(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 298: Thất vọng
"Đại ca, đại ca!"
Một tên đàn em tiến lại gần, lay mạnh vai Mạnh, kéo hắn choàng tỉnh khỏi cơn ngẩn ngơ.
"Mẹ kiếp, ta bị lừa rồi! Bùa chú cái quái gì chứ? Mấy thứ này chẳng qua chỉ là mớ giấy lộn vô giá trị. Tao tốn bạc triệu nuôi nó, cuối cùng nhận lại được một đống giấy vụn. Cay cú không chịu nổi!"
Mạnh Điên tức giận, quẳng đống phù văn xuống đất rồi dùng chân dẫm nát.
"Đại ca, có cần phái người đi bắt hai tên đó về không?" Một tên đàn em lanh lợi tiến đến, hỏi ý kiến đại ca.
"Mày điên à! Hai kẻ đó đều là cao thủ võ học, ngay cả Hải Xẹo còn phải bỏ chạy mất dép. Mày nghĩ mày có thể bắt được chúng sao?"
Mạnh Điên tức giận, gõ vào đầu tên đàn em một cú thật đau.
Hắn tuy điên nhưng không ngu, vẫn biết ai nên động vào, ai không nên.
"Vậy chúng ta cứ phải chịu thiệt vậy sao?" Tên đàn em hậm hực hỏi.
"Đành chịu thôi..." Mạnh Điên tuy không cam lòng nhưng chỉ đành chấp nhận, ai bảo đối phương là cao thủ võ học cơ chứ.
"Đưa thằng Hùng đi sơ cứu đi, để nó chảy nhiều máu thế này, sợ sẽ mất mạng vì mất máu..."
"Vâng!"
Đám đàn em nhao nhao lại gần, giúp thằng nhóc láo xược vừa nãy băng bó vết thương.
Vừa rồi bị Thắng tát một cái, không hiểu sao lại gãy mũi, giờ máu cứ chảy ròng ròng.
"Hùng, mày lấy cái này nhét vào mũi đi, tránh chảy máu quá nhiều!" Một tên nhóc khác tiện tay nhặt một mảnh giấy vụn đại ca vừa vứt dưới đất, đưa về phía Hùng.
Mạnh Điên dẫn đám đàn em vào trong công xưởng bỏ hoang, bắt đầu bàn bạc. Hiện tại, lá bài tẩy của bọn hắn – vị cao thủ võ học kia đã rời đi, không thể cứ ngồi yên như vậy được, cần phải nghĩ ra kế sách mới.
Dù bọn họ đông người, nhưng cũng không thể chống lại Hải Xẹo, bởi thực lực của đối phương, người thường không thể đối đầu nổi.
Đang mải mê bàn luận, bỗng phía bên ngoài vang lên vài tiếng nổ lớn, kèm theo đó là một tiếng sét đánh kinh hoàng. Những tia sét khủng khiếp cũng theo đó giáng xuống cổng trạm, nơi mấy tên đàn em đang canh cổng.
Mạnh Điên kinh hồn bạt vía, vội vàng cùng các anh em thò đầu ra ngoài khung cửa nhìn. Đây là lần đầu tiên trong đời, hắn thấy một tia sét to lớn và khủng khiếp đến thế.
"Đang yên đang lành, trời nắng chang chang, sao lại có sét được!" Một tên đàn em nghi hoặc, lẩm bẩm.
"Không sao đâu, đợi lát hết sét, chúng ta ra đó xem sao..."
Đám người đều nhất trí, chờ sét ngớt đi mới ra ngoài xem xét.
"Có chuyện gì thế này?" Mạnh Điên túm lấy một tên canh cổng đang co ro trong căn phòng bảo vệ mà chất vấn.
"Đại... đại ca, thằng Hùng chết rồi! Nó bị sét đánh ch��t rồi!" Tên nhóc canh cổng cùng Hùng sợ hãi kêu lên.
Vừa rồi, tên nhóc này vì quá thèm thuốc nên trốn vào đây hút vài hơi, ai ngờ may mắn thoát chết, nếu không hiện tại nó đã chầu Diêm Vương rồi.
"Thật vô lý... trời quang mây tạnh, sao lại có sấm sét!?" Mạnh Điên nghi hoặc, miệng lẩm bẩm một cách vô thức.
"Là... là do lá bùa! Vừa rồi em tưởng lá bùa Ngũ Lôi đó chỉ là đồ giả, nên cho thằng Hùng dùng làm giấy lót mũi. Ai ngờ một phút sau, thực sự có Ngũ Lôi từ trên trời giáng xuống!"
Tên nhóc canh cửa kia vội vàng khoa tay múa chân kể lại.
