Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 121: Camera giám sát?

"Chủ nhân, tiểu Vương có một bộ công pháp tên là Phệ Hồn Pháp. Nó có thể hấp thụ linh hồn để tăng cường thần hồn cho bản thân! Rất phù hợp với chủ nhân lúc này!" Bạo Vương thành khẩn truyền tin cho Thắng.

Nghe vậy, Thắng chợt nhớ ra, từ trước đến nay hắn chưa từng dạy cho Bạo Vương môn công pháp nào như thế. Nhưng sư phụ hắn đã ban cho Bạo Vương một cơ duyên, và lúc đó Thắng chỉ nghĩ đó là cơ hội giúp nó hóa hình người, nào ngờ lại còn được tặng kèm cả công pháp.

Đây hẳn là kiểu "một đổi hai" trong truyền thuyết, dùng việc hắn được tặng kèm theo Bạo Vương để Bạo Vương có được hai món quà quý giá như thế.

Chưa kịp phản ứng, Thắng đã cảm nhận được một lượng lớn thông tin ập thẳng vào mi tâm.

"Thằng nhóc này..." Thắng thật sự không biết nói gì với Bạo Vương. Nó không chỉ truyền toàn bộ công pháp Phệ Hồn mà còn dâng một lượng lớn thần hồn của bản thân. Với lượng thần hồn cô đọng mà Bạo Vương truyền tới, Thắng hoàn toàn có thể đột phá lên thần hồn cấp Linh đỉnh phong.

Đừng vội cho rằng như vậy là yếu, bởi hiện tại thần hồn của Thắng đã cô đọng, tinh thuần đến mức không còn chút tạp chất nào, mạnh mẽ hơn trước rất nhiều.

Để truyền thần hồn cho Thắng, Bạo Vương đã tự cắt đi một phần ba thần hồn của mình. Một phần ba thần hồn của một cao thủ cấp Hoàng không hề tầm thường, đủ sức đè bẹp một cao thủ cấp Quân là chuyện hiển nhiên.

Tuy nhiên, khi tiến vào cơ thể Thắng, lượng thần hồn đó lại bị hao mòn đáng kể. Không phải do Thắng làm hao hụt hay không kiểm soát được chúng khiến chúng thoát ly khỏi cơ thể, mà là vì thần hồn của Bạo Vương tuy mạnh nhưng lại chứa quá nhiều tạp chất và ác niệm.

Khi tiến vào cơ thể Thắng, chúng đã bị thanh lọc hoàn toàn, chỉ giữ lại phần thuần khiết nhất, bởi vậy Thắng mới tiến triển chậm như thế.

Nhưng qua đó cũng có thể thấy được, để thăng cấp thần hồn của bản thân, Thắng phải trải qua bao nhiêu khó khăn, và sức mạnh tiềm ẩn trong đó bá đạo đến mức nào, hẳn mọi người đều có thể hình dung ra được.

"Bạo Vương, lần sau không được tự ý hành động như vậy! Nếu không có sự cho phép của ta, cấm tuyệt đối không được truyền thần hồn lung tung!" Thắng tuy trách mắng Bạo Vương, nhưng trong lời nói lại lộ rõ sự cưng chiều.

Lần này tiến vào khu rừng nguyên sinh cổ đại, Thắng không biết có bao nhiêu hung hiểm đang chờ đợi. Việc giữ cho Bạo Vương ở trạng thái toàn thịnh là vô cùng quan trọng, vậy mà giờ đây nó lại tự ý cắt đi một phần ba thần hồn của mình cho hắn, khiến Thắng không khỏi lo lắng.

Có lẽ... hắn phải cảnh giác hơn nữa rồi!

Bốn người cứ thế tiến sâu vào khu rừng rậm rạp, nơi những cành lá xum xuê, đồ sộ che phủ gần như toàn bộ bầu trời. Chỉ còn vài tia nắng bé nhỏ lắt léo xuyên qua tán cây, vừa đủ để soi rọi khung cảnh dưới m���t đất – một hệ sinh thái phong phú, đa dạng với đủ loại trùng độc ẩn mình.

"Kia là cái cây mình từng ghé vào nghỉ ngơi trước đây!" Thắng nhìn một thân cây cổ thụ lớn, bên trên cành lá trĩu nặng những trái cây đã chín một phần.

Cũng chính tại nơi này, hắn từng bắt đầu cảm thấy như có kẻ đang nhìn chằm chằm, dòm ngó mình.

"Quả nhiên..." Thắng thầm lẩm bẩm. Khi vừa đi qua thân cây, hắn lại cảm nhận được ánh mắt dò xét như trước.

Chắc chắn có kẻ đang giở trò! Nhưng là ai thì Thắng lại hoàn toàn không biết.

"Bạo Vương, ngươi có cảm nhận được không?" Thắng dò hỏi Bạo Vương.

Chỉ thấy Bạo Vương nghiêm túc gật đầu và nói: "Chủ nhân, ta cảm nhận được có kẻ đang lén lút quan sát chúng ta!"

"Ngươi có xác định được đối phương đang ở đâu và thuộc cấp độ nào không?" Thắng khẽ nhíu mày, tiếp tục hỏi Bạo Vương.

