Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Rực rỡ thanh xuân - Chương 375: Vấp Ngã Đầu Tiên: Vị Đắng Của Kỳ Thi Thử

Tiếng chuông trường vang vọng buổi sáng, như một nhát dao cắt vào không khí tĩnh lặng, đánh thức cả thành phố Hạ Long vừa bừng tỉnh sau giấc đêm dài. Tiếng chuông dứt, để lại một khoảng lặng đầy ắp những hơi thở nín thinh, báo hiệu cho một cuộc chiến cam go sắp bắt đầu. Long và Linh, hai ngôi sao sáng của trường cấp ba, cùng bước ra từ những căn hộ quen thuộc, hòa vào dòng người đông đúc trên đường phố, nhưng trái tim họ lại hướng về cùng một nơi: trường học, nơi kỳ thi thử đại học đầu tiên đang chờ đợi. Họ không đi cùng nhau, nhưng sợi dây vô hình của tình yêu đầu đời, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát Hạ Long, vẫn kết nối họ, mang theo cả hy vọng và nỗi sợ hãi.

Không khí tại Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, một công trình pha trộn giữa kiến trúc Pháp cổ điển với mái ngói đỏ, tường gạch cũ kỹ được bảo trì tốt, và những dãy phòng học hiện đại với kính và bê tông, sáng nay đặc quánh một sự căng thẳng lạ thường. Khác với những buổi sáng ồn ào thường lệ, tiếng cười nói, tiếng xì xào nay đã được thay thế bằng những bước chân vội vã, tiếng hít thở dồn dập và những lời thì thầm trấn an nhau. Hành lang rộng rãi, sân trường lát gạch sạch sẽ, cùng những cây xanh cổ thụ rợp bóng bỗng trở nên nhỏ bé trước áp lực vô hình bao trùm. Ánh nắng ban mai rực rỡ, xuyên qua những tán lá xanh um, rọi xuống sân trường, nhưng dường như không đủ sức xua đi vẻ lo âu trên gương mặt từng cô cậu học trò. Mùi phấn bảng, giấy sách mới hòa lẫn với mùi cà phê thoảng nhẹ từ căng tin, tạo nên một hỗn hợp hương vị vừa quen thuộc vừa xa lạ, báo hiệu một điều gì đó trọng đại sắp sửa diễn ra.

Long, dáng người cao ráo với bờ vai rộng, bước đi vững chãi nhưng đôi mắt sâu màu hổ phách của cậu lại ánh lên vẻ suy tư. Cậu nhìn thấy Linh từ đằng xa, cô nàng đang đứng trước bảng thông báo phòng thi, mái tóc dài đen óng ả được buộc cao gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú. Dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát của cô ấy dường như đang run rẩy nhẹ. Cậu muốn bước đến bên cạnh, nắm lấy bàn tay nhỏ bé ấy, nhưng rồi lại kìm lòng. Cậu biết, lúc này, mỗi người cần tự mình đối mặt với áp lực riêng. Hùng và Mai cũng đã có mặt, gương mặt Hùng bầu bĩnh, híp mắt khi cười nay cũng căng thẳng thấy rõ, còn Mai thì vẫn giữ vẻ trầm tư, cẩn trọng như thường lệ, đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận quét qua từng dòng chữ trên bảng.

Tiếng trống báo hiệu vào phòng thi vang lên, dứt khoát và mạnh mẽ, như một mệnh lệnh không thể chối từ. Các thí sinh nhanh chóng di chuyển vào các phòng đã được chỉ định. Long và Linh được xếp vào cùng một phòng, một điều may mắn nhỏ nhoi giữa bộn bề lo âu. Bước vào phòng thi, mùi giấy mới và mực in phảng phất trong không khí lạnh điều hòa, khiến Linh khẽ rùng mình. Cô tìm đến chỗ ngồi của mình, đặt chiếc túi đựng đồ dùng học tập lên bàn. Chiếc bút chì khắc tên "Hoàng Long" mà cậu tặng cô vào sinh nhật năm ngoái, cùng cuốn sổ tay bìa xanh đã sờn cũ, trên đó có dòng chữ "Ước mơ tuổi 17", như một lá bùa hộ mệnh, được cô đặt ngay ngắn bên cạnh. Long cũng đã ổn định vị trí, cách cô vài hàng ghế. Cậu nhìn sang Linh, khẽ gật đầu, ánh mắt truyền đi một thông điệp im lặng: "Cố lên, tớ ở đây."

