Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 247: Kế hoạch thay đổi (2)

“Còn bao lâu nữa thì tác dụng của huyết thanh này sẽ biến mất hoàn toàn?” Thắng quay sang hỏi Dạ Vũ.

“Với cấp Hoàng trở xuống, có thể giam cầm được một ngày một đêm. Còn với Giới Tọa cấp, e rằng chỉ trụ được nửa buổi!”

Dạ Vũ tính toán rồi báo cáo Thắng.

“Khi ngươi ký sinh vào một vật cùng cấp, có thể hoàn toàn làm chủ cơ thể đối phương trong bao lâu?” Thắng mong chờ, nhìn về phía Dạ Vũ.

“Còn tùy vào tinh thần lực của đối phương mạnh hay yếu. Nếu yếu, ta có thể điều khiển hắn cả ngày. Nếu mạnh hơn một chút thì là nửa ngày, còn nếu mạnh hơn ta, hoàn toàn áp đảo thì e rằng chỉ vài tiếng, thậm chí chỉ được vài giây.”

Dạ Vũ không dám chắc, đáp lời Thắng.

“Vậy thì ngươi cứ ký sinh lên hắn đi, kiểm tra xem trụ được bao lâu rồi báo lại cho ta!” Thắng không tiếp tục dò hỏi mà lập tức ra lệnh cho Dạ Vũ.

“Vâng!” Dạ Vũ gật đầu, ngoan ngoãn làm theo lời Thắng.

Dạ Vũ tiến lại gần tên zombie, bắt đầu thôi động pháp tắc ký sinh, đánh lên người tên xác sống trước mặt.

Giống như lần ký sinh lên Thắng, nàng hóa thành một khối dịch nhầy, chui qua các lỗ hổng trên cơ thể vật chủ, tiến sâu vào bên trong.

Cảm nhận được một thực thể đang điên cuồng chui vào bên trong, tên zombie này bắt đầu sợ hãi và sinh ra phản kháng.

Zombie khi tiến vào Giới Tọa đã biết sợ chết, nên việc nó hoảng sợ giãy giụa lúc này cũng là điều dễ hiểu.

Chỉ là, tu vi bị giam cầm, không thể sử dụng. Không những thế, nó còn bị Cốt Toại giữ chặt lấy tay, khiến nó không thể cử động, chỉ đành trơ mắt nhìn Dạ Vũ tiến vào trong thân.

Một lúc sau, Dạ Vũ cũng hoàn thành việc ký sinh.

“Sao rồi?” Thắng đứng bên cạnh chờ mong.

“Thần vương, tinh thần lực của tên này khá mạnh, không phải kẻ tầm thường. Ta chỉ có thể điều khiển hắn trong vòng nửa buổi mà thôi!” Dạ Vũ báo cáo Thắng.

“Nếu vậy thì vừa đủ.” Thắng gật đầu hài lòng.

Tác dụng của thuốc sẽ hoàn toàn hết hiệu lực vào sáng ngày mai, cũng là lúc đầu zombie lấy lại được tu vi. Dạ Vũ chỉ có thể cướp quyền kiểm soát cơ thể của đối phương trong vòng nửa buổi. Như vậy, sau khi thuốc hết hiệu lực, Dạ Vũ vẫn có thể kìm hãm đối phương thêm nửa buổi nữa. Điều đó có nghĩa là, từ giờ cho tới trưa ngày mai, đối phương sẽ hoàn toàn trở lại trạng thái zombie cuồng bạo.

Nếu vậy, kế hoạch của hắn cần phải được đẩy nhanh hơn, trước trưa ngày mai phải tiến vào Hư Không Thành.

“Được rồi, các ngươi về nghỉ ngơi đi. Mai chúng ta sẽ có một trận chiến ra trò!”

Thắng phẩy tay ý bảo Cốt Toại và Dạ Vũ rời đi.

Đợi hai người họ đi xa, hắn mới đứng một mình trong màn đêm u tối, đưa mắt nhìn lên trời cao, cảm nhận những cơn gió nhè nhẹ thổi qua mái tóc.

Lâu lắm rồi, hắn chưa cắt tóc, mái tóc hắn cũng đã dài hơn xưa...

...

“Cái gì? Sao tổng bộ lại ngừng tiến công?” Sát Vương tức giận hô lớn, chất vấn người lính tội nghiệp vừa báo tin.

“Cái... cái này, thực sự tôi không biết. Chỉ là đầu bên kia bộ đàm, người anh em ấy thông báo. Kế hoạch tấn công cơ sở dừng lại, chuyển sang kế hoạch khác.

