Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 226: lên đường

Những tia nắng chói chang, nhưng không hề gay gắt, ngược lại còn mang theo chút dịu nhẹ, trải đều trên khắp mặt đất.

Không khí tươi mát của ngày mới lan tỏa khắp nơi, đánh thức vô số sinh vật đón chào bình minh.

Đó là khung cảnh của thế giới sinh vật biến dị. Còn đối với nhân loại, đây lại là một ngày mới đầy u ám, ánh sáng từ bầu trời chỉ như ngọn đèn lấp loáng trong đêm tối, không hề mang theo chút quang minh hay hy vọng nào.

Với con người, ngày hay đêm đều như nhau, mới hay cũ cũng chẳng khác biệt. Sống được đến chừng này năm tháng đã là một nỗ lực phi thường, nào còn niềm tin để nghĩ về tương lai...

Ngay lúc này, tại cổng chùa Ba Vàng, một nhóm người đang hối hả khuân vác đồ đạc lên ba chiếc xe tải lớn.

“Đạn dược thế nào rồi?” Minh, nữ thủ lĩnh Hắc Dạ, cất tiếng hỏi đám người.

“Thưa thủ lĩnh, súng ống đạn dược đã được chất lên xe, e rằng chỉ vừa đủ dùng!” Một binh sĩ cấp Quân Chủ đỉnh phong báo cáo lại với Minh.

“Tốt, ngươi hãy truyền lệnh cho anh em, khoảng năm mươi người thuộc Binh Vương bộ sẽ đi theo ta! Những người còn lại ở nhà cố thủ, Minh Vương sẽ tạm thời tiếp quản căn cứ thay ta.”

Minh quay người, dặn dò tên binh sĩ vừa báo cáo.

“Vâng...” Binh sĩ kia sau khi nhận lệnh, lập tức rời đi để truyền đạt cho anh em Binh Vương bộ.

Chẳng mấy chốc, năm mươi người đã tề tựu trước mặt nữ thủ lĩnh. Tất cả đều được trang bị đầy đủ từ súng ống đạn dược, vũ khí lạnh cận thân giắt trên người, cho đến cả một tấm khiên Quang Minh. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ thấy sự tinh nhuệ của nhóm binh sĩ này.

“Chúng ta có thể xuất phát chưa?” Thắng từ sau một chiếc bán tải bước ra, hỏi nữ thủ lĩnh.

“Được rồi, mọi người lên xe, chúng ta xuất phát!” Nữ thủ lĩnh gật đầu, rồi hô lớn ra lệnh cho đám binh sĩ, sau đó cùng Thắng chui vào chiếc bán tải.

Vì Thắng không biết lái xe, mọi quyền điều khiển phương tiện đều do Minh, nữ thủ lĩnh, đảm nhiệm.

Đoàn xe, gồm một chiếc bán tải và ba chiếc xe tải ba tấn, cứ thế băng băng rời đi.

Từ chùa Ba Vàng về hướng Yên Tử chỉ có ba con đường: đường Đồng Chanh, đường đối diện với chùa Trình và đường Bãi Dài.

Trong ba con đường này, Bãi Dài là con đường gần nhất và dân cư thưa thớt nhất.

Để đi từ chùa Ba Vàng vào Yên Tử, đây chính là lựa chọn đúng đắn nhất.

Ba chiếc xe tải chỉ thuộc loại ba tấn, kích thước vừa đủ, không quá đồ sộ như những xe trọng tải lớn. Trong khi đó, con tàu của Thắng và Dạ Vũ lại nặng đến hơn mười tấn. Minh, nữ thủ lĩnh Hắc Dạ, đang lo lắng liệu có thể đưa toàn bộ con tàu về căn cứ an toàn hay không. Nàng quả thực rất bận tâm về vấn đề này.

Ban đầu, Minh muốn mọi người tìm kiếm những loại xe có trọng tải lớn hơn. Nhưng vì xe cộ xung quanh đã hư hỏng gần hết, những loại trọng tải lớn đều không còn dùng được. Chỉ còn duy nhất loại xe tải ba tấn này là vẫn có thể sử dụng, nên họ đành phải đưa chúng về tân trang và gia cố lại khung để có thể lên đường.

Vì vậy, cả ngày hôm qua, nhóm của Minh đã khá vất vả trong công cuộc tìm kiếm phương tiện giao thông, chứ nào rảnh rỗi, vui chơi thỏa thích như kẻ nào đó, cưỡi xe máy chém giết lũ zombie...

