(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 107: Du hành thời gian (2)
[Cảnh báo, cảnh báo. Một nguồn năng lượng cực mạnh đã thoát ra khỏi vùng thời gian!]
Tiếng máy móc lạnh lẽo vang lên. Trước màn hình trong khoang điều khiển của Lưu Thế Hoàng lúc này là một hình ảnh khổng lồ mà hắn khó lòng quên được.
Theo dữ liệu AI thu nhận, bên ngoài không gian đang xuất hiện một nguồn năng lượng khổng lồ màu vàng. Nó uốn lượn như một đầu rồng đang vờn lượn trên dòng sông thời gian, và ở trung tâm có một thân ảnh đang nằm bất động.
Nhưng hiện tại, hắn không thể bận tâm nhiều đến thế. Điều hắn quan tâm lúc này là nguồn năng lượng cực đại kia đã thoát khỏi dòng thời gian, kéo theo phi thuyền của hắn và cả phi thuyền của Hỗn Độn trùng, hướng ngược dòng bay đi.
“Không ổn rồi! Nếu tình hình cứ tiếp diễn, ta chắc chắn sẽ bị đẩy đến một thời gian khác. AI, mau điều khiển phi thuyền thoát khỏi khối năng lượng này!”
Lưu Thế Hoàng bắt đầu hoảng loạn. Mốc thời gian 2023 đã bị bỏ lỡ. Khối năng lượng kia đang kéo hắn ngược dòng thời gian, nếu không nhanh chóng thoát ra, hắn sợ mình sẽ bị đẩy tới thời điểm Trái Đất mới hình thành, hoặc tệ hơn là kỷ băng hà đang hoành hành. Đến lúc đó, thì đúng là khóc ra tiếng Mán, nhân loại coi như đi tong luôn.
Thế nhưng, sức lực hiện tại của hắn chẳng thể làm gì khác ngoài gào thét và ra lệnh cho AI.
[Khối năng lượng này quá mạnh, không thể thoát ly... Chỉ có một cách.]
Giọng nói lạnh tanh của AI khiến lòng Hoàng chùng xuống. Nhưng khi nghe thấy vẫn còn một cách, trong lòng hắn lại dấy lên chút hy vọng.
“Cách gì?” Hoàng mừng rỡ, ít nhiều gì cũng có một tin tốt!
[Bỏ lại khoang phụ và khoang năng lượng. Phi hành gia cùng khoang điều khiển sẽ thoát ly, dùng năng lượng còn lại tiến vào một vùng thời gian không xác định.
Như vậy, nguy cơ về tính mạng của phi hành gia cùng trí năng nhân tạo vẫn được đảm bảo an toàn!]
Nghe vậy, Hoàng hơi phiền não.
Nếu bỏ lại khoang năng lượng, sau khi đến một mốc thời gian khác, may mắn thì tới thời kỳ nhân loại có thể sản xuất năng lượng; đen đủi thì là thời kỳ đồ đá. Khi đó, khoang chính của hắn sẽ không thể nạp năng lượng để quay về hoặc tiếp tục tiến tới năm 2023.
Như đoán được suy nghĩ của Hoàng, AI tiếp tục đưa ra tính toán và sai số của mình.
[Theo thông số tính toán, khi cả phi thuyền này bị khối năng lượng kia kéo đi, chúng vẫn sẽ tiến vào Trái Đất ở một thời điểm trong quá khứ.
Khi ấy, dù chúng ta tới một mốc thời gian tương lai nào đó, về cơ bản, một nửa phi thuyền kia đã tồn tại sẵn ở đó từ trước rồi.
Khi đó, chúng ta chỉ cần dựa theo thông tin định vị để tìm đến khoang phụ và khoang năng lượng đã đi vào dòng thời gian quá khứ, sử dụng chúng để cung cấp điện năng cho khoang điều khiển. Chúng ta có thể quay về!]
Nghe vậy, Hoàng thấy cũng có lý. Nếu vấn đề quay trở lại dòng thời gian chính đã được hệ thống AI tính to��n, thì hắn chỉ việc lo lắng cho tính mạng mình mà thôi.
“Được, vậy hãy bỏ lại phần phi thuyền kia. Chúng ta tiến vào vùng không thời gian gần nhất!”
Nói rồi, Hoàng để trí tuệ nhân tạo tự điều hành máy móc, còn bản thân thì đi vào trạng thái ngủ đông trong khoang chính.
Giữa bên ngoài và bên trong dòng chảy thời gian tồn tại một vách ngăn. Nó ngăn chặn các xao động bên ngoài ảnh hưởng đến dòng chảy chính. Vì thế, để có thể vượt qua tuyến phòng vệ này, nhân loại nói riêng và các sinh vật sống nói chung đều phải rơi vào trạng thái ngủ say, nhằm ngăn các dạng sóng tác động đến sinh lý tế bào.
