Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 563: Bình Yên Nơi Bến Đỗ: Những Buổi Hẹn Hò Không Mộng Mị
Chiếc nhẫn cưới lấp lánh trên ngón tay cô, không chỉ là minh chứng cho một lời cầu hôn, mà còn là biểu tượng cho sự khởi đầu mới, cho một tương lai rạng rỡ mà cô đã tự tay lựa chọn. Cô biết, dù cho Trần Hạo có thành đạt đến mấy, dù cho anh có quay lại thị trấn này với bao nhiêu nuối tiếc, cô cũng sẽ không bao giờ hối hận về quyết định ngày hôm nay. Cô đã tìm thấy bến đỗ của đời mình, không mộng mị, không tiếc nuối, mà chân thực và vững vàng. Cuộc đời cô, đã bước sang một trang mới, một trang mà cô tự tin vẽ nên bằng những gam màu tươi sáng nhất, cùng với người đàn ông mà cô đã lựa chọn. Và hạnh phúc này, sẽ không bao giờ phai.
***
Ánh nắng chiều muộn vàng như mật, rót tràn trên những tán cây xanh mướt trong công viên thị trấn. Gió heo may thổi nhẹ, mang theo hơi ẩm từ sông, lướt qua những mái tóc, làm bay nhẹ tà áo của Lê An. Cô và Huy đang sánh bước bên nhau trên con đường lát đá nhỏ, tiếng bước chân khẽ khàng hòa vào tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vòm lá. Bầu không khí trong lành, thoang thoảng mùi đất ẩm và cỏ cây sau cơn mưa rào đêm qua, tạo nên một cảm giác bình yên đến lạ. Huy khẽ nắm lấy tay cô, một cái nắm tay tự nhiên, không vồ vập nhưng đầy ân cần, như thể anh và cô đã thuộc về nhau từ rất lâu rồi. Bàn tay anh ấm áp, vững chãi, truyền cho cô một nguồn năng lượng an toàn đến lạ.
Huy vừa đi vừa kể những câu chuyện vui về công việc, về những dự định nhỏ bé mà anh đã ấp ủ cho tương lai của hai người. Giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng, pha chút hóm hỉnh, khiến Lê An không khỏi mỉm cười. Nụ cười của cô rạng rỡ như ánh nắng cuối ngày, đôi mắt long lanh dõi theo những đứa trẻ đang nô đùa trên bãi cỏ xanh mướt. Chúng chạy nhảy, cười vang, hồn nhiên như những thiên thần nhỏ, vẽ nên một bức tranh cuộc sống đầy sức sống và hy vọng. Lê An chợt nghĩ, rồi một ngày nào đó, ngôi nhà của cô và Huy cũng sẽ tràn ngập tiếng cười giòn tan của những đứa trẻ, chúng sẽ chạy nhảy khắp khu vườn nhỏ, và cô sẽ là người kể cho chúng nghe những câu chuyện cổ tích mỗi tối.
Cảm giác ấm áp, bình yên này hoàn toàn khác với những rung động mãnh liệt nhưng thường trực bất an của tuổi trẻ mà cô từng trải qua. Ngày ấy, cô đã từng khao khát một tình yêu nồng cháy, một sự quan tâm cuồng nhiệt, nhưng thứ cô nhận được lại là sự e dè, là những *lời nói không thành*, và một *khoảng cách vô hình* cứ lớn dần theo thời gian. Mối tình thanh mai trúc mã tưởng chừng sẽ mãi gắn bó, cuối cùng lại biến thành một nỗi tiếc nuối âm ỉ, một câu hỏi *nếu như ngày đó* cứ mãi đeo đẳng trong tâm trí. Nhưng giờ đây, bên cạnh Huy, mọi thứ đều thật rõ ràng, thật chân thực. Không có sự chờ đợi mỏi mòn, không có sự phỏng đoán mập mờ, chỉ có sự quan tâm chu đáo và một tình yêu vững vàng, không chút hoài nghi.
Huy dừng lại bên một chiếc ghế đá cũ kỹ dưới gốc cây bàng cổ thụ, tán lá rộng che mát cả một khoảng sân. Anh nhẹ nhàng kéo cô ngồi xuống, rồi ngồi cạnh bên, vẫn không buông tay cô. Anh ngước nhìn bầu trời đang dần chuyển màu, từ vàng rực sang tím hồng, rồi cam đỏ. "Em thích ngắm hoàng hôn ở đây không?" Anh hỏi, giọng nói thủ thỉ như gió thoảng. "Sau này, mình có thể cùng nhau đi dạo mỗi chiều, và cùng ngắm cảnh mặt trời lặn thế này."
