(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 235: Thích cưỡi lợn!
Một người, một thú và một bộ xương khô đứng trước cổng chào chùa Ba Vàng, với dáng vẻ bất cần, cà lơ phất phơ của hắn, đám binh sĩ vừa nhìn đã thầm thán phục khí chất, phong cách ấy.
Quả thật... khi một người đã trở thành tượng đài, dù có tỏ ra thô lỗ, họ vẫn được người khác khen ngợi là có khí chất.
Thắng cùng Tiểu Thử và Cốt Toại đứng đợi trước cổng chào được năm phút, nhưng vẫn chưa thấy bóng Minh Vương đâu.
Vốn đang thấy khó chịu trong người, Thắng có hơi sốt ruột, đôi mắt cứ đăm đăm nhìn về phía bãi gửi xe của chùa.
Chẳng lâu sau, khoảng vài phút, từ nơi đó một đoàn xe đã ùn ùn kéo tới, khói bụi mịt mù, dẫn đầu là Minh Vương, vẫn cưỡi trên chiếc mô tô hôm nọ.
“Để ngài đợi lâu rồi. Lần này đi thu hoạch lúa về căn cứ, tôi phải điều động số lượng lớn anh em Minh Vương bộ, cùng với ba chiếc xe tải mới mượn được từ bên bộ phận Binh Vương, nên có chút chậm trễ.”
Minh Vương đẩy kính chắn gió lên, để lộ khuôn mặt có phần già dặn của y.
“Không sao, dù gì tôi cũng mới tới...” Thắng phất tay.
Dù trong lòng thực sự khó chịu, nhưng để giữ hình tượng mỹ nam thân thiện, hắn vẫn cố tỏ ra hòa nhã.
“Vậy được rồi, chúng ta xuất phát thôi!” Minh Vương thấy đối phương không tỏ vẻ khó chịu, liền gật đầu một cái, sau đó hạ kính chắn gió mũ bảo hiểm xuống, bắt đầu vặn tay ga.
Tiếng ga xe nhẹ nhàng, trầm thấp vang lên, khói từ pô xe cũng theo đó phun ra, chiếc xe đang im lìm lập tức lăn bánh, xé gió lao về phía trước, để lại phía sau một trời khói đen.
Đám người Minh Vương bộ vừa thấy đội trưởng vít ga đi trước, cũng lập tức khởi động xe bốn bánh; ba chiếc xe tải phía sau rồ lên vài tiếng rồi bành bạch phóng đi.
Thắng cũng không yếu thế, lập tức đạp vào bụng Tiểu Thử, ra hiệu xuất phát.
“Đại vương, ta hiểu tiếng người mà! Ngài không cần phải động tay động chân, chỉ cần hô một tiếng là được.” Tiểu Thử không vui, xụ mặt lèm bèm với Thắng.
“Tốt, ta biết rồi...” Thắng chẳng thèm để những lời Tiểu Thử vừa nói lọt vào tai, vẫn cứ tập trung nhìn về phía trước.
Biết nói thế nói mãi vẫn vậy, Tiểu Thử đành ủy khuất, thầm than số phận bạc bẽo, âm thầm gặm nhấm nỗi khổ này.
Cốt Toại vì không có phương tiện đi lại, lại lười không muốn bay, nên Thắng đành gọi ra một con lợn rừng để Cốt Toại cưỡi.
Con lợn rừng này trông thế mà thực sự biết chạy, tuy chỉ ở cấp Vương, dù sở hữu thân hình lực lưỡng, to lớn, nhưng nó vẫn có thể bám sát Tiểu Thử mà không hề chậm chạp.
Tiểu Thử tuy không vận dụng thần thông thiểm quang thuật, tốc độ lúc này cũng chỉ thường thường, nhưng nếu nói về vận tốc của nó, không loài nào cùng cấp có thể theo kịp. Con lợn rừng này mới cấp Vương, đã có thể theo sát Tiểu Thử, không chịu thua kém, cũng đủ thấy đây là một con hung thú có tài, nếu được chăm sóc, nuôi dạy bài bản, e rằng sẽ trở thành một Tiểu Thử thứ hai cũng nên.
Tiểu Thử cùng con lợn rừng kia chạy hùng hục, chẳng mấy chốc đã vượt qua ba chiếc xe tải chở đám binh sĩ của Minh Vương bộ, bắt kịp chiếc mô tô đang băng băng phía trước.
Đám binh sĩ ngồi trên xe nhìn về phía Thắng cùng Cốt Toại, đôi mắt tràn đầy kính nể và ước ao.
