(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 291: Vãi cả shit!
Hải Xẹo ngồi trên chiếc xe máy, chạy một mạch ra tận vùng ngoại ô. Thấy phía sau không có người truy đuổi, hắn mới an tâm phần nào.
Nghĩ lại chuyện vừa rồi, hắn vẫn còn rùng mình. Nếu không phải hắn đã đặt trọn niềm tin vào sư phụ mình, khả năng cao giờ này hắn đã nằm gọn trong tay đối phương, mặc cho chúng tha hồ hành hạ.
Tuy hắn tự đại, dám tự nhận mình hơn người thường ở đây, nhưng để mạnh mẽ được như Thắng, dùng thân mình chống đỡ một đòn phi đao toàn lực vừa rồi, hắn quả thực không làm được. Bảo hắn né tránh thì được, chứ lấy thân chịu đựng thì hắn không dám thật.
Nếu ra tay với đối phương, hắn biết bản thân chỉ có một phần trăm cơ hội thắng. Với một kẻ không dám đánh cược như Hải, ngay cả khi có thêm một mạng nữa, hắn cũng chẳng dám liều.
“Nguyệt lão! Hôm nay nếu không phải nhờ có người, e là con đã hóa hồn ma!”
Hải Xẹo âm thầm truyền âm cho Nguyệt lão để cảm tạ.
Lúc đầu bái Nguyệt lão làm sư phụ, hắn còn nghĩ đối phương lừa mình, muốn cướp đoạt thể xác mình để trọng sinh.
Nhưng sau nhiều lần trải qua muôn vàn biến cố, Nguyệt lão thiêu đốt thần hồn giúp hắn xoay chuyển thế cục, tính mạng hắn mới được bảo toàn đến tận hôm nay. Giờ đây, hắn hoàn toàn tin tưởng Nguyệt lão.
“Ta làm tất cả những việc này, đơn giản là vì muốn con mau chóng trưởng thành, giúp ta phục thù. Như vậy, ta mới mãn nguyện...”
Nguyệt lão khàn giọng, mệt mỏi truyền ��m.
Nghe vậy, Hải Xẹo xúc động không thôi, đang định thể hiện vài nét hiếu đạo thì bỗng nhiên, một cơn quặn đau dữ dội ập đến nơi bụng dưới. Tào Tháo đã đuổi theo Lưu Bị tới nơi, khiến hắn nhăn nhó mặt mày.
“Sao vậy?” Nguyệt lão sống qua nhiều đời, đã là lão cáo già triệu năm, chỉ cần hơi liếc mắt, liền nhận ra điều bất thường ở đệ tử mình.
“Không... không xong rồi. Sư phụ, con... con buồn ỉa!”
“Buồn ỉa? Ta còn tưởng con bị đối phương động tay động chân rồi chứ... Thôi được rồi, cố gắng nhịn, chạy thật xa khỏi đây trước đã.”
Nghe lời đệ tử nói, Nguyệt lão liền thở phào một hơi. Gì chứ, đi ỉa là nhu cầu sinh lý của mọi sinh vật trên các hành tinh, nên hắn cũng không lấy làm lạ.
“Nhưng...”
Hải Xẹo nhăn nhó mặt mày, hắn không biết giải thích thế nào với sư phụ. Bởi hiện tại hắn thật sự quá buồn ỉa rồi, chỉ cần chạm nhẹ vào hậu môn thôi, chắc chắn hắn sẽ tống hết ra ngoài.
Tình thế đã nhạy cảm là vậy, thế mà con đường đất của vùng ngoại ô lại đầy rẫy ổ gà. Chiếc xe máy x��c nảy liên hồi, yên xe liên tục va đập vào hậu môn hắn, khiến hắn suýt nữa thì vãi cả ra quần.
Người ta vãi là cứt khô, hắn sợ là vãi toàn cứt nhão...
Để tránh tình trạng vãi cả ra quần, hắn đã nhiều lần cắn chặt bờ môi, siết chặt hậu môn, co quắp ngón chân, bấm bụng chịu đựng... chịu đựng cho đến khi tìm được nhà vệ sinh...
Nhưng ông trời đúng là trêu ngươi. Ngay khi hắn đang lao đi vun vút trên đường, sắp tới một vùng rừng rậm phù hợp để hắn giải quyết thì hỡi ôi, bỗng từ đâu một con chó hoang nhảy xổ ra, khiến hắn theo bản năng, phanh gấp.
Chiếc xe bị phanh gấp, theo quán tính, nó suýt chút nữa bay nhào về phía trước. Nhưng may thay, Hải Xẹo đã kịp thời ghìm đầu xe, khiến đuôi xe bốc lên.
Nhưng cũng chính động thái này đã vô tình tạo ra một lực tác động mạnh vào hạ bộ hắn, khiến đống phân trong bụng hắn cuồn cuộn muốn trào ra.