Nhận được chỉ lệnh của Hoàng, phi thuyền bắt đầu được AI điều khiển tách ra, bỏ lại hệ thống khoang phụ và khoang năng lượng. Nó tạo một lực đẩy cực mạnh đưa khoang chính bay đi, thoát khỏi luồng thời gian.
Cùng lúc đó, khối năng lượng hình rồng kia kéo theo một nửa phi thuyền của Hoàng cùng phi thuyền của Hỗn Độn trùng hướng ngược dòng, tức là lao vụt về quá khứ của tuyến thời gian chính.
Cũng từ khoảnh khắc ấy, dòng chảy thời gian vô tình sinh ra một nhánh mới. Tuyến thời gian này rẽ sang một hướng khác, đối lập và song song với tuyến chính.
Có thể nói, nếu tuyến thời gian chính là một, thì giờ đây, từ nhánh một đó đã sinh ra một dòng thời gian phụ thứ hai.
Sau khi thoát khỏi khối năng lượng kia, phi thuyền của Hoàng cũng vô tình thoát khỏi tuyến thời gian chính, hiện tại đang trôi vô định bên ngoài không thời gian.
Vì khoang chính không còn nhiều năng lượng, và lượng khí oxy cũng không duy trì được lâu, nên AI vẫn giữ Hoàng trong trạng thái ngủ đông. Bản thân nó tự điều khiển con tàu thông qua các số liệu tính toán.
Không biết thời gian trôi qua bao lâu, chỉ thấy con tàu đang vô định bên ngoài thời gian bỗng như xác định được điều gì đó. Nó liền tự động báo cáo vào khoang điều khiển.
[Phát hiện một tuyến thời gian có kết nối với khoang phụ. Phát hiện một tuyến thời gian có kết nối với khoang phụ! Có nên tiến vào?]
[Không nhận được phản hồi. Hệ thống sẽ tự tiến hành tính toán.]
[Tính toán hoàn tất. Tiến vào đây sẽ có tỷ lệ sống sót, cũng như khả năng rời đi và quay trở lại cao hơn. Dựa theo ý chí của phi hành gia, AI sẽ tự điều khiển con tàu tiến vào vùng thời gian này. Xin phi hành gia giữ ổn định và tiếp tục ngủ đông để thuận lợi xâm nhập!]
Một loạt âm thanh lạnh lẽo cứ thế vang lên trong khoang điều khiển.
Lúc này, Hoàng vẫn đang ngủ say trong buồng đông lạnh. Hắn không hề hay biết hệ thống AI đang tự điều khiển con tàu hướng tới một tuyến thời gian khác, song song với tuyến chính. Trùng hợp thay, tuyến thời gian này chính là do khối năng lượng kia gây ra và tạo nên.
...
Sau khi nhốt tên Thiên Đạo vào sâu trong tiềm thức, Thắng mới đánh giá đứa bé con vừa đứng cùng Thiên Đạo.
Qua hình thể cũng như những đặc trưng trên người, Thắng đoán nó hẳn có liên quan đến cây Cự Sam. Nhưng để biết rõ, vẫn cần hỏi chính nó.
“Ngươi tên là gì?” Thắng cố nặn ra một nụ cười mà bản thân thấy là hiền hòa nhất, hỏi đứa bé trước mặt.
“Hừ!” Đứa nhóc này vậy mà chẳng thèm coi hắn ra gì, thái độ còn hỗn xược khiến Thắng nhớ tới mấy thằng nhóc con ngày xưa hắn từng gặp. Bọn này thường được nuông chiều quá nên sinh hư, vì vậy khi gặp chúng, hắn thường thay bố mẹ chúng nó dạy lại cách làm người.
Đứa nhóc trước mặt này cũng vậy, thái độ hỗn xược này hắn đã quá quen thuộc. Hắn phải thay ông bà già nó dạy cho một bài học.
Vì đây là trong không gian ý thức, không biết là của hắn hay của Cự Sam. Nhưng khi Nguyên Anh đã tiến vào thiên địa, trở thành Thiên Đạo nơi này thì hắn cũng có thể thao túng thế giới theo ý muốn của mình.
Đưa tay ra, bỗng nhiên trên đó xuất hiện một cái điếu cày. Để đối phó với lũ quỷ yêu hỗn xược ngàn năm như cây Cự Sam, thì một cái roi mây là không thể dạy bảo được.
Cần nhớ, điếu cày chính là thần binh lợi khí của người dân Việt Nam. Trong một năm cũng có mấy vụ thứ thần khí này tước đi mạng sống của vài người mang danh Bố người ta rồi, nên anh em đừng khinh thường mà bỏ qua nó.
Đây chính là vũ khí uy vũ nhất mà nhà nước công nhận cho phép sử dụng trong gia đình.
Phần nội dung này được biên tập lại bởi truyen.free, tất cả bản quyền thuộc về tác giả.