Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Rực rỡ thanh xuân - Chương 47: Hòa Giải Giữa Dòng Áp Lực

Ánh nắng cuối chiều vàng óng vương trên những ô cửa kính của trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, hắt thành vệt dài loang lổ trên sàn gạch men cũ kỹ của hành lang tầng một. Không khí cuối giờ học dần trở nên vắng lặng, chỉ còn tiếng bước chân thưa thớt của vài học sinh còn nán lại, cùng tiếng lao xao gió lùa qua những ô cửa sổ mở hờ. Mùi phấn bảng và mực in từ các phòng học quyện với mùi ẩm nhẹ của đất trời sau một ngày nắng oi ả, tạo nên một thứ hương vị rất riêng của trường học vào khoảnh khắc giao thoa giữa ngày và đêm.

Trần Hoàng Long, với dáng người cao ráo và bờ vai vững chãi, đứng sừng sững ở một góc hành lang khuất, nơi ít người qua lại. Khuôn mặt cậu ấy vẫn giữ vẻ lạnh lùng thường thấy, nhưng sâu trong đôi mắt hổ phách ấy, một ngọn lửa kiên định đang cháy âm ỉ. Cậu ấy siết chặt nắm tay bên hông, cảm giác xương khớp kêu ken két, một hành động vô thức để kiềm nén sự tức giận đang dâng trào. Ngay phía trước cậu, Nguyễn Trọng Tùng và Trần Minh Quân đang đứng, vẻ mặt Tùng bất cần, còn Minh Quân thì cười cợt, tay vắt vẻo trên vai bạn mình. Phía sau Long, Phan Việt Hùng đứng nép một chút, khuôn mặt tròn trịa tái đi vì lo lắng, đôi mắt đảo liên tục giữa Long và Tùng. Hoàng Thảo Mai và Vũ Thanh Lan cũng có mặt, ánh mắt Mai trầm tĩnh nhưng đầy quan ngại, còn Lan thì thẳng thắn nhìn chằm chằm vào Tùng, như muốn xuyên thủng lớp vỏ bọc kiêu ngạo của cậu ấy.

Long hít một hơi thật sâu, dồn nén tất cả những cảm xúc hỗn loạn vào trong, chỉ còn lại sự quyết đoán. Giọng cậu ấy trầm, rõ ràng, vang vọng một cách bất thường trong không gian hành lang vắng vẻ. “Tùng, chúng ta cần nói chuyện nghiêm túc. Cậu biết tôi đang nói về chuyện gì.”

Tùng nhếch mép, ánh mắt sắc sảo lướt qua Long một cách đầy thách thức, rồi dừng lại ở nhóm bạn phía sau. “Ồ, Long ‘thần đồng’ đây sao? Có chuyện gì mà căng thẳng vậy? Tôi tưởng cậu chỉ bận rộn với sách vở và cô bạn gái ‘Ánh Dương’ của cậu thôi chứ?” Giọng Tùng mang theo vẻ châm chọc, cố tình nhấn mạnh cụm từ “bạn gái Ánh Dương” như một lời ám chỉ đầy ác ý về Ngọc Linh.

Sống mũi Long khẽ giật, cậu ấy cảm thấy máu nóng dồn lên thái dương. Cậu ấy đã cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng lời nói của Tùng như một ngọn lửa châm vào đống rơm khô. “Mấy lời đồn vô căn cứ của cậu làm ảnh hưởng đến Linh và cả nhóm. Chấm dứt đi.” Long nói, giọng gằn lại, ánh mắt cậu ấy như một mũi tên sắc bén găm thẳng vào Tùng. Cậu ấy không chỉ tức giận vì những lời nói bâng quơ, mà còn vì Tùng đã chạm đến giới hạn của cậu – làm tổn thương người cậu trân trọng.

Minh Quân, với mái tóc vuốt keo bảnh bao và vẻ ngoài sành điệu, cười khẩy, hùa theo Tùng. “Tụi này nói gì sai à? Hay cậu sợ sự thật bị phơi bày?” Cậu ta vỗ vai Tùng, như muốn tiếp thêm lửa cho cuộc đối đầu.

