Rực rỡ thanh xuân - Chương 441: Tiếng Vọng Kỳ Vọng: Gia Đình và Ngã Ba Định Mệnh
Bước ra khỏi phòng tư vấn, ánh nắng chiều đã ngả vàng, trải dài trên sân trường, như một dải lụa mềm mại vương vấn trên từng tán cây, từng mái ngói đỏ tươi của ngôi trường Ánh Dương thân thuộc. Long và Linh nắm tay nhau, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay đối phương như một sự trấn an vô hình. Lời khuyên của cô Lan Anh vẫn văng vẳng bên tai họ, không phải là một giải pháp cụ thể, mà là một lời động viên sâu sắc về sự trưởng thành và dũng khí. Cô đã mở ra một hướng đi khác, một cách nhìn nhận vấn đề rộng lớn hơn, không chỉ gói gọn trong những lựa chọn ban đầu đầy áp lực.
Gió chiều lướt qua, mang theo hương hoa sữa thoang thoảng, một mùi hương đặc trưng của Hạ Long khi thu về, gợi nhớ về những buổi chiều tan học, những lần họ cùng nhau đạp xe trên con đường ven biển. Nụ cười dịu dàng của Linh ẩn chứa nỗi ưu tư vẫn chưa vơi đi hết, nhưng ánh mắt cô đã không còn vẻ tuyệt vọng mà thay vào đó là một tia hy vọng mong manh. Long siết chặt tay cô hơn, bờ vai vững chãi của cậu như muốn gánh đỡ mọi lo lắng trên vai Linh. Cậu biết, cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, và những áp lực từ gia đình, bạn bè còn đang chờ đợi phía trước. Nhưng có cô bên cạnh, cậu tin mình sẽ tìm thấy sức mạnh để vượt qua. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, vẫn đang dang tay chào đón, bao bọc lấy tình yêu ấy, rực rỡ như nắng Hạ Long, sẽ không dễ dàng lụi tàn. Họ sẽ tiếp tục tìm kiếm, tiếp tục đấu tranh, để lời hẹn ước của tuổi thanh xuân được hiện thực hóa, dù có thể dưới một hình thức khác, trên một con đường khác, nhưng vẫn vẹn nguyên và đầy ý nghĩa. Con đường phía trước còn dài, còn nhiều gập ghềnh, nhưng họ tin rằng, chỉ cần có nhau, họ sẽ vượt qua tất cả.
***
Long đạp xe chầm chậm trên con đường quen thuộc trở về nhà, cảm giác oi ả của buổi chiều vẫn còn vương vấn trên làn da, dù ánh nắng đã dịu đi nhiều. Những suy nghĩ cứ lởn vởn trong đầu cậu, lời cô Lan Anh, ánh mắt đầy lo âu của Linh, và cả viễn cảnh về một cuộc nói chuyện căng thẳng sắp tới với bố mẹ. Cậu hít một hơi thật sâu, mùi biển mặn mòi quyện vào không khí cùng chút hương hoa nhài từ những ban công nhà ai đó, cố gắng xoa dịu tâm trạng rối bời.
Căn hộ tập thể cũ của gia đình Long nằm trong một khu nhà bốn tầng đã bạc màu thời gian. Tường vôi bong tróc, những bậc cầu thang bộ cũ kỹ kêu kẽo kẹt dưới mỗi bước chân, và hành lang chung hẹp luôn vang vọng tiếng sinh hoạt của hàng xóm. Khi Long vừa bước vào hành lang, tiếng trẻ con chơi đùa dưới sân tập thể vọng lên nghe rõ mồn một, xen lẫn tiếng rao "Ai bánh mì không?" từ một chiếc xe đạp cũ dưới đường. Tiếng TV từ căn hộ đối diện cũng văng vẳng vọng vào, một bản tin thời sự đang chiếu. Bầu không khí quen thuộc, ấm cúng, mang theo mùi thức ăn nấu nướng từ các nhà hàng xóm, đôi khi hơi chật chội nhưng luôn tràn đầy tình cảm gia đình. Ánh sáng tự nhiên không nhiều, nhưng luôn có cảm giác thân thuộc và an toàn mỗi khi Long trở về.