Lê An khẽ tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang mình. "Em rất thích," cô đáp, giọng nói ngọt ngào như mật. Trong lòng cô, một câu hỏi thầm thì vang vọng: *Sự bình yên này, liệu có phải là điều mình tìm kiếm bấy lâu?* Cô đã từng nghĩ rằng tình yêu phải là những cơn sóng dữ dội, những cảm xúc thăng hoa đến nghẹt thở. Nhưng rồi cô nhận ra, thứ cô thực sự cần, lại là một bến đỗ an yên, nơi cô có thể thả lỏng mình, nơi cô không phải lo sợ về những *khoảng cách vô hình* hay những *lời nói không thành*. Cô khẽ siết chặt tay Huy, lòng tràn ngập cảm giác an toàn và mãn nguyện. Đây không phải là sự bùng cháy của tình yêu sét đánh, mà là ngọn lửa ấm áp, bền bỉ, sưởi ấm trái tim cô qua mỗi ngày. Nó như một dòng sông êm đềm, chảy lặng lẽ nhưng kiên định, tưới mát tâm hồn cô.
Cô nhìn chiếc nhẫn lấp lánh trên ngón áp út, viên kim cương nhỏ phản chiếu ánh chiều tà, rực rỡ như một vì sao. Đó là biểu tượng cho một lời hứa, một sự cam kết, một lựa chọn mà cô đã tự tay nắm giữ. Cô không còn là cô gái của những mơ mộng viển vông, của những ảo ảnh xa vời. Cô đã là một Lê An của hiện tại, kiên định với lựa chọn của mình, vững vàng trên con đường mình đã chọn. Nụ cười của Huy, ánh mắt anh dịu dàng nhìn cô, lời hứa về những buổi chiều hoàng hôn cùng nhau... tất cả đều là những mảnh ghép hoàn hảo cho bức tranh hạnh phúc mà cô đang vẽ nên. Cô biết, hạnh phúc không phải là không có nuối tiếc, nhưng quan trọng là cách mình đối diện với những nuối tiếc ấy, và cách mình lựa chọn để bước tiếp.
***
Khi ánh hoàng hôn đã hoàn toàn chìm vào bóng tối, nhường chỗ cho những vì sao lấp lánh và ánh đèn đường vàng vọt, Lê An và Huy rời công viên, ghé vào quán cà phê quen thuộc của thị trấn. Quán nằm ở một góc phố nhỏ, với kiến trúc cổ kính, những bức tường gạch cũ kỹ và mái ngói rêu phong, mang đậm nét hoài niệm của thị trấn ven sông. Bên trong, ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ những chiếc lồng đèn lụa, tạo nên một bầu không khí lãng mạn và thân mật. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương vang vọng, hòa cùng tiếng trò chuyện thì thầm của các vị khách, tạo nên một không gian ấm cúng, tách biệt khỏi sự ồn ào của thế giới bên ngoài. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, phảng phất trong không khí, khiến tâm hồn con người ta chợt thấy bình yên đến lạ.
Chú Nam, chủ quán, vóc dáng hơi gầy, với bộ ria mép tỉa gọn gàng và ánh mắt tinh anh, đang đứng sau quầy bar, lau ly tách. Khi thấy Lê An và Huy bước vào, ông nở một nụ cười hiền hậu, ánh mắt lấp lánh sự vui vẻ. "Dạo này hai cháu hay ra đây ha," Chú Nam nói, giọng nói tự nhiên và thân thiện. "Thật là đẹp đôi!"
Lê An khẽ mỉm cười, ánh mắt lướt qua Huy, cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa trong lòng. "Dạ, chúng cháu đến uống cà phê ạ," cô đáp, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp. Chú Nam gật đầu, đặt hai tách cà phê xuống bàn mà không cần hỏi. "Vẫn vị cũ chứ cháu?" Ông nói, ý chỉ bạc xỉu đá ít đường của Lê An và cà phê đen nóng của Huy. Sự tinh tế và nhớ nhung thói quen của khách hàng làm Lê An cảm thấy thân thuộc như về nhà.
