Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 271: bội thu

Đầu xuân, với những cơn mưa phùn lất phất cùng không khí se lạnh, càng khiến những khu vực trũng thấp, đặc biệt là kiểu rừng nguyên sinh, thêm phần âm u, ẩm ướt.

Nắng xuân không gay gắt, oi ả như mùa hạ, khiến không khí nơi đây vẫn còn giữ nguyên sự lạnh lẽo và mùi mốc ẩm đặc trưng của rừng.

Càng tiến sâu, các loại bụi cây, gai góc càng đan xen chằng chịt, khiến những tia sáng từ phía trên cũng khó lòng xuyên xuống dưới.

Toàn bộ khung cảnh đều trở nên mờ ảo...

Thắng giơ cao con dao, một tay chém mạnh về phía trước, mở ra một lối đi nhỏ.

Lướt tay lau vài giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, hắn từ từ luồn lách qua những gốc cây.

Thi thoảng cảm thấy hơi mệt, hắn lại dừng chân đôi chút, uống thêm nước và muối để bổ sung năng lượng, rồi mới tiếp tục lên đường.

Càng đi sâu, bầu trời càng mất hút, chỉ còn những tán cây to lớn, chằng chịt xếp tầng lên nhau, che kín cả bầu trời.

Cánh rừng âm u, chỉ có vài tia sáng nhỏ bằng ngón tay út lắt léo xuyên qua. Thi thoảng, vài tiếng chim rừng ríu rít cất lên, chỉ chừng ấy, mới thấy được sự sống của khu rừng.

Phặc, phặc.

Tiếng dao quắm va chạm vào các cành cây, bụi cỏ rậm rạp phát ra, mở ra một con đường tối tăm cho Thắng.

“Hửm?” Đi được một đoạn, Thắng bỗng thấy xa xa có một vách đá cao khoảng hai mét, dây leo rừng chằng chịt.

Điều khiến hắn ngạc nhiên là, nơi đó lại có một chùm dây leo với những phiến lá hình bầu dục thuôn ngược, đầu ngọn gấp, đuôi lá hình tim, có cả màu xanh, trắng, và đôi khi pha lẫn nâu tím. Mặt dưới phiến lá có khoảng 8-9 cặp gân thứ cấp.

Người đi rừng chỉ cần nhìn qua là chắc chắn sẽ nhận ra ngay đó là cây gì.

Đúng vậy, đó chính là cây ba kích, một loại dây leo rừng sinh sống nhiều năm ở các vùng đồi núi.

Loại này không chỉ dùng để ngâm rượu, mà còn có rất nhiều tác dụng trong đông y.

Đây là một loại cây rất được nhiều người ưa thích và săn tìm, dù là giới thượng lưu hay bình dân đều muốn sở hữu, đặc biệt là những cây ba kích mọc sâu trong rừng thế này.

Khỏi phải nói, lúc này Thắng phấn khích tột độ.

Năm 2013, các loại tài nguyên rừng như ba kích, nấm lim đã bị dân rừng khai thác gần cạn kiệt, khó lòng tìm được một gốc lớn như thế này; đa phần chỉ là những rễ nhỏ mới mọc được vài năm.

Ấy vậy mà nơi đây lại có một đoạn dây leo lớn đến vậy mọc ngay gần vách đá. Nhìn cách nó phát triển, Thắng đoán rằng rễ của nó hẳn phải dài hơn mét, cây này chắc đã tồn tại cả chục năm rồi.

Không biết tại sao nó lại bị bỏ quên ở đây, không ai phát hiện, để hắn lúc này được hưởng tiện nghi. Nhưng điều hắn biết chắc chắn là... cây này sẽ là của mình, thực con mẹ nó phấn khích a!

Không chờ đợi thêm được nữa, hắn đã nhanh chóng lao tới gần vách đá, xem xét.

Xác nhận đúng là ba kích, Thắng liền vui sướng lấy từ trong ba lô ra một cái thuổng sắt. Vì không có cán, hắn đành đứng dậy, kiếm tạm một thân cây tươi, đẽo thành cán để lắp vào sử dụng.

Cũng chẳng mất quá lâu, hắn đã có cho mình một chiếc thuổng chắc chắn, đầm tay bên mình.

Men theo thân của ba kích, Thắng nhanh chóng tìm được gốc của cây. Khi đã xác định chắc chắn, hắn liền dùng sức đào bới lớp đất đá phía dưới lên.

