Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 185: Đào hố chôn cốt tộc.

Ngẩng đầu nhìn trời, sắc trời đang dần hửng sáng, báo hiệu một ngày mới sắp bắt đầu.

Nhận thấy thời gian không còn nhiều, Thắng lập tức thu toàn bộ đám mây lục sắc đang lơ lửng trên đỉnh đầu vào tiểu thế giới. Đây đều là chất dinh dưỡng, là thứ đại bổ! Hắn không thể cứ thế mà vứt bỏ, thật quá lãng phí. Hơn nữa, nếu để chúng tự do lởn vởn ở đây, tên cốt lĩnh kia mà phát hiện thì mọi công sức hắn tạo dựng đều sẽ đổ sông đổ bể. Bởi vậy, tranh thủ lúc còn thời gian, hắn phải thu toàn bộ những thứ này vào không gian riêng, chờ thời cơ để thôn phệ.

Thấy đạo tổ đã thôn phệ xong đống xương cốt, đám mây lục sắc kia cũng biến mất tăm theo, đám yêu tộc lập tức dừng thôi động pháp tắc. Vùng xung quanh đang rực sáng liền trở nên ảm đạm, u uất như chưa từng có chút tia sáng nào.

Vì phải liên tục thôi động pháp bảo một thời gian dài, hai ngàn tên yêu tộc mệt mỏi rã rời, ngồi bệt xuống một bên thở dốc.

“Được rồi, các ngươi hãy đến đó tạm thời nghỉ ngơi. Chờ khi có lệnh ta, thì hãy ra ngoài!” Thắng đưa tay chỉ về phía rừng cây rậm rạp gần đó, cách khoảng hơn trăm mét về phía tay phải.

Nơi đó địa hình bằng phẳng, lại có bụi rậm che chắn, vừa hay là chỗ thích hợp để đám yêu tộc này chợp mắt mà không lo bị địch nhân phát hiện.

Vì nơi đây không thấy sự tồn tại của độc vật, nên Thắng cũng không quá lo lắng cho bọn chúng. Hơn nữa, đám yêu tộc này da dày thịt béo, không yếu ớt như nhân loại, nên hắn càng chẳng cần bận tâm nhiều.

“Vâng, thưa đạo tổ.” Đám yêu tộc nghe lời đạo tổ, liền âm thầm vui mừng vác cái thân thể rã rời tiến về nơi đó nghỉ ngơi.

Nhìn bọn yêu tộc đi xa, bóng lưng dần khuất sau những bụi cây, Thắng mới thu hồi ánh mắt rồi nhanh chóng tiến đến trung tâm, nơi tám ngàn tên yêu tộc đang ra sức đào bới.

Nhìn hốc hang to lớn đen xì trước mặt, hắn không chút lưỡng lự tiến vào bên trong.

Xung quanh đen đặc một mảng, không thể nhìn rõ năm đầu ngón tay. Nếu bọn cốt tộc an trú tại nơi này, thật đúng là như thế giới riêng của chúng.

Phát quang thuật!

Thắng thôi động một loại tiểu pháp tắc mà bản thân mới tiếp nhận chưa lâu, đánh ra xung quanh, khiến cho vùng không gian tăm tối này bỗng nhiên phát sáng.

Loại pháp tắc này không giống Ánh Hào Quang chỉ tập trung vào một điểm. Thay vào đó, nó lấy vật thể gốc làm điểm khởi đầu, sau khi kích hoạt sẽ phát sáng khắp xung quanh, không góc khuất! Nhưng điểm yếu của nó là không thể phát sáng quá xa, không mạnh mẽ, cuồn cuộn như hào quang rực rỡ. Bởi vậy, nó chỉ có thể dùng để soi sáng, chứ đối đầu với bọn cốt tộc thì hoàn toàn không ăn thua.

Đám yêu tộc đang ra sức đào bới liền phát giác có kẻ lạ tiến vào hang. Bọn chúng lập tức giương cung bạt kiếm đề phòng, nhưng khi thấy rõ người tới là đạo tổ, bọn chúng mới hạ hết binh khí trong tay.

“Đạo tổ!” Toàn bộ yêu tộc đều cúc cung hướng Thắng hành lễ.

Thắng chỉ gật đầu một cái rồi không tiếp tục để ý, lướt mắt quét khắp xung quanh, đánh giá không gian nơi này.

Chỉ trong ba tiếng đồng hồ, tám ngàn tên yêu tộc đã đào được một căn cứ địa bên dưới lòng đất, sâu hai mươi mét cùng diện tích gần ngàn mét vuông.

Nhưng Thắng vẫn chưa cảm thấy hài lòng với kết quả này, bởi số lượng bọn cốt tộc là rất lớn, khoảng bảy đến tám vạn tên. Chắc chắn không thể chứa hết toàn bộ quân đoàn của tên giới tọa kia được. Nếu vậy, kế hoạch chôn vùi toàn bộ quân địch sẽ không thể thực hiện.

“Các ngươi hãy lên trên mặt đất, tách ra thành hai đại quân, mỗi bên bốn ngàn người tiến về trái phải an tọa chờ đợi. Khi nào có lệnh của ta, các ngươi hãy tiến ra ngoài.”

