Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 161: Nói nhảm

“Mẹ nó, tên quái dị này!” Thắng nghiến răng ken két, ánh mắt tràn đầy sát khí nhìn Dạ Hoàng.

Thắng cảm nhận được đối phương chỉ mới ở cấp Vương kỳ trung, ngang với Tiểu Thử.

Thường thì, dù đối phương có mạnh hơn bọn họ một hai cấp độ nhỏ, chỉ cần Thắng và Tiểu Thử song kiếm hợp bích, những con quái vật như thế này đều không phải đối thủ.

Nhưng không hiểu sao, khi đối mặt với tên quái vật này, Thắng lại cảm thấy một cảm giác nguy hiểm tột độ, không rõ nguồn gốc, nhưng thực sự hắn là một kẻ cực kỳ khó đối phó.

“Khặc, khặc… Ta cảm nhận được trên người các ngươi có hơi thở của Dạ Vũ. Chắc hẳn các ngươi là tác phẩm của con ả đó rồi…” Dạ Hoàng nhếch mép cười nói.

“Ngươi biết Dạ Vũ? Ngươi là ai?” Thấy đối phương nhận ra người quen của mình, Thắng kinh ngạc dò hỏi.

“Ta? Hừ, ta chính là thần minh vĩ đại. Còn tại sao ta lại biết con ả kia? Đơn giản vì ta đến đây cùng với ả!” Dạ Hoàng trả lời Thắng, giọng điệu tràn đầy vẻ bề trên.

Hắn nói không hề sai, khi còn là chính mình, hắn đã là một chủng tộc siêu việt trong vũ trụ, đứng đầu kim tự tháp chuỗi thức ăn. Tự nhận mình là thần minh cũng không sai, bởi hắn chính là tộc nhân của Thần Vương chi tộc.

Nhưng nghĩ đến bản thân là Thần Vương chi tộc, lại bị một con mẫu trùng hỗn độn cấp thấp cưỡng bức, thật khiến hắn tức điên.

Mới đến nơi này không lâu, vì bản thân chỉ là một tên cận vệ, không thể đấu lại con mẫu trùng kia, nên trong suốt mấy tháng đầu ở đây, hắn luôn bị ả Dạ Vũ bắt làm vật ấm giường, sinh ra mấy tên hỗn độn trùng lính.

Nếu không nhờ may mắn trời ban, có lẽ bây giờ hắn vẫn còn đang loay hoay trong khoang tàu, làm con đực phối giống.

Giờ đây, nhìn thấy Thắng và cảm nhận được hơi thở của Dạ Vũ, Dạ Hoàng nhớ lại những ngày tháng tăm tối đó, khiến hắn càng thêm tức điên.

“Vậy ra ngươi chính là tên hỗn độn trùng cận vệ bên cạnh Dạ Vũ. Nếu vậy, sao ngươi không quỳ xuống khi thấy ta?”

Nghe đối phương nói đến cùng Dạ Vũ, Thắng cũng đã đoán được tám chín phần mười đây chính là con hỗn độn trùng cận vệ bên cạnh cô ả, kẻ đã mất tích không rõ nguyên nhân. Khi kể lại chuyện này, Dạ Vũ còn từng tỏ ra thương tâm.

“Quỳ? Ngươi là ai mà dám bảo ta quỳ?” Dạ Hoàng tức giận nhìn về phía tên nhân loại trước mặt.

“Ta? Ta chính là tân Thần Vương, đệ tử chân truyền của Dạ Minh Thần Vương các ngươi. Kẻ mà các ngươi phải phụng sự!” Lần này đến phiên Thắng ngửa mặt lên trời, tư thế hiên ngang như một vị thần đang chờ đợi bề tôi tỏ lòng tôn kính.

Theo lời Dạ Vũ, nếu tất c�� trùng tộc khi biết thân phận của mình là tân Thần Vương, chắc chắn sẽ quỳ xuống phục tùng không phân biệt chủng loài. Bởi vậy, Thắng chắc mẩm rằng tên hỗn độn trùng trước mặt này, sau khi biết thân phận của hắn, cũng sẽ quỳ xuống dập đầu giống hệt Dạ Vũ.

Nhưng hắn không hề hay biết, cái thứ trước mặt hắn lúc này không phải là một con hỗn độn trùng đơn thuần, mà chính là một tên thần minh chính hiệu mới chiếm đoạt thân xác con hỗn độn trùng này không lâu, bởi vậy việc bảo tên này quỳ phục dưới chân là điều không thể xảy ra.

Chỉ thấy tên quái vật đó cười ha hả vào mặt Thắng, nụ cười tràn đầy quái dị và khinh thường.

