Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 19: Đại thu hoạch

Sau một đêm tĩnh tọa, thương thế của Thắng đã hoàn toàn bình phục, linh lực dồi dào sức sống. Không những thế, nhờ họa mà được phúc, hắn còn thuận lợi đột phá lên Luyện Khí cửu trọng trung kỳ, gia tăng thêm một chút sức mạnh để bảo toàn tính mạng.

Mặt trời đỏ rực treo lơ lửng trên nền trời, gay gắt chiếu rọi xuống mặt đất nơi Thắng đang đứng. Hứng chịu cái nóng hầm hập, Thắng khẽ nhíu mày, mồ hôi tí tách tuôn rơi.

Dù vậy, Thắng vẫn vui vẻ đón nhận. Lúc này, hắn đang mải mê "khám nghiệm tử thi", hay nói đúng hơn là xử lý cái xác của con cự xà.

Toàn thân con rắn là bảo vật, vậy nên ngay từ khi trời vừa hửng sáng, Thắng đã thức giấc, tinh thần phấn chấn lao vào cắt xẻ. Tuy nhiên, vì dụng cụ quá thô sơ – chỉ với con dao quân đội đã gãy làm đôi, chỉ còn lại một đoạn năm phân – việc "giải phẫu" kéo dài đến tận giữa trưa mà vẫn chưa xong.

Thắng cứ thế hì hục từ tờ mờ sáng đến trưa, không màng đến xung quanh. Bởi lẽ, trước khi bắt tay vào việc, hắn đã cẩn thận kiểm tra các hướng, chỉ khi chắc chắn không còn mối nguy hiểm nào rình rập mới yên tâm tập trung mổ xẻ cự xà.

Trong suốt thời gian đó, Thắng đã lọc được một tấm da rắn khá lớn, đủ để may một bộ xiêm y. Hắn còn lấy được đôi mắt của cự xà và đặc biệt, trong đầu con rắn, Thắng tìm thấy một viên huyết châu to bằng nắm tay. Dù không rõ công dụng, nhưng linh tính mách bảo Thắng rằng nó rất quý giá, nên hắn quy���t định thu thập.

Giờ đây, Thắng đang đào sâu vào thân cự xà. Thứ hắn cần nhất chính là mật rắn – một trong những dược liệu không thể thiếu để luyện chế độc Quỷ Trùng.

Máu tươi bê bết bám khắp người, cả quần áo lẫn đầu tóc đều nhuốm một màu đỏ lòm. Mùi hôi tanh nồng nặc bốc lên khiến Thắng phải khịt mũi khó chịu không ít lần.

Thế nhưng, điều đó vẫn không làm khó được Thắng. Hắn vẫn kiên trì dùng con dao nhỏ bé trong tay, ra sức đào móc, khoét sâu vào lớp thịt rắn.

"Phốc... Phốc!!!"

Từng nhát dao chém vào da thịt vang lên đều đều, máu cũng liên tục phụt ra.

"Khạc... Khạc! Mẹ nó, tởm thật!"

Sau một hồi đào móc, Thắng đành phải dừng tay, khạc nhổ một bãi nước miếng cho đỡ ghê, thật sự không thể chịu nổi.

"Con dao gãy này phế quá, phải chi nó còn lành lặn thì có khi giờ này đã tìm được mật rắn rồi."

Thắng đứng cạnh cái xác nghỉ ngơi, tay cầm con dao quay quay nghịch nghịch, ánh mắt lướt nhìn đống thịt nát bét – thành quả của bao công sức hắn bỏ ra.

Thấy mặt trời đã quá đỉnh đầu, Thắng lại tiếp tục bắt tay vào công việc. Hắn muốn hoàn thành trước khi trời tối để còn di chuyển số đồ vật này về cây cự sam, tiện thể xem thử cái xác bạo long ở đó còn hay không.

Ở một nơi cổ đại với vô số hung thú ăn thịt như thế này, một cái xác xuất hiện thế nào cũng thành đại tiệc cho chúng. Chưa kể, nếu là xác của hung vật cấp cao, thì càng khó giữ. Vì vậy, Thắng rất lo lắng cho cái xác bạo long, muốn đẩy nhanh tiến độ để về lại cây cự sam, nhanh chóng chế luyện độc Quỷ Trùng.

