Rực rỡ thanh xuân - Chương 490: Bữa Tiệc Chia Tay: Khắc Ghi Thanh Xuân
Long và Linh bước đi trên con đường vắng lặng của Hạ Long, bàn tay họ vẫn nắm chặt, hơi ấm từ lòng bàn tay truyền sang nhau xua đi cái se lạnh của đêm khuya. Tiếng gió biển rì rào vọng lại từ phía xa, mang theo mùi mặn mòi quen thuộc, như một lời thì thầm của thành phố về những kỷ niệm đã qua. Dù đã khuya, nhưng trong lòng cả hai vẫn dâng trào một thứ cảm xúc khó tả: sự bình yên sau những lời tâm tình, xen lẫn chút bâng khuâng về những gì sắp tới. Họ biết, dù cho lời hẹn ước vừa trao có kiên định đến mấy, thì những ngã rẽ của cuộc đời vẫn đang chờ đợi, và sự chia xa tạm thời với bạn bè là điều không thể tránh khỏi.
Sáng hôm sau, một ngày Hạ Long trong xanh và dịu mát. Mặt trời vừa hửng, trải những tia nắng vàng óng lên mặt biển tĩnh lặng. Long đón Linh tại nhà, và rồi cả hai cùng nhau đi bộ đến điểm hẹn. Hùng đã nhắn tin từ sớm, giục cả bọn phải có mặt đúng giờ để "khai mạc đại tiệc chia tay thế kỷ". Long mỉm cười khi đọc tin nhắn của thằng bạn. Nó biết, Hùng đang cố gắng tạo ra một không khí thật vui vẻ, thật hào hứng để át đi cái cảm giác chia ly nặng nề đang lơ lửng trong tâm trí mỗi đứa.
Khi họ đến Khu ẩm thực đêm Phố Đèn Lồng, nơi cả nhóm đã chọn làm địa điểm cho buổi tụ tập cuối cùng này, hoàng hôn đang dần buông xuống. Những tia nắng cuối ngày vàng ươm còn vương lại trên những mái ngói cũ kỹ, nhuộm một màu cam tím ấm áp. Dần dần, những chiếc đèn lồng đủ màu sắc bắt đầu được thắp sáng, biến con phố nhỏ thành một dải lụa rực rỡ, lấp lánh như những viên ngọc đêm. Tiếng người nói cười, tiếng gọi món, tiếng dao thớt lách cách từ các gian hàng bắt đầu vang lên, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của buổi tối ở Hạ Long. Mùi đồ nướng thơm lừng, mùi hải sản tươi rói, mùi trà sữa ngọt ngào và cả mùi bún chả nóng hổi quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.
Hùng đã chiếm lĩnh một chiếc bàn nhựa lớn, kê tạm trên vỉa hè, ngay dưới một tán cây bàng cổ thụ. Nó vẫy tay lia lịa khi thấy Long và Linh. "Này hai cái con người yêu nhau, đến muộn thế? Tớ với Mai, Lan đợi mỏi cả cổ rồi đây này!" Hùng vừa nói vừa giả vờ xoa xoa cổ, khuôn mặt bầu bĩnh của nó nở nụ cười tươi rói, đôi mắt híp lại đầy vẻ hóm hỉnh.
Thảo Mai ngồi cạnh Hùng, vẫn giữ vẻ trầm tĩnh thường thấy, nhưng đôi mắt kính cận của cô bé ánh lên vẻ mong đợi. Lan thì năng động hơn, nó đang đứng dậy xem xét một gian hàng bán đồ ăn vặt gần đó. "Hùng cứ làm quá lên, tớ mới đến được mười phút thôi," Mai nhỏ nhẹ lên tiếng, giọng nói từ tốn của cô bé như một làn gió mát xoa dịu cái không khí huyên náo.
"Thấy chưa? Mai nói đúng rồi đấy," Linh trêu Hùng, nhưng trong lòng cô nàng cũng cảm thấy ấm áp. Nụ cười rạng rỡ của Linh như ánh nắng, xua tan đi chút u ám còn sót lại trong tâm trí cậu. "Mấy đứa gọi món gì chưa?"