Huy kéo ghế cho Lê An, rồi mới ngồi xuống đối diện cô. Anh đưa tay ra, khẽ vuốt nhẹ lên chiếc nhẫn trên ngón tay cô, ánh mắt tràn đầy yêu thương. "Em uống bạc xỉu đá ít đường như mọi khi nhé?" Anh hỏi, dù Chú Nam đã đặt rồi, như muốn khẳng định sự quan tâm, thấu hiểu của mình. Lê An gật đầu, nụ cười trên môi càng thêm rạng rỡ. Cô biết, đây chính là sự quan tâm mà cô đã hằng mong mỏi. Không phải là những lời nói hoa mỹ, mà là những cử chỉ nhỏ nhặt, chân thành, xuất phát từ sự thấu hiểu sâu sắc.
Trong khoảnh khắc đó, Lê An nhìn chiếc nhẫn lấp lánh trên tay, trong tâm trí cô, hình ảnh Trần Hạo chợt hiện lên mờ nhạt. Một nụ cười chua chát thoáng qua, cô nhớ về những năm tháng tuổi trẻ, khi cô đã từng chờ đợi một sự quan tâm tương tự, một cử chỉ ân cần như thế từ người bạn thanh mai trúc mã. Nhưng tất cả những gì cô nhận được chỉ là sự im lặng, là những *lời nói không thành*, là sự e dè không dám bày tỏ, đã tạo nên một *khoảng cách vô hình* không thể xóa nhòa. Trần Hạo, với tất cả sự ngây thơ và ngần ngại của mình, đã không thể trao cho cô thứ mà cô thực sự cần: một bến đỗ an toàn, một sự quan tâm rõ ràng và không chút nghi ngờ.
Nhưng rồi, hình ảnh Trần Hạo nhanh chóng bị thay thế bởi sự hiện diện rõ ràng và ấm áp của Huy. Anh đang nhìn cô, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng và kiên nhẫn. Lê An nhận ra, sự quan tâm chu đáo này, sự thấu hiểu đến từng chi tiết nhỏ nhặt này, chính là điều cô luôn khao khát. Nó không phải là tình yêu cuồng nhiệt, mãnh liệt như trong tiểu thuyết, mà là một thứ tình cảm bình dị, chân thành, bền bỉ theo năm tháng. Đó là thứ bến đỗ an yên mà cô đã mỏi mòn tìm kiếm, không phải trong những giấc mơ hão huyền, mà trong hiện thực cuộc sống.
Cô khẽ chạm vào chiếc nhẫn trên ngón tay mình, cảm nhận sự mát lạnh của kim loại, và ánh sáng lấp lánh của viên kim cương nhỏ. Chiếc nhẫn không chỉ là một món trang sức, mà là một lời tuyên bố, một lời khẳng định cho lựa chọn của cô. Nó là minh chứng cho việc cô đã vượt qua những nỗi tiếc nuối của quá khứ, để nắm lấy hạnh phúc ở hiện tại. Cô không còn muốn đắm chìm trong những câu chuyện *nếu như ngày đó*, hay những lời nuối tiếc về một tình yêu *chậm một nhịp*. Cô đã học cách chấp nhận rằng, đôi khi, sự chậm trễ có thể tạo nên một lối rẽ khác, một con đường khác, nhưng lại là con đường dẫn đến một bến đỗ bình yên hơn, vững vàng hơn.
Huy nhẹ nhàng đặt tay lên bàn tay cô, khẽ xoa ngón cái lên mu bàn tay cô. "Em có vẻ trầm tư," anh nói, giọng nói đầy quan tâm. "Có chuyện gì không ổn sao?" Lê An lắc đầu, mỉm cười trấn an anh. "Không có gì đâu anh. Em chỉ đang cảm thấy rất hạnh phúc thôi." Cô không cần phải nói nhiều, bởi vì ánh mắt cô, nụ cười cô, và sự bình yên trên gương mặt cô đã nói lên tất cả. Huy hiểu điều đó, và anh chỉ khẽ siết nhẹ tay cô, một cái siết tay đầy tin tưởng và thấu hiểu.
***
Trên đường về, khi chiếc xe của Huy lướt qua những con đường vắng vẻ, anh bất ngờ giảm tốc độ, rồi dừng hẳn bên *bờ sông cũ*. Đây là nơi chất chứa quá nhiều ký ức của Lê An, nơi cô đã từng cùng Trần Hạo trải qua biết bao nhiêu buổi chiều tan học, biết bao nhiêu đêm trò chuyện vu vơ dưới ánh trăng. Tiếng sóng vỗ rì rào vào bờ, tiếng gió đêm thổi xào xạc qua những rặng tre, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc, mang theo hơi thở của những kỷ niệm xa xưa. Không khí se lạnh, hơi ẩm từ sông phả vào mặt, khiến Lê An khẽ rùng mình.