Và bọn họ còn nhắc nhở chúng ta phải cảnh giác xung quanh, đề phòng địch tập kích.”

Tên lính đưa tin hoảng sợ, vội vàng lui lại.

“Họ còn nói gì nữa không?” Lang Vương đứng một bên, trầm tư nhìn người lính báo tin.

“Có, họ nói nếu có địch thì đánh, đánh kéo dài, địch đánh ta rút, địch rút ta đánh!” Người lính gật đầu, đáp lời Lang Vương.

“Hừ, rắc rối như vậy? Sao không cường công luôn? Còn phải làm vậy làm gì?” Sát Vương khó hiểu cằn nhằn.

“Với lại, bọn chúng có gì mà chúng ta phải sợ? Cứ chính diện mà đánh...”

“Con mẹ nó, nói sai chính tả thì im mồm giùm! Nói nói nói... đã không nói được đàng hoàng còn cố nói mãi! Mẹ nó, làm ta sắp sửa... sửa con mẹ nó! Ta điên mất!”

Lang Vương vò đầu, tức giận gào lên với Sát Vương.

Đang lúc suy nghĩ mà nhóc con này cứ bên cạnh léo nhéo. Nhiều khi hắn đã không thèm nói, cố nhịn rồi, nhưng đối phương vẫn tính nào tật nấy, khiến hắn thực sự tức điên!

Mà điều làm hắn khó chịu nhất chính là cái "bệnh cảnh sát chính tả" của mình! Hắn rất khó chịu khi ai đó nói hay viết sai chính tả, nên trước khi tận thế đến, hắn được mọi người đặt biệt danh "cảnh sát mạng", chuyên bắt lỗi chính tả.

Quả là, ghét của nào trời trao của đó. Hiện tại hắn lại được xếp cùng đội với một "cao thủ" nói sai chính tả.

Nhiều lần rất muốn "đá" đối phương đi chỗ khác, nhưng vì đây là người của nữ thủ lĩnh, mà hắn lại mang ơn bà nên đành phải nhẫn nhịn cho tới tận bây giờ... cũng đã được năm năm rồi. Đúng là một kỳ tích!

“Sao? Ngươi lại dám bắt bẻ ta? Có tin hay không ta cắt trym ngươi rồi đút vào đít, để ngươi thử cảm giác tự thông đít mình?” Sát Vương sửng cồ, nói oang oang với Lang Vương.

‘Lại nữa rồi!’ Các tiểu đội trưởng trong đại sảnh nhìn nhau cười khổ. Cảnh này cũng thường xuyên xảy ra, chỉ cần hai người này thấy nhau là sẽ như chó với mèo, cắn nhau loạn xạ.

Bọn họ chỉ là tiểu đội trưởng cấp thấp, thực sự không dám mở lời khuyên can.

“Được rồi, hiện tại đang trong lúc nguy cấp, ngài không nên náo loạn như vậy!”

Vẫn là bà Lan, vú em của Sát Vương, đứng ra kéo lại tên thủ lĩnh hung hãn này.

“Dì Lan à! Hắn ta chê con à!” Sát Vương (tên thật là Hồng) nũng nịu, cầm vạt áo sẫm màu của bà Lan mà lung lay, lắc lắc.

Bà thực sự không biết phải làm gì với con bé này.

Tuy đã 15 tuổi, giết người cũng như ngóe, nhưng khi đứng trước mặt bà, Hồng (Sát Vương) vẫn làm nũng như một đứa trẻ lên ba.

Thấy con nhóc này ở một bên than khóc, Lang Vương cũng không thèm quản, lập tức ra lệnh cho một tên tiểu đội trưởng dưới trướng mình.

“Cậu đi thông báo với các anh em, tạm thời chiến sự sẽ dừng lại. Cử vài anh em trinh sát đi do thám xung quanh. Nếu thấy bất thường thì lập tức về đây báo cáo!”

“Vâng!” Tên ti���u đội trưởng lập tức nhận lệnh rời đi.

Lang Vương tuy không giỏi bày mưu tính kế, nhưng hắn cũng biết suy nghĩ trước sau.

Sẽ không có lý do nào để tổng bộ lại bất chợt ra chỉ thị như vậy.

Mà dù không có lý do gì đi nữa, thì việc bọn họ tấn công hai cơ sở kia cũng là vô dụng nếu tổng bộ không điều quân đánh vào trung tâm của địch.

Nên việc công kích hai cơ sở của Hư Không Thành là chắc chắn phải dừng lại.

Cũng đâu đó khoảng một tiếng sau, tên tiểu đội trưởng vừa được cử đi đã quay trở về.