Giám thị bắt đầu phát đề thi. Tiếng sột soạt của giấy, tiếng bút viết trên giấy vang lên trong không gian tĩnh lặng, tạo thành một bản giao hưởng của sự tập trung. Long nhận đề, lướt nhanh qua các câu hỏi. Cậu hít một hơi thật sâu, tập trung cao độ, giải quyết từng câu hỏi một cách bình tĩnh và chắc chắn. Từng nét bút của cậu đều chứa đựng sự quyết tâm. Cậu không quên lời hứa với Linh, rằng cậu sẽ là chỗ dựa vững chắc cho cô. Cậu phải làm tốt, không chỉ cho bản thân mà còn để có thể cùng cô hướng tới tương lai. Long cắm cúi viết, thỉnh thoảng liếc nhìn đồng hồ, kiểm soát thời gian một cách nghiêm ngặt. Cậu cảm nhận được áp lực, nhưng cậu đã rèn luyện bản thân để biến nó thành động lực.

Trong khi đó, Linh, dù đã cố gắng trấn tĩnh bản thân, vẫn cảm thấy những lỗ hổng kiến thức và sự lo lắng xâm chiếm. Cô đọc đi đọc lại một câu hỏi Vật lý khó nhằn, rồi lại chuyển sang câu Hóa học. "Không thể sai được! Mình đã ôn kỹ rồi mà, sao câu này lại khó vậy?", nội tâm Linh gào thét. Bàn tay cô khẽ run, mồ hôi lấm tấm trên trán. Cô cắn nhẹ đầu bút, ánh mắt lo lắng lướt qua đề bài, đôi lúc nhíu mày bối rối. Cô nhớ lại những đêm thức khuya, những buổi học nhóm với Long, những trang sách đã đọc qua hàng trăm lần. "Mình phải làm được, mình không thể làm Long thất vọng," cô tự nhủ. Nhưng nỗi sợ hãi về việc không đạt được kỳ vọng, sợ thất bại và lo lắng về khả năng phải học xa Long vẫn cứ lởn vởn trong tâm trí cô, như những con sóng ngầm đe dọa nhấn chìm con thuyền nhỏ bé của cô. Tiếng bút sột soạt của các bạn xung quanh, tiếng giám thị khẽ bước đi, tất cả đều trở thành một áp lực vô hình đè nặng lên đôi vai cô. Có những lúc, cô cảm thấy như trái tim mình đang đập thình thịch muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Linh nhắm mắt lại trong giây lát, cố gắng lấy lại bình tĩnh, hít thở sâu, và rồi tiếp tục đấu tranh với từng con chữ, từng công thức. Cô tựa như một người đang chạy đua với thời gian, với chính nỗi sợ của mình, giữa một cuộc chiến mà chỉ có cô và cây bút là đồng minh.

Giọng giám thị vang lên, phá tan sự tĩnh lặng: "Các em chú ý, thời gian làm bài còn 15 phút. Nộp bài đúng giờ." Lời nhắc nhở ấy như một gáo nước lạnh tạt vào Linh, khiến cô giật mình. Cô vội vã kiểm tra lại bài làm, cố gắng hoàn thành những câu còn dang dở. Long cũng đã hoàn thành bài của mình và đang kiểm tra lại. Cậu nhìn sang Linh một lần nữa, ánh mắt cậu vẫn kiên định, như muốn tiếp thêm sức mạnh cho cô. "Cố lên Linh. Mình tin cậu," cậu nghĩ thầm. Tiếng chuông hết giờ thi vang lên, dứt khoát và lạnh lùng, kết thúc ba tiếng căng thẳng tột độ. Cả phòng thi thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng đầy suy tư. Ai cũng biết, đây chỉ là khởi đầu.