Long khẽ đặt tay lên vai Linh, ánh mắt cậu lướt qua cả nhóm bạn, thu lấy từng khoảnh khắc này vào trong tâm trí. Cậu biết, những hình ảnh như thế này sẽ trở thành hành trang quý giá nhất cho những tháng ngày sắp tới. Giọng cậu trầm ấm: "Để bọn tớ đến rồi gọi luôn thể, đông vui hơn."
Hùng gật đầu lia lịa, kéo ghế cho Linh ngồi. "Đúng rồi, đông mới vui! Nào, hôm nay là ngày cuối cùng tụ tập thế này rồi, phải ăn cho sập quán! Ai không ăn hết là không cho về!" Nó làm mặt nghiêm trọng, nhưng rồi lại phá ra cười khanh khách. Cậu cố gắng khuấy động không khí bằng những câu chuyện cười vô thưởng vô phạt, kể về những tai nạn hài hước trong kỳ thi vừa rồi, hay những trò nghịch ngợm hồi cấp hai. Nó muốn mọi người quên đi cái cảm giác chia ly, ít nhất là trong vài giờ đồng hồ này.
Lan quay lại với một túi bánh tráng trộn lớn trên tay. "Hùng nói đúng đấy! Tớ vừa 'đột kích' gian hàng bánh tráng trộn nổi tiếng nhất khu này rồi. Nào, mỗi đứa một miếng!" Nó hào hứng chìa túi bánh tráng trộn ra. Mùi hành phi, rau răm và xoài xanh chua chua ngọt ngọt lan tỏa, khiến mọi người không thể không mỉm cười.
Long và Linh ngồi xuống, hòa mình vào không khí vui vẻ của nhóm. Mặc dù Hùng đang cố gắng hết sức để làm mọi người cười, nhưng Long vẫn cảm nhận được một luồng cảm xúc nặng nề, luyến tiếc ẩn sâu dưới những tiếng cười nói ấy. Cậu nhìn sang Linh, cô nàng cũng đang nhìn cậu, ánh mắt cả hai chạm nhau, gửi gắm một sự thấu hiểu không lời. Cả hai biết rằng, dù cho mọi người có cố gắng vui vẻ đến mấy, thì đây vẫn là một bữa tiệc chia tay. Một bữa tiệc đánh dấu sự kết thúc của một chương đẹp đẽ nhất trong cuộc đời họ.
Những món ăn bắt đầu được mang ra: nem chua rán giòn rụm, chả mực thơm phức, bát bún chả nóng hổi, rồi cả những ly trà sữa đầy màu sắc. Hùng là người năng nổ nhất, vừa gắp đồ ăn cho mọi người, vừa liên tục pha trò. "Này Long, cậu ăn nhiều vào cho có sức mà còn đi tán gái trường người ta nhá! À mà thôi, có Linh ở đây rồi, phải tập trung vào Linh thôi!" Nó nháy mắt, khiến Linh đỏ mặt, nhưng Long chỉ khẽ lắc đầu cười.
"Cậu ấy nói đúng đấy," Linh thì thầm với Long, má cô nàng hơi ửng hồng. "Anh phải ăn thật nhiều vào."
Long nắm lấy tay Linh dưới gầm bàn, khẽ siết nhẹ. "Anh sẽ ăn, nhưng không phải để tán gái trường người ta. Mà là để có sức mà nhớ em." Lời thì thầm của Long chỉ đủ cho Linh nghe thấy, khiến trái tim cô nàng ấm áp lạ thường.
Lan, sau khi chén xong túi bánh tráng trộn, quay sang Mai. "Mai này, cậu có vẻ trầm ngâm thế? Không phải cậu đang nghĩ đến chuyện sách vở đại học đấy chứ?" Giọng Lan có chút trêu chọc, nhưng cũng đầy quan tâm.
Mai khẽ lắc đầu, đẩy gọng kính. "Không phải. Tớ chỉ đang nghĩ, không biết bao giờ chúng ta mới có thể tụ tập đông đủ như thế này nữa." Giọng cô bé nhỏ nhẹ, nhưng lại chạm đến nỗi lòng của tất cả. Không khí bỗng chùng xuống đôi chút.
