(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 312: Vô sỉ
Mở cửa phòng ngủ, Thắng ra ngoài chuẩn bị bữa sáng để nạp năng lượng cho một ngày mới, thong thả rảo bước xuống cầu thang.
Bên ngoài, những tiếng binh binh, chát chát của đội thợ xây vẫn văng vẳng, thi thoảng còn có những tiếng trêu đùa của đám thợ hồ, kèm theo đó là những tiếng cười khanh khách vang vọng khắp không gian.