Hình thể của Tiểu Thử và con lợn rừng kia vốn lớn, tuy không hùng dũng, oai vệ như hổ và sư tử, nhưng xét về sát khí tỏa ra từ hai con hung thú này, cũng không hề kém cạnh, trái lại còn hơn vài phần.
Nhìn vị tân thần vương cùng tên hài cốt bá khí mười phần, đang mình cưỡi hung thú một đường lao nhanh, Minh Vương cũng có chút thèm thuồng.
Hắn trời sinh thần lực, khí lực hơn người, rất thích cận thân chiến đấu, và đặc biệt ưa những loại hung thú da dày thịt béo, có khả năng cận chiến như con mãnh trư kia.
Tiểu Thử tuy mạnh mẽ thật đấy, nhưng hắn lại không thích, bởi hình dáng quá đỗi bình thường, nhưng khi vừa nhìn Cốt Toại uy phong cưỡi lợn, hắn đã ngay lập tức động tâm.
Thực con mẹ nó oai phong, chỉ muốn một lần được cưỡi lợn!
Nhìn con mãnh trư kia ngoan ngoãn chở Cốt Toại như vậy, hẳn cũng là một con sủng thú của tân thủ lĩnh, nếu được đối phương ban cho một con làm tọa kỵ, thì còn gì bằng!
Minh Vương thầm nghĩ, đầu óc bắt đầu tưởng tượng cảnh bản thân đang bá khí đầy mình, ngồi ngay ngắn trên lưng mãnh trư, tay trái cầm Quang Minh khiên, tay phải cầm con dao quắm thần thánh, hướng địch nhân hô hào... thực là bá khí a!
“Cẩn thận, Minh Vương!”
Còn đang miên man suy nghĩ, bỗng một tiếng rống lớn từ phía bên cạnh vang lên, khiến hắn giật mình tỉnh táo.
Lúc này, phía trước xe hắn, cách chỉ hai mét là một tảng đá lớn. Với tốc độ cực nhanh của chiếc xe, hắn đã không thể phanh lại được.
Hự.
Minh Vương sau khi tỉnh hồn, lập tức phản ứng tức thì, dùng lực thật mạnh nhấc bổng đầu xe, cả chiếc xe phi về phía trước, bay qua chướng ngại vật, cứ vậy dễ dàng thoát khỏi hung hiểm.
Két...
Tiếng bánh xe sau chạm đất, lê một quãng dài vì quán tính của xe.
“Hú hồn.” Minh Vương cởi mũ bảo hiểm ra, thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Đám người Thắng lúc này cũng dừng lại, nhanh chóng hỏi thăm Minh Vương.
“Sao rồi, tình hình ổn chứ?”
“Ây, cũng là may. Nhờ có ngài kịp nhắc nhở, ta mới kéo về một mạng.” Minh Vương ha hả cười ngượng, đưa tay gãi ót.
“Ta thấy ngươi hiện giờ không ổn, nếu tiếp tục sử dụng thứ này để di chuyển, e rằng sẽ nguy hiểm. Ngươi thấy sao nếu ta đổi con lợn rừng này cho ngươi cưỡi, còn cái thứ kia của ngươi, ta dùng?”
Ngồi trên lưng mãnh trư, Cốt Toại bập bùng đôi mắt xanh lục, dò hỏi Minh Vương.
Khi vừa mới xuất phát, Cốt Toại thấy Minh Vương cưỡi mô tô phóng vèo, cảm thấy thực sự kỳ lạ và ngầu, khi đó y thực muốn mượn, chạy thử một phen.
Nhưng vì đã trải qua một khóa đạo đức làm người của thần vương, hắn không dám đòi hỏi, đành phải chấp nhận ngồi trên lưng con lợn xấu xí, cấp thấp này.
Vừa rồi thấy đối phương thể hi��n trình độ, một đường bay qua hòn đá lớn, khiến Cốt Toại càng thêm thích ý, rất muốn sở hữu cái thứ kỳ lạ kia.
Nên khi vừa thấy đối phương dừng lại, khi Minh Vương còn đang bàng hoàng như vừa thoát chết, hắn không kịp nghĩ ngợi, lập tức đưa ra chủ ý đổi lợn lấy xe.
Hắn không biết đối phương liệu có đồng ý hay không, nhưng cứ hỏi thử xem sao.
Còn đang bần thần vừa thoát khỏi nguy hiểm, Minh Vương nghe được lời đề nghị của Cốt Toại, liền đờ ra tại chỗ, tưởng rằng mình vừa rồi bị lãng tai.