Khoảng mười lăm phút sau, Thắng đã bắt đầu nhìn thấy gan rắn.

"Gan đây rồi, vậy thì mật ắt hẳn nằm ngay phía trên."

Thắng nhẹ nhàng cắt bỏ lớp thịt, tạo ra một khoảng trống lớn để dễ dàng xác định hơn.

"Hà hà, mày đây rồi."

Thắng mỉm cười hài lòng khi nhìn thấy túi mật rắn – một bọc màu xanh to bằng cái lu đất đang nằm chễm chệ ở đó.

"Mỗi tội... hơi to."

Thắng gãi đầu cười khổ: "Moá, to thế này bê sao nổi, không cẩn thận là vỡ tan tành như chơi."

"Thôi kệ, cứ cắt nó ra rồi tính tiếp vậy."

Thắng bắt đ��u tách túi mật. Hắn dùng tay giữ lấy đầu ống dẫn mật, nhẹ nhàng nhấc lên. Sau đó, cẩn thận gỡ dần từng phần của túi mật ra khỏi các bộ phận xung quanh, cuối cùng thành công lấy được nó ra ngoài.

Để tránh túi mật bị vỡ, Thắng vội vàng chế một cái khung gỗ, lấy da rắn làm vỏ bọc. Hắn đặt túi mật vào giữa, rồi dùng đống thịt bùi nhùi vừa cắt nát làm lớp lót.

Xong xuôi phần mật rắn, Thắng tiếp tục cắt nhỏ các tấm da. Hắn dùng dao rạch những vết nhỏ, rồi lấy dây rừng luồn qua, buộc thành một cái túi treo hông. Hắn định dùng cái túi này để đựng đôi mắt rắn và viên huyết châu.

Vì tấm da rắn quá to, cộng với lượng đồ đạc trên người đã quá nhiều và cồng kềnh, gây khó khăn cho việc di chuyển, Thắng quyết định để đống da rắn đó ở lại, chờ một thời gian sẽ quay lại lấy. Hắn khá tự tin rằng da rắn sẽ không bị thối rữa, bởi đã tự tay xử lý sơ qua.

Xong xuôi, Thắng chuẩn bị lên đường quay về, bỏ lại cái xác cự xà to lớn nằm im tại đó.

Trong cái xác còn tim, gan và nhiều bộ phận khác Thắng chưa lấy. Đơn giản là giờ đây chúng đều vô dụng đối với hắn, bởi tất cả đã bị kim hỏa độc công xâm chiếm. Nếu sử dụng mà không có thuốc giải, e rằng sẽ dễ "hẹo" như chơi. Hơn nữa, vì phải điều chế độc dược trong hoàn cảnh cấp bách, Thắng vẫn chưa kịp chế ra giải dược.

Lúc này, Thắng chỉ đành luyến tiếc tặc lưỡi bỏ qua chúng, nhìn đống thịt rắn mà thèm thuồng không thôi. Nếu được chế biến hợp lý, chỗ thịt này không chỉ là thực phẩm mỹ vị mà còn có thể trở thành một bài thuốc hữu ích cho bản thân.

"Đáng tiếc, đáng tiếc!"

Thắng lắc đầu tiếc nuối, lẩm bẩm than vãn.

Thu dọn đồ đạc chuẩn bị lên đường, Thắng dùng sức vác chiếc rọ bọc da đựng mật rắn ra sau lưng, buộc chặt túi vật liệu treo sẵn bên người, rồi tiến về phía cây cự sam khổng lồ. Trước khi đi, hắn cũng không quên thu hồi cây độc giác thương đang ghim sâu vào đuôi cự xà.

Chống thương xuống đất, Thắng bắt đầu tiến sâu vào khu rừng. Tâm tình hắn lúc này thật sự sảng khoái và vui vẻ.

Thoát khỏi quỷ môn quan, không những không mất mạng mà còn thu được một khoản tài nguyên lớn, hỏi sao Thắng có thể không vui? Lúc này, hắn cảm giác như mình đang được thượng thiên chiếu cố, vui sướng tột độ.