Mở cửa, mùi cá kho riềng thơm nức mũi xộc vào, đánh thức cái dạ dày đang cồn cào của Long. Cậu đặt chiếc xe đạp vào góc nhà, cởi cặp sách, và bước vào. Bữa cơm tối đã được dọn sẵn trên chiếc bàn gỗ nhỏ ở gian bếp. Mẹ cậu, Trần Thu Hà, với mái tóc búi cao gọn gàng, khuôn mặt phúc hậu, đang bày thêm món rau luộc ra đĩa. Nhìn thấy Long, đôi mắt hiền từ của cô ánh lên vẻ lo lắng thường trực. Bố cậu, Trần Văn Hùng, người đàn ông trầm tĩnh, phong độ với vẻ ngoài nghiêm nghị, đã ngồi vào bàn, đang đọc tờ báo Hạ Long buổi chiều.
"Long ăn thêm chút nữa đi con. Mẹ thấy con dạo này gầy đi nhiều quá, học hành đừng quá sức mà ảnh hưởng sức khỏe," mẹ Long vừa nói vừa nhanh tay gắp một miếng thịt cá kho đầy đặn vào bát cậu. Giọng cô dịu dàng, đầy ân cần, nhưng ánh mắt thì không giấu nổi vẻ ưu tư.
Long mỉm cười gượng gạo, cảm ơn mẹ. Cậu biết mẹ thương mình, lo lắng cho mình. Nhưng chính sự quan tâm thái quá ấy, đôi khi lại trở thành một áp lực vô hình. Cậu cúi đầu, bắt đầu ăn, cố gắng nuốt trôi miếng cơm nhưng cảm giác nghẹn ứ nơi cổ họng vẫn không tan biến. Tiếng đũa bát va chạm lách cách, tiếng radio phát nhạc trữ tình từ căn hộ bên cạnh, và tiếng nhai chậm rãi của bố càng khiến không khí thêm phần trầm lắng.
"Hôm nay con đi gặp cô giáo chủ nhiệm thế nào rồi?" Bố Long đặt tờ báo xuống, ánh mắt nghiêm nghị nhìn thẳng vào Long. Giọng ông trầm và rõ ràng, không giỡn cợt bao giờ. "Cô Lan Anh có đưa ra lời khuyên gì không? Bố đã nói chuyện với chú An bên Đại học Bách Khoa rồi. Chú ấy bảo ngành Kỹ thuật Điện tử bây giờ đang rất hot, cơ hội việc làm rất tốt, lại đúng sở trường của con." Bố Long nói, tay gõ nhẹ lên mặt bàn, dường như ông đã vạch sẵn một con đường. "Vừa hay có chị họ con cũng làm bên đó, sau này có thể hỗ trợ con rất nhiều. Bằng cấp Bách Khoa thì không phải nghĩ."
Long cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, gật nhẹ đầu. Cậu biết bố mẹ luôn muốn điều tốt nhất cho mình, muốn cậu có một tương lai ổn định, danh giá. Nhưng... liệu đó có phải là con đường mà mình và Linh đã cùng nhau vạch ra? Liệu đó có phải là con đường mà trái tim cậu thực sự mong muốn? Hình ảnh Linh với đôi mắt long lanh, khao khát được theo đuổi ngành Sư phạm Ngữ văn, hiện rõ trong tâm trí Long. Lời hứa của họ về một tương lai cùng nhau ở một thành phố mới, cùng vun đắp ước mơ, giờ đây như một sợi dây mỏng manh, có thể đứt bất cứ lúc nào dưới sức ép từ những kỳ vọng này. Long cảm thấy mình đang bị kéo căng giữa hai thái cực: một bên là sự kỳ vọng từ gia đình, một bên là ước mơ cá nhân và lời hứa với người cậu yêu.
"Con thấy... cô giáo cũng khuyên nên suy nghĩ kỹ, xem xét nhiều lựa chọn hơn ạ," Long ngập ngừng nói, ánh mắt cậu tránh nhìn thẳng vào bố mẹ, cố gắng giấu đi sự bối rối và mâu thuẫn nội tâm đang dày vò. Cậu siết chặt đôi đũa trong tay, cảm thấy gánh nặng trên vai mình ngày càng lớn. Mùi cá kho thơm lừng bỗng trở nên vô vị. Cậu chỉ muốn nhanh chóng kết thúc bữa ăn này, trốn vào phòng mình, và tìm cách giải quyết mớ bòng bong trong đầu.
