(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 172: Cầu khẩn
Đang thưởng thức đồ ăn, nhìn thấy bốn mẹ con nhà dực long quây quần đầm ấm, bỗng từ phía đảo hư không, vài con dực long điên cuồng bay về phía này, vừa bay vừa gào thét.
Tất cả mọi người vội ngừng ăn, hướng về phía mấy con dực long đó mà nhìn.
Chẳng mấy chốc, chúng đã hạ cánh và ngã nhào xuống đất.
Lúc này Thắng mới nhìn rõ, trên người chúng vậy mà có vô số vết thương, tất cả đều bị xé toạc từng mảng thịt lớn sau lưng, như thể bị vật sắc nhọn cứa vào.
Kéc, kéc.
Con dực long mẹ vội lao tới bên cạnh mấy con dực long đang nằm vật vã dưới đất, rít lên vài tiếng.
Trong khi còn đang lo lắng cho lũ dực long này thì trên cao, một đàn hung cầm khổng lồ đang lơ lửng giữa không trung, ngay trên đầu nhóm Thắng.
“Đó là...” Thắng hơi nheo mắt lại, nhìn về phía một bóng hình khổng lồ đang dẫn đầu bầy ác điểu.
Chỉ thấy nó lớn gấp ba lần đồng loại, sải cánh rộng gần trăm mét, cả thân bao phủ lớp lông vũ dày đặc cùng những móng vuốt sắc nhọn như dao găm, đang lơ lửng ngay phía trước.
“Mẹ nó, là cấp Giới Tọa!!!” Thắng kinh hãi thốt lên một câu chửi thề.
Giới Tọa là một cấp độ đáng sợ bậc nhất trong một thế giới, chỉ xếp sau Thiên Đạo. Song, với năng lực của mình, nó vẫn vô cùng bá đạo, tồn tại như thần linh, thống trị vạn vật trong thế giới ấy.
Lúc này, mấy con ác điểu vừa chạy trốn trước đó đang bay lượn phía trên đầu, đồng loạt kêu oác oác, vẻ mặt khá hả hê, như muốn nói: “Lũ thằn lằn ngu dốt kia, chuẩn bị chết đi!”
Nhìn lũ sinh vật thấp kém bên dưới, con ác điểu cấp Giới Tọa đó nheo mắt khinh miệt nhìn, sau đó liền phóng thích uy áp của bản thân, khiến mọi sinh vật nơi đây đều phải chịu áp lực khủng khiếp.
Mọi sinh vật xung quanh đều run rẩy trong sợ hãi, đặc biệt là nhóm Thắng, đang ở vị trí đầu tiên, là mục tiêu chính của hung cầm nên phải chịu áp lực lớn nhất.
Kim Long, Thủy Long cùng Hỏa Long tuy đều cố gắng phóng thích uy áp cấp Hoàng, nhưng chẳng thấm vào đâu so với con hung cầm này. Chúng ẩn hiện dáng vẻ sắp quỵ gối, vì áp lực từ Giới Tọa quá khủng khiếp, cấp Hoàng hoàn toàn không thể đối kháng.
Tiểu Thử phía sau lúc này đã sợ hãi nằm rạp xuống đất, toàn thân run bần bật.
“Hừ!!!” Thắng khẽ hừ một tiếng, toàn thân bùng phát uy áp Hủy Diệt Chi Lực.
Sức mạnh của Giới Tọa chính là có thể sử dụng pháp tắc của thế giới này, được mệnh danh là Chủ một giới, chỉ sau Thiên Đạo.
Còn Hủy Diệt Chi Lực của Thắng là một loại tối thượng pháp tắc, nó nằm ngoài vũ trụ, thuộc về quyền năng của thần linh.
Uy áp của nó tỏa ra chính là sự chết chóc, thôn phệ, tham lam, tà ác... Bất kể người sử dụng pháp tắc này mạnh yếu ra sao, chỉ riêng về sự phô trương, uy hiếp khi phóng thích loại sức mạnh này thì đã đạt đến một đẳng cấp khác biệt!
Dù không thực sự nuốt chửng được ngươi, ta vẫn có thể phô bày khí thế nuốt chửng ngươi!
Chính vì thế, dù là Thiên Đạo khi đứng trước uy thế của Hủy Diệt Chi Lực cũng phải kinh sợ vài phần, chứ đừng nói đến một Giới Tọa nhỏ bé, hoàn toàn không thể chiếm ưu thế khi đối đầu với uy áp Hủy Diệt Chi Lực.