“Khặc khặc khặc… Thật là sinh vật ngu ngốc! Ngươi nghĩ Dạ Minh Thần Vương là Thần Vương thật sự ư? Hừ, tên nhãi con đó chỉ là một tên Ma tộc cấp thấp, là thế hệ thấp kém nhất trong Ma tộc mà thôi. Chỉ có Thần Vương chi tộc, Vi tộc chúng ta mới là thần nhân đích thực.”

Dừng lại một chút, Dạ Hoàng nói tiếp.

“Ta không biết thế hệ sau đã làm gì mà để Di tộc xâm chiếm nơi này, nhưng đợi ta phục hồi sức mạnh, sáng tạo lại cơ thể thần nhân, cũng là ngày ta chém Di tộc các ngươi thành muôn mảnh!”

Nhìn Dạ Hoàng nghiến răng ken két, Thắng hơi khó hiểu. “Ngươi không phải họ Dạ?”

“Hừ, ta vốn là họ Vi, người của Thần tộc. Chẳng qua hiện tại không có cơ thể phù hợp, nên chỉ tạm chiếm cái xác dơ bẩn của bọn ngoại vực này mà thôi. Còn họ Dạ? Ta đơn giản là giữ lại cái họ này để dễ bề hoạt động, đợi khi ta có được thể xác hoàn hảo, sẽ lấy lại cái tên vốn có… Vi Khuẩn!” Dạ Hoàng hừ lạnh.

Hắn quyết định ra tay xử lý đối phương ngay lập tức, không muốn nói nhảm thêm với tên tân Thần Vương này – không, đối với Dạ Hoàng, đó là tân Ma Vương mới đúng.

Thắng lúc này không hề để tâm đến hành động của Dạ Hoàng, bởi hắn còn đang buồn cười vì cái tên của đối phương.

Vi Khuẩn? Thật là cái tên quái đản, bố mẹ tên này cũng thật là kỳ lạ!

“Vi Khuẩn! Hahaha…” Thắng ôm bụng, chỉ tay về phía Dạ Hoàng, cười hô hố.

Thấy đối phương vậy mà dám cười cái tên khai sinh của mình, Dạ Hoàng càng thêm tức giận, vội đưa tay về phía Thắng hô lớn.

“Hoả chi pháp tắc, đốt cháy!”

Xung quanh Thắng và Tiểu Thử lúc này bùng lên một ngọn lửa lớn hừng hực, sức nóng kinh khủng khiến cây cối xung quanh lập tức cháy thành tro tàn.

“Pháp tắc hệ Thủy, Thủy triều dâng!”

Tiểu Dương bất ngờ xuất hiện bên cạnh, lơ lửng trên không, liên tục thôi động pháp tắc hệ Thủy, gọi ra một lượng lớn nước ập về phía ngọn lửa.

“Trọng lượng pháp tắc, gấp nghìn lần trọng lượng!”

Ở một bên khác, Yêu tiên cũng bất ngờ xuất hiện, thôi động pháp tắc của mình, sử dụng pháp tắc trọng lực lên Dạ Hoàng, khiến đối phương bất ngờ chịu một áp lực khổng lồ, bị đè chặt xuống tại chỗ.

Lúc này có hai bóng người liên thủ với nhau, tạo thành Âm Dương đại chiêu, đánh về phía Dạ Hoàng đang bất động.

“Âm Dương song kiếm pháp!”

Ầm.

Trúng đòn tấn công, một tiếng nổ lớn vang lên, bụi đất xung quanh cũng theo đó bay mù mịt.

Bốn người này, sau khi hồi phục hoàn toàn trong tiểu thế giới, đã được Thắng gọi ra ngay lúc hắn đang lảm nhảm với đối phương.

Chết tiệt, với tiêu chí "đánh rắn phải nát đầu" như hắn, chỉ cần cảm thấy đối phương hơi nguy hiểm là sẽ lập tức gọi người ra đánh hội đồng, không thể để cơ thể tàn tạ như mấy lần trước được.

Nhưng để gọi người từ trong tiểu thế giới ra cũng phải mất một hai giây để những người bên trong hoàn toàn ổn định cơ thể, mà một hai giây này là cả một vấn đề sống còn trong một trận quyết chiến sinh tử.

Cho nên vừa rồi hắn đã sử dụng chiêu thức cổ điển nhất trong tất cả các tiểu thuyết mà nhân vật chính hay dùng, đó là "miệng độn" – nói nhảm để kéo dài thời gian.

Thắng cũng không ngờ đối phương lại phối hợp đến thế, không chỉ nói chậm mà còn nói rất dài, thừa đủ thời gian hắn gọi ra bốn tên trợ thủ đắc lực.

Nhưng Thắng cũng phải cảm ơn Dạ Hoàng, bởi nhờ đó hắn biết thêm thông tin về vũ trụ bên ngoài, tuy rời rạc nhưng vẫn là một thông tin đáng lưu ý.

Những dòng chữ này là tâm huyết của truyen.free, và mọi bản quyền đều được gìn giữ cẩn trọng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free