Vài ngày sau kỳ thi thử, không khí trong lớp học tại Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương vẫn còn vương vấn sự hồi hộp. Chiều hôm ấy, ánh nắng nhạt len lỏi qua ô cửa sổ, rọi lên những bàn học quen thuộc, nhưng không thể làm bớt đi vẻ căng thẳng bao trùm. Cô Nguyễn Lan Anh, giáo viên chủ nhiệm với mái tóc ngắn cá tính và chiếc áo dài nền nã, bước vào lớp với chồng bài thi dày cộp trên tay. Dù gương mặt cô vẫn trẻ trung, năng động như thường lệ, nhưng đôi mắt cô lại lộ rõ vẻ thấu hiểu và cả chút lo lắng cho lũ học trò. Tiếng xì xào trong lớp nhanh chóng lắng xuống, nhường chỗ cho sự im lặng như tờ, chỉ còn nghe tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa và tiếng ve kêu râm ran từ những hàng cây ngoài sân. Mùi phấn bảng và mực in vẫn còn phảng phất, nhắc nhở về những giờ thi căng thẳng vừa qua.

"Hôm nay, cô sẽ trả bài thi thử môn Toán," cô Lan Anh nói, giọng cô không quá lớn nhưng đủ sức khiến cả lớp giật mình. "Các em biết đây, đây chỉ là kỳ thi thử đầu tiên, để chúng ta đánh giá năng lực và biết mình cần cải thiện ở đâu. Đừng quá lo lắng, nhưng cũng đừng chủ quan."

Từng tờ bài thi được trao đi, kéo theo những tiếng thở dài thườn thượt, tiếng xuýt xoa, hay thỉnh thoảng là một tiếng reo mừng khe khẽ. Hùng, với gương mặt bầu bĩnh, tròn trịa, là một trong những người đầu tiên nhận bài. Cậu cầm bài thi, đôi mắt híp lại nhìn con số đỏ chói trên cùng. "Trời ơi, Toán của mình tệ quá!" Hùng kêu khẽ, nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ hài hước thường ngày. "Thôi rồi, chắc phải đi học thêm gấp thôi." Mai, ngồi cạnh Linh, nhận bài với vẻ mặt trầm tư. Cô là một học sinh giỏi, nhưng lần này kết quả cũng không hoàn toàn như ý. Cô khẽ thở dài, đôi mắt sáng thông minh lướt qua từng lỗi sai, rồi lại cẩn thận gấp bài thi lại.

Long và Linh ngồi cạnh nhau, lòng như lửa đốt. Long nhận bài thi của mình từ tay cô Lan Anh. Cậu lướt nhanh qua điểm số. Dù không tệ, thậm chí là khá tốt so với mặt bằng chung của lớp, nhưng đôi mắt hổ phách của cậu vẫn thoáng nét thất vọng. Cậu biết, mình có thể làm tốt hơn. Vẫn còn vài lỗi nhỏ, những sơ suất không đáng có mà cô Lan Anh đã nhắc nhở. "Long, bài làm tốt lắm, nhưng vẫn còn vài lỗi nhỏ cần khắc phục," cô Lan Anh nói, ánh mắt nhìn cậu đầy tin tưởng nhưng cũng không quên nhắc nhở. Cậu gật đầu, siết chặt tờ giấy trong tay, một cảm giác không hài lòng dâng lên trong lòng. Cậu đã cố gắng hết sức, nhưng dường như, "hết sức" ấy vẫn chưa đủ để đạt đến sự hoàn hảo mà cậu tự đặt ra cho mình. Áp lực vô hình về việc phải là chỗ dựa vững chắc cho Linh, về việc phải đạt được kết quả thật tốt để mở ra con đường tương lai, bỗng trở nên nặng nề hơn.

Rồi đến lượt Linh. Cô Lan Anh cầm bài thi của Linh, dừng lại một chút, ánh mắt đong đầy sự thấu hiểu và cả chút tiếc nuối. "Linh," cô nói, giọng dịu lại, "kết quả lần này... chưa được như kỳ vọng của cô và của con, đúng không?"