Thấy đối phương hớt hải chạy vào, Lang Vương lập tức cảm thấy có chuyện chẳng lành, liền hỏi tên tiểu đội trưởng.

“Có chuyện gì? Mau báo cáo!”

“Là... là đội trưởng, người của chúng ta vừa rồi ra ngoài thám thính, phát hiện có mấy tên địch ở hướng tây nam.

Tuy đã xử lý nhưng có vài anh em vì chống lại đối phương mà thiệt mạng!”

Nghe được tin tức này, Lang Vương cùng Sát Vương lập tức kinh hãi đứng bật dậy.

“Có biết là người của thế lực nào không?” Lang Vương nhíu mày nhìn tên tiểu đội trưởng.

“Là người của Hư Không Thành!”

Tên tiểu đội trưởng vội vàng trả lời.

“Quả nhiên...” Lang Vương xoa cằm.

“Bọn chúng phát hiện ra chúng ta chuẩn bị tấn công hai cơ sở, nên mới cho người tấn công trước sao?” Sát Vương suy nghĩ, đưa ra phán đoán của mình.

“Không, hai cơ sở kia nằm ở phía nam, trong khi đám người này lại do thám ở phía tây nam. Hẳn là nơi đó đang có một doanh trại tạm thời.

Nếu là vậy, khả năng cao bọn chúng đang muốn ngăn chúng ta quay trở về tổng bộ, nhằm chặn viện quân, khiến hai bộ Binh Vương cùng Minh Vương nhanh chóng bị tiêu diệt, sau đó mới công kích chúng ta!”

Lang Vương nhíu mày, đưa ra suy luận của mình.

“Vậy phải làm sao?” Sát Vương cũng lo lắng không thôi.

Nàng biết, trước đây tổng bộ mạnh là nhờ có sư phụ nàng tọa trấn. Hiện tại sư phụ không còn ở đó, nơi ấy cũng không có cao thủ nào.

Ở cấp Vương chỉ có một mình thủ lĩnh của bộ Minh Vương, còn cấp Hoàng thì không có một bóng. Như vậy, khả năng cao là họ sẽ bị tiêu diệt chỉ trong nháy mắt.

“Không được, chúng ta phải lập tức quay về tổng bộ!” Sát Vương quay người, toan dẫn quân rời đi khỏi đây.

“Sát Vương! Không được càn rỡ!” Lang Vương đứng một bên, ánh mắt tràn đầy nghiêm nghị nhìn Sát Vương.

“Ngươi điên sao? Nếu không trở về tổng bộ, e là nơi đó sẽ bị tiêu diệt mất!” Nàng thực sự không muốn tài sản của sư phụ mình bị tiêu diệt.

“Ngươi quên rồi sao? Vừa rồi tổng bộ đã phân phó, bảo chúng ta để ý đám người này: nếu địch đánh thì ta rút, nếu địch rút thì ta đánh. Đây thuần túy là để câu kéo bước chân của địch, không cho bọn chúng quay trở lại chiến trường.

Vậy chắc chắn tổng bộ đã có kế sách, việc của chúng ta là phải câu kéo, tiêu diệt từng chút sinh lực địch!”

Lang Vương giải thích cho Sát Vương.

Hắn không biết tại sao tổng bộ lại đưa ra kế sách này mà không phải lập tức quay về, hoặc vòng qua trợ công, mà chỉ câu kéo đám người này. Nhưng chỉ từ những gì đối phương có thể phán đoán, việc họ ngay lập tức đưa ra kế sách mà ngay cả hắn cũng chưa suy xét, đã đủ thấy tầm nhìn của người ra lệnh không hề tầm thường.

Khi bọn hắn còn định đem quân đi đánh, thì tổng bộ đã ngay lập tức truyền ra chỉ thị mới: dừng tiến công, chỉ do thám và phòng bị xung quanh.

Quả nhiên, xung quanh nơi đây có một đạo quân đang đóng chốt ở hướng tây nam. Nếu bọn họ đem quân đi đánh hai cơ sở kia, sẽ vô tình rơi vào thế gọng kìm.

Bị công kích từ hai phía, bọn họ chết chắc.

Hẳn là tổng bộ đã nhìn ra điểm này, mới bảo bọn hắn dừng kế hoạch, chuyển sang đánh du kích.

Nếu đến nước này đối phương cũng tính toán được, thì chắc chắn tổng bộ có đủ sức mạnh để chống lại đám người của Hư Không Thành, và họ chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ câu kéo đám người ở phía tây nam này mà thôi.

Mọi bản dịch chất lượng cao đều thuộc quyền sở hữu của truyen.free, mời bạn ghé đọc để ủng hộ chúng tôi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free