Uy thế của Pháp tắc Hủy Diệt vừa được phóng thích, con hung cầm đang dương oai diễu võ kia lập tức như con gà con hoảng sợ rụt cổ lại.
Trên người Thắng, nó cảm nhận được sự điên cuồng, tà ác, một loại cảm giác chết chóc lan tỏa ra toàn thân khiến nó rùng mình, lông tơ sau gáy bất giác dựng đứng, mồ hôi lạnh túa ra như tắm.
Éc éc éc!!!
Không cần phải nói nhiều, nó lập tức co cẳng bỏ chạy, lao thẳng về phương xa.
Lũ hung cầm bên cạnh thì đầu óc đầy hoài nghi, không hiểu lão tổ của mình bị làm sao mà lại hoảng sợ bỏ chạy, tốc độ nhanh như bị Tào Tháo đuổi thế kia. Tuy không biết tại sao nhưng khi thấy lão tổ quay người bỏ chạy, bọn chúng cũng vội vã đập cánh đuổi theo, để lại bầy dực long vẫn đang ngơ ngác tại chỗ.
Vừa rồi khi phóng thích uy áp Hủy Diệt, Thắng chỉ tập trung vào con hung cầm cấp Giới Tọa kia, nên tất cả hung thú xung quanh đều không cảm nhận được uy áp này.
Bay được một khoảng cách khá xa, thấy đối phương không đuổi theo, con hung cầm này mới thở phào một hơi, nhìn phía sau, phân chim không biết từ bao giờ đã tuôn ra ồ ạt.
Nó không cảm thấy mất mặt hay xấu hổ chút nào, mà chỉ thấy vui sướng khôn xiết, thậm chí còn cảm thấy may mắn vì đã thoát khỏi nơi hiểm địa ấy.
Bởi vừa rồi khi đối mặt với Thắng, nó có thể cảm nhận được hàng vạn cái chết của bản thân, và tất cả đều là những cái chết không còn mảnh xương nào sót lại, cho nên nó mới sợ hãi mà bỏ chạy thục mạng như vậy. Cũng may đối phương không có hứng thú truy đuổi, nếu không, cái mạng già này e rằng khó giữ được.
Nó cứ vậy mà vui vẻ bay về một nơi xa mà không biết rằng, thứ vừa dọa nó chỉ là một tên nhân loại cấp Tông mà thôi. Nó chỉ cần há miệng tiện tay đớp một cái rồi nuốt gọn... thì đã chẳng có gì đáng sợ... Chỉ là nó tin vào trực giác của bản thân, nên đã bỏ lỡ một cơ duyên ngàn năm, không, phải nói là triệu năm có một này.
Quay trở lại với nhóm Thắng, khi thấy con ác điểu kia dễ dàng bỏ đi, bầy dực long đều kinh ngạc. Đối phương vừa rồi còn khủng bố thị uy, vậy mà chỉ chốc lát đã sợ hãi bỏ chạy tán loạn. Chúng lập tức đưa ánh mắt về phía nhóm Kim Long.
Theo như những gì chúng biết, chính Kim Long là kẻ đã cứu chúng trên hòn đảo hư không trước đó. Khi chứng kiến đối phương phóng thích sức mạnh khủng bố, chúng đã vô cùng tôn thờ. Hiện tại con hung cầm kia đến đây, nhìn thấy nhóm Kim Long liền sợ hãi bỏ chạy, chúng dám chắc tám, chín phần mười là lũ hung cầm đó nhìn thấy sự hiện diện của Kim Long mới hoảng sợ đến vậy.
Điều này càng khiến chúng tin tưởng Kim Long chính là Vương tộc Dực Long, kẻ có thể lãnh đạo toàn bộ Dực tộc. Chỉ thấy lúc này, chúng nhao nhao hướng về phía nhóm Kim Long mà triều bái.
Chỉ có Kim Long là biết, người đuổi lũ hung cầm khủng bố kia chính là Đạo Tổ của mình. Nó định giải thích, nhưng Đạo Tổ lại lắc đầu, nên đành thôi.
