(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 167: Diệt Pháp
Thắng định đưa tay thu tấm bia đá này vào tiểu thế giới để sau này nghiên cứu, nhưng dù hắn có thôi động pháp tắc không gian đến đâu cũng không thể nào cất nó đi được.
“Bản thể, thứ này là vật của thần nhân! Không thể dùng cách thông thường để thu vào tiểu thế giới được đâu. Ngài thử dùng thần hồn liên kết với tấm bia đó xem sao...” Nguyên Anh đứng một bên, đưa ra gợi ý.
Nghe có lý, Thắng lập tức đưa tay chạm vào bề mặt tấm bia đá, bắt đầu điều động thần hồn để thăm dò.
Như thể nhập định, Thắng tiến vào trạng thái định tâm. Viên cự thạch kia theo đó biến mất tăm, rồi sau một hồi, nó lại hiện diện trong tiềm thức của Thắng.
Xung quanh tấm cự thạch này bắt đầu vang lên những tiếng nói kỳ lạ, xì xào, lúc trầm lúc bổng không ngừng.
Những thanh âm ma mị đó bay lượn, rồi tách thành hai dải tần số: một cao, một thấp. Âm thanh tần số cao bay về thượng tầng tiềm thức, còn âm thanh tần số thấp thì lao xuống hạ tầng tiềm thức.
Trong tiềm thức của Thắng, nơi tận cùng của bóng tối, nơi hắc ám ngự trị, sau khi âm thanh tần số thấp tiến vào, công pháp Tạo Giới bắt đầu cựa quậy, hóa thành một hình ảnh khổng lồ, nanh vuốt sắc nhọn, toàn thân gai góc, đen kịt đang gầm gừ gào rú.
Trong ngục giam, Dạ Hoàng cũng vì tiếng gào rú khủng bố này mà giật mình tỉnh giấc. Khi thấy hư ảnh đen kịt khổng lồ đó, nàng liền sợ hãi kinh hô.
“Là, là... Hủy diệt!!!”
Thiên Đạo Wolf đã ngất lịm từ khi con quái vật kia xuất hiện, không còn biết trời đất gì. Lúc này, chỉ có Dạ Hoàng là kinh hãi chứng kiến cảnh tượng này.
Cùng lúc đó, khi con hung thú xuất hiện trong bóng tối tiềm thức, nơi thượng tầng của tiềm thức, âm thanh tần số cao cũng đã lay động Tạo Thế pháp – công pháp mà người sư phụ ở hư không giới từng truyền lại nhưng Thắng chẳng thèm học, giờ đây cũng bắt đầu biến hóa.
Oanh, oanh.
Tạo Thế pháp hóa thành một vị thần nhân, toàn thân rực sáng, thân cao ngàn trượng phiêu phù trong hư không.
Sau khi hóa thành hai thực thể đối lập, cả hai lập tức phóng về trung tầng tiềm thức, nơi khối cự thạch Thần Ma đang ngự trị, và Thắng lúc này vẫn đang tọa thiền dưới chân khối thạch lớn đó.
Ngồi trong lao tù, nhìn thân ảnh đen kịt đó dần đi xa, Dạ Hoàng ngẩn ngơ, miệng không ngừng lẩm bẩm.
“Xong, xong cả rồi! Tên kia chắc chắn đã lấy được Thần Ma thạch, thành công thức tỉnh hủy diệt pháp tắc... vũ trụ này coi như xong...”
Hai thân ảnh khổng lồ ngày càng tiến gần cự thạch. Sau mỗi bước chân, chúng lại thu nhỏ dần, cuối cùng hóa thành nhân dạng với khuôn mặt giống hệt Thắng như đúc.
Vừa đến nơi, cả hai đã lao vào đánh nhau, trong khi Thắng vẫn đang nhập định, hoàn toàn không hay biết đến sự việc đang diễn ra.
Bởi lẽ lúc này, hắn đang ở sâu trong bản tâm, đối diện với hai bản ngã của chính mình.
“Thắng, chúng ta hãy cùng nhau... thôn phệ tất cả mọi thứ! Như vậy cả hai ta mới ngày càng mạnh...” Một Thắng với khuôn mặt điên cuồng lên tiếng dụ dỗ.
“Đừng nghe hắn nói, nếu cậu làm vậy là đang tự đánh mất mình! Tất cả mọi sinh linh đều có số mệnh riêng, chúng ta không thể tiêu diệt, thôn phệ chúng...” Một Thắng khác với vẻ ngoài hiền lành hơn, lớn tiếng khuyên can.
“Ta...” Thắng đứng giữa lưỡng lự.
Từ khi tiến vào nơi này, Thắng bỗng đối diện với hai nhân ảnh giống hệt bản thân, cả hai đều có chung một ý tưởng: trở thành một phần của hắn, rồi hướng ra bên ngoài thực hiện những mục đích riêng.
Kẻ mang vẻ điên cuồng thì muốn tiêu diệt, thôn phệ mọi thứ. Kẻ mang vẻ hiền lành thì lại muốn cứu vớt, bảo vệ chúng sinh.
Người đã đạt tới tam thiền như hắn, tất nhiên sẽ luôn giữ được cái đầu lạnh, nhất là đối mặt với hai bản ngã của mình.
Nhưng đúng lúc Thắng tự tin vào cấp bậc tam thiền của mình có thể chống lại sự cám dỗ của hai bản ngã này thì sự kiêu ngạo trong hắn bùng lên, làm suy yếu lớp kiên định của bản thân, dẫn đến tâm lý dao động.
Nắm bắt được điểm này, cả hai bản ngã liền điên cuồng đấu tranh hòng giành quyền kiểm soát Thắng.