Hùng nhanh chóng phá vỡ sự im lặng. "Nói gì lạ vậy Mai! Tụi mình còn gặp nhau dài dài mà! Mấy đứa cứ lo xa quá! Nào, ăn đi cho nóng!" Nó lại gắp một miếng nem chua rán vàng ươm vào bát Mai, cố gắng làm mọi thứ trở lại vui vẻ. Nhưng rõ ràng là, những lời nói của Mai đã gieo vào lòng mỗi người một nỗi niềm khó gọi tên.
Long quan sát từng người bạn. Cậu thấy ánh mắt của Hùng thoáng qua một nỗi buồn khó tả, dù nó cố gắng che đậy bằng những câu nói đùa. Cậu thấy Lan, thường ngày mạnh mẽ là thế, cũng khẽ thở dài khi nhìn ra xa xăm. Còn Mai, cô bé vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng đôi tay khẽ siết chặt chiếc ly trà sữa, lộ rõ sự xúc động đang dâng trào bên trong. Long biết, đây là những khoảnh khắc cuối cùng của "chúng ta" như một nhóm học trò.
Bữa ăn tiếp diễn, nhưng những câu chuyện dần chuyển hướng. Từ những lời trêu chọc, chúng chuyển sang những kỷ niệm chung. Mai là người khơi mào. "Nhớ hồi thi cuối kỳ không? Cả đám thức đêm học bài ở nhà Linh, Long giảng bài mà cả đám ngủ gật hết!" Cô bé mỉm cười, đôi mắt sáng lên khi nhớ lại.
"Ôi, cái hồi đấy tớ đúng là kiệt sức luôn!" Hùng lập tức hưởng ứng, "Long thì cứ như một cái máy, giảng bài không ngừng nghỉ. Tớ nhớ tớ gục ngay trên bàn học của Linh, nước dãi chảy cả ra sách giáo khoa toán của Long! Về sau Long cứ trêu tớ là 'kẻ thù của tri thức'!" Hùng cười phá lên, làm mọi người cũng cười theo.
Linh cũng cười khúc khích. "Đúng rồi! Anh Long còn phải lấy khăn lau cho Hùng đấy! Mai thì vẫn tỉnh táo nhất, còn Lan thì tranh thủ tập thể dục giữa giờ luôn!"
"Tớ mà! Phải giữ sức khỏe chứ!" Lan nhún vai, nhưng rồi cũng bật cười. "Nhớ nhất là lúc đấy trời mưa tầm tã, cả đám ăn mì gói cùng nhau. Cảm giác như chiến hữu thực sự vậy!"
Những kỷ niệm cứ thế ùa về, nối tiếp nhau không dứt. Từ những buổi học nhóm căng thẳng đến những trận bóng đá nảy lửa trên sân trường Ánh Dương mà Linh và Mai, Lan nhiệt tình cổ vũ. Từ những lần cùng nhau trốn tiết đi ăn vặt, đến những buổi tối ôn thi đến khuya. Mỗi câu chuyện, mỗi kỷ niệm đều như một mảnh ghép, tạo nên bức tranh rực rỡ của tuổi thanh xuân mà họ đã cùng nhau trải qua.
Long lắng nghe, trong lòng cậu dâng lên một thứ cảm xúc ấm áp và trân trọng. Từng lời nói của bạn bè như những thước phim quay chậm, đưa cậu về lại những ngày tháng hồn nhiên, vô tư. Cậu nhớ những lần Linh nheo mắt khó hiểu khi cậu giảng bài, nhớ nụ cười rạng rỡ của cô nàng khi giải được một bài toán khó. Cậu nhớ cái vẻ mặt phởn phơ của Hùng mỗi khi nó nghĩ ra trò nghịch mới, nhớ những lời khuyên sâu sắc của Mai, và sự thẳng thắn, mạnh mẽ của Lan. Tất cả, tất cả đều là một phần không thể thiếu trong hành trình trưởng thành của cậu.
Linh khẽ chạm vào tay Long, rồi cô nàng mỉm cười lấy ra từ chiếc túi xách nhỏ của mình một cuốn sổ tay cũ kỹ, bìa đã hơi sờn. Đó là "Cuốn sổ tay 'Ước mơ tuổi 17'" mà cô nàng đã nhắc đến với Long trong quán cà phê. "Mấy đứa này, còn nhớ cái này không?" Linh nhẹ nhàng hỏi, giọng cô nàng tràn đầy sự hoài niệm.