Nếu hôm qua không phải xe sắp hết xăng và Minh Vương khăng khăng đòi về, có lẽ Thắng vẫn còn say mê hóa thân thành Triệu Tử Long...

Nhớ lại cảnh tượng đó, Minh Vương đang định lái xe vào cổng chào thì bất ngờ bị Thắng dùng uy lực ép buộc. Thế là hắn đành phải chở tên tân thủ lĩnh này tiếp tục múa thương khắp nơi, mãi đến sẩm tối, khi xe gần cạn xăng, Thắng mới chịu quay về...

Giờ đây ngồi trong chiếc bán tải, tay nắm chặt trường thương, nhìn lũ zombie ngổn ngang bên ngoài, Thắng cảm thấy lòng bàn tay ngứa ngáy. Hắn thực sự hận không thể nhảy xuống, múa thương loạn xạ, cuồng chém lũ zombie một phen cho hả dạ.

Ngồi cạnh Thắng, nữ thủ lĩnh Minh không hề lên tiếng, cô vẫn tập trung điều khiển chiếc xe.

Còn Thắng thì mải chìm đắm trong tưởng tượng về cảnh mình chém giết zombie, nên cũng chẳng nói lời nào. Bầu không khí trong xe cứ thế chìm vào yên lặng.

“Báo cáo... Cách đây khoảng hai trăm mét, có một lượng lớn zombie đang tiến lại gần!”

Tiếng bộ đàm rè rè vang lên, phá tan bầu không khí tĩnh lặng.

Hiện tại, nhóm của Thắng vẫn đang ở trong khu vực thành phố đông dân cư, nên việc xuất hiện một lượng lớn zombie cũng không có gì lạ.

“Dùng súng máy càn quét chúng! Hiện tại chúng ta đang làm nhiệm vụ, không được dừng lại! Nhanh chóng tiêu diệt bọn chúng...” Minh ra lệnh cho đám binh sĩ qua bộ đàm.

Tuân theo chỉ lệnh của thủ lĩnh, đám binh sĩ trên nóc xe nâng khẩu DShk lên và bắt đầu xả đạn về phía đám zombie phía trước.

Những tiếng nổ oanh liệt liên tục vang lên, chấn động cả không gian xung quanh. Cứ mỗi phút, 600 viên đạn lại ào ạt như ong vỡ tổ, bay như mưa rào về phía đám zombie.

Lũ zombie cũng theo đó liên tục đổ gục, ngã rạp xuống đất như những bông lau bị máy cắt cỏ chặt gốc, ào ào trút xuống.

Chỉ trong chốc lát, con đường đã được dọn bớt phần nào, chỉ còn lác đác vài con zombie may mắn còn đứng đong đưa.

Để tiết kiệm đạn, nhóm người không tiếp tục bắn mà trực tiếp lái xe băng qua, cán bẹp dúm chúng xuống mặt đường xi măng cốt thép. Máu đỏ đen đặc cũng theo đó loang lổ khắp nơi.

Ngồi trong xe, Thắng có thể cảm nhận rõ sự xóc nảy, bấp bênh mỗi khi chiếc xe cán qua lũ zombie bên dưới.

Đoàn xe tiếp tục thẳng tiến, bỏ lại phía sau lớp khói bụi cùng những đống xác chết la liệt.

Mất khoảng năm đến sáu phút, đoàn người mới hoàn toàn rời khỏi địa phận thành phố, tránh xa khu dân cư. Họ tiến vào con đường hiu quạnh, vắng bóng những ngôi nhà từng có người dân sinh sống.

Dần dần tiến vào địa phận xã Thượng Yên Công, Rừng Quốc gia Yên Tử hiện ra ngay trước mắt.

Vì đây là đoạn đường được xây dựng chủ yếu để phục vụ du khách hành hương di chuyển bằng xe khách lớn, nên khu vực xung quanh đã được quy hoạch, không có nhà dân sinh sống.

Nhóm người Hắc Dạ không vì vậy mà thả lỏng tinh thần, ngược lại còn kéo căng cảnh giác tột độ.

Bởi họ biết rằng, những nơi gần rừng núi rậm rạp này ẩn chứa nhiều thứ còn đáng sợ hơn cả lũ zombie.