Long siết chặt nắm tay đến nỗi các khớp ngón tay trắng bệch. Cậu ấy cảm thấy một cơn bão đang cuộn trào trong lòng, muốn xông lên túm cổ Tùng và bắt cậu ta phải chịu trách nhiệm. Nhưng hình ảnh Ngọc Linh với đôi mắt lo lắng, tin tưởng hiện lên trong đầu, kìm hãm cậu lại. Cậu ấy không thể hành động bồng bột, không thể để bản thân rơi vào cái bẫy mà Tùng đang giăng ra. Cậu ấy là người lớn hơn, là người cần phải bảo vệ, không phải gây thêm rắc rối.

Hùng thấy Long căng thẳng, vội vàng bước lên một bước, định can ngăn. “Thôi mà các cậu, có gì từ từ nói chuyện…” Giọng cậu ấy lanh lảnh, nhưng bị át đi bởi không khí căng thẳng bao trùm.

Ánh mắt Long và Tùng chạm nhau đầy thách thức, như hai tia lửa điện va vào nhau, sẵn sàng bùng cháy. Khoảnh khắc ấy, thời gian như ngừng lại. Tiếng chuông tan học đã dứt từ lâu, và cả hành lang chỉ còn lại sự đối đầu căng thẳng này. Bỗng, từ phía cuối hành lang, một bóng hình nhỏ nhắn, quen thuộc xuất hiện. Lê Ngọc Linh. Cô nàng chạy đến, mái tóc dài đen óng ả tung bay theo từng bước chân. Đôi mắt to tròn long lanh của cô ấy mở lớn khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt. Cô nàng không nói một lời, nhưng sự xuất hiện của cô ấy đã khiến không khí thay đổi một cách rõ rệt.

Long nhìn thấy Linh, ngọn lửa trong mắt cậu ấy dịu đi một chút, thay vào đó là sự lo lắng. Cậu ấy không muốn Linh phải chứng kiến cảnh này, không muốn cô nàng phải bận tâm vì những chuyện không đáng. Tùng cũng hơi khựng lại, vẻ bất cần trên mặt cậu ấy có chút dao động khi nhìn thấy Linh. Minh Quân ngừng cười cợt, ánh mắt cũng lộ vẻ bất ngờ.

Ngọc Linh không chút do dự, bước thẳng vào giữa Long và Tùng, như một bức tường ngăn cách vô hình. Cô nàng không hề sợ hãi, dù cho bầu không khí căng thẳng đến mức nghẹt thở. Cả Long và Tùng đều lùi lại một bước nhỏ, nhường đường cho cô nàng. Linh đặt tay lên cánh tay Long, sau đó là cánh tay Tùng, dù biết rằng hành động ấy có thể khiến cậu ấy rút tay lại. Cô nàng nhìn thẳng vào mắt từng người, đôi mắt trong veo nhưng đầy sự thất vọng.

**

Ánh nắng chiều đã ngả hẳn, chỉ còn lại những vệt sáng yếu ớt cuối cùng vương trên sảnh chính của trường. Không khí không còn nóng bức như ban trưa mà trở nên dịu mát hơn, mang theo hơi gió biển lành lạnh thổi từ xa vọng lại, vuốt ve qua những hàng cây xanh mướt trong sân trường. Sảnh chính giờ đây hoàn toàn vắng bóng học sinh, chỉ còn lại nhóm bạn của Long và Tùng, đứng đối mặt nhau như hai chiến tuyến. Sự tĩnh lặng bao trùm, chỉ có tiếng gió lướt qua những tán lá bàng cổ thụ và tiếng sóng biển rì rào vọng lại từ phía xa, như một bản nhạc nền trầm lắng cho cuộc đối đầu không mong muốn này.

Ngọc Linh đứng giữa Long và Tùng, dáng người nhỏ nhắn của cô ấy dường như trở nên mạnh mẽ lạ thường. Cô nàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi phấn bảng quen thuộc và chút hương hoa đại thoang thoảng từ góc sân. Giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió của cô ấy cất lên, tuy nhỏ nhẹ nhưng lại mang một sự kiên quyết lạ thường, đủ để xua tan đi sự căng thẳng đang bao trùm. “Long, Tùng, dừng lại đi. Mọi chuyện sẽ không đi đến đâu cả. Những lời đồn đó không chỉ làm tổn thương em, mà còn làm tổn thương tình bạn của chúng ta.”