“Thắng, mày đã ở tam thiền! Thì sợ gì bản ngã? Với lại chẳng phải mục tiêu của chúng ta là về nhà hay sao? Nếu không thôn phệ, hủy diệt, chúng ta sẽ không thể quay về cứu được mọi người! Ngươi muốn làm tộc nhân tội đồ sao?”
Bản ngã hắc ám mở lời khen Thắng, sau đó từ từ chuyển sang chất vấn.
Với một kẻ đầy lòng tự tin, lời khen ngợi chắc chắn sẽ khiến sĩ diện tăng cao, mũi treo quá đầu. Nhưng cũng chính lúc này, việc đưa ra những vấn đề quan trọng rồi chuyển sang chất vấn sẽ làm tâm lý đối phương dao động. Dù không tác dụng nhiều, đây vẫn là bước chuẩn bị tốt để đối phương xao nhãng, quên đi sự kiên định ban đầu, rồi dẫn dắt họ theo hướng mong muốn.
“Thắng, đừng nghe hắn nói! Nếu chúng ta hủy diệt tất cả sinh mệnh, chắc chắn sẽ gặp nghiệp quả!”
Thấy đối phương đang từ từ thao túng bản thể, bản ngã thiện tính làm sao có thể để kẻ địch được như ý? Nó lập tức khuyên ngăn Thắng.
“Con mẹ nó nghiệp quả! Nếu trời thực có mắt, sao chúng ta phải lưu lạc nơi đây? Sao phải chịu cảnh khổ cực này?” Bản ngã hắc ám phỉ nhổ, chất vấn bản tính thiện.
Đúng vậy, nếu ông trời thực có mắt, sao lại để hắn khổ cực nơi này? Để hắn trải qua bao lần sống chết?
Thắng cũng theo câu nói này của bản ngã mà rơi vào trầm mặc.
Thấy Thắng trầm mặc, bản ngã hắc ám càng được đà lấn tới.
“Chỉ cần chúng ta tăng cường thực lực, nắm bắt vận mệnh trong lòng bàn tay, thì có gì là không thể? Còn sống thiện lành? Con mẹ nó, sống như vậy chỉ càng cho người ta thấy được bản tính nhu nhược mà thôi!”
Nghe vậy, bản ngã thiện tính lại càng ra sức chống trả, nhưng những lời nó nói ra lúc này đều không thể lọt tai Thắng, bởi trong tai y chỉ toàn những lời của bản ngã hắc ám.
“Chỉ có kẻ yếu như chúng ta mới bị coi như một thứ đồ chơi, thích vất đâu thì vứt, thích chơi thế nào thì chơi, hoàn toàn không có khả năng tự chủ! Chỉ cần chúng ta mạnh lên, số mệnh chắc chắn có thể tự nắm bắt, không trở thành đồ chơi của kẻ nào cả.
Để làm được điều này, chúng ta cần phải thôn phệ tiêu di��t mọi thứ... chỉ có thế, chúng ta mới hoàn toàn thoát khỏi những thứ gọi là số mệnh!!!”
“Đúng vậy... nếu ta mạnh hơn, số mệnh sẽ tự ta nắm bắt...” Thắng nắm chặt bàn tay, tham vọng trong lòng ngày càng rực cháy.
Bản ngã thiện tính theo đó mờ dần, rồi biến mất. Phật tính của Thắng, được truyền từ Đạo Viên đại sư, dù đang điên cuồng phát sáng nhưng không hề ăn thua, chẳng mấy chốc đã chìm vào bóng tối vô tận cùng với bản tính thiện.
Trong tiềm thức, khi bản ngã hắc ám hoàn toàn chiếm trọn ưu thế, cuộc chiến giữa hai thân ảnh pháp tắc hắc bạch cũng tiến gần đến hồi kết.
Bạch quang pháp tắc sáng tạo đang bị hắc sắc pháp tắc hủy diệt đẩy lùi, ánh hào quang trên Tạo Thế pháp dần dần tối đi.
Càng chiến đấu, pháp tắc hủy diệt càng mạnh lên, hố đen pháp tắc cũng theo đó mà tấn cấp.
Từ đại pháp tắc hố đen, nó hoàn toàn biến thành tối thượng pháp tắc hủy diệt. Dù mới chỉ là chút da lông, chưa thực sự đốn ngộ áo nghĩa, nhưng uy thế tỏa ra đã đủ khiến các sinh linh trong tiểu thế giới phải kinh hãi.
Tam Đầu Dực Long cùng nhóm Tiểu Dương đều kinh hồn bạt vía nhìn về phía hố đen kia. Kim Long trước đây từng tự tin đẩy lùi pháp tắc thôn phệ, không sợ hãi trước hố đen, nhưng khi đối diện với hủy diệt, nó cũng phải run rẩy.
Phía ngoài thế giới, Nguyên Anh cảm nhận được một nguồn sức mạnh khủng bố có thể hủy thiên diệt địa từ bản thể phát ra. Nó sợ hãi vội vàng lùi lại, bởi sau khi cắn nuốt thần hồn của Vi Khuẩn, nó biết rõ thứ sức mạnh trên người bản thể lúc này là gì.
Chẳng biết qua bao lâu, bạch sắc Tạo Thế pháp hoàn toàn biệt tích, cùng Phật tính chìm vào bóng tối vô tận. Lúc này chỉ còn hắc sắc Tạo Giới pháp tồn tại – không, sau một lần thay đổi, nó đã được đổi tên thành Diệt pháp.
Đôi mắt Thắng mở ra, hai hàng sát khí ẩn ẩn thoát ra ngoài khiến Nguyên Anh càng thêm sợ hãi, hoang mang, không biết người này thực là bản thể, hay là... một kẻ khác.
Nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, rất mong quý vị ủng hộ tác phẩm tại địa chỉ chính thức.