“Không ổn rồi!”
Hải Xẹo ngớ mặt ra, vô thức đưa tay vào đũng quần sờ qua. Hắn cảm nhận được một cảm giác ấm nóng lan ra. Hoảng sợ, hắn rụt tay về xem xét, thì thấy nơi đ��u ngón tay có vài vệt chất lỏng vàng khè. Chưa tin vào mắt mình, Hải Xẹo liền đưa sát lên mũi ngửi.
“Eo... thật con mẹ nó, mình vãi cả cứt rồi!”
Hải Xẹo mặt mũi xám ngoét, không dám tin nhìn lên đống bầy nhầy hôi thối trên tay.
Nguyệt lão thấy cảnh này, cũng không có nửa lời an ủi, chỉ âm thầm trốn trong tiểu không gian của chiếc vòng, che mặt, cứ như thể chưa từng quen biết tên đệ tử này vậy.
Đường đường là một đệ tử chân truyền của Tiên Vực phái, kẻ chống lại Thần Ma tộc trong tương lai lại đi ỉa chảy, lại còn ỉa ra quần, thật khiến hắn mất mặt. Cái thể diện già nua này, hắn chẳng muốn nhìn thêm nữa.
“Không được! Phải nhanh chóng vệ sinh, nếu không... để đám nhóc con đó thấy, e là chúng sẽ chẳng coi mình ra gì!”
Móa nó, là đại ca của một băng đảng, ông trùm thế giới ngầm tương lai, sau bao màn hắc thủ lại đi ỉa chảy. Thử hỏi, có thằng xuyên không nào lại khốn khổ đến vậy không?
Không nói nhiều, ngay khi xác định được có một con suối nhỏ gần kề, hắn đã ngay lập tức vứt xe máy lại, lao nhanh về phía con suối để giải quyết.
***
Lúc này, tại vùng ngoại ô, về phía đông nam thành phố, đang có một người một xe lao băng băng trên đoạn đường đất sẫm màu.
Chiếc xe tay côn này tuy là đời cũ, nhưng tiếng pô vẫn vang dội ầm ầm. Kết hợp với đó là những lớp vỏ góc cạnh được sơn đủ màu sắc, tân trang hoàn toàn mới, đủ để thấy chủ nhân nó chịu chơi đến mức nào.
Người ngồi xe thì tư thế hiên ngang, tóc buông xõa, phấp phới theo làn gió tung bay.
Chỉ cần hơi liếc qua, liền có thể thấy...
Khuôn mặt hắn góc cạnh nhưng nghiêm nghị, đôi mày ngài sắc lẹm như lưỡi đao, đôi môi hồng nhỏ chúm chím, mắt sáng rực như cú đêm.
Kẻ có khuôn mặt tiểu soái này không ai khác, mà chính là Thắng, nhân vật chính của chúng ta.
Sau khi cùng tên chào mào kia trao đổi, Thắng đã thành công mượn được từ đối phương một chiếc xe máy, dùng để đuổi theo tên Hải Xẹo.
Dựa vào giác quan nhạy bén của mình, cùng khả năng cảm ứng tần số rung động của phù văn đang gắn trên lưng Hải Xẹo, Thắng đã nhanh chóng có mặt tại vị trí Hải Xẹo vừa bỏ lại xe.
“Chậc chậc... tên này thế mà ỉa ra quần!”
Thắng hơi nhíu mày, đưa tay che mũi, nhìn đống xú uế nằm rải rác, trải dài từ đường lớn tới bụi cây. Trông chúng bết dính, vàng đục... mẹ, tởm muốn ói.
Hỏa phù!
Hắn tiện tay rút ra một tấm ấn hỏa phù, quẳng vào đám cây cỏ dính đầy cứt đái đó.
Tuy hắn không s��ch sẽ gì, nhưng khi không dính phải cứt đái của kẻ khác, hắn quả thực có chút ác ý.
Nhìn bụi cây cháy trụi, mở ra một lối nhỏ, Thắng mới hài lòng tiến vào bên trong.
Cũng may, phía sau bụi cỏ này cây cối không rậm rạp, cứt đái của tên kia cũng không dính quá cao, nên hắn cũng không cần phô trương mà đốt cháy cả rừng.
Men theo đường đất dính cứt, Thắng nhanh chóng tới gần con suối nhỏ, nơi Hải Xẹo rửa ráy.
“Móa nó... thế quái nào lại cứ buồn ỉa? Từ nãy tới giờ ngồi đã 20 phút, ỉa đến lòi cả dom, thức ăn trong dạ dày cũng bị vắt cạn sạch, vậy mà vẫn buồn ỉa... Rốt cuộc là chuyện quái gì thế này!???”
Hải Xẹo ngồi xổm trên một tảng đá, phần trên vẫn mặc áo, phần dưới thả rông, đang cố gắng mở cửa cho Tào Tháo ra ngoài.
