(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 174: biển
Sáng hôm sau, mặt trời đã treo cao đỉnh đầu, không khí xung quanh cũng ấm lên không ít, nhưng nhiệt độ vẫn dưới 0 độ, chẳng tăng lên đáng kể.
Lúc này, Thắng cùng Tiểu Thử đã tỉnh giấc. Một đêm ngủ trong tiết trời lạnh giá, ẩn mình trong không gian ấm cúng khiến cả hai lười biếng, cứ thế nằm nán lại trên nền đất ấm áp.
Từ khi bản thân phụ thuộc vào bản ngã hắc ám, thành công thức tỉnh pháp tắc hủy diệt, Thắng dần trở nên lười biếng trong việc tu luyện thiền định. Pháp môn thiền định cứ thế bị hắn vứt xó, giờ đây hắn chỉ tập trung vào thôn phệ mà thôi.
Sau khi lấp đầy chiếc bụng đói, hai người lại tiếp tục lên đường, về phía tây bắc.
Hôm nay không khí ấm hơn hôm qua, không còn mưa tuyết. Nhờ hỏa hệ pháp tắc liên tục dọn đường, cả hai chỉ mất nửa buổi đã ra tới bờ biển.
Rào, rào.
Tiếng sóng biển ồ ạt đập vào vách đá dựng đứng. Dù đang đứng trên cao, Thắng vẫn nghe rõ tiếng sóng vỗ rì rào dưới chân.
Hít hà. Thắng tham lam hít một hơi thật sâu. Mùi thơm nồng lẫn vị mặn mòi của biển cả ùa vào khoang ngực, len lỏi đến tận lá phổi, mang theo chút hơi lạnh thấm vào ruột gan, khiến tinh thần hắn càng thêm phấn chấn.
“Đại nhân, chúng ta sẽ đi xuống đó sao?” Tiểu Thử đứng một bên. Nó không hề thưởng thức cảnh đẹp như đại vương của mình. Thay vào đó, nó tò mò chỉ xuống vách đá, nơi sóng biển hùng vĩ liên tục đập vào những tảng đá khổng lồ, tạo ra âm thanh ầm ầm vang dội.
“Đúng vậy, lần này chúng ta sẽ đi biển! Sao? Thích chứ?” Thắng gật đầu, đưa mắt nhìn xuống phía dưới.
Tiểu Thử nghe vậy liền nghẹn lời. Bảo nó đi đường bộ thì được, chứ đi đường biển thì... chẳng khác nào chịu chết, làm mồi cho cá ăn?
“Cái này... đại nhân... ta không thể đi trên nước nha!” Mạng nhỏ chỉ có một, không thể liều lĩnh được.
“Ta cũng không bảo ngươi phải bơi qua vùng biển này. Bởi đã có chúng rồi...” Nói xong, Thắng liền phất tay về phía hư không, một binh đoàn hùng hậu xuất hiện trước mặt hai người.
Tiểu Dương từ trong đó bước ra, kính cẩn gọi lớn: “Cha!” Còn binh đoàn phía sau thì nhao nhao quỳ lạy, đồng thanh hô: “Đạo tổ!”
“Lần này ta để các ngươi ra ngoài là để các ngươi thăm thú quê hương mới của mình. Từ nay về sau, toàn bộ vùng biển rộng lớn này sẽ thuộc về thủy tộc!” Thắng đứng trên một mỏm đá cao, sau đó hướng toàn bộ dân chúng lẫn các binh tướng của thủy tộc hô lớn.
Nghe vậy, tất cả thủy tộc đều phấn khích không thôi. Trong tiểu thế giới, dù hồ nước ngọt đã hóa thành một vùng biển mặn rộng lớn, nhưng thực sự nơi đó quá thiếu thốn tài nguyên, sinh vật không phong phú, pháp tắc cũng chưa hoàn chỉnh, khiến chúng rất khó tiến bộ trong cả tiến hóa lẫn tu luyện.
Thế nên, khi cảm nhận được vùng biển rộng lớn cùng với pháp tắc của phương thế giới này, chúng thực sự rất thích thú, có cảm giác muốn đắm chìm trong đó mà không muốn quay về thế giới cũ.
Cho nên khi nghe lời tuyên bố hùng hồn của Đạo Tổ, bọn chúng ai cũng phấn khích, nhất là Tiểu Dương. Bởi nếu tiến ra ngoài này tu luyện, chắc chắn nó sẽ có bước tiến lớn, việc bước vào cánh cửa Đạo Thể cũng chẳng còn là giấc mộng hão huyền.
“Chúng đệ tử xin tạ ơn Đạo Tổ!” Tiểu Dương cùng toàn bộ thủy tộc lại nhao nhao quỳ xuống, dập đầu cảm tạ.
“Được rồi, tất cả đứng lên đi! Ta muốn nhờ các ngươi một việc. Hãy giúp ta rẽ sóng, tách nước tạo một con đường để tên nhóc này có thể thuận tiện đi lại!”
Thắng nói với Tiểu Dương và những người khác, rồi chỉ tay về phía Tiểu Thử đang ngơ ngác đứng một bên.
“Chuyện nhỏ thưa cha!” Tiểu Dương lập tức đồng ý.