Lá bùa?
"Thiện, ra lấy cho tao một lá bùa tới đây xem nào!" Mạnh Điên ra lệnh cho một tên đàn em.
Chỉ lát sau, một tên choai choai, tóc xanh răng vàng đi tới, đưa cho Mạnh một lá phù.
Mạnh nhớ lại lời dặn của Thắng, thử cắt tay, nhỏ một giọt máu lên trên rồi quẳng nó về phía rừng cây đối diện. Sau đó, hắn cùng các anh em chui vào căn phòng bảo vệ, chờ đợi kết quả.
Mạnh Điên tuy không tin, nhưng vẫn tò mò thử xem thế nào.
Một phút trôi qua, tấm phù kia quả nhiên đã được kích hoạt.
Trong phạm vi trăm mét xung quanh tấm phù, bỗng nhiên xuất hiện một ngọn lửa mãnh liệt, cứ vậy hừng hực bốc cao, nhuộm đỏ cả một cánh rừng. Ngọn lửa này không hề có dấu hiệu lụi tàn, chúng còn đang nhanh chóng lan về phía công xưởng bỏ hoang, khói bụi mù mịt đầy trời.
"Con mẹ nó mau chạy!!!"
Đám đàn em Mạnh Điên hoảng sợ, vội vàng ba chân bốn cẳng bỏ chạy tứ tán.
Lúc này, Mạnh Điên mới choàng tỉnh khỏi cơn kinh hãi, vội vàng chạy về phía đống phù văn đang nhàu nát nằm dưới đất, nhanh chóng nhét chúng vào túi quần.
"Con mẹ nó, thực là bảo vật a!!!"
...
"Sư phụ, đống phù văn đó... thực sự có thể sử dụng được sao?" Với đi bên cạnh Thắng, tò mò hỏi.
Đi theo sư phụ được vài ngày, hắn chưa thấy sư phụ mình dùng tới phù văn để đối phó với người thường bao giờ, nên cũng không rõ uy lực của chúng khi đối phó với phàm nhân sẽ ra sao.
"Phù văn chi đạo rất đa dạng. Không những có thể áp chế oán linh, mà còn có thể dùng để trấn áp nhân loại. Nếu ngươi chịu khó học hỏi, đến thần cũng có thể bị ngươi hạ sát!"
Thắng chầm chậm đi trước, hơi quay đầu giải thích.
"Bá đạo như vậy sao? Sư phụ, con cũng muốn học!" Với hai mắt trợn tròn, trong ánh mắt tỏa ra tinh quang rực rỡ.
"Được rồi, đợi khi nào ngươi hoàn thành việc nhập môn Hạo Thiên Khí pháp, tiến vào tầng một, đề thăng linh hồn lên cấp thần hồn, ta sẽ dạy ngươi cách vẽ phù."
Thắng mỉm cười nhìn tên đồ đệ này, tiện tay cởi chiếc vòng cổ Trữ Vật Phù đưa cho đối phương.
"Đây là Trữ Vật Phù, một loại phù văn có thể cất giữ đồ vật. Nhưng vì không gian bên trong không quá lớn, nên chỉ có thể chứa một vài vật dụng. Số lần dùng khoảng mười ngàn lần, tính cả việc lấy ra và cất vào. Hiện tại ta không cần tới nó, ngươi cứ cầm tạm để cất vũ khí và thức ăn đề phòng. Đợi sau khi kiếm được loại nguyên liệu tốt hơn, ta sẽ chế tác cho ngươi một chiếc vòng tốt hơn."
Với không hề khách sáo, nhanh chóng tiếp nhận chiếc vòng được làm từ dây cước này đeo vào cổ.
"Ngươi đã luyện Hạo Thiên Khí pháp, tuy chưa hoàn toàn nhập môn nhưng linh hồn đã khai sinh Thiên Khí. Hãy dùng Thiên Khí này kích hoạt pháp tắc trên chiếc vòng, nó sẽ giúp ngươi mở ra không gian k���t nối với chiếc vòng."
Thắng bình tĩnh giảng giải, hướng dẫn Với cách sử dụng chiếc vòng phù văn.
Dựa theo lời sư phụ mình, chỉ trong vài phút ngắn ngủi, Với đã thành công làm chủ được Trữ Vật Phù, có thể dễ dàng cất đồ và lấy đồ ra từ tiểu không gian đó.
"Phù văn chi đạo thực sự thần kỳ!" Với vui vẻ lẩm bẩm.
Chạm vào lá bùa được gói gọn gàng phía trước mặt dây chuyền, tâm trạng Với trở nên phấn khích. Hắn như nhìn thấy tương lai của chính mình, hắn muốn trở thành một phù văn đại sư.