Huy tắt máy xe, rồi mở cửa, mời cô xuống. "Đêm nay trời đẹp quá, phải không em?" Anh hỏi, giọng nói thủ thỉ, rồi vòng tay ôm nhẹ lấy cô khi họ cùng nhau đi bộ dọc theo con đường quen thuộc. Dưới ánh đèn đường vàng vọt và ánh trăng bạc, con đường nhỏ trải dài như một dải lụa mềm mại. Lần này, sự hiện diện của Huy đã xua tan đi những nỗi nhớ nhung cũ. Bờ sông này, không còn là nơi của riêng những hoài niệm về Trần Hạo, mà đã trở thành nơi cô có thể chia sẻ khoảnh khắc bình yên bên người đàn ông của mình.
Lê An tựa đầu vào vai Huy, hít một hơi thật sâu mùi gió sông, cảm nhận sự ấm áp từ vòng tay anh. Cái ôm của anh không quá chặt, không quá vồ vập, nhưng đủ để cô cảm thấy được che chở, được an toàn tuyệt đối. Cô ngước nhìn những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm, chúng xa xăm và huyền ảo, nhưng lại mang đến một cảm giác tĩnh lặng, vĩnh cửu. Trái tim cô nhẹ nhõm và an yên đến lạ.
Cô nhớ lại lời thổ lộ *Ngày đó… anh đã rất thích em* của Trần Hạo bên bờ sông này, lời nói đã đến quá muộn, như một con sóng vỗ vào bờ cát, rồi tan biến vào hư không. Những nuối tiếc, những day dứt về một tình yêu *chậm một nhịp* vẫn còn đó, nhưng không còn là nỗi đau nhói, mà chỉ là một vết sẹo mờ nhạt, một phần của quá khứ đã được cất giữ cẩn thận. Cô không còn mơ mộng về những điều xa vời, không còn mong ước về một tình yêu cổ tích, mà chỉ mong muốn gìn giữ khoảnh khắc bình yên này, khoảnh khắc cô được ở bên cạnh người đàn ông đã chọn mình, và cô cũng chọn anh.
*Bến đỗ này không có những giấc mơ hão huyền,* Lê An nghĩ thầm, *nhưng nó có sự thật và bình yên. Và đó là tất cả những gì mình cần.* Hạnh phúc không phải lúc nào cũng phải là những điều lớn lao, vĩ đại. Đôi khi, nó chỉ đơn giản là một cái nắm tay ấm áp, một lời hỏi han ân cần, một buổi chiều hoàng hôn cùng nhau, hay một đêm khuya yên bình bên bờ sông, dưới ánh trăng và những vì sao. Cô đã tìm thấy nó, ở bên Huy.
Chiếc nhẫn cưới trên tay cô lấp lánh dưới ánh trăng, không chỉ là biểu tượng cho một tình yêu, mà còn là minh chứng cho một lựa chọn. Một lựa chọn đã được suy nghĩ kỹ càng, một lựa chọn dựa trên sự thấu hiểu, tin tưởng và trân trọng lẫn nhau. Nó cũng là một lời khẳng định ngầm rằng, dù cho Trần Hạo có thành đạt đến mấy, dù cho anh có quay lại thị trấn này với bao nhiêu nuối tiếc, cô cũng sẽ không bao giờ hối hận về quyết định ngày hôm nay. Cuộc đời cô đã rẽ sang một hướng khác, một hướng mà cô tin là đúng đắn, một hướng mà cô đã tự tay vẽ nên bằng những gam màu tươi sáng nhất, cùng với người đàn ông mà cô đã lựa chọn.
Trong vòng tay của Huy, Lê An cảm nhận được một sự mãn nguyện tuyệt đối. Cô đã học cách chấp nhận rằng, không phải tình yêu nào cũng thua vì không đủ sâu đậm, mà đôi khi, chỉ vì nó đến *chậm hơn một nhịp*. Và cô, Lê An của hiện tại, đã chọn cho mình một nhịp điệu khác, một nhịp điệu bình yên và vững vàng. Cô khẽ ngẩng đầu lên, nhìn vào mắt Huy, và nở một nụ cười thật tươi, nụ cười của một người phụ nữ đã tìm thấy bến đỗ của đời mình, không mộng mị, không tiếc nuối, mà chân thực và vững vàng. Cô đã sẵn sàng cho một tương lai rạng rỡ, cho một cuộc đời mới, bên cạnh người đàn ông đã trân trọng và yêu thương cô bằng tất cả sự chân thành.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.