(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 149: Châu phi!
Lùng bùng, lùng bùng.
Ngọn lửa rực đỏ bập bùng trong đêm tối, chiếu rọi vạn vật xung quanh trong bán kính mười mét.
Tiểu Thử cầm xiên thịt Thắng vừa đưa, há miệng cắn từng miếng lớn, ăn ngấu nghiến. Miếng thịt tỏa ra một hương vị đậm đà, ngòn ngọt, thơm lừng, khiến "đầu chuột lớn" này phải xuýt xoa không ngớt.
“Thật là ngon, đại vương!”
“Tất nhiên, có thêm gia vị thì phải khác chứ!” Thắng cười ha ha, vừa cắn một miếng thịt nướng lớn, vừa nhấm nháp từ từ.
Chỗ thịt nướng Thắng chế biến chẳng mấy chốc đã sạch bách, chỉ còn lại những que xiên rỗng tuếch. Vì bữa này toàn thịt nướng, Tiểu Thử cũng chẳng phải động tay rửa bát, chỉ cần rửa qua cái nồi cơm là xong.
Ăn uống no nê, Thắng liền ngồi trên chạc cây, bắt đầu tu luyện Phệ Hồn Pháp.
Môn công pháp này quả thực là báu vật đối với hắn. Chỉ cần cắn nuốt, hắn có thể hấp thụ một lượng lớn linh hồn, từ đó tăng cường thần hồn của bản thân.
Tuy công pháp này dễ tu luyện, hiệu quả nhanh chóng, nhưng đi kèm với nó là một tai họa khó lường.
Trong mỗi linh hồn đều tồn tại hai dạng năng lượng thiện và ác. Khi cắn nuốt chúng, Thắng không thể tránh khỏi việc tiếp thu cả hai. Nếu kéo dài, việc cắn nuốt quá nhiều linh hồn sẽ khiến ác niệm tích tụ, có thể đẩy Thắng vào con đường tà ác.
Vì vậy, để tránh hậu quả tai hại này, sau mỗi khi sử dụng Phệ Hồn Pháp, Thắng đều dành một khoảng thời gian tịnh tọa, thiền định, giữ tâm nhất quán loại bỏ tạp niệm, từ đó thăng hoa cả thể xác lẫn tinh thần.
Cho nên mỗi đêm, Thắng đều chia thời gian tu luyện: nửa đêm đầu tu luyện Phệ Hồn Pháp, rạng sáng hôm sau thì thiền định. Như vậy, vừa đảm bảo quá trình tăng tiến thần hồn ổn thỏa, vừa phục hồi cơ năng, loại bỏ mọi ác niệm trong thân.
Chẳng mấy chốc, màn đêm cứ thế trôi qua, mặt trời đã lên đến đỉnh đầu.
“Đại vương, chúng ta tiếp tục đi về hướng tây hay sao?” Tiểu Thử đã trở lại nguyên hình, đang loay hoay chờ Thắng nhảy lên lưng để tiếp tục hành trình.
Thân mặc hắc y, tóc búi cao gọn gàng, Thắng nhanh nhẹn nhảy lên lưng Tiểu Thử an tọa, đưa tay vỗ vỗ, ra hiệu di chuyển, miệng cười tươi nói: “Chúng ta sẽ theo hướng tây nam, nơi đó có một mảnh lục địa đã tách khỏi đại lục. Vừa hay để ta xem xét, nếu phù hợp ta sẽ thả bọn tiên tộc (yêu tộc) ra đó.”
“Ồ...” Tiểu Thử gật gù coi như đã hiểu, liền lập tức di chuyển thân mình, mang theo đại vương phóng đi, để lại bãi than củi đã tắt, chỉ còn chút khói vất vưởng bay lên trời.
Thắng và Tiểu Thử đang ở bìa rừng rộng lớn của lục địa Á Âu, gần một con s��ng lớn cắt ngang hai lục địa.
Đứng tại bờ bên này, nhìn sang bờ bên kia, Thắng và Tiểu Thử nhìn nhau.
“Đại vương, con sông này rộng quá đi mất! Chúng ta đi qua kiểu gì?” Nó tuy có siêu tốc độ, nhưng không thể vác Thắng băng qua cả con sông rộng lớn này. Dù có thể làm được, nhưng sẽ tốn sức, mà nó thì thực sự lười biếng.
Nói đúng hơn là con chuột này ngại khó.
“Đầu bên kia là châu Phi. Vốn dĩ, nó từng cùng toàn bộ lục địa chung một khối, nhưng về sau do trôi dạt lục địa mà tách khỏi khối đại lục. Mãi đến hàng triệu năm sau, châu Phi mới lại trôi dạt qua đây, liên kết với lục địa Á Âu. Nhìn tình hình hiện tại, đành phải chế tạo một con thuyền mới thôi!” Thắng đưa mắt đánh giá, sau đó liền nảy ra một ý tưởng táo bạo.