Mẹ Long nhìn cậu, vẻ mặt đầy lo lắng. "Thôi con cứ ăn đi đã, chuyện học hành để sau hẵng tính. Mẹ chỉ mong con khỏe mạnh là được." Cô lại gắp thêm một miếng thịt nữa vào bát Long, như thể việc ăn uống đầy đủ sẽ giúp cậu giải quyết được mọi vấn đề. Long cảm nhận được tình yêu thương vô bờ bến từ mẹ, nhưng cũng là sự bất lực khi không thể chia sẻ hết những áp lực đang đè nặng lên mình. Căn hộ cũ kỹ, với những âm thanh quen thuộc từ xung quanh, bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết.
***
Cùng lúc đó, trong căn hộ tập thể bên kia thành phố, Linh cũng đang trải qua một buổi tối đầy trăn trở. Căn hộ của cô cũng nằm trong một khu tập thể cũ, tương tự như nhà Long, nhưng đã được bố mẹ cô sửa sang lại khang trang hơn, với những chậu cây cảnh nhỏ xinh trên ban công và một chiếc rèm cửa màu kem ấm áp. Ánh hoàng hôn dịu mát đang dần tắt, hắt những tia sáng cuối cùng qua khung cửa sổ, nhuộm một màu cam đỏ lên bức tường phòng khách. Tiếng xe máy từ xa, tiếng trẻ con cười đùa dưới sân, và mùi cơm chiều từ các gia đình lân cận hòa vào nhau, tạo nên một không gian quen thuộc, thân thương.
Linh ngồi trên chiếc ghế sofa êm ái trong phòng khách, đối diện với mẹ cô, Lê Thanh Hương, người phụ nữ thanh tú, dịu dàng luôn nở nụ cười ấm áp. Bên cạnh mẹ là bố cô, Lê Quang Minh, với vẻ ngoài đứng đắn, có chút nghiêm khắc nhưng ẩn chứa sự ấm áp. Bố mẹ cô vừa kết thúc bữa tối, đang nhâm nhi tách trà nóng.
"Mẹ biết con muốn học Sư phạm, đó là ước mơ từ bé của con. Nhưng con có chắc không? Ngành Du lịch cũng rất triển vọng mà, con năng động như vậy, lại thích khám phá. Với lại, nếu Long chọn Hà Nội thì con cũng nên cân nhắc một trường ở đó để tiện cho cả hai, hai đứa có thể cùng nhau đỡ đần," mẹ Linh nói, giọng cô nhỏ nhẹ, tâm lý, nhưng những lời nói ấy lại ẩn chứa một kỳ vọng lớn lao. Mẹ Linh không trực tiếp cấm cản ước mơ của cô, nhưng lại khéo léo định hướng, vừa muốn con gái có tương lai ổn định, vừa muốn Linh được ở gần người yêu.
Bố Linh, Lê Quang Minh, đặt tách trà xuống, vẻ mặt nghiêm túc hơn. "Con gái cần sự ổn định. Sư phạm lương không cao, con nên nghĩ đến kinh tế gia đình nữa. Sau này lập nghiệp, có gia đình, mọi thứ đều cần tiền. Trường Đại học Kinh tế Quốc dân ở Hà Nội cũng có ngành Quản trị Du lịch đấy, điểm cũng không quá cao, con thử xem. Vừa hay có cô chú mình cũng ở Hà Nội, con có thể ở nhờ, tiết kiệm được nhiều chi phí." Giọng bố Linh thẳng thắn, thực tế, luôn đặt sự nghiệp và tương lai ổn định lên hàng đầu.
Linh cúi đầu lắng nghe, thỉnh thoảng gật nhẹ nhưng không dám đưa ra ý kiến phản bác. Cô nhấp một ngụm trà, cảm thấy cổ họng khô khốc. Những lời khuyên của bố mẹ, dù xuất phát từ tình yêu thương, lại khiến cô cảm thấy bế tắc hơn bao giờ hết. Cô yêu thích ngành Sư phạm Ngữ văn, đó là đam mê của cô. Nhưng khi đứng trước những lập luận thực tế về tài chính, về sự nghiệp, về việc phải ở gần Long, cô lại cảm thấy lung lay. Liệu có phải cô đang quá mơ mộng? Liệu có phải cô nên hy sinh ước mơ của mình để có một tương lai an toàn hơn, và để được ở bên Long?
