Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 190: Cá chui rọ!

Cốt Toại cùng cốt ưng phi thẳng về phía trung tâm, từ đằng xa cả hai đã thấp thoáng nhìn thấy một cái hang lớn trên mặt đất.

Cốt ưng gắng sức vẫy đôi cánh xương, bay lảo đảo qua những thân cây. Lúc này trông nó chẳng khác gì một chiếc máy bay bị hỏng nặng, càng về phía trung tâm, đầu ưng càng chúi xuống.

Chỉ bay được thêm vài mét, con cốt ưng dường như đã cạn kiệt sức lực, lập tức đâm sầm xuống đất.

Quán tính từ tốc độ bay vẫn còn, khiến cả cơ thể nó bị kéo lê một đoạn dài trên mặt đất, phải đến gần cửa hang mới chịu dừng lại.

"Khốn nạn man di tộc!"

Cốt Toại từ trong khói bụi bước ra, miệng dính đầy đất, tức giận mắng chửi.

Nếu không phải vì tên man di kia quá hung hãn, hắn đã không thảm hại đến mức này. Càng nghĩ, hắn lại càng giận sôi máu.

"Cốt Lư đâu!!! Mau ra đây đưa tọa kỵ của ta vào trong nghỉ ngơi!" Cốt Toại bực mình gầm lên hướng vào trong hang.

Cốt Lư là chỉ huy đứng đầu hai vạn cốt binh của cốt vương, được Cốt Toại ra lệnh ở lại đào hầm cho toàn bộ cốt binh ẩn náu.

Chờ một hồi không thấy bóng dáng cốt binh nào xuất hiện, tất cả vẫn chìm trong sự im lặng đáng sợ, khiến Cốt Toại càng thêm tức tối.

"Mẹ nó, đám chó chết này dám lờ ta đi?"

Cốt Toại lại gào thêm lần nữa vào trong, nhưng đổi lại chỉ là tiếng vọng của chính hắn.

Hắn cũng chẳng nghĩ bọn chúng có thể gặp chuyện gì, bởi nơi đây không hề có quái vật nguy hiểm. Chỉ có vùng đất kỳ lạ với những chất lỏng trải dài kia mới có một tên man di hung mãnh mà thôi. Vì thế, Cốt Toại đoán đám cốt binh này nhân lúc hắn vắng mặt mà làm biếng, ngủ quên mất rồi.

Đang định bùng phát cơn tức giận thì khi nhìn thấy cánh cửa hang lớn như vậy, hắn cũng nguôi đi phần nào. Dù sao bọn chúng đã mất cả buổi để đào nơi này, hẳn là rất mệt. Ngủ quên một chút cũng không sao. Cốt vương từng nói, muốn chiếm được lòng cốt binh thì cũng phải biết chiều chuộng chúng một chút, như vậy chúng mới ngoan ngoãn nghe lời. Nên hắn cũng chỉ khó chịu đôi chút trong lòng mà thôi, lúc này muốn phục hồi binh lực thì cũng cần bọn chúng hỗ trợ đây.

"Vì tương lai, bỏ qua cho chúng lần này..."

Cốt Toại thầm nhủ lòng mình, sau đó tiến đến chỗ cốt ưng. Không có ai ra giúp, hắn đành tự thân vận động, kéo con cốt ưng này vào trong.

Dù sao con cốt ưng này cũng đã cùng hắn trưởng thành, lại là món quà đặc biệt từ chính sư phụ hắn – cốt vương trao tặng. Hắn không muốn bỏ lại nó, dù sống chết thế nào đi nữa! Tuy không có tình người, nhưng tình cốt thì vẫn còn.

Cơ thể cốt ưng rất lớn, dài tới cả trăm mét, nhưng vẫn dễ dàng bị Cốt Toại nâng lên, vác trên vai.

Cốt ưng thấy hành động của hắn, liền kêu rít lên vài tiếng như kinh hãi điều gì đó.

"Yên nào, ta sẽ không bỏ ngươi đâu!" Cốt Toại tuy tư chất không tốt, kiêu căng ngạo mạn, và sợ chết có thừa, nhưng được cái lại sống khá tình nghĩa. Bảo hắn bỏ lại đồng bạn ư? Hơi khó. Chỉ trừ khi thật sự không còn đường thoát, hắn mới đành bỏ bạn lại chịu chết, còn bản thân chạy trước mà thôi...

Vậy cũng xem như có chút tình nghĩa rồi...

Nghe được lời nói của Cốt Toại, cốt ưng mới chịu im lặng, cảm động trong lòng. Ánh lửa lục quang trong đôi mắt lập lòe, chỉ thiếu vài giọt nước mắt nữa thôi là trông đã thật sự cảm động.

Nhưng với Thắng lúc này thì con mẹ nó cảm lạnh.

Cứ hì hục tâm sự, lề mề khiến Thắng nóng nảy, chỉ muốn nhảy xuống đạp hai tên này vào trong nồi bát quái mà hắn đã mất công chế tạo cả đêm để nhanh chóng luyện đan.