Cô nàng quay sang nhìn Tùng, ánh mắt cô đầy sự chân thành và có chút đau lòng. “Em biết anh Long không phải người như vậy, và em tin anh Tùng cũng không muốn mọi chuyện thành ra thế này.” Linh biết rằng Tùng có thể ghen tị, nhưng sâu thẳm, cậu ấy cũng là một người bạn cùng lớp, cùng chia sẻ những năm tháng thanh xuân dưới mái trường này. Cô nàng không muốn nhìn thấy Tùng trở thành một người như vậy, bị sự ghen ghét che mờ lý trí.

Tùng có vẻ bất ngờ trước sự thẳng thắn và những lời nói đầy cảm xúc của Linh. Một thoáng ngạc nhiên lướt qua đôi mắt sắc sảo của cậu ấy, rồi nhanh chóng bị che đi bởi vẻ bất cần thường thấy. Cậu ấy thở dài, một tiếng thở dài não nề kéo dài, như trút bỏ đi một phần gánh nặng nào đó. “Cô Linh, cô lúc nào cũng... cao thượng như vậy.” Giọng cậu ấy vẫn có chút châm biếm, nhưng không còn sự thách thức gay gắt như trước. Cậu ấy khẽ rút tay ra khỏi bàn tay Linh, ánh mắt né tránh, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo của cô nàng. Minh Quân đứng cạnh Tùng cũng im lặng, không còn hùa theo.

Long nhìn Linh, ánh mắt cậu ấy từ từ dịu đi, ngọn lửa giận dữ trong lòng dần tan biến. Cậu ấy cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay nhỏ bé của Linh trên cánh tay mình, một sự trấn an vô cùng mạnh mẽ. Cậu ấy gật đầu, đồng ý với lời nói của Linh, dù cho trong lòng vẫn còn chút khó chịu. “Được thôi. Nhưng tôi muốn mọi chuyện kết thúc ở đây.” Giọng Long trầm, nhưng đã bớt căng thẳng hơn rất nhiều. Cậu ấy biết rằng, Linh đã đúng. Tiếp tục cuộc đối đầu này chỉ làm mọi chuyện thêm tồi tệ, và điều cậu ấy muốn nhất là bảo vệ Linh khỏi những rắc rối không đáng có.

Linh mỉm cười nhẹ nhàng, nụ cười như một tia nắng xua tan đi những đám mây u ám. Cô nàng quay sang Long, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng và cảm kích. Cô biết Long đã kìm nén rất nhiều vì cô, và cô cũng hiểu rằng, đôi khi, sự im lặng và hòa giải lại có sức mạnh hơn bất kỳ lời nói hay hành động nào. “Cảm ơn cậu, Long.” Cô thì thầm đủ để chỉ mình Long nghe thấy.

Nhóm bạn phía sau Long cũng thở phào nhẹ nhõm. Hùng đưa tay vuốt ngực, khuôn mặt giãn ra. Mai gật đầu nhẹ, ánh mắt nhìn Linh đầy sự ngưỡng mộ. Lan thì vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc, nhưng đôi vai cô ấy đã thả lỏng hơn.

“Vậy thì, từ nay về sau, không ai được nhắc đến chuyện này nữa. Chúng ta là bạn bè, là bạn học. Hãy cùng nhau học tập thật tốt, được không?” Linh nói, giọng cô nàng trở nên mạnh mẽ hơn, như một lời đề nghị, cũng là một lời yêu cầu.

Tùng im lặng một lúc, ánh mắt nhìn xuống sàn nhà, rồi lại ngước lên nhìn Linh. Cậu ấy khẽ gật đầu, một cái gật đầu miễn cưỡng nhưng cũng đủ để cho thấy cậu ấy đã chấp nhận. “Tùy cô thôi, Ngọc Linh.” Cậu ấy nói, giọng vẫn còn chút gay gắt nhưng đã không còn sự thách thức. Cậu ấy quay người, cùng Minh Quân rời đi, bước chân có chút vội vã, như muốn thoát khỏi không khí ngột ngạt này.