Thắng hướng về đám yêu tộc đang bơ phờ đứng trong hốc tối dặn dò, rồi đuổi hết bọn chúng lên trên.

Nếu để bọn chúng tiếp tục đào bới thì khó mà hoàn thành được mục tiêu hắn đề ra. Trong khi đó, mặt trời sắp treo cao, địch nhân kiểu gì cũng sẽ về trước trời sáng. Vì vậy, tranh thủ còn chút thời gian, hắn đành phải tự thân vận động.

Đang trong cơn mệt mỏi, đám yêu tộc như lũ tội phạm được lệnh ân xá, chúng nhao nhao phấn khích chào hỏi đạo tổ rồi rồng rắn dắt nhau ra ngoài, tìm chỗ an dưỡng.

Cả một đêm quần quật, tinh thần đã mỏi nhừ. Giờ mà kiếm được một nơi bằng phẳng để ngả lưng quả thực là đúng bài!

Nhìn đám yêu tộc đã rời đi, Thắng lập tức sử dụng phân thân pháp tắc, một trong số những pháp tắc mà Dạ Hoàng từng dùng để đối phó với hắn.

Lúc này, toàn bộ không gian trống vắng nơi đây lập tức xuất hiện đầy người, chật như nêm cối. Tất cả đều có hình hài giống hệt nhau, không một chút khác biệt.

“Tất cả, bắt tay vào việc thôi!” Một Thắng đứng dậy hô lớn, giơ tay về phía những phân thân còn lại.

“Ô sờ kê!!!” Toàn bộ Thắng đồng thanh đáp lại, sau đó như không kịp chờ đợi mà lao đi, mỗi người một hướng.

Một nửa lao lên đỉnh vách động, một nửa thì ở dưới đáy hang.

“Thổ độn, Hạ thổ!!!”

Tiếng rống vang rền từ nhóm phân thân Thắng dưới lòng đất phát ra oang oang, làm cho không gian tĩnh lặng thêm phần rộn rã.

Vì không gian nơi này quá bé, không thể một lần nuốt trọn đám cốt tộc kia, nên Thắng muốn sử dụng pháp tắc hệ thổ để đào sâu thêm, tạo một không gian thật lớn nhằm nuốt chửng toàn bộ cốt tộc chỉ trong một lần.

Đám phân thân Thắng ở phía trên vách hang cũng không nhàn rỗi. Chỉ thấy bọn chúng lúc này đang điên cuồng chạm khắc lên những vách đá một loại tượng hình nào đó, biến ảo liên tục.

Thời gian cứ thế trôi qua. Đã một tiếng kể từ khi Thắng bắt đầu chế tạo bẫy rập để bẫy bọn cốt tộc một phen.

Lúc này cũng đã sang canh năm, giờ gà gáy sắp đến, Thắng lập tức dừng tay, thu hết toàn bộ phân thân trở về.

Sau một tiếng hùng hục cùng đám phân thân điên cuồng thôi động pháp tắc, hắn tuy có chút mệt mỏi nhưng đổi lại là một thành quả thực đáng mong đợi.

Không gian nơi đây từ chưa tới ngàn mét nay đã rộng đến mười ngàn, gấp chục lần ban đầu. Với không gian này, hắn hoàn toàn có thể nhốt toàn bộ địch nhân và cùng lúc diệt sát bọn chúng.

“Siêu hào quang rực rỡ!” Thắng thôi động pháp tắc, kích hoạt trận pháp phía trên đỉnh đầu.

Theo tiếng hô lớn của Thắng, vùng không gian tăm tối này lập tức bừng sáng. Ánh sáng gay gắt mang theo chút nóng bỏng chiếu rọi toàn bộ nơi đây.

Luồng ánh sáng chói lọi này được Thắng tạo ra từ những trận pháp hào quang chồng chất lên nhau, tạo thành các tầng phát sáng chiếu rọi. Nó lấy một điểm làm trung tâm, tập trung các tia sáng đánh thẳng xuống bên dưới, nơi sâu nhất của hang động.

Vì nơi này vốn là vùng kín, nên ánh sáng cũng ít tán xạ hơn. Mà dù có tán xạ thì cũng là đánh về nơi trung tâm của hang động, khiến ánh sáng chói mắt không có điểm mù, dù trốn ở bất cứ hốc nào trong hang cũng vẫn bị ánh sáng chiếu tới.

“Giải!”

Dù là Thắng, người sáng tạo ra chúng, cũng không thể nào chịu nổi cái ánh sáng nhức nhối này, nên hắn liền lập tức giải trừ.

Đến bản thân kẻ không sợ ánh sáng như hắn còn có chút không chịu được. Nếu đổi lại là bọn cốt tộc, chắc chắn chúng chỉ còn biết kêu la thảm thiết mà thôi. Chui vào trong này trốn thì không khác gì tự mò thân vào vạc dầu nóng bỏng, giờ chết của chúng cũng không còn xa...

Thấy thành quả tốt hơn mong đợi, Thắng liền vác cái cơ thể yếu đuối của mình rời khỏi nơi đây. Lòng tràn đầy chờ mong, hắn tiến về chạc cây cũ, nơi Tiểu Thử vẫn còn say giấc nồng, nghỉ ngơi, chờ cá chui rọ là một mẻ hốt trọn.

Tác phẩm này là tài sản trí tuệ của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free