Nó vội bay lơ lửng trên mặt biển, điên cuồng thôi động pháp tắc hệ Thủy, bắt đầu tách biển làm đôi. Ngay lập tức, một bề mặt đáy biển gồ ghề, nhấp nhô hiện ra, với đủ loại san hô, vỏ ốc cùng muôn vàn màu sắc cứ thế bày ra trước mắt Thắng.
Nếu có người chứng kiến cảnh tượng hùng vĩ này của Tiểu Dương, hẳn sẽ kinh hãi quỳ xuống hô lớn hai chữ “Tiên Nhân!”, rồi thi nhau lập miếu thờ cúng!
“Đi thôi.” Thắng phất tay ra hiệu cho Tiểu Thử lại gần, rồi thả người nhảy lên tấm lưng to lớn của nó.
Đoàn người theo con đường Tiểu Dương vừa mở, men theo vách đá dựng đứng mà đi xuống.
Long Vương dẫn theo vài tinh anh thủy tộc, cưỡi trên lưng con giao long to lớn, phóng thẳng vào biển sâu. Đây là để hộ tống Đạo Tổ, ngăn chặn hung thú, quái vật đến tấn công.
Ngồi trên lưng Tiểu Thử, Thắng vui vẻ trong lòng mà nhìn khung cảnh xung quanh.
Thắng hoàn toàn có thể tự mình dùng thủy hệ pháp tắc để tách biển mà không cần đến Tiểu Dương. Tuy nhiên, điều đó sẽ tiêu hao thần hồn rất nhiều. Vì vậy, thay vì tốn công tốn sức, hắn gọi Tiểu Dương ra giúp mình, vừa để giảm bớt mệt nhọc, vừa có tinh thần thư thái ngắm cảnh, lại tiện thể thực hiện lời hứa cho chúng ra phương thế giới này tu luyện.
Thừa nước đẩy thuyền, Thắng liền gọi toàn bộ thủy tộc cùng Tiểu Dương ra, đọc cho chúng nghe bản tuyên ngôn “chuyển nhà”.
Nhìn chúng xem, đứa nào cũng vui vẻ hớn hở, hẳn là thích thú lắm...
Nhưng lúc này, có một người đang lo lắng khôn nguôi, đó chính là Tiểu Dương. Từ lúc Thắng nhờ nó tách biển cho đến tận bây giờ, khuôn mặt hắn vẫn nhăn nhó, cau có, giống như vẫn chưa hài lòng vậy. Điều đó khiến Tiểu Dương thực sự lo lắng, không biết tại sao cha nó lại tỏ ra “khó chịu” như thế, nhưng vì Thắng không nói lời nào nên nó cũng không dám hỏi.
Chỉ có Tiểu Thử là vẫn vui sướng. Bản tính vốn thích bảo vật và những thứ kỳ lạ trên đời, cho nên lúc này đây, được tự do đi lại dưới đáy biển, nó liền điên cuồng thu thập tất cả những thứ kỳ lạ dưới đó. Hễ thấy thứ gì lạ mắt, kỳ dị là lập tức vứt hết vào túi không gian của mình. Hiện giờ, trong túi trữ vật của Tiểu Thử đã chất chứa cả một gia tài kếch xù.
“Đạo Tổ, Thủy Thần! Cách chúng ta mười hải lý, có một quái vật khổng lồ đang nhanh chóng tiến đến đây!”
Long Vương ngồi trên lưng giao long, tay cầm một thanh tam xoa kích, từ trong biển hung mãnh lao ra hướng Tiểu Dương cùng Thắng hô lớn.
Thủy Thần ở đây chính là Tiểu Dương. Vì là người đã mở rộng và kiến tạo hải vực, nó được tất cả thủy tộc tôn thờ gọi là Thủy Thần.
“Quái vật gì? Sức mạnh ra sao?” Tiểu Dương vội vàng lo lắng hỏi lại Long Vương.
“Vi thần không rõ, nhưng hình thể của nó cực kỳ to lớn, phải lên đến hàng ngàn mét, sức mạnh khủng bố, khó lòng xác định được!” Long Vương vội trả lời rõ ràng.
“Hơn ngàn mét? Ngươi không đùa chứ?” Thắng kinh ngạc thốt lên khi vẫn đang ngồi trên lưng Tiểu Thử.
Đối với Thắng, một quái vật dài hơn năm trăm mét đã là cực kỳ khủng khiếp rồi – nói đúng hơn là hắn chưa từng thực sự nhìn thấy. Thế mà lúc này, giữa đại dương mênh mông, lại xuất hiện một con quái vật dài cả ngàn mét, không những thế còn đang di chuyển về phía này.
Thắng lập tức mở Thiên Nhãn Thông, nhìn về phía xa...
“Thật sự... nó lớn hơn ngàn mét! Không những thế, con quái vật này còn đạt đến cấp Quân Chủ viên mãn! Chết tiệt, mau chạy! Tiểu Dương, Tiểu Thử, chạy nhanh lên!”
Quá đỗi kinh hãi, Thắng lập tức ra lệnh cho tất cả mọi người rút lui. Không thể tiếp tục ở lại nơi này, nếu không mạng nhỏ khó giữ!
Bản chuyển ngữ này là tài sản độc quyền của truyen.free, xin vui lòng tôn trọng công sức biên tập.