(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 308: Cổ khuẩn
“Chậc, chậc...”
Thắng nhìn đống phù văn được xếp gọn gàng trên giường, bắt đầu phân loại chúng theo cấp bậc.
Tất cả những loại phù văn cấp thấp mà hắn từng luyện trên giấy thường trước đây đều đã bị vứt bỏ. Hiện tại, xấp bùa đang nằm ở đây đều được vẽ trên giấy Hoàng Chỉ, bằng mực chu sa.
Hắn có không ít linh khí, nhưng không thể tùy tiện sử dụng. ��ể vẽ bùa đem bán, chỉ cần dùng mực chu sa là đủ. Uy lực của dẫn phù vẫn ở mức khá, còn ấn phù cũng không còn kém cỏi như trước. Chúng vẫn mạnh hơn nhiều loại vũ khí thông thường.
Một tấm ấn phù có thể giết được một hoặc hai con zombie tùy theo địa hình. Còn dẫn phù thì khỏi phải bàn, thứ này có thể tiêu diệt hàng trăm con cũng không hề quá lời.
Tuy chỉ dùng được một lần, nhưng lợi thế của chúng là giá thành thấp, khi sử dụng không gây ra tiếng động lớn như súng ống, lại còn có nhiều công năng khác nhau. Bởi vậy, hắn tự tin có thể bán được với giá hời.
Đó là đối với những loại ấn phù hoặc dẫn phù cao cấp. Còn những tấm ấn phù đang rải trên giường này thực sự không có giá trị, chỉ có thể dùng làm quà tặng kèm. Vì sát thương tầm thường và hao phí tài nguyên, hắn dự định sẽ không tiếp tục vẽ loại cấp thấp này nữa mà bắt đầu chuyển sang cấp trung.
Cấp trung khác biệt với cấp thấp. Ở cấp độ này, đòi hỏi người vẽ phù phải nhất tâm nhị dụng, cùng lúc vẽ ra hai hình thái khác nhau lên giấy.
Vẽ hai loại pháp tắc riêng biệt cùng lúc, sau đó trấn giữ năng lượng vào bên trong, tấm ấn phù sẽ chứa đựng hai loại pháp tắc. Khi kích hoạt, tấm bùa nổ tung, hai loại pháp tắc này sẽ được giải phóng cùng lúc, quấn lấy nhau tạo thành một loại sức mạnh mới, uy lực vượt trội hơn.
Ví dụ, ấn hỏa phù kết hợp với ấn lôi phù sẽ tạo thành hỏa lôi phù, uy lực có thể sánh ngang với ngụy pháp tắc, không hề tầm thường.
Với khả năng của mình, Thắng tự tin có thể nhanh chóng nắm bắt được yếu quyết để vẽ ấn phù trung cấp này.
Quả nhiên, học tài thi phận. Hắn tuy tài năng nhưng nhiệm vụ này thực sự khó, việc nhất tâm nhị dụng hắn vẫn không thể làm được. Dù đã loay hoay hơn một tiếng đồng hồ, hắn vẫn không thể vẽ ra nổi một tấm ấn phù trung cấp.
“Thôi kệ con mẹ nó vậy, dù sao con đường mình theo đuổi cũng không phải là đạo phù văn. Với lại, dẫn phù của mình cũng đã đạt đến cấp trung, cũng không cần bận tâm đến ấn phù làm gì!”
Thắng chán nản vứt đống giấy Hoàng Chỉ cùng mực chu sa sang một bên, chép miệng tự nhủ.
Hắn nói không sai, bản thân hắn đi theo con đường sáng tạo, hóa hư thành thật, hóa phàm tục thành thần tiên, nên mấy cái tiểu đạo như phù văn học này, chỉ là một tiểu đạo nhỏ, hắn không cần bận tâm nhiều.
Hơn nữa, trong dẫn phù cũng tồn tại ba cảnh giới. Tầng một là vẽ trên nguyên liệu, tầng hai là ngự không vẽ phù, tầng ba là một trảo gọi ra pháp tắc. Hiện tại, hắn có thể tự do ngự không vẽ phù, không những vậy, còn có thể một trảo điều động ba loại pháp tắc có sẵn trong cơ thể, nên việc tiến sâu vào con đường ấn phù cũng không mấy cần thiết.
“Để đống này lại cho thằng nhóc kia vậy!” Thắng gom lại đống nguyên liệu vẽ phù, vứt vào không gian bên trong một chiếc túi trữ vật.
Đây là chiếc túi trữ vật do hắn vẽ được trước khi tiến hành thử nghiệm ấn phù trung cấp. Sử dụng da trăn đã qua chế biến, kết hợp với máu của bản thân, hắn đã thành công vẽ ra hai chiếc túi trữ vật, có không gian nhỏ khoảng mười mét vuông.
Tuy không lớn, nhưng độ bền rất cao, dù cho người sử dụng có liên tục lấy ra lấy vào đồ vật, thì độ bền cũng phải trên 5 năm mới có thể hỏng hóc.
Hai chiếc túi này, hắn muốn tặng cho Với và Ánh, trước khi đi tham gia chiến dịch chống Trung dưới danh nghĩa lính đánh thuê.
Sau khi quẳng hết đống nguyên liệu vào một túi trữ vật dành riêng cho Với, hắn cũng không tiếp tục vẽ phù, mà ngồi kiết già, bắt đầu tiến vào thức hải.