Long nhìn theo bóng lưng của Tùng, trong lòng cậu ấy vẫn còn một chút hoài nghi, nhưng cậu ấy tin tưởng vào Linh. Cô nàng đã hóa giải được tình hình một cách khéo léo, mang lại sự bình yên tạm thời cho mọi người. Cậu ấy cảm thấy một sự gắn kết mạnh mẽ hơn bao giờ hết với Linh, không chỉ vì cô nàng đã bảo vệ cậu, mà còn vì cô đã chứng minh được sự thấu hiểu và lòng bao dung của mình. Tình cảm của họ, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát Hạ Long, dù có những lúc phải đối mặt với sóng gió, nhưng vẫn kiên cường tìm thấy nhau, và nhờ vậy mà càng thêm bền chặt.

**

Sáng hôm sau, không khí ở lớp 10A1 tại Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương dường như đã bớt căng thẳng hơn hẳn. Tiếng xì xào bàn tán về chuyện hôm qua đã lắng xuống, thay vào đó là những tiếng cười nói rộn ràng thường ngày của tuổi học trò. Trời mát mẻ, những cơn gió nhẹ mang theo hương biển len lỏi qua ô cửa sổ, khiến tấm rèm cửa trắng tinh khẽ lay động, mang lại cảm giác dễ chịu. Mùi phấn bảng và giấy sách mới quyện vào nhau, một mùi hương quen thuộc của những buổi học cuối cùng trong ngày.

Tiết học cuối cùng là tiết Sinh học của cô giáo Nguyễn Lan Anh, một cô giáo trẻ trung, năng động với mái tóc cắt ngắn cá tính và nụ cười luôn rạng rỡ. Cô Lan Anh mặc một chiếc áo dài màu xanh ngọc, tôn lên dáng vẻ thanh thoát và sự chuyên nghiệp. Cô luôn là người truyền cảm hứng cho học sinh, không chỉ bằng kiến thức mà còn bằng tinh thần lạc quan, yêu đời. Hôm nay, cô bước vào lớp với một tập tài liệu khá dày trên tay, ánh mắt cô quét một lượt quanh lớp, dừng lại ở Long và Linh, rồi khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy có chút gì đó bí ẩn, khiến cả lớp tò mò.

“Các em thân mến,” cô Lan Anh bắt đầu, giọng nói cô rõ ràng, dứt khoát, vang vọng khắp phòng học. “Hôm nay, cô có một thông báo quan trọng về một dự án mới. Dự án này sẽ là một phần quan trọng trong điểm tổng kết cuối năm của các em, và nó sẽ là một thử thách lớn, nhưng cũng là cơ hội để các em thể hiện khả năng làm việc nhóm và tư duy độc lập.”

Cả lớp bắt đầu xì xào bàn tán. Dự án lớn? Điểm tổng kết cuối năm? Những từ khóa ấy ngay lập tức khiến không khí trở nên sôi nổi hơn. Long, với ánh mắt tập trung, lật nhanh cuốn sổ tay “Ước mơ tuổi 17” của mình, sẵn sàng ghi chép. Bên cạnh cậu ấy, Linh cũng đã đặt bút lên vở, gương mặt xinh đẹp của cô ấy lộ vẻ tò mò.

Cô Lan Anh mỉm cười khi thấy sự hào hứng của học sinh. “Dự án của chúng ta sẽ là một dự án khoa học xã hội, yêu cầu các em nghiên cứu sâu về một vấn đề môi trường hoặc xã hội đang diễn ra tại Hạ Long chúng ta. Sau đó, các em sẽ phải thuyết trình, đưa ra giải pháp, và thậm chí là xây dựng một mô hình hoặc kế hoạch hành động cụ thể. Cô muốn các em suy nghĩ thật kỹ, tìm tòi những vấn đề thực sự gần gũi với cuộc sống của chúng ta, với vùng đất Hạ Long tươi đẹp này.”