Thứ giá trị nhất của ba kích chính là củ của nó. Đào không khéo, để sót một đoạn, sẽ tiếc đứt ruột. Để thu hoạch được trọn vẹn, Thắng phải rất cẩn thận, tránh làm đứt khúc, từ từ bới đất, tách từng rễ rồi mới tiếp tục đào sâu.

Cứ vậy hì hục khoảng hai tiếng, mò mẫm dưới mặt đất, hố đã sâu hơn hai mét, hắn mới thành công kéo toàn bộ củ ba kích lên.

“Vãi cả cứt! Nhiều vãi lồng!”

Thắng cầm trên tay củ ba kích, thô tục chửi một câu.

Với bề ngang 2cm, chiều dài hơn hai mét, củ ba kích thoang thoảng hương vị của đất, cùng mùi thơm đặc trưng, khiến Thắng không khỏi phấn khích.

Củ này quả thật quá to, lớn hơn cả hắn dự tính lúc trước. Nếu bán đi, chắc chắn sẽ kiếm được bộn tiền.

Không chần chừ gì nữa, hắn ngay lập tức lấy con dao, cắt ba kích ra thành từng đốt nhỏ khoảng 20cm, rồi cho vào ba lô.

Làm xong xuôi, hắn mới hài lòng ngồi nghỉ.

Lúc này, đồng hồ trên tay hắn cũng đã điểm mười giờ, cũng đã đến giờ ăn trưa để bổ sung năng lượng.

Vẫn là món cơm nắm cùng món thịt băm rang mặn, Thắng cầm nắm cơm nguội lạnh chấm vào hộp thịt băm, bắt đầu ăn ngấu nghiến.

Sau khi lao động, được ăn một bữa cơm bình dị đúng thật là sảng khoái. Dù chỉ là một nắm cơm cùng chút thịt đơn bạc, nhưng vẫn mang lại cảm giác ngon miệng lạ thường.

Giải quyết xong nắm cơm, Thắng ngồi nghỉ một lúc tại chỗ, rồi lại lên đường.

Hắn muốn trước khi trời tối, tìm được một con rắn, hoặc ít nhất là một con dúi, để về làm nguyên liệu chế phù chú.

Tiểu thế giới không còn, không gian chứa vật tư cũng không có, đi đường mà vác theo đống đồ đạc lỉnh kỉnh phía sau lưng thì thật phiền phức. Bởi vậy, hắn muốn chế tác một loại phù chú có tên là Trữ Nạp Phù.

Đây là một loại phù văn được vẽ dựa trên cơ sở của không gian nguyên tố, kết hợp giữa đặc tính dẫn pháp của Dẫn Phù và tạo pháp của Ấn Phù, tạo ra một phù chú không gian có thể trữ vật.

Loại phù này khi luyện chế rất tốn công sức, nhưng bù lại, sau khi hoàn thành, lại rất dễ dàng sử dụng, chỉ là nó không có khả năng công kích.

Tuy nhiên, loại phù này bắt buộc nguyên liệu để vẽ lên phải có độ bền cao. Nếu sử dụng chu sa hoặc các loại giấy bình thường, e rằng sẽ không chịu được sự chồng chéo của hai loại phù này khi được vẽ lên.

Hơn nữa, dù có vẽ xong, cũng chỉ dùng được một đến hai lần. Sang lần thứ ba, e rằng phù sẽ nát, không gian trữ vật tan biến, đồ vật cũng mất theo.

Để tránh tình trạng này diễn ra, hắn mới cố gắng tìm cho bằng được xác rắn, hoặc các loài có da dày thịt béo, để làm nguyên liệu vẽ phù.

Men theo những tia sáng lắt léo, Thắng đi dần xuống chân rừng.

Trăn, rắn hẳn là sinh sống gần khu vực có nguồn nước, bởi chỉ những nơi đó mới ẩm ướt và có lượng thức ăn dồi dào.

Đoán là vậy, Thắng liền thay đổi phương hướng, không tiếp tục hướng đỉnh núi đi lên, mà thay vào đó đi chéo xuống phía dưới để tìm nguồn nước.

Đi không bao lâu, hắn liền nghe được vài tiếng róc rách. Tuy rất bé, nhưng với thính giác nhạy cảm của mình, hắn vẫn dễ dàng nhận ra những âm thanh nhỏ bé này.

Thấy nước là thấy hi vọng, hắn liền ngay lập tức dựa theo tiếng suối, trượt xuống chân đồi.

Tiếng chảy róc rách cũng ngày một rõ ràng, cây cối xung quanh cũng xanh mơn mởn. Bầu trời phía trên cũng dần lộ diện khi hắn tiến gần tới dòng suối.

