong lòng Linh. Căn phòng của cô bé được thiết kế tinh tế, với ánh đèn ngủ dịu nhẹ, tạo cảm giác ấm áp nhưng đêm nay, nó không thể xua tan đi sự trằn trọc của chủ nhân. Mùi hương dịu nhẹ từ nến thơm, quyện với mùi điều hòa không khí sang trọng, bao trùm lấy không gian, tạo nên một bầu không khí có phần tách biệt khỏi sự ồn ào của thế giới bên ngoài.

Linh nằm trên chiếc giường êm ái, nhưng đôi mắt to tròn long lanh của cô vẫn mở thao láo, nhìn chằm chằm vào trần nhà. Bên cạnh cô là cuốn sổ tay mang tên “Ước mơ tuổi 17” đã cũ kỹ, cùng với một vài tờ công thức Hóa học chi chít chữ viết, những nét vẽ sơ đồ phản ứng phức tạp. Cô bé thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, mang theo tất cả những gánh nặng đang đè lên đôi vai nhỏ nhắn của mình. Cô cầm điện thoại lên, ngập ngừng gõ tin nhắn cho Long, rồi lại xóa đi, rồi lại gõ. Cô không muốn Long phải lo lắng thêm.

Cánh cửa phòng khẽ mở, Mẹ Hương bước vào. Bà là một người phụ nữ thanh tú, dịu dàng, luôn nở nụ cười ấm áp, nhưng giờ đây, nụ cười ấy lại ẩn chứa một nỗi lo âu sâu sắc. Bà thấy Linh còn thức, ánh mắt bà tràn ngập sự thấu hiểu và xót xa.

“Linh à, con vẫn chưa ngủ sao? Mẹ thấy con lo lắng lắm. Có chuyện gì cứ nói với mẹ. Đừng giữ trong lòng.” Mẹ Hương nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh giường, vuốt ve mái tóc dài đen óng ả của Linh. Hơi ấm từ bàn tay mẹ như truyền sang Linh, sưởi ấm trái tim đang lạnh giá vì lo sợ của cô bé.

Linh quay sang ôm lấy mẹ, dụi đầu vào lòng bà, giọng cô khàn đi vì mệt mỏi và vì những cảm xúc chất chứa. “Con sợ mẹ ạ. Sợ không làm được, sợ không bằng Thùy Chi, sợ làm mọi người thất vọng. Con đã cố gắng rất nhiều rồi, nhưng vẫn cảm thấy chưa đủ.” Những lời nói ấy như được giải tỏa khỏi lồng ngực cô, mang theo nỗi sợ hãi mà cô đã cố gắng kìm nén bấy lâu. Cô đã cố tỏ ra mạnh mẽ trước Long, trước các bạn, nhưng giờ đây, trước mẹ, cô không cần phải che giấu điều gì.

Mẹ Hương ôm con vào lòng, vỗ về tấm lưng gầy của Linh. Giọng bà nhẹ nhàng, ấm áp, như một dòng suối mát lành xoa dịu tâm hồn cô bé. “Không ai là hoàn hảo cả con gái. Điều quan trọng nhất là con đã cố gắng hết sức. Mẹ tin con. Cố gắng vì bản thân con, vì ước mơ của con, không phải vì ai khác. Hãy cứ là Linh của mẹ.” Lời nói của mẹ như một liều thuốc an thần, giúp Linh bình tâm trở lại. Cô cảm nhận được tình yêu thương vô bờ bến từ mẹ, và điều đó tiếp thêm sức mạnh cho cô.

Sau khi Mẹ Hương rời khỏi phòng, Linh vẫn nằm yên một lúc, suy nghĩ về những lời mẹ nói. Đúng vậy, cô phải cố gắng vì chính mình, vì ước mơ của mình. Áp lực từ Thùy Chi, từ kỳ vọng của mọi người, tất cả chỉ là động lực, chứ không phải gánh nặng. Cô lại cầm điện thoại lên, lần này, cô không xóa đi nữa.

*“Tớ mệt quá, nhưng không muốn bỏ cuộc. Tớ tin chúng ta sẽ làm được. Cậu cũng vậy nhé!”* Cô gửi tin nhắn cho Long, ánh mắt ánh lên sự quyết tâm. Dù mệt mỏi đến đâu, dù nỗi sợ hãi có lớn đến mấy, cô cũng sẽ không từ bỏ. Bởi vì cô có Long, người luôn tin tưởng và đồng hành cùng cô trên con đường chông gai này.