“Trời ơi, dự án gì mà nghe ghê vậy trời? Lại còn liên quan đến điểm tổng kết nữa chứ.” Hùng rên rỉ, thầm thì với Lan, khuôn mặt bầu bĩnh của cậu ấy méo xệch. Cậu ấy đưa tay vuốt tóc, ra chiều lo lắng.

Lan gật đầu đồng tình, vẻ mặt nghiêm nghị thường thấy. “Phải chia nhóm và tìm tài liệu ngay thôi. Thảo nào cô bảo cần tinh thần đoàn kết.” Giọng cô ấy rõ ràng, dứt khoát, mang tính thực tế cao.

Mai, đeo kính cận, đôi mắt sáng thông minh, đã bắt đầu lật giở những trang sách trong cặp. “Dự án khoa học xã hội… có rất nhiều khía cạnh để khai thác. Chúng ta cần một chủ đề độc đáo và có ý nghĩa.” Giọng cô ấy nhỏ nhẹ, từ tốn, nhưng lại đầy tính phân tích.

Long lật xem đề cương dự án mà cô Lan Anh vừa phát, ánh mắt cậu ấy tập trung nhưng cũng có chút đăm chiêu. Dự án này thực sự không hề đơn giản. Nó đòi hỏi sự tìm tòi, nghiên cứu, và khả năng làm việc nhóm hiệu quả. Cậu ấy biết rằng, đây sẽ là một thử thách lớn, không chỉ cho bản thân mà còn cho cả nhóm.

Ngọc Linh nhìn Long, khẽ thở dài nhưng sau đó mỉm cười trấn an. Cô nàng cảm thấy một chút lo lắng dâng lên trong lòng, nhưng khi nhìn thấy Long, cô lại có thêm sức mạnh. “Long, cậu có ý tưởng gì không? Dự án này chắc không dễ đâu.”

Long quay sang Linh, ánh mắt cậu ấy tràn đầy sự trân trọng và tin tưởng. Cậu ấy khẽ đặt tay lên bàn, chạm nhẹ vào tay Linh. “Đừng lo, Linh. Chúng ta cùng nhau. Chỉ cần đoàn kết, sẽ vượt qua được.” Giọng cậu ấy trầm ấm, nói nhỏ đủ để chỉ hai người nghe thấy, như một lời hứa, một sự trấn an ngọt ngào. Cậu ấy biết rằng, dự án này sẽ là một phép thử quan trọng cho tinh thần đoàn kết và khả năng làm việc nhóm của họ, đồng thời cũng là cơ hội để tình cảm giữa cậu và Linh được củng cố và sâu sắc hơn nữa.

Cô Lan Anh tiếp tục giảng giải về các yêu cầu của dự án, về thời gian nộp bài và tiêu chí đánh giá. Tiếng bút sột soạt ghi chép vang lên khắp lớp. Áp lực hiện rõ trên khuôn mặt của từng học sinh, nhưng đi kèm với đó là sự hào hứng và quyết tâm.

Long nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đã bắt đầu nhạt dần, nhuộm vàng cả một góc sân trường. Cậu ấy nghĩ về những con sóng vỗ bờ ở Hạ Long, về những ngọn núi đá vôi sừng sững giữa biển khơi. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long của họ đang ở giai đoạn đẹp nhất, nhưng cũng đầy thử thách. Cậu ấy biết, những mâu thuẫn cá nhân với Tùng có thể chỉ là tạm lắng, nhưng áp lực từ dự án lớn này sẽ là một thử thách khác, một thử thách mà cả nhóm phải cùng nhau đối mặt. Cậu ấy tin tưởng vào Linh, tin tưởng vào những người bạn của mình. Họ sẽ cùng nhau vượt qua, cùng nhau trưởng thành, để tình yêu và tình bạn được thử thách và lớn lên cùng thời gian, kiên cường và rực rỡ như chính thành phố biển xinh đẹp này. Cậu ấy khẽ siết nhẹ tay Linh dưới gầm bàn, một cử chỉ thầm kín nhưng đầy ý nghĩa, báo hiệu rằng họ sẽ luôn ở bên nhau, cùng nhau đón nhận mọi sóng gió.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free