Men theo con đường đồi, hai thầy trò ngồi trên một con Wave Tàu băng băng trên những con đường đất, nhanh chóng rời khỏi thành phố Tam Điệp.
Hiện tại đang trốn nghĩa vụ quân sự, hắn thực sự không dám xuống trung tâm thành phố, sợ bị công an tóm được rồi tống ra biên giới thì chỉ có nước khóc thét.
Từ giờ cho tới lúc Hoa Kỳ chiêu mộ lính đánh thuê còn ba tháng nữa, hắn cần tận dụng thời gian này để thu thập linh hồn.
Cũng may sau khi thôn phệ xong tông chủ Tiên Vực, tiến vào tầng thần hồn, hắn đã có thể vẽ ra phù văn thay hình đổi dạng.
Nhờ tấm phù này, hắn đã thành công tiến vào ngân hàng, rút toàn bộ số tiền trong thẻ ATM, mua hai chiếc smartphone đời mới cùng một chiếc Wave Tàu giá rẻ đã được độ lại để phục vụ việc băng rừng lội suối.
Việc được phú bà cho tiền tiêu xài thực sự sung sướng, thảo nào kiếp trước hắn thấy nhiều tiểu bạch kiểm đến vậy.
"Sư phụ, chúng ta sắp tới Nam Sơn rồi, còn khoảng hai kilomet nữa là tới nơi!" Ngồi phía sau xe, Với chăm chú nhìn vào Google Maps, nhanh nhảu báo cáo với sư phụ.
"Vậy sao? Thế thì tốt rồi!" Thắng gật đầu, không tiếp tục nói chuyện với Với, bởi lúc này bọn họ đang băng qua con đường rừng khá cheo leo, nếu không tập trung lái xe, rất dễ lao xuống vách vực.
Lần này hắn muốn tới đây, chủ yếu là tiến vào nghĩa trang Tam Điệp, tìm kiếm những linh hồn còn ai oán hoặc đã hóa thành ác linh để thôn phệ.
Người ta phải rèn luyện mới mạnh lên được, còn hắn thì phải ăn mới mạnh được lên.
Cứ lông bông khắp nơi cũng không phải là cách, nhân tiện nghĩa trang lớn nhất nhì thành phố lại ngay gần, hắn tội gì mà bỏ qua chứ.
Với lại, hắn tính sau khi đi qua Nam Sơn, sẽ tới Đèo Tam Điệp – nơi từng có khá nhiều cuộc chiến tranh diễn ra xuyên suốt các thời kỳ. Từ Khởi nghĩa Hai Bà Trưng cho tới kháng chiến chống Nguyên Mông xâm lược, đến thời Lê Trang Tông vẫn còn diễn ra nhiều cuộc chiến. Sinh mệnh đã đổ xuống mảnh đất này cũng không hề ít, oan hồn không được siêu thoát chắc chắn cũng rất nhiều. Hắn muốn tận dụng điểm này, càn quét sạch đám oan hồn đang vất vưởng ở đây.
Đi được khoảng chục phút, hai người cũng tới nghĩa trang Tam Điệp.
Không như mọi lần, lần này hắn đã có thể sử dụng Thiên Nhãn Thông để nhìn thấy các linh hồn vất vưởng ở nơi này.
Khiến hắn thất vọng là, nơi này thế mà không có lấy một bóng oan hồn nào, nói đúng hơn là trống rỗng. Chỉ có lác đác vài linh hồn tinh khiết, chắc hẳn đang chờ đợi được siêu thoát.
"Con mẹ nó, thằng nào nói nghĩa địa là nơi lắm ma chứ? Rõ ràng là bố láo. Nhìn xem, tất cả bọn họ đều là linh hồn chờ đợi siêu thoát, rảnh rỗi đâu mà đi hù dọa người khác chứ!? Mẹ nó, mình đúng là ngu thật khi tin đám người kia nói nghĩa địa có ma!"
Thắng tức giận, không tiếp tục ở lại nơi này, nhanh chóng nhảy lên con Wave Tàu cùng đệ tử mình rời đi.
Một chặng đường lần mò qua những cung đường gập ghềnh sỏi đá, cuối cùng lại phải trở về tay không, khiến Thắng thực sự tức giận.
Nếu biết trước nơi này chẳng có gì hay ho, hắn cũng chẳng thèm mất công mất sức tới tận đây, cứ thế một mạch ra Đèo Tam Điệp là xong rồi, khả năng cao nơi đó còn có oán linh tồn tại.
Mỗi con chữ trong bản dịch này đều là tâm huyết của truyen.free, mong bạn đọc thưởng thức.