Linh nhẹ nhàng đặt điện thoại xuống, cố gắng nhắm mắt lại. Bên ngoài cửa sổ, ánh bình minh yếu ớt bắt đầu len lỏi qua những đám mây mỏng, báo hiệu một ngày mới sắp đến. Cơ thể cô bé vẫn còn mệt mỏi, nhưng trong lòng, một ngọn lửa của hy vọng đã được thắp lên. Cô sẽ cố gắng, không chỉ vì bản thân, mà còn vì Long, vì tình yêu rực rỡ của tuổi thanh xuân, nơi Hạ Long chứng kiến những rung động đầu đời. Họ biết, kỳ thi thử sắp tới có thể không diễn ra suôn sẻ hoàn toàn, và kết quả có thể không như mong đợi, điều đó sẽ thử thách niềm tin và sự đồng hành của họ. Đặc biệt, việc Linh vẫn vật lộn với môn Hóa học cho thấy đây có thể là điểm yếu chí tử của cô trong kỳ thi sắp tới, một thử thách lớn khi đối đầu trực diện với Thùy Chi. Nhưng lời hẹn ước và sự động viên lẫn nhau giữa Long và Linh đã củng cố mối quan hệ của họ, cho thấy họ sẽ cần dựa vào nhau rất nhiều để vượt qua những khó khăn lớn hơn sắp tới, không chỉ về học tập mà còn là những lựa chọn tương lai.

***

Sáng hôm sau, Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương chìm trong một bầu không khí đặc quánh, khác hẳn với sự ồn ào, náo nhiệt thường ngày. Vẫn là kiến trúc pha trộn giữa nét Pháp cổ kính của tòa nhà chính mái ngói đỏ và những dãy phòng học hiện đại bằng kính và bê tông, vẫn là sân trường lát gạch sạch sẽ với những cây xanh cổ thụ rợp bóng, nhưng hôm nay, không khí dường như đặc quánh một sự căng thẳng, lo âu. Tiếng chuông trường reo vang một cách trang nghiêm hơn, như một lời hiệu triệu, chứ không còn là âm thanh báo hiệu giờ giải lao hay tan học quen thuộc. Tiếng bút viết trên giấy chưa kịp vang lên, tiếng xì xào của học sinh đã bị thay thế bằng những tiếng thở dài khe khẽ, những bước chân vội vã nhưng đầy nặng nề trên hành lang. Mùi phấn bảng và giấy sách mới hôm nay hòa lẫn với mùi không khí buổi sáng se lạnh, hơi tanh của biển thoảng nhẹ từ xa, và cả một chút mùi mồ hôi thoảng qua từ những cơ thể mệt mỏi. Ánh nắng ban mai rực rỡ thường ngày, nay cũng không đủ sức xua đi vẻ u ám trên gương mặt hàng trăm sĩ tử.

Long và Linh đứng nép mình ở một góc hành lang khuất, nơi ít người qua lại nhất. Cậu trai cao ráo, bờ vai rộng vững chãi che chắn cho cô gái nhỏ nhắn bên cạnh. Khuôn mặt Long, vốn dĩ đã góc cạnh và ít biểu cảm, nay lại càng thêm trầm tĩnh, nhưng đôi mắt sâu màu hổ phách của cậu lại ánh lên sự mệt mỏi sau đêm thức trắng. Dù vậy, nó vẫn tràn đầy sự trấn an và quyết tâm. Linh, với làn da trắng hồng thường ngày, nay có vẻ hơi tái nhợt, đôi mắt to tròn long lanh của cô hằn lên những vệt đỏ mờ vì thiếu ngủ, nhưng ánh nhìn của cô lại kiên định đến lạ. Mái tóc dài đen óng ả của cô được buộc gọn gàng, nhưng vài sợi tóc con vẫn lòa xòa trước trán, phản chiếu sự bồn chồn trong lòng cô bé.