Trải qua sự kiện nhỏ này, nhóm người cũng không còn hứng thú dùng bữa nữa, bắt đầu cùng đàn dực long bay về phía đảo hư không để thu dọn chiến trường. Thắng cũng muốn đi theo, kiếm thêm chút tài nguyên. Dù sao xác hung điểu cũng có tác dụng với hắn, không chỉ là chất dinh dưỡng cho Quỷ Giới, mà còn là thực phẩm dự trữ cho hắn trên đường đi, vì thế không thể bỏ phí.
“Đạo Tổ, ta có một thỉnh cầu.” Kim Long chở theo Thắng bay trên không trung, truyền âm nói chuyện với Thắng.
“Có chuyện gì, cứ việc nói...” Thắng có chút tò mò. Từ trước tới nay Kim Long rất ít giao tiếp, gần như Dực Long tộc này có cái tôi rất cao, hiếm khi trò chuyện với các loài khác, kể cả hắn. Lần này đối phương lại thỉnh cầu mình, thật khiến Thắng kinh ngạc không thôi.
“Con hung cầm vừa rồi tuy là bị Đạo Tổ đuổi đi, nhưng chắc chắn nó sẽ còn tìm cách quay lại đây phục thù cho đồng loại. Mà Dực Long tộc của ta lại không có hung thú cấp cao nào, chỉ có lác đác vài kẻ cấp Vương tọa trấn. Sợ là khi đối phương quay lại, toàn bộ tộc nhân sẽ không thể chống lại mà đi đến diệt vong, nên là...”
Kim Long trình bày ý nghĩ của mình với Thắng, nhưng khi muốn mở lời cầu khẩn thì lại ngập ngừng.
“Ngươi là muốn ở lại, tọa trấn, bảo vệ an nguy cho đồng tộc?” Thắng nghe Kim Long nói một tràng như vậy, liền hiểu rõ tên nhóc này đang muốn cầu xin điều gì.
“Vâng...” Kim Long có chút khẩn trương, vừa chờ mong sự đồng ý của Thắng.
Thắng rơi vào trầm tư, cân nhắc lợi hại. Dù sao bản thân hiện tại đang có ba cao thủ tọa trấn, hiện tại mà để chúng rời đi thì có chút tiếc nuối.
Nếu như chỉ thả lại một con thì không sao, nhưng dẫu sao ba con dực long này cũng là anh em một nhà. Nếu thả một con thì hai con còn lại chắc chắn sẽ đau lòng, gia đình tan vỡ mất.
Bản ngã tham lam hạnh phúc của hắn không cho làm như vậy.
Lúc này, thay vì đấu tranh với bản ngã thiện lương, thì bản ngã hắc ám lại phân ra thành hai bản ngã khác: tham cầu hạnh phúc và tham cầu sức mạnh.
Con người mà, dù loại bỏ được bản ngã này thì sẽ tự sinh ra bản ngã khác để tiếp tục đấu tranh mà thôi, và Thắng lúc này cũng vậy.
Nhưng không biết có phải là đồng cảm hay không, bản ngã tham cầu hạnh phúc của hắn đã thắng, và quyết định để ba con dực long này quay về tộc đàn.
Hắn thực không muốn bọn chúng sẽ giống mình, rời xa gia đình, rời xa quê hương.
Kẻ bị tổn thương lại muốn làm tổn thương người khác, hắn là không làm được! Vì đó không phải là con người của hắn...
Còn chuyện với lũ kiến và con khủng long trước đó là do chúng tự chuốc lấy, nếu ngoan ngoãn chắc đã được tha rồi...
“Được rồi... Ngươi hãy cùng đại ca và nhị ca của ngươi ở lại đây chăm sóc cho tộc đàn, bảo vệ mẫu thân của ngươi, thay ta bù đắp cho nàng...” Thắng mỉm cười vỗ nhẹ lên lưng Kim Long.
Tâm tình hắn lúc này thật sự thư thái lạ thường, cảm giác nhẹ nhõm không ít. Thắng không biết rằng, Phật tính trong tiềm thức, nơi sâu thẳm nhất, bỗng lóe lên rồi vụt tắt, như chưa có chuyện gì xảy ra.
Kim Long nghe Đạo Tổ đồng ý cho nó trở về bên đồng tộc, liền vui sướng không thôi, ánh mắt ngấn lệ, long lanh.
Hành trình phiêu lưu của Thắng vẫn tiếp diễn, và bản dịch này được truyen.free dày công chuyển ngữ.