“Ta nghi ngờ ngươi đã bị trúng độc! Hoặc trúng một loại tà thuật gì đó!”
Nguyệt lão từ trong sợi dây chuyền, hướng đệ tử mình truyền âm.
“Độc? Từ sáng tới giờ, con chỉ ăn mỗi bát rượu mận, giả cầy, thêm chút ba kích, sao có thể ỉa chảy được!?”
Hải Xẹo lắc đầu, ph��� định lời của sư phụ mình.
“Vậy để ta kiểm tra cơ thể ngươi một chút!” Nguyệt lão truyền âm.
Hải Xẹo bán tín bán nghi, nhưng vẫn gật đầu đồng ý.
Nguyệt lão thấy vậy, liền thả ra thần thức, quấn lấy thân đệ tử mình, bắt đầu tiến hành kiểm tra, xem điều bất thường này rốt cuộc nằm ở đâu.
“Hử?” Nguyệt lão khẽ ừ một tiếng, đôi mắt lạnh lẽo chăm chú vào lưng Hải Xẹo, nơi lá phù ỉa chảy đang dán.
“Tiểu Hải! Mau cởi áo ngươi ra!”
“Sư phụ, đang yên đang lành thế này, sao lại bắt con cởi áo?” Hải nghi hoặc.
“Ta nói ngươi mau cởi áo, thì mau cởi ra!”
Thấy sư phụ mình gắt gỏng như vậy, biết tình hình không đơn giản, Hải Xẹo đã ngay lập tức xé rách chiếc áo phông đang che thân, quẳng lên tảng đá bên cạnh.
Lúc này, hắn mới thấy rõ sau lưng áo có một tấm phù văn, không biết từ khi nào đã được dán trên lưng áo hắn.
“Đây là...” Hải Xẹo kinh nghi, nhíu mày lẩm bẩm.
“Đó là phù văn! Loại này tuy đơn giản, nhưng lại mang theo một loại ý nghĩa kỳ dị. Tiên Vực phái chúng ta cũng có đạo phù văn, nhưng chưa từng thấy loại phù văn kỳ lạ đến thế...
Đạo phù văn của Tiên Vực chủ yếu liên kết với ý chí Thiên Đạo. Còn loại phù văn này... vậy mà có thể lay động đến Thiên Nhân Chi Đạo, một loại cảnh giới dù thấp hơn Thiên Đạo, nhưng lại cực kỳ rắc rối... tốn rất nhiều thời gian để nghiên cứu chuyên sâu.
Bởi lẽ đó, các vị cao nhân của Tiên Vực chỉ nghiên cứu pháp tắc Thiên Đạo, rồi từ đó tạo ra các đạo phù văn, chẳng ai rảnh rỗi đi nghiên cứu mấy loại pháp tắc ở cấp thấp như Thiên Nhân Chi Đạo...”
Nguyệt lão từ trong chiếc vòng, hướng Hải Xẹo truyền âm giải thích.
“Đây là lần đầu tiên ta thấy có một kẻ điên, dám bỏ qua Thiên Đạo Chi Pháp, để tìm tòi, nghiên cứu Thiên Nhân Chi Đạo...”
“Vậy ra thứ này là phù văn? Vậy sư phụ có thể giúp con gỡ bỏ nó không?”
Nghe sư phụ mình thấu hiểu về đạo phù văn như vậy, Hải yên tâm phần nào.
Hắn chỉ sợ sư phụ không biết. Khi đã biết nguyên nhân và lý do rồi, hắn sợ gì không loại bỏ được tấm bùa này khỏi người.
“Yên tâm, loại phù văn này chỉ có tác dụng khi dính lên người. Bởi cơ thể con người vốn là Thiên Nhân Chi Đạo, chỉ khi tấm phù văn này đính lên thân thể, pháp tắc trong cơ thể mới hoạt động.
Khi rời xa cơ thể, nó chỉ như tấm giấy vụn mà thôi. Không có gì đáng sợ như Thiên Đạo phù văn. Dù ngươi có vứt tấm phù ra xa người, nhưng miễn là ngươi còn nằm trong sự quản hạt của Thiên Đạo, vẫn sẽ bị giáng phạt từ Thiên Đạo!”
Nguyệt lão truyền âm, trấn an Hải Xẹo.
“Vậy sao? Vậy thì con yên tâm rồi!”
Hải Xẹo thở phào một hơi. Như vậy thì tốt, hắn thực sự sợ cái cảnh ỉa chảy này lắm rồi. Từ nãy đến giờ, hậu môn hắn đã sưng tấy, sắp bị trĩ nặng tới nơi. Nếu không phải kịp thời vứt bỏ chiếc áo dính phù văn kia, hắn sợ là sẽ không còn hậu môn mà đi đại tiện nữa.
Nội dung trên là độc quyền của truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.