Long nhẹ nhàng đưa tay, siết nhẹ bàn tay Linh. Bàn tay cậu ấm áp, khô ráo, truyền một nguồn năng lượng an ủi vào lòng cô. “Cố gắng lên, Linh. Đừng lo lắng quá.” Giọng cậu trầm ấm, vang lên khe khẽ, đủ để chỉ mình cô nghe thấy, như một lời thì thầm trấn an giữa thế giới đầy áp lực. “Cậu đã chuẩn bị rất kỹ rồi. Chỉ cần phát huy hết sức mình thôi.”

Linh cảm nhận được hơi ấm từ tay Long, như một sợi dây vô hình níu giữ cô lại khỏi vực thẳm của sự hoảng loạn. Cô khẽ gật đầu, cố gắng hít thở sâu, hít vào mùi không khí lạnh của buổi sớm và chút hương thơm dịu của Long. “Tớ sẽ cố. Cậu cũng vậy nhé, Long.” Giọng cô hơi run, mang theo một chút lo âu không thể che giấu, nhưng ánh mắt cô lại đầy kiên định, đáp lại ánh nhìn của cậu. Cô không muốn mình trở thành gánh nặng, không muốn mình yếu đuối trước Long. Cô muốn cậu thấy cô cũng mạnh mẽ như cậu.

Long mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi nhưng đủ để làm bừng sáng góc hành lang. “Nhớ lời tớ dặn không? Bình tĩnh, làm những câu chắc chắn trước. Đừng vội vàng. Và quan trọng nhất là tin tưởng vào bản thân mình.” Cậu khẽ vuốt nhẹ mu bàn tay cô, như muốn truyền thêm sức mạnh cho cô. Trong lòng cậu, một nỗi lo lắng vô hình vẫn âm ỉ, đặc biệt là khi nghĩ đến môn Hóa học của Linh, môn mà cô vẫn còn vật lộn. Lời thách thức của Thùy Chi cứ vang vọng trong đầu cậu, nhưng ưu tiên hàng đầu của cậu lúc này là sự ổn định của Linh. Cậu không thể để cô đơn độc chiến đấu với nỗi sợ hãi của mình. Cậu cần phải là điểm tựa, là nơi cô có thể dựa vào.

Linh gật đầu thêm lần nữa, cố gắng ghi nhớ từng lời của Long. Cô nhắm mắt lại trong giây lát, hình dung lại những công thức Hóa học, những phương trình phản ứng mà cô đã cố gắng nhồi nhét suốt đêm qua. Hình ảnh Thùy Chi với ánh mắt đầy khiêu khích chợt lướt qua tâm trí, khiến cô siết chặt tay Long hơn. Không, cô không thể thua. Không chỉ vì Long, mà còn vì chính bản thân mình, vì ước mơ đại học của cô.

Tiếng trống trường vang lên ba hồi dồn dập, giục giã, như một lời báo hiệu trận chiến đã bắt đầu. Âm thanh ấy cắt ngang khoảnh khắc riêng tư của hai người, kéo họ trở lại với thực tại khắc nghiệt. Long buông tay Linh, nhưng ánh mắt cậu vẫn dõi theo cô, đầy lo lắng và tin tưởng. Họ trao nhau một cái nhìn cuối cùng, một cái nhìn chứa đựng hàng ngàn lời nói không cần cất thành tiếng. Rồi, mỗi người một hướng, bước vào phòng thi của mình, bỏ lại phía sau hành lang vắng lặng, nơi Hạ Long chứng kiến những rung động đầu đời và cả những áp lực đầu tiên của tuổi thanh xuân rực rỡ.

***

Trong phòng thi số 12, Long ngồi thẳng lưng, ánh mắt tập trung cao độ vào đề bài môn Vật lý. Mùi phấn bảng cũ, mùi giấy sách mới, và mùi không khí lạnh của phòng điều hòa hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian đặc trưng của kỳ thi. Tiếng bút sột soạt trên giấy vang lên đều đặn, cùng với tiếng đồng hồ treo tường tích tắc từng giây, từng phút trôi qua, như đang đếm ngược từng nhịp đập của trái tim.

Cậu bắt đầu đọc đề, những công thức và định luật Vật lý hiện lên rõ ràng trong đầu cậu như một dòng chảy logic, mạch lạc. Từ những bài tập cơ học, điện học, cho đến quang học, Long đều tiếp cận một cách có hệ thống. Cậu không vội vàng, nhưng tốc độ giải quyết vấn đề của cậu lại nhanh đến đáng kinh ngạc. Từng nét chữ của cậu trên giấy thi rõ ràng, mạch lạc, không một chút do dự. Cậu giải bài một cách chắc chắn, áp dụng đúng công thức, không để sót một chi tiết nào. Đối với Long, Vật lý không chỉ là một môn học, mà còn là một bộ môn nghệ thuật, nơi các con số và định luật có thể tạo nên những kết quả hoàn hảo.