Nghe thấy tên mình, Linh như chết lặng. Bàn tay cô run nhẹ, chậm rãi đón lấy bài thi. Đôi mắt to tròn long lanh của cô như bị đóng băng khi nhìn vào con số đỏ chói trên đầu trang giấy. Một con số thấp hơn rất nhiều so với những gì cô mong đợi, thấp hơn cả mức an toàn để có thể tự tin vào một trường đại học top đầu. Cả thế giới dường như sụp đổ dưới chân cô. Mọi nỗ lực, mọi đêm thức khuya, mọi kỳ vọng bỗng chốc hóa thành tro bụi. Một cảm giác thất vọng sâu sắc, chua chát dâng lên tận cổ họng, nghẹn ứ. Cô cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim đang đâm vào tim mình.

Mai thấy Linh run rẩy, đôi mắt ngấn nước, cô lặng lẽ vỗ nhẹ vào vai Linh, một cử chỉ an ủi không lời. Hùng cũng nhìn sang, nét mặt bỗng trở nên nghiêm túc hơn hẳn. Long, ngồi bên cạnh, cảm nhận được sự tuyệt vọng đang lan tỏa từ Linh. Cậu muốn nắm lấy tay cô, muốn kéo cô vào lòng để xoa dịu nỗi đau ấy, nhưng cậu biết mình không thể làm gì trong lúc này. Trái tim cậu cũng thắt lại, nhưng cậu phải kiên cường.

Linh cúi gằm mặt xuống, cố gắng kìm nén những giọt nước mắt chực trào. Cô không muốn mọi người nhìn thấy mình yếu đuối. Nỗi sợ hãi về việc không đạt được mục tiêu, nỗi lo lắng về tương lai không chắc chắn, và đặc biệt là nỗi sợ hãi về việc phải xa Long, bỗng nhiên trở nên rõ ràng và tàn nhẫn hơn bao giờ hết. Đây chỉ là kỳ thi thử, nhưng nó đã phơi bày một sự thật đau lòng: con đường phía trước còn rất nhiều chông gai, và cô, có lẽ, chưa đủ mạnh mẽ để vượt qua.

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời Hạ Long. Gió nhẹ thổi, mang theo chút hơi mặn của biển cả, lùa vào mái tóc của Linh và Long khi cả hai bước đi trên cầu vượt bộ hành. Kết cấu thép và bê tông của cây cầu vững chãi dưới chân, nhưng tâm hồn Linh lại đang chao đảo dữ dội. Tiếng xe cộ gầm rú dưới đường, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người đi lại vội vã, tất cả đều trở nên mơ hồ, xa xăm trong tâm trí cô. Chỉ còn lại nỗi thất vọng sâu sắc và một sự trống rỗng đến cùng cực. Mùi khói bụi xe cộ thoảng qua, đôi khi hòa lẫn với mùi hoa sữa dịu nhẹ từ công viên gần đó vào mùa thu, càng làm tăng thêm cảm giác cô đơn.

Kể từ khi rời khỏi lớp học, cả Long và Linh đều không nói một lời nào. Long biết Linh đang cần không gian để đối diện với nỗi buồn của mình, nhưng cậu cũng không rời đi, cậu đi chậm rãi bên cạnh cô, bờ vai rộng của cậu luôn ở đó, sẵn sàng để cô tựa vào bất cứ lúc nào. Ánh hoàng hôn rực rỡ, vốn dĩ phải mang lại vẻ đẹp lãng mạn, giờ đây lại càng tô đậm vẻ ủ dột trên gương mặt Linh. Kết quả thi thử là một cú sốc lớn đối với cô, một vết cứa sâu vào niềm tin và sự tự tin của bản thân.