Tin rằng Bạo Vương có thể dựa vào giác quan nhạy bén của bản thân để phát hiện kẻ địch, Thắng khá mong chờ nhìn về phía tên to con này.

Nhưng đáp lại Thắng chỉ là sự thất vọng. Bạo Vương lắc đầu, tỏ vẻ hoang mang, không thể xác định được đối phương ẩn nấp ở đâu, bởi vì khắp xung quanh đây, nó đều cảm thấy có ánh mắt đang nhìn chằm chằm.

"Anh Thắng!" Suốt chặng đường, Hoàng vẫn luôn giữ im lặng, bỗng nhiên lần này cậu ta mở miệng khiến Thắng có chút bất ngờ, tò mò hỏi: "Có chuyện gì thế chú em?"

Chỉ thấy Hoàng đưa tay chỉ về bốn phía, sau đó lại chỉ vào chiếc đồng hồ cảm ứng trên tay trái của mình, rồi nói với Thắng.

"Hệ thống AI quét được là xung quanh đây có lắp đặt rất nhiều camera! Chỗ kia, rồi cả chỗ kia nữa... tất cả đều có camera gắn vào!"

"Camera?" Thắng có chút khó tin. Camera ư? Ở một nơi khỉ ho cò gáy, chưa hề có dấu chân nhân loại, sao lại có camera được chứ! Chẳng lẽ là người ngoài hành tinh, hay là một kẻ khác giống Hoàng, đến từ tương lai?

"Đúng vậy, nơi này có camera giám sát! Chú, chú có thể giúp cháu lấy những thứ ở trên kia xuống không?" Hoàng thành khẩn nói với Bạo Vương, hơi kéo góc áo, sau đó chỉ lên các chạc cây, nơi có mấy khối tròn tròn tựa trái cây được gắn vào.

Vì biết bản thân yếu kém, cộng thêm những chiếc camera đó được gắn khá cao, nên Hoàng chỉ có thể nhờ cậy Bạo Vương.

Nhìn gương mặt tuy có hơi nghiêm nghị, nhưng vì mang vài nét của Thắng nên Hoàng cũng bớt sợ hãi phần nào.

Chứng kiến cảnh này, Thắng thật sự không dám nhìn thẳng. Một gã đàn ông với gương mặt trung niên chừng bốn mươi tuổi đang mân mê mép áo của một gã khác, lại còn thể hiện sự non nớt, điều đó thực sự khiến Thắng không muốn tin.

Nếu không phải hắn biết Hoàng là thằng nhóc mới mười tám tuổi, có lẽ hắn đã lấy hai ngón tay tự chọc mắt mình rồi.

Bạo Vương sau năm trăm năm tu luyện tại tiểu thế giới, cắn nuốt vô số linh hồn, trí tuệ cũng đã trở nên lão luyện. Nó vốn không phải kẻ thích đôi co, hơn thua với lớp trẻ như Hoàng. Khi nghe tên nhóc này có thể phát hiện ra những thứ kỳ dị mà bản thân nó không thể nhìn thấy, Bạo Vương khá bất ngờ và có chút coi trọng. Vì thế, khi thấy Hoàng nhờ vả, Bạo Vương liền nhanh chóng tiến đến những nơi mà Hoàng đã chỉ điểm để lấy những vật đó xuống.

"Là những thứ này sao?" Bạo Vương thả mấy khối cầu lớn xuống trước mặt Hoàng.

"Dạ, đúng là chúng rồi! Cháu cảm ơn chú!" Hoàng lễ phép cảm ơn Bạo Vương.

Thấy vậy, Bạo Vương có chút hài lòng, đưa tay xoa đầu Hoàng, y hệt một vị trưởng bối đang khen ngợi thế hệ sau.

Ngồi trên lưng Tiểu Thử, Thắng không khỏi nhăn mặt. Xét về tuổi tác, Hoàng có thể gọi Bạo Vương bằng cụ tổ cũng được, nên việc xoa đầu này chẳng có gì đáng nói. Điều khiến Thắng nhăn nhó chính là cái "giao diện" của họ.

Về ngoại hình, Bạo Vương có bảy, tám phần giống Thắng, tuy có chút nghiêm nghị nhưng không thể che giấu được nét trẻ trung trên khuôn mặt, dù đã hơn năm trăm tuổi nhưng vẫn trông như chàng trai ba mươi.

Còn Hoàng thì sao? Cậu ta thuần túy có thể làm bác người khác rồi, vì khuôn mặt của tên nhóc này quá đỗi già dặn. Nói là người đàn ông trung niên bốn mươi tuổi vẫn còn là lời khen ngợi, nói giảm nói tránh đấy.

Nếu nói thật lòng, với cái ngoại hình này, Thắng dám chắc mấy ông già năm mươi sẽ khoác vai xưng huynh gọi đệ là chuyện hết sức bình thường.

Hiện tại, đập vào mắt Thắng chính là hình ảnh một thanh niên xoa đầu một vị trung niên. Nếu để người hiện đại nhìn thấy, chắc chắn sẽ bị mắng là "Mất dạy!!!"

Bản dịch này được tài trợ bởi truyen.free, mong bạn đọc tiếp tục ủng hộ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free