"Bài Vật lý này không khó như mình nghĩ," nội tâm Long tự nhủ, một chút nhẹ nhõm len lỏi qua sự căng thẳng. "Phải làm thật nhanh và chính xác để dành thời gian cho Hóa. Không biết Linh có ổn không..." Dù đang tập trung cao độ vào bài thi của mình, tâm trí cậu vẫn không ngừng hướng về Linh. Cậu biết môn Hóa là điểm yếu của cô ấy, và lời thách thức của Thùy Chi đã đặt một gánh nặng không hề nhỏ lên vai Linh. Cậu không muốn cô phải đối mặt với áp lực đó một mình. "Lời thách thức của Thùy Chi... mình không thể thua được. Không chỉ vì mình, mà còn vì Linh nữa." Áp lực vô hình từ kỳ vọng của bản thân, của gia đình, và đặc biệt là từ lời thách thức đó, cứ đeo bám cậu. Nó không làm cậu phân tâm, mà ngược lại, nó trở thành một động lực mạnh mẽ, thúc đẩy cậu phải làm thật tốt, phải đạt kết quả cao nhất có thể.

Long viết lia lịa, từng nét chữ như khắc sâu vào tờ giấy. Cậu kiểm tra lại các bước giải, đảm bảo không có sai sót nhỏ nào, từ dấu phẩy đến đơn vị. Sự cẩn trọng của cậu thể hiện rõ ràng trong từng chi tiết. Cậu nhớ lại những đêm thức trắng ôn bài cùng Linh, những lúc cậu kiên nhẫn giảng giải từng bài toán khó, từng khái niệm trừu tượng. Cậu đã nỗ lực hết sức, và cậu biết Linh cũng vậy. Cảm giác mệt mỏi sau đêm trắng vẫn còn đeo bám, nhưng adrenaline và sự tập trung đã át đi mọi thứ. Cậu cảm nhận được nhịp tim mình đang đập nhanh hơn một chút, nhưng đó là nhịp đập của sự quyết tâm, không phải hoảng sợ.

Thầy giám thị nhẹ nhàng bước qua từng dãy bàn, ánh mắt quan sát mọi thí sinh. Long chỉ ngẩng đầu lên trong giây lát, rồi lại cúi xuống, chìm đắm vào thế giới của những con số và biểu đồ. Cậu cảm thấy một áp lực vô hình từ kỳ vọng và lời thách thức, nhưng cậu đã học cách biến áp lực đó thành động lực. Cậu không cho phép mình mắc lỗi, không cho phép mình chùn bước. Cậu biết rằng mỗi điểm số không chỉ là của riêng cậu, mà còn là một phần của lời hứa, một phần của sự đồng hành mà cậu dành cho Linh. Cậu muốn là người vững chãi, là chỗ dựa để cô ấy có thể tin tưởng.

***

Trong một phòng thi khác, cách Long không xa, Linh đang vật lộn với đề thi Hóa học. Không khí trong phòng thi của cô cũng đặc quánh sự tĩnh lặng, chỉ có tiếng bút sột soạt và tiếng đồng hồ tích tắc đều đặn. Nhưng đối với Linh, những âm thanh đó lại trở nên ồn ào một cách đáng sợ, như đang gõ vào đầu cô, thúc giục cô phải nhanh lên, phải làm được. Mùi phấn bảng và giấy mới dường như ám ảnh cô hơn bao giờ hết, đặc biệt là một chút mùi cồn thoảng qua từ chiếc khăn lau bảng, gợi lên những giờ học thực hành Hóa đầy khó khăn.