Linh dừng lại ở giữa cầu, tựa vào lan can, đôi mắt to tròn long lanh nhìn xa xăm về phía thành phố đang lên đèn. Nước mắt cô không thể kìm nén thêm được nữa, trào ra, lăn dài trên má. "Long ơi," cô nói, giọng nghẹn ngào, "tớ kém quá... Tớ đã cố gắng rất nhiều rồi mà..." Giọng cô run rẩy, mang theo sự tuyệt vọng tột cùng, như một đứa trẻ lạc mất phương hướng giữa dòng đời. "Tại sao lại thế chứ? Tớ đã nghĩ mình đã đủ giỏi rồi..."

Long bước đến gần hơn, siết chặt tay Linh. Bàn tay cậu ấm áp và vững chãi, truyền hơi ấm và sự kiên định sang cho cô. "Không sao đâu Linh," cậu nói, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng như muốn xoa dịu vết thương trong lòng cô. "Đây chỉ là khởi đầu thôi. Chúng ta còn cả một chặng đường dài phía trước." Cậu biết, lúc này, những lời khuyên hay phân tích đều vô nghĩa. Điều Linh cần là sự thấu hiểu và một bờ vai để tựa vào. Cậu ôm nhẹ Linh vào lòng, đôi vai cô khẽ run lên trong vòng tay cậu. Long cảm nhận được từng nhịp đập thổn thức của trái tim cô, từng giọt nước mắt nóng hổi thấm vào vai áo mình.

Cậu vuốt nhẹ mái tóc dài đen óng ả của cô, ánh mắt nhìn xa xăm về phía những ngọn núi đá vôi hùng vĩ của Hạ Long, nơi những ánh đèn lấp lánh bắt đầu thắp sáng. Trong lòng cậu dấy lên một quyết tâm mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cậu cũng thất vọng về kết quả của mình, nhưng nỗi thất vọng đó không thể sánh bằng nỗi đau mà Linh đang phải chịu đựng. "Tớ cũng có những lúc thấy khó khăn, thấy nản lòng," Long nói tiếp, giọng cậu chân thành, "nhưng chúng ta đã hứa với nhau rồi mà. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua."

Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt cô đỏ hoe, nhìn thẳng vào Long. "Nhưng tớ sợ..." cô thì thầm, "sợ không đạt được... sợ chúng ta phải xa nhau..." Nỗi sợ hãi này đã ám ảnh cô từ rất lâu, kể từ khi họ bắt đầu nói chuyện về định hướng đại học. Giờ đây, kết quả thi thử này càng khiến nỗi sợ hãi ấy trở nên hiện hữu hơn bao giờ hết. Hình ảnh về một tương lai mà không có Long bên cạnh, một tương lai mà họ phải đi hai con đường riêng biệt, khiến trái tim cô đau nhói.

Long siết chặt vòng tay hơn. "Không bao giờ có chuyện đó đâu, Linh," cậu kiên quyết nói, giọng cậu tràn đầy sự tin tưởng và tình yêu. "Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua. Tớ ở đây. Luôn luôn ở đây, cùng cậu." Lời khẳng định của Long, mạnh mẽ và chân thành, như một luồng gió mát lành xua đi những đám mây đen trong lòng Linh. Tình yêu đầu đời của họ, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát Hạ Long, có thể có lúc dịu êm, có lúc dữ dội, nhưng chưa bao giờ ngừng vỗ.

Linh tựa đầu vào vai Long một lần nữa, nhưng lần này, trong đôi mắt cô không còn là sự tuyệt vọng hoàn toàn mà là một tia sáng của ý chí kiên cường. Nỗi thất vọng từ kỳ thi thử này sẽ là động lực mạnh mẽ để Long và Linh cùng nhau ôn luyện và nỗ lực hơn trong các kỳ thi sắp tới. Cô ngẩng đầu lên, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương quen thuộc của Long, của tình yêu, của Hạ Long. "Ừ," cô khẽ đáp, "Chúng ta sẽ cùng nhau." Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, họ biết rằng con đường phía trước còn rất nhiều thử thách, nhưng chỉ cần có nhau, họ sẽ vượt qua tất cả, hướng tới một tương lai rộng lớn, đầy hy vọng, dù cho có những ngọn núi cao đến mấy chăng nữa.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free