“Cái... cái gì?”
Thấy đối phương trợn lớn đôi mắt, hỏi một câu cộc lốc như vậy, Cốt Toại nghĩ rằng chắc hẳn không đồng ý, ngữ điệu liền trở nên lạnh lùng vài phần.
“Ta chỉ là thấy ngươi hiện giờ không ổn, nên mới đưa ra kiến nghị đổi tọa kỵ thôi. Nếu không muốn, thì thôi vậy...”
“Không, không... ta muốn a! Ta hoàn toàn đồng ý!” Minh Vương sau khi nghe rõ lời Cốt Toại, liền lập tức nhảy khỏi xe.
Thực con mẹ nó, tổ tiên phù hộ, trời phật phù hộ nha.
“Hẳn là bề trên nghe được tiếng lòng của mình, nên mới thành toàn như vậy. Lần này đi về, con sẽ thắp cho người chục bó nhang!!!” Minh Vương phấn khích thầm nghĩ, đôi mắt long lanh sáng rực nhìn mãnh trư như thấy nữ nhân.
Hắn thực nằm mơ cũng muốn cưỡi con lợn to lớn trước mặt này.
Thấy đối phương vậy mà lập tức khẳng khái đồng ý, không hề chút do dự hay luyến tiếc, khiến Cốt Toại âm thầm đề cao tên nhân loại trước mặt. Minh Vương trong mắt hắn cũng đã trở nên dễ nhìn vài phần.
“Tốt, vậy ngươi cưỡi con lợn này, còn cái thứ kỳ lạ kia sẽ để ta dùng!” Cốt Toại hào hứng, nhưng bên ngoài vẫn cố tỏ vẻ hờ hững, giống như mình vừa ban phước cho Minh Vương vậy.
“Tốt, tốt. Ngài hẳn là chưa dùng tới xe máy bao giờ, để ta dạy ngài vài cái cơ bản, chỉ cần hiểu rõ là có thể thoải mái sử dụng nó...” Minh Vương cũng rất nhiệt tình, vội vàng hướng Cốt Toại chỉ này chỉ kia, tất cả những gì hắn biết về mô tô gắn máy, đều được hắn tận tình chỉ bảo.
Vốn mang thần hồn giới tọa, nên vài kiến thức cơ bản từ Minh Vương truyền dạy, Cốt Toại đã nhanh chóng tiếp thu chỉ qua một lần hướng dẫn.
Đứng bên cạnh nhìn hai con hàng này làm trò, Thắng cũng thấy ngán ngẩm.
Chẳng mấy chốc, việc truyền thụ kỹ năng đều được Cốt Toại tiếp thu toàn bộ. Hiện tại y có thể tự tin ngồi trên chiếc Aprillia RVS4 Factory 2010 mà làm anh hùng xạ lộ.
Cốt Toại không kịp chờ đợi, liền vít ga phóng đi trước. Xương cốt của y vốn dạn dày, nên mũ bảo hiểm hoàn toàn không cần dùng. Vì thể hiện độ ngầu, y chỉ lấy duy nhất bộ giáp mô tô của Minh Vương mà thôi.
Thắng nhìn cái đầu lâu trắng hếu đang điều khiển chiếc mô tô phóng phía trước, làm hắn bỗng nhớ tới một nhân vật siêu anh hùng trong Marvel, Ghost Rider, ma tốc độ. Nếu cho đối phương sử dụng con HARLEY DAVIDSON PANHEAD CHOPPER độ CUSTOM, cùng một ngọn lửa bao trùm nữa thì đúng bài.
Lúc này, Minh Vương đã trần như nhộng, phần dưới chỉ mặc độc chiếc xà lỏn, đang loay hoay với con lợn lớn trước mặt.
Phải hì hục một hồi, hắn mới leo được lên lưng mãnh trư, thích thú nghịch ngợm.
Thắng ngồi trên lưng Tiểu Thử đã chứng kiến tất cả. Hắn vừa phát hiện ra một bí mật động trời: người của Hắc Dạ đều là đám kỳ hoa, hết tên có hứng thú với côn trùng, lại tới tên hứng thú k�� lạ với xương khô, hiện tại lại xuất hiện thêm một tên thích cưỡi lợn. Thực con mẹ nó, tam quan hắn bị lật đổ!
Mọi bản dịch từ truyen.free đều được giữ nguyên giá trị bản quyền, đảm bảo người đọc có trải nghiệm tốt nhất.