Cô bé ngồi thẳng lưng, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng những phương trình phản ứng, những bài toán tính toán cân bằng hóa học dường như phức tạp hơn bình thường. Từng câu hỏi xoáy sâu vào những phần mà cô cảm thấy yếu nhất, những khái niệm mà Long đã cố gắng giảng giải cho cô suốt những ngày qua nhưng cô vẫn chưa thực sự nắm vững. Một cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng cô, bắt nguồn từ đôi bàn tay đang run rẩy đặt trên bàn. Tim cô đập thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

"Không thể nào... sao lại khó đến vậy?" Nội tâm Linh gào lên. Cô cắn nhẹ môi, vị đắng chát lan tỏa trong miệng. Hình ảnh ánh mắt đầy khiêu khích của Thùy Chi lại hiện lên trong đầu cô, cùng với lời thách thức về điểm số môn Hóa. Điều đó càng khiến áp lực đè nặng lên cô. Cô nhớ lại lời động viên của Long, nụ cười trấn an của cậu sáng nay. "Long đã dặn mình bình tĩnh, nhưng... Thùy Chi, mình không thể để cậu ấy thất vọng." Nỗi sợ hãi thất bại không chỉ vì bản thân, mà còn vì Long, vì niềm tin mà cậu đã đặt vào cô, khiến cô cảm thấy nghẹt thở.

Cô đưa mắt lướt qua đề thi, cố gắng tìm kiếm một câu hỏi dễ hơn để bắt đầu, nhưng tất cả đều như một mê cung không lối thoát. Những công thức Hóa học bay lượn trong đầu cô, hỗn loạn và khó hiểu. Cô nhớ lại lời mẹ Hương đã nói đêm qua, rằng cô phải cố gắng vì bản thân mình, vì ước mơ của mình. Nhưng lúc này, những lời đó dường như quá xa vời. Nỗi sợ hãi rằng môn Hóa sẽ là điểm yếu chí tử, sẽ kéo tụt kết quả của cô, lại càng tăng lên.

"Nếu bí quá, cứ bỏ qua câu đó, làm câu khác trước. Đừng để một câu làm ảnh hưởng đến cả bài." Lời Long dặn dò lại vang vọng trong tâm trí cô, như một tia sáng nhỏ nhoi trong bóng tối. Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Cô buông cây bút đang siết chặt trong tay ra, đặt xuống bàn. Quyết định. Cô sẽ bỏ qua câu Hóa học khó nhằn này, ít nhất là tạm thời.

Cô chuyển sang môn Sinh học, thế mạnh của mình. Ngay lập tức, cảm giác nhẹ nhõm hơn đôi chút bao trùm lấy cô. Những câu hỏi về di truyền, cấu tạo tế bào, hay hệ sinh thái trở nên rõ ràng và dễ hiểu hơn nhiều. Bàn tay cô, vốn đang run rẩy, dần dần trở nên vững vàng hơn khi cô viết những câu trả lời. Cô cảm thấy mình lấy lại được nhịp độ, từng chút một, nhưng nỗi lo về môn Hóa vẫn đeo bám dai dẳng. Nó như một đám mây đen lơ lửng trên đầu, sẵn sàng đổ mưa bất cứ lúc nào. Cô biết rằng dù có làm tốt đến đâu ở môn Sinh, nếu Hóa không đạt, thì mọi nỗ lực cũng có thể trở nên vô nghĩa. Đặc biệt là khi đối đầu trực diện với Thùy Chi.

Long, cô tự hỏi, cậu ấy đang làm bài thế nào? Cậu ấy có gặp khó khăn gì không? Những suy nghĩ đó thoáng qua trong đầu cô, nhưng rồi cô lại tập trung vào bài thi của mình. Cô phải cố gắng. Vì Long, vì mẹ, và vì chính ước mơ của cô. Tiếng bút sột soạt của cô lại vang lên, đều đặn hơn, nhưng trong lòng cô, cuộc chiến với sự lo lắng vẫn chưa dừng lại.

***

Kết thúc buổi thi, ánh nắng Hạ Long đã trở nên chói chang, gay gắt, đổ dài trên sân trường Trung học Phổ thông Ánh Dương. Từng tốp học sinh bước ra khỏi phòng thi, gương mặt ai nấy đều hằn rõ sự mệt mỏi, căng thẳng. Tiếng thở phào nhẹ nhõm, tiếng xì xào bàn luận về đề thi, và cả tiếng bước chân nặng nề đều hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự kiệt sức.