Kinh nghiệm thật quý giá! Dù không nhiều nhưng chất lượng thì tuyệt hảo. Chỉ riêng bộ xương cốt ưng này, nếu thôn phệ hết, chắc chắn cũng giúp hắn tiến cấp tới cảnh giới Vương Giai. Còn đống thần hồn lơ lửng kia, hẳn là có thể giúp Quỷ Giới tiến hóa thành một phương thiên địa hoàn toàn mới, thậm chí trở thành Trung Cấp Thế Giới cũng không phải điều không thể.

Khi đó, sinh vật trong Quỷ Giới có thể tự thân hình thành, tiến cấp mà không cần hắn nhúng tay. Cũng không cần phải đem quái vật từ thế giới khác vào để xây dựng, thế giới chi lực cũng có thể tự thăng cấp.

Đưa mắt nhìn xuống dưới, lúc này Cốt Toại đã thôi thủ thỉ và đang nhấc bổng cốt ưng vững vàng đi vào trong hầm tối.

Nhìn thấy cảnh này, Thắng mới coi như trút bỏ được muộn phiền trong lòng mà vui vẻ nhìn về nơi đó.

Đối với hắn, hình ảnh Cốt Toại vác theo cốt ưng tiến vào hầm tối không khác nào một con mồi lớn đang tự chui vào bẫy, chờ hắn đun sôi, nấu cả hai thành chất dinh dưỡng.

Hắn lúc này thật sự khoái trá, đôi tay chắp vào nhau chà chà.

Chờ đối phương đi vào bên trong được chừng hai phút, Thắng mới vội vàng hô lớn, gọi đám yêu tộc gần đó.

"Cá đã vào rọ! Mau lên! Toàn bộ yêu tộc dàn trận, chặn kín cửa hang!"

Cả đám yêu tộc ngay gần đó nghe được tiếng kêu gọi của đạo tổ, lập tức tỉnh táo hẳn lên, cầm khiên sắt lũ lượt kéo đến cửa hang, dùng khiên thay nhau chặn kín lối vào, không cho tên cốt tộc kia thoát ra ngoài.

Tiểu Thử ở bên cạnh cũng vì tiếng hô lớn của Thắng mà mơ màng tỉnh dậy, đôi mắt nó mông lung chẳng hiểu chuyện gì xảy ra, sụt sịt chút nước dãi nơi khóe miệng. Hẳn là cảm thấy khó chịu, nó liền lấy tay xoa xoa nước dãi trên mép, ánh mắt đờ đẫn nhìn về phía Thắng, kèm theo đó là một câu hỏi cực kỳ vô tri.

"Đây là đâu? Ta... là ai?" Nhiều khi đang trong một giấc ngủ ngon mà bị bất ngờ đánh thức, não bộ sẽ không kịp phản ứng dẫn tới bản thân rơi vào trạng thái mơ màng không xác định, và Tiểu Thử lúc này đang rơi vào trạng thái đó.

Thắng hiện tại mọi sự chú ý đều đổ dồn vào Cốt Toại cùng cốt ưng, đâu thèm để tâm tới sự ngờ nghệch của Tiểu Thử lúc này!

Chỉ thấy hắn bỏ lại Tiểu Thử, thả mình khỏi chạc cây, thân thể nhẹ nhàng như lá. Vừa chạm đất liền tung một cước tựa mãnh hổ song phi, với tốc độ cực nhanh lao vút về phía trước, chỉ trong tích tắc đã có mặt tại "lò luyện đan" của mình.

"Tốt, kích hoạt Ánh Hào Quang Rực Rỡ!"

Không nói nhiều, Thắng lập tức hướng tất cả yêu tộc đang đứng trước cửa hang hô lớn.

Tiên hạ thủ vi cường!

Phải đánh cho đối phương không kịp trở tay, như vậy thế chủ động mới thuộc về bọn hắn.

"Rõ, thưa đạo tổ!"

Cả đám yêu tộc lập tức đồng thanh đáp lời Thắng.

Thần hồn điên cuồng vận chuyển, dồn vào tấm khiên trên tay. Những tấm khiên đang ảm đạm liền lập tức bừng sáng, rồi phóng thẳng vào bên trong hang động.

Thấy vậy, Thắng lại tiếp tục hướng những tên yêu tộc xung quanh hô lớn.

"Số còn lại, đề phòng địch nhân! Nếu địch nhân từ bên trong lao ra, thì lập tức thả pháp tắc giáng xuống thân hắn. Nhớ chưa?"

"Rõ, thưa đạo tổ!"

Những tên yêu tộc còn lại đều đứng dàn ra sẵn sàng, ánh mắt tập trung về phía đồng bạn tại cửa hang.

Yêu tiên cũng chăm chú, chỉ cần thấy thân ảnh của địch nhân, nàng sẽ lập tức sử dụng đại pháp tắc lực hấp dẫn để giam giữ đối phương, cho tộc nhân của nàng sử dụng ánh hào quang rực rỡ.

Bản quyền của đoạn văn này thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free