Dùng thuyền vượt qua con sông lớn này là điều quá điên rồ, bởi thực chất, con sông này chính là một hải vực thu nhỏ. Sau khi hai khối Á Âu và châu Phi tách ra, để lộ một rãnh lớn, tạo điều kiện cho hải vực tiến sâu vào, kéo theo cả lượng lớn sinh vật biển hung hãn.
Mà ai cũng biết, biển mới là nơi đáng sợ, một nơi tồn tại vô số hung thần ác sát, khó lòng sống sót khi gặp phải chúng.
Ầm, ầm.
Tiếng cây cối đổ rạp ầm ầm, rung chuyển cả khu vực xung quanh, khiến vô số hung thú nhỏ yếu sợ hãi bỏ chạy, không dám quay đầu nhìn lại.
Sau khi xác định được ý tưởng, Thắng liền bắt tay vào làm.
Trước tiên, để chế tạo một con tàu, họ cần nguyên liệu. Vì thế, Thắng liền lập tức sử dụng các loại gỗ gần đó để làm một cái bè lớn.
Kiến thức làm tàu không có, đục đẽo cũng chả biết tí mẹ gì, bảo hắn chế tạo một con tàu thì chẳng khác gì bảo mèo đi liếm cứt. Nên ý tưởng làm tàu liền bị gạt qua một bên, hắn chỉ có thể tận dụng chút kiến thức làm bè đơn giản để chế tạo một cái bè lớn mà thôi. Miễn sao nó nổi được trên mặt nước là ổn. Còn việc đi qua con sông? Yên tâm, hắn đã có phong hệ pháp tắc để thay thế.
Chẳng bao lâu, trước mặt Thắng là ba thân gỗ, dài năm chục mét, rộng sáu đến bảy mét. Chúng được đốn từ những loại cây không quá lớn trong khu rừng, đang chềnh ềnh nằm đó.
Thắng bắt đầu sử dụng các loại dây rừng, bện chúng vào với nhau tạo thành một sợi dây thừng lớn, bền chắc, sau đó dùng chúng buộc chặt ba thân gỗ này lại với nhau.
Vì chúng khá lớn nên Thắng cũng mất chút thời gian mới hoàn thành, khoảng mười phút, chiếc bè đầu tiên của hắn cũng đã ra đời.
Chiếc bè này vì chế tạo sơ sài nên bề ngoài trông có chút thô ráp và xấu xí. Tuy trông tạm bợ là vậy, nhưng chỉ cần sử dụng được là hoàn hảo.
Để đảm bảo, Thắng còn gia trì kim hệ pháp tắc lên nó để gia tăng sức phòng ngự, đồng thời thêm chút trọng lực pháp tắc, giúp nó nhẹ nhàng và dễ dàng nổi trên mặt nước hơn.
“Tiểu Thử! Ném cái bè lớn này ra sông, rồi chúng ta nhảy lên đó, sang bờ bên kia!” Thắng vẫy tay về phía Tiểu Thử, hô lớn.
Lúc này, Tiểu Thử đang ở dạng người, vội vàng di chuyển tới theo tiếng gọi.
Nhìn cái bè xấu xí to lớn trước mặt, nó thực sự không biết thứ này có dùng được hay không, nhưng vì đại vương đã nói vậy, nó cũng đành gạt bỏ nghi hoặc, quẳng cái bè này xuống nước.
Tủm.
Nhìn thấy chiếc bè nổi bồng bềnh trên mặt nước, Thắng hài lòng gật đầu, vội vàng nhảy lên trên.
Tiểu Thử phía sau hơi lưỡng lự, nhưng khi thấy đại vương mình xuống trước mà chiếc bè vẫn ổn định, liền đánh bạo nhảy xuống theo.
“Được rồi, chúng ta bắt đầu xuất phát nào!” Thắng phấn khích hô hào, rồi đưa tay ra phía sau cái bè, bắt đầu thôi động phong hệ pháp tắc đánh xuống mặt nước.
Oanh!
Chiếc bè đang bất động liền lập tức bật tốc, rẽ sóng lướt đi, tốc độ phải nói là cực nhanh, không hề chậm chạp chút nào.
Đây là ý tưởng Thắng lấy từ bộ truyện Naruto, sử dụng Rasengan làm động lực đẩy thuyền. Chỉ khác là hắn dùng phong pháp tắc, còn hai thầy trò nhà Naruto thì dùng Rasengan.
“Đại vương! Có thứ gì đó bên dưới chúng ta...” Tiểu Thử chổng mông, cắm đầu nhìn xuống nước.
Vì nước biển trong xanh, Tiểu Thử có thể thấy được một thân ảnh đen xì, to lớn đang bập bềnh bên dưới chiếc bè.
Thắng, thông qua tần số dao động, cũng có thể cảm nhận được phía dưới họ đang tồn tại một con quái vật khủng bố. Theo cảm nhận của hắn, đây hẳn là một hung thú cấp hoàng.
Toàn bộ quyền lợi thuộc về truyen.free, xin đừng quên nguồn khi sao chép.