Long bước ra khỏi phòng thi, cảm thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút. Môn Vật lý và Sinh học, cậu đã làm khá tốt. Tuy nhiên, áp lực từ những bài Hóa cậu đã làm thay cho Linh trong tưởng tượng vẫn còn đè nặng. Cậu đứng đợi Linh ở hành lang quen thuộc, nơi họ đã trao nhau lời động viên cuối cùng sáng nay. Ánh mắt cậu quét qua từng gương mặt, tìm kiếm hình bóng quen thuộc.

Khoảng vài phút sau, Linh xuất hiện ở cuối hành lang, dáng người nhỏ nhắn của cô dường như còn bé hơn dưới ánh nắng chói chang. Khuôn mặt cô trắng bệch vì căng thẳng, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây trũng sâu và mệt mỏi. Mái tóc dài đen óng ả vốn gọn gàng giờ đã hơi rối, vài sợi tóc con bết lại trên trán vì mồ hôi. Cô bước đi chậm rãi, từng bước chân như nặng trĩu.

Khi ánh mắt họ chạm nhau, một sự im lặng bao trùm lấy không gian xung quanh họ, xóa nhòa mọi tiếng ồn ào của sân trường. Không cần nói lời nào, mọi cảm xúc đều được truyền qua ánh mắt. Long nhìn thấy sự kiệt sức, sự thất vọng và cả nỗi sợ hãi đang ẩn hiện trong đôi mắt của Linh. Linh nhìn thấy sự lo lắng, sự cảm thông và cả sự kiên định trong ánh nhìn của Long. Mùi mồ hôi thoảng nhẹ từ cơ thể cô, hòa cùng mùi không khí nóng bức của buổi trưa, càng làm tăng thêm vẻ mệt mỏi của cô bé.

Long nhẹ nhàng bước đến gần cô, giọng cậu trầm ấm, đầy cảm thông. "Mệt lắm phải không?" Cậu đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên vai cô, cảm nhận được sự run rẩy mơ hồ dưới lớp vải đồng phục.

Linh gật đầu yếu ớt, môi cô khẽ mấp máy. "Môn Hóa... tớ không chắc lắm." Giọng cô gần như thì thầm, nhỏ đến nỗi Long phải cúi sát xuống mới có thể nghe thấy. Nỗi thất vọng về bản thân, về môn học cô đã cố gắng rất nhiều nhưng vẫn không thể chinh phục, cứ cuộn trào trong lòng cô. Bàn tay cô, lạnh toát, khẽ nắm lấy bàn tay Long như tìm kiếm một điểm tựa.

Long siết nhẹ vai cô, ánh mắt cậu kiên định. "Không sao đâu. Cậu đã cố gắng hết sức rồi. Đó mới là điều quan trọng nhất." Cậu không hỏi thêm về chi tiết, không trách móc, không đặt thêm bất kỳ áp lực nào. Cậu biết cô đã dốc hết sức. "Cứ về nghỉ ngơi đi. Đừng suy nghĩ nhiều nữa."

Họ cùng nhau bước chậm rãi ra cổng trường. Ánh nắng trưa gay gắt đổ dài dưới chân họ, in bóng hai dáng người mệt mỏi nhưng vẫn sát cánh bên nhau. Bàn tay Linh vẫn nắm chặt tay Long, cảm nhận hơi ấm từ cậu truyền sang. Đó không chỉ là hơi ấm của cơ thể, mà còn là hơi ấm của sự sẻ chia, của niềm tin và sự đồng hành. Họ không nói thêm lời nào, nhưng mỗi bước chân đều chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc. Kỳ thi thử đầu tiên đã kết thúc, để lại sau lưng những cảm xúc lẫn lộn. Linh rõ ràng đã vật lộn với môn Hóa học, một dấu hiệu mạnh mẽ cho thấy cô có thể sẽ có kết quả không như mong đợi ở môn này. Sự mệt mỏi và lo lắng chung của cả Long và Linh sau buổi thi cho thấy áp lực thi cử đã lên đến đỉnh điểm. Nhưng sự im lặng và ánh mắt hiểu nhau của họ, dù không nói ra, đã củng cố mối liên kết. Họ biết rằng, dù kết quả có ra sao, dù những lựa chọn tương lai có thể dẫn họ đến những con đường khác nhau, họ sẽ cùng nhau đối mặt. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, cũng là nơi họ học cách trưởng thành cùng nhau, vượt qua những thử thách đầu tiên của cuộc đời.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free