...

Chẳng mấy chốc, Thắng đã đến gần khu vực của mình. Ngước mắt nhìn lên, cây cự sam to lớn hùng vĩ vẫn sừng sững đó, dù đã nhìn bao lần, hắn vẫn không khỏi kính nể kiệt tác mà mẹ thiên nhiên ban tặng.

Suốt chặng đường từ đầm nước trở về, Thắng không hề gặp phải bất kỳ cuộc tấn công nào từ độc trùng hay hung thú. Mọi thứ diễn ra khá suôn sẻ. Có lẽ, nhờ sự càn quét điên cuồng của cự xà trước đó mà nơi này đã đuổi đi không ít hung thú.

Chính trong quá trình truy đuổi điên cuồng ấy, cự xà đã tạo ra một con đường khá thoáng đãng cho Thắng. Cây cối cỡ nhỏ đổ rạp, các bụi cỏ cũng vì tàn huyết mang theo hỏa độc mà khô héo, giúp cho việc đi lại dễ dàng hơn rất nhiều.

Tuy nhiên, vườn thuốc Thắng ấp ủ cũng nằm trên chặng đường này, vì thế nó cũng bị tàn phá tan hoang.

Nhìn từ đằng xa, thấy một bọc lớn trắng muốt vẫn chình ình nằm đó, Thắng mới thả l���ng tâm tình, khoái chí cười khà khà.

Tiến lại gần cái xác, Thắng bắt đầu kiểm tra tình hình.

Chẳng biết cự xà đã bao phủ một lớp gì trên thân bạo long mà nó nhớt nhớt, dính dính. Thắng đưa tay quệt nhẹ, lập tức một luồng hơi nóng bốc lên, từ tay hắn phát ra tiếng "xèo, xèo".

"Vãi đạn!"

Thắng thất kinh, vội vàng quệt tay lên quần. Thấy không ổn, hắn vội di di tay xuống nền đất.

Sau một hồi, cảm giác nóng rát đã hết. Thắng lúc này mới nhìn xuống cái quần.

"Moá!"

Thắng chửi thề một tiếng, bởi chỗ hắn quệt khi nãy đã bị ăn mòn, loang ra thành một cái lỗ lớn. Coi như cái quần che thân này đã phế.

May mắn thay, cơ thể hắn đã được cải thiện nhờ rèn luyện khí công, da dẻ rắn chắc hơn trước nên lớp nhớt nháp kia chưa kịp ăn mòn vào tay. Nếu là vài ngày trước, có lẽ hắn đã mất một cánh tay rồi.

Tò mò đánh giá lớp màng này, nhưng lần này hắn không dám thò tay vào. Thắng chỉ dám dùng linh lực bao bọc đầu ngón tay, chạm nhẹ thử.

"Ồ!" Thắng ồ lên kinh ngạc. Khi hắn ấn ngón tay xuống, lớp nhớt nháp đó cũng lõm theo, còn ngón tay thì không hề hấn gì.

"Vậy là nó không tác động với linh lực. Đây chắc hẳn là dịch vị dạ dày của cự xà, do vội vàng đào thải cái xác mà trào ra. Có lẽ vì lớp da của bạo long quá rắn chắc nên nó mới không bị tan chảy."

Thắng xoa xoa cằm suy nghĩ, chợt một ý tưởng lóe lên, hắn liền vỗ tay một cái chát.

"Vừa hay! Lớp dịch này giúp mình bảo quản cái xác một thời gian, tránh lũ trùng bọ đến quấy rối. Vậy là mình có đủ thời gian để điều chế độc Quỷ Trùng rồi! Khà... khà... Cự xà huynh thật chu đáo, dù đã chết vẫn không quên giúp tiểu đệ một ân huệ lớn!"

Lúc này, nếu cự xà mà nghe được lời nói của Thắng, chắc chắn nó sẽ càng điên máu hơn, quyết phanh thây tên súc sinh này ra thành trăm mảnh, đến khi nào hả giận mới thôi.

Bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free