Hùng lập tức vươn cổ ra nhìn. "Ôi trời ơi! Cái 'bảo bối' của Linh đây mà! Hồi đấy tụi mình còn ghi đủ thứ nhảm nhí vào đây!" Nó cười khúc khích, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào cuốn sổ.
Mai và Lan cũng tò mò ghé sát vào. Linh chậm rãi lật từng trang. Những dòng chữ viết tay nguệch ngoạc, những hình vẽ ngộ nghĩnh, những bức ảnh chụp lén hồi cấp ba, và cả những ước mơ, hoài bão ngây thơ của tuổi học trò. "Nhớ không, trang này tớ ghi là 'Ước mơ của Hùng: mở một chuỗi cửa hàng ăn vặt khắp Hạ Long, rồi đổi tên thành Phố Đèn Lồng Hùng Béo'!" Linh đọc to, khiến Hùng ôm bụng cười.
"Thấy chưa? Tớ có tầm nhìn từ bé rồi!" Hùng tự hào, nhưng rồi giọng nó lại trầm xuống. "Mà không biết bây giờ có còn cơ hội thực hiện không nữa..."
Lan khẽ vỗ vai Hùng. "Thực hiện chứ! Cậu mà không làm thì ai làm? Cậu có tài năng 'sáng tạo ẩm thực' độc đáo nhất mà!"
Linh tiếp tục lật trang. "Còn đây là ước mơ của Mai: trở thành một nhà văn hoặc biên tập viên, viết nên những câu chuyện truyền cảm hứng. Và đây là ước mơ của Lan: đi du lịch khắp thế giới, khám phá những nền văn hóa mới." Cô nàng đọc xong, nhìn sang hai cô bạn. Mai khẽ mỉm cười, ánh mắt xa xăm. Lan thì gật đầu đầy kiên quyết.
Cuối cùng, Linh dừng lại ở một trang có hình vẽ hai người đang nắm tay nhau dưới ánh hoàng hôn biển. Bên dưới là dòng chữ nhỏ: "Ước mơ của Long và Linh: Cùng nhau đi qua thanh xuân, và mãi mãi về sau."
Long khẽ mỉm cười. Cậu nhớ rõ buổi chiều hôm ấy, họ đã cùng nhau vẽ nên bức tranh ấy, với tất cả sự ngây thơ và tin tưởng của tuổi học trò. Bây giờ, khi nhìn lại, Long cảm thấy một sự chắc chắn và vững vàng hơn bao giờ hết. Tình cảm của cậu và Linh đã vượt qua những rung động đầu đời, những thử thách đầu tiên, và trở thành một lời hẹn ước sâu sắc.
"Hồi đấy tụi mình ngây thơ thật đấy," Linh thì thầm, giọng cô nàng hơi nghẹn lại. "Nhưng mà, tớ vẫn tin vào những ước mơ này."
Không khí lúc này đã hoàn toàn lắng xuống. Tiếng cười nói đã tắt hẳn, chỉ còn lại tiếng nhạc acoustic dịu nhẹ từ một quán cà phê gần đó và tiếng xì xèo của những bếp nướng. Nỗi buồn chia ly không thể né tránh được nữa, nó hiện rõ trên khuôn mặt của mỗi người. Ánh đèn lồng rực rỡ giờ đây lại càng khiến những giọt nước mắt sắp trào ra trở nên lấp lánh hơn.
Hùng là người phá vỡ sự im lặng, nhưng giọng nó đã không còn vẻ lanh lảnh như trước. "Dù có đi đâu, học trường nào, chúng ta mãi là anh em! Nhất định phải gặp lại!" Câu nói của nó mang theo một chút mạnh mẽ gượng gạo, nhưng ánh mắt nó lại lộ rõ sự tiếc nuối và nỗi buồn sâu sắc. Nó lấy tay dụi dụi mắt, giả vờ như có bụi bay vào, nhưng ai cũng hiểu.
Lan gật đầu, giọng cô nàng dứt khoát hơn. "Đúng vậy. Dù có chuyện gì xảy ra, tụi mình vẫn sẽ luôn là một phần của nhau. Tớ sẽ tự lập, sẽ học hành thật tốt, và sẽ luôn nhớ về những năm tháng này. Và hứa đấy, đứa nào mà quên tớ thì tớ cho ăn đòn!" Lan cố gắng nói giọng đanh đá, nhưng đôi môi cô nàng lại run rẩy.