Chỉ là, khi hắn vừa bước chân tới gần nguồn nước, liền dẫm phải một cành cây lớn. Cành cây này như sống lại, bất ngờ vặn vẹo trườn về hướng khác.

Khi đó, Thắng chỉ mải để mắt tới con suối trước mặt, đâu còn chú ý gì đến xung quanh! Nên ngay lúc khúc cây này cựa quậy, hắn liền giật thót tim, vội vàng lùi lại, đưa con dao quắm ra phía trước ngực đề phòng.

Nhưng sau khi định thần, nhìn kỹ lại "cành cây" đó, Thắng thấy một con trăn đất rất to, dài đến năm mét, đang vặn vẹo, tính chuồn khỏi đây.

“Con mẹ nó, người anh em sao đã vội đi? Ở lại buôn chuyện nhân sinh thường tình chứ! A, ở lại nha!!!”

Thắng hú lên một tiếng, nhanh chóng đuổi theo con trăn.

Xì xì xì... (Có ngu mới ở lại cùng ngươi tám chuyện, tên nhân loại!)

Nó ra sức bò trườn, cố gắng thoát khỏi sự truy đuổi của tên nhân loại phía sau.

Nó sống tại khu rừng này đã được chục năm, cũng đã nhiều lần vào hung ra hiểm. Nó biết nhân loại là loài động vật ác độc, rất dã man, nên khi vừa nhìn thấy Thắng, nó không chút suy nghĩ, lập tức quay người bỏ chạy.

“Con mẹ nó, dám chạy à!” Thắng dừng lại, cầm con dao quắm trên tay, ném mạnh về phía trước.

Con dao quắm to lớn lao nhanh trên không trung, vẽ ra một đường vòng cung tuyệt đẹp bay tới chỗ con trăn đất.

Không chút hoa mỹ, con dao ngay lập tức cắm "bặc" vào đầu trăn đất. Máu tươi đỏ hồng cũng theo đó bắn ra tứ tung, vương vãi khắp mảnh đất đó.

Bị một con dao lớn ghim sâu vào đầu, trăn đất đau đớn không còn tâm trí để chạy, chỉ biết cuồng loạn giãy dụa trong nhức nhối.

Trăn đất có một cơ thể đồ sộ, với khả năng siết chặt kinh khủng, có thể khiến một con bê tắt thở chỉ trong chốc lát, quả thật đáng sợ.

Nhất là lúc nó đang đau đớn, lại điên cuồng thế này, Thắng thực không dám liều mình. Chẳng may bị con trăn kia quấn vào người thì xác định là toi đời, dù không chết cũng gãy vài đốt xương.

Hắn chỉ dám đứng ngoài nhìn, chờ đối phương kiệt sức rồi mới dám hành động.

Chờ đợi gần một tiếng đồng hồ, con trăn đất kia mới uể oải, xuống sức. Thắng có thể thấy máu trên đầu nó, nơi con dao quắm ghim vào đang không ngừng chảy máu. Nếu lúc này giáng thêm một nhát, để con dao kia ghim sâu thêm, khả năng cao sẽ tiễn con trăn đất lên trời.

Nhưng để đảm bảo an toàn, hắn vẫn ngồi tại chỗ chờ đợi. Biết đâu con trăn này còn biết giở trò lừa lọc, vờ đuối sức để hắn tới gần rồi quấn lấy hắn, nên hắn vẫn chưa ra tay, mà chỉ chăm chú quan sát.

Có vẻ như hắn đã suy nghĩ quá nhiều, con trăn sau khi giãy dụa kiệt sức, đã không còn chút khả năng kháng cự, hiện tại chỉ có thể bất lực nằm im.

Đợi thêm một hồi, thấy trăn đất hoàn toàn bất động, Thắng mới từ từ tiến lại gần xem xét. Khi phát hiện đầu con trăn lớn này đã hoàn toàn như cá nằm trên thớt, hắn liền lập tức ra tay, tiễn vị "anh bạn" mới gặp này lên Thiên Trúc thay mình thỉnh kinh.

Sau khi kết liễu con trăn đất, Thắng liền vác cái xác lên lưng, quay trở lại.

Hiện tại món đồ đã nằm trong tay, cũng không cần tiếp tục tiến sâu vào rừng làm gì nữa. Với chỗ thịt này cùng lượng lớn ba kích, thừa sức giúp hắn chữa khỏi thương thế.

Vậy nên, cuộc đi săn hôm nay, đến đây là kết thúc.

Bản biên tập này được thực hiện bởi đội ngũ biên tập viên chuyên nghiệp của truyen.free, xin cảm ơn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free