Hắn muốn xem sau nửa ngày, sinh mệnh trên tiểu hành tinh kia đã phát triển tới đâu rồi.
“Đại nhân!”
Thấy Thắng xuất hiện, thiên đạo wolf cũng dừng tay, quay lại chào hỏi.
Kẻ này quả thực rất chăm chỉ, không kể ngày đêm, vẫn miệt mài ở đây giúp hắn vận hành tiểu hệ mặt trời.
“Tình hình sao rồi?” Thắng hơi đảo mắt nhìn qua lam tinh cầu, có chút tò mò hỏi.
Tuy mới chỉ qua 12 tiếng, nhưng ở đây đã trôi qua hơn chục triệu năm. Hắn tự hỏi, trong khoảng thời gian này, đám cổ khuẩn kia đã có tiến hóa gì hay chưa. Hắn thực sự tò mò.
“Đám sinh vật nhỏ bé trên tiểu hành tinh kia vẫn vậy, chưa có bất kỳ tiến triển nào thưa ngài!”
Thiên đạo wolf cung kính báo cáo, dừng lại một chút rồi nói ti��p.
“Sau mười triệu năm, vì thấy loài khuẩn nhỏ này không có tiến triển, tôi đã rải chúng khắp các tiểu hành tinh lân cận.
Quả nhiên, khi môi trường sống thay đổi, chúng đã thay đổi hoàn toàn, thưa đại nhân!”
“Vậy sao? Ngươi cũng thật thông minh, biết tìm môi trường mới cho các sinh mệnh phát triển!” Thắng hào hứng khen ngợi wolf một câu.
Trong tần số năng lượng, muốn tăng trưởng, cần tìm một nơi phù hợp, năng lượng ấy sẽ tự động lớn mạnh theo thời gian. Còn nếu môi trường không tốt, khả năng cao khối năng lượng đó sẽ không thể phát triển, tệ hơn là rơi vào trạng thái tan rã, như câu người đời thường nói “Hồn tiêu phách tán”.
Điều đó ám chỉ những linh hồn sau khi chết không thể siêu thoát, ba hồn bảy vía cũng không thể tiếp tục tái sinh. Như mọi người đã biết, linh hồn cũng là một dạng năng lượng trong thế giới, vậy việc phát triển tân năng lượng của hắn sẽ rơi vào bế tắc.
“Thế kết quả ra sao?” Thắng hào hứng nhìn Wolf.
“A, đám vi khuẩn bị tôi vứt vào mặt trời thì đã tan rã...” Wolf hào hứng khoe khoang.
Thắng thì nghệt mặt ra. Con mẹ nó! Đây mà là tin vui sao?
Tuy đám cổ khuẩn này nhỏ bé, nhưng tất cả bọn chúng đều là những tiểu năng lượng. Nếu nuôi dưỡng một thời gian, chúng sẽ lớn mạnh, ắt sẽ là nguồn tài nguyên dồi dào. Thế mà tên này lại vứt vào mặt trời, để chúng tan rã, vô tình khiến hắn mất đi một lượng lớn tân sinh mệnh, bảo sao hắn không đần mặt ra.
Phải biết, để có được một tân sinh mệnh cũng phải mất một khoảng thời gian.
Wolf vẫn thao thao bất tuyệt, mặc kệ sắc mặt của Thắng đang cau có khó chịu.
“Trên Thủy Tinh, đám sinh vật này phát triển cực nhanh, chỉ trong vài năm, chúng đã sản sinh ra một lượng lớn đồng loại, chiếm toàn bộ Thủy Tinh. Nhưng vì không có sự cạnh tranh, nên chúng không thể tiến hóa, vẫn chỉ là cổ khuẩn.”
Nghe đến đây, Thắng mới bình tâm lại. Coi như vớt vát được chút vốn liếng.
“Trên Kim Tinh cũng vậy, đám sinh vật này không hề tiến hóa, vẫn khư khư giữ nguyên bản gốc, giống hệt đám trên Thủy Tinh. Nhưng lần này khác nhau, chúng bắt đầu nảy sinh địch ý, cắn nuốt lẫn nhau. Tuy đã có sự tranh đấu, nhưng về cơ bản vẫn chỉ là cổ khuẩn.
Đến Hỏa Tinh, hành tinh nằm sau Trái Đất, những cổ khuẩn này bắt đầu quá trình thay đổi mã gen. Chỉ trong vòng 20 triệu năm, chúng đã tiến hóa, trở thành những sinh vật kỳ dị. Ba mươi triệu năm sau, tức là hiện tại, chúng lại tiếp tục một lần tiến hóa nữa, trở thành những sinh vật đầu tiên trong vũ trụ có thể giao tiếp bằng thần giao cách cảm. Chỉ có điều hình dạng của chúng có chút không thuận mắt, cùng với khả năng sinh sản rất kém!”
Wolf tiếc hận, hắn muốn sáng tạo ra một siêu sinh mệnh, không những có hình thù đẹp mắt mà ngay cả sức mạnh cũng phải vượt trội hơn bình thường. Như vậy mới khiến hắn cảm thấy tự hào.
“Tốt! Mau đưa ta vào xem các tân sinh mệnh này!” Thắng phấn khởi không ngớt.
Sau mấy tin tức nhàm chán vừa rồi, cuối cùng cũng có một điều khiến hắn cảm thấy vui vẻ.
Phiên bản truyện này do truyen.free độc quyền phát hành.