Mai thì không nói nhiều, cô bé chỉ khẽ nắm lấy tay Linh, ánh mắt dịu dàng và đầy tình cảm. "Cậu và Long phải thật hạnh phúc nhé. Tớ tin là tình yêu của hai cậu sẽ vượt qua mọi khó khăn." Giọng Mai nhỏ nhẹ, nhưng chứa đựng một sức nặng vô cùng lớn.
Linh ôm chặt lấy Mai và Lan, nước mắt cô nàng bắt đầu rơi. "Tớ cũng tin vào chúng ta. Tin vào tình bạn của chúng ta. Dù mỗi đứa một nơi, nhưng trái tim chúng ta sẽ luôn hướng về nhau." Cô nàng nghẹn ngào nói, vùi mặt vào vai Lan, cảm nhận hơi ấm từ những người bạn thân thiết nhất. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa vào mùi trà sữa ngọt ngào và mùi đồ nướng thơm lừng của Phố Đèn Lồng.
Long nhẹ nhàng đặt tay lên vai Linh, ánh mắt cậu trấn an cô nàng. Cậu biết, đây là khoảnh khắc khó khăn nhất. Khoảnh khắc phải đối mặt với sự chia ly, với những lời hứa hẹn cho một tương lai chưa chắc chắn. Cậu nhìn sang Hùng, Mai, Lan, và trong ánh mắt mỗi người, cậu thấy sự lo lắng, sự tiếc nuối, nhưng cũng có cả sự kiên định và niềm tin vào tình bạn của họ. Long siết nhẹ tay Linh, như muốn truyền cho cô nàng sức mạnh và sự vững vàng mà cậu đang cảm nhận. Tình yêu của cậu và Linh, trong khoảnh khắc này, không chỉ là của riêng hai người, mà còn là điểm tựa, là sợi dây gắn kết cả nhóm lại với nhau.
"Tụi mình sẽ luôn giữ liên lạc," Long nói, giọng cậu trầm ấm và đầy quyết tâm. "Sẽ có những lúc khó khăn, nhưng hãy nhớ rằng, chúng ta luôn có nhau. Dù ở bất cứ đâu, Hạ Long vẫn sẽ là nhà, là nơi cất giữ những rung động đầu đời của chúng ta. Và tụi mình, sẽ luôn tìm về."
Hùng lẳng lặng gọi thêm mấy ly trà sữa. "Nào, thế thì phải làm một ly! Không phải rượu, nhưng là ly trà sữa tình bạn!" Nó đưa cho mỗi người một ly, rồi nâng ly của mình lên. "Vì thanh xuân của chúng ta! Vì tình bạn không bao giờ phai nhạt!"
Mọi người cùng nhau nâng ly, tiếng ly cốc chạm vào nhau khô khốc nhưng lại vang vọng trong không gian. Ánh đèn lồng rực rỡ của Phố Đèn Lồng chiếu xuống, soi rõ những khuôn mặt vừa cười vừa khóc của những người bạn trẻ. Nụ cười gượng gạo, đôi mắt đỏ hoe, nhưng trong sâu thẳm, mỗi người đều cảm nhận được một sự ấm áp lan tỏa. Đó là tình bạn, là tình yêu, là những kỷ niệm rực rỡ của tuổi thanh xuân mà họ sẽ mãi mãi khắc ghi trong tim.
Long và Linh nhìn nhau, trao cho nhau một nụ cười đầy ý nghĩa. Chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay Linh, và chiếc vòng tương tự trên tay Long, như một lời nhắc nhở thầm lặng về lời hẹn ước của họ. Họ biết, con đường phía trước còn dài, còn nhiều chông gai và thử thách. Nhưng họ tin rằng, với tình yêu làm kim chỉ nam, với tình bạn làm điểm tựa, họ sẽ vượt qua tất cả. Tuổi thanh xuân của họ, rực rỡ như nắng Hạ Long, đã khép lại một chương, để mở ra một hành trình mới, đầy hứa hẹn và hy vọng.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.