Rừng Quốc gia Yên Tử vốn là một bảo tàng tự nhiên, chứa đựng nhiều nguồn gen quý hiếm cùng hệ sinh thái đa dạng. Nhờ được bảo tồn, nơi đây vẫn giữ được nhiều sinh vật quý và môi trường nguyên sinh.

Nếu như trước đây, nơi này chính là thiên đường của bọn lâm tặc, là chốn để chúng đổi đời...

Nhưng hiện tại thì khác. Sau khi dịch bệnh zombie bùng phát, những khu rừng còn nguyên sinh, nơi tồn tại các loại sinh vật hoang dã, lại trở thành những khu vực cấm kỵ đối với nhân loại.

Bởi lẽ, các sinh vật bên trong hầu hết đã bị biến đổi gen, trở thành những hung thú mạnh mẽ.

Ngay cả núi Thanh Đằng, một ngọn núi nhỏ phía sau chùa Ba Vàng, còn tồn tại một dã thú cấp Giới Toạ. Vậy thử hỏi một nơi quy tụ nhiều loài động vật như thế này liệu có đáng sợ đến mức nào? Chắc chắn là cửu tử nhất sinh rồi...

Để đủ tự tin tiến vào đây, đa phần phải là các cao thủ cấp Vương trở lên. Nếu yếu hơn, e rằng sẽ mất mạng ngay tức khắc.

Chính vì sự khủng khiếp này, đám binh sĩ Hắc Dạ mới kéo căng tinh thần cảnh giác, nhìn bốn phương tám hướng.

“Chúng ta dừng lại ở đây thôi.” Thắng nhìn lên chiếc đồng hồ 4D, nói nhỏ với Minh.

“Được rồi, mọi người. Chúng ta dừng tại đây!” Minh gật đầu với Thắng, rồi dùng bộ đàm truyền tin.

Các binh sĩ Hắc Dạ lập tức tuân lệnh thủ lĩnh, dừng xe bên lề đường.

“Tình hình thế nào? Liệu chúng ta sẽ dẫn người vào tháo rời và mang con tàu ra, hay có cách nào khác?” Minh hỏi Thắng đang ngồi cạnh.

“Trước tiên, hãy bảo anh em ở lại đây cố thủ. Chúng ta sẽ vào xem xét tình hình, tiện thể dọn đường. Khi con đường đã an toàn, chúng ta sẽ gọi họ vào hỗ trợ qua bộ đàm.” Thắng hơi nghiêng đầu trả lời Minh.

“Được rồi...” Minh gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, sau đó rời xe và dặn dò các binh sĩ.

Thắng cũng muốn mọi người cùng vào một lượt để kéo đống sắt vụn kia ra ngoài, nhưng làm vậy e rằng sẽ khó bảo vệ họ khỏi lũ quái rừng.

Hắn không biết lời Nguyên Anh nói là thật hay giả. Nếu là thật, sau khi đốn ngộ pháp tắc tối thượng, hẳn là hắn có thể mở ra không gian, vứt đống đồ đó vào trong tiểu thế giới, và không cần đến sự hỗ trợ của nhóm người Hắc Dạ.

Nhưng thực tế ra sao thì hắn không biết, liệu sau khi đốn ngộ tiểu thế giới có thực sự khai phong hay không vẫn là một ẩn số. Vì để vẹn toàn đôi đường, hắn quyết định để nhóm người Hắc Dạ ở bên ngoài, còn bản thân sẽ cùng Minh đi vào trước.

Thứ nhất là dọn đường, thứ hai là thử xem tiểu thế giới có mở ra được không. Nếu mở được thì nhóm người kia không cần phải vào, mấy chiếc xe tải cũng không cần đến.

Còn nếu không mở được thì đành phải gọi nhóm người kia vào bên trong, cùng hắn khuân đống sắt vụn này ra ngoài mà thôi...

“Thế nào rồi?” Thắng quay lại hỏi Minh khi cô đang bước đến.

“Đã dặn dò xong xuôi, chúng ta tiến vào thôi!” Minh khẽ gật đầu đáp lời.

“Tốt, đi thôi!”

Cả hai chầm chậm tiến sâu vào cánh rừng rậm rạp, hướng về phía con tàu nơi Thắng và Dạ Vũ từng tọa lạc.

Ở phía sau, nhóm người Hắc Dạ nhìn theo bóng lưng dần khuất của hai vị thủ lĩnh, tinh thần căng thẳng tột độ.

Bản quyền của những dòng chữ này được bảo hộ bởi truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free