Đúng lúc ấy, từ căn phòng nhỏ cuối hành lang, nơi bà ngoại Nguyễn Thị Bích thường ngồi đọc sách và ngâm thơ, một giọng nói điềm đạm, chậm rãi vọng lại, như một lời thì thầm từ quá khứ, nhưng lại vang dội trong tâm trí Linh. "Con người ta, chọn đường nào cũng là chọn cho mình. Đừng để ai chọn thay, dù là vì muốn tốt cho mình. Quan trọng là mình có đủ dũng khí để đi trên con đường đó hay không."
Lời nói của bà ngoại như một luồng điện xẹt qua tâm trí Linh. Bà ngoại, với mái tóc bạc phơ, khuôn mặt hiền từ và nụ cười phúc hậu, luôn là người hiểu cô nhất. Bà không bao giờ áp đặt, chỉ khẽ khàng nhắc nhở về sự tự chủ và dũng khí. Linh ngẩng đầu nhìn ra cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt, để lại một khoảng trời tím thẫm. 'Bà ngoại nói đúng, nhưng làm sao để mình biết đâu là đúng đây? Làm sao để không làm bố mẹ thất vọng, mà vẫn giữ được ước mơ của mình, và cả Long nữa?' Cô tự hỏi, cảm thấy mình đang bị kéo căng giữa nhiều hướng, như một sợi dây đàn bị căng đến cực hạn, chỉ chực đứt phựt. Nỗi sợ hãi làm người thân thất vọng, sợ mất đi ước mơ, và sợ phải xa Long cứ quẩn quanh trong tâm trí cô, khiến cô cảm thấy nhỏ bé và lạc lõng giữa những con đường giao nhau của cuộc đời.
***
Tiếng xay cà phê đều đặn, tiếng nhạc acoustic du dương từ loa nhỏ, và tiếng trò chuyện râm ran của khách hàng hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng nhẹ nhàng trong Quán Cafe Sắc Màu. Ánh đèn vàng dịu ấm áp, hắt lên những bức tranh vẽ tường nghệ thuật và những chậu cây xanh treo tường, làm không gian càng thêm lãng mạn và gần gũi. Mùi cà phê đậm đà quyện với hương bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng, mời gọi những ai tìm kiếm sự thư thái.
Long và Linh ngồi ở một góc khuất, trên chiếc ghế sofa êm ái, nơi họ thường xuyên hẹn hò. Cả hai đều mang theo vẻ mệt mỏi và ưu tư hiện rõ trên khuôn mặt. Long với khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sâu màu hổ phách thường ánh lên vẻ lạnh lùng, giờ đây lại mang nặng nỗi lo. Linh, xinh đẹp nổi bật với làn da trắng hồng, đôi mắt to tròn long lanh, nhưng giờ đây lại hằn lên những quầng thâm mờ nhạt vì mất ngủ.
"Bố mẹ cậu cũng vậy à?" Long lên tiếng trước, giọng cậu trầm và có chút mệt mỏi. Cậu đặt tay mình lên tay Linh đang đặt trên bàn, khẽ siết nhẹ, như muốn truyền hơi ấm và sự động viên. "Tớ cảm thấy như mình đang phải chọn giữa tương lai của mình và... và chúng ta. Bố tớ còn sắp xếp cả mối quan hệ để tớ vào đúng ngành ông muốn. Kỹ thuật Điện tử ở Bách Khoa."
Linh thở dài, tựa đầu vào vai Long, cảm nhận bờ vai rộng của cậu là điểm tựa vững chắc nhất lúc này. "Mẹ tớ cứ nhắc đi nhắc lại về việc hai đứa nên học cùng thành phố. Nhưng nếu như vậy, tớ phải từ bỏ ngành Sư phạm mà tớ mơ ước. Bà ngoại thì bảo phải tự mình quyết định, nhưng tớ đâu có đủ dũng khí đâu, Long à..." Giọng cô nghẹn ngào, những giọt nước mắt lăn dài trên má. Cô cảm thấy mình thật nhỏ bé và bất lực giữa những kỳ vọng chồng chéo ấy.
Đúng lúc ấy, một giọng nói lanh lảnh vang lên. "Ối giời, hai đứa này lại ngồi đây tâm sự à? Lại chuyện tương lai đại học chứ gì?" Phan Việt Hùng, bạn thân của Long, với khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt híp khi cười, xuất hiện cùng Thảo Mai và Thanh Lan. Hùng vẫn giữ vẻ vui vẻ, lạc quan thường thấy, nhưng Long tinh ý nhận ra một chút lo lắng ẩn sau nụ cười của cậu bạn.
Thảo Mai, dáng người nhỏ nhắn, đeo kính cận, đôi mắt sáng thông minh, bước đến, kéo ghế ngồi xuống cạnh Linh. "Nhưng Linh, cậu phải theo đuổi điều cậu thực sự muốn chứ. Cậu sẽ hối hận nếu không làm vậy. Tớ cũng đang phân vân giữa Y và Sư phạm đây, nhưng tớ sẽ nghe theo trái tim mình. Cậu đã cố gắng rất nhiều cho ước mơ Sư phạm rồi mà." Giọng Mai nhỏ nhẹ, từ tốn, nhưng đầy kiên định. Cô luôn là người cổ vũ cho đam mê và lý tưởng.
Vũ Thanh Lan, bạn thân còn lại của Linh, dáng người khỏe khoắn, năng động, ngồi xuống đối diện. Cô có vẻ thực tế hơn Mai. "Đam mê là một chuyện, thực tế là chuyện khác. Cậu nên nghĩ kỹ về cơ hội việc làm sau này, Linh à. Tớ thấy ngành Du lịch vẫn hợp với cậu hơn, năng động, thu nhập ổn định. Tớ thì chắc sẽ chọn kinh tế thôi, dù không thích lắm nhưng bố mẹ muốn. Dù sao thì có công việc ổn định vẫn hơn." Giọng Lan dứt khoát, súc tích, mang theo một chút trải đời.
Việt Hùng vỗ vai Long. "Thôi nào, quan trọng là hai đứa ở bên nhau là được rồi. Đại học rồi cũng đâu thiếu cách để gặp nhau! Đừng lo lắng quá, cứ chọn đại một trường nào đó rồi tính sau! Miễn là không phải xa nhau là được." Cậu cố gắng làm nhẹ vấn đề bằng những câu đùa, nhưng ánh mắt cậu nhìn Long và Linh lại chứa đựng sự lo lắng thực sự. Hùng biết, đây không phải là chuyện đùa.
Long nghe những lời khuyên từ bạn bè, mỗi người một ý, càng khiến cậu và Linh thêm bối rối. Cậu siết chặt tay Linh hơn, ánh mắt cậu đầy kiên định nhìn vào cô, cố gắng truyền cho cô sức mạnh. "Đừng lo, chúng ta sẽ tìm ra cách. Cô Lan Anh nói đúng, sẽ có những con đường mới."
Linh ngước nhìn Long, đôi mắt long lanh ngấn nước. "Dù sao đi nữa, tớ cũng không muốn phải xa cậu, Long à..." Cô thì thầm, giọng nghẹn ngào, như một lời khẳng định cuối cùng giữa mớ bòng bong của những kỳ vọng và áp lực. Tựa đầu vào vai Long, cô cảm thấy nhỏ bé giữa những làn sóng ý kiến đang vỗ vào mình, nhưng cũng cảm nhận được sự ấm áp, vững chãi từ người yêu. Mùi cà phê và bánh ngọt quen thuộc của quán bỗng trở nên dịu hơn, như đang bao bọc lấy khoảnh khắc yếu lòng của họ.
Trong quán cà phê náo nhiệt, giữa tiếng nhạc acoustic và tiếng trò chuyện, Long và Linh thì thầm những lời an ủi cho nhau. Họ nắm chặt tay, cố gắng tìm thấy sức mạnh từ đối phương, như hai con thuyền nhỏ đang cố gắng bám víu vào nhau giữa cơn bão biển. Lời hẹn ước tuổi thanh xuân của họ, rực rỡ như nắng Hạ Long, giờ đây đang đứng trước những thử thách lớn lao nhất. Họ hiểu rằng, dù con đường phía trước có gập ghềnh đến đâu, chỉ cần có nhau, họ sẽ không đơn độc. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây đang phải đối mặt với những ngọn sóng dữ dội hơn, nhưng họ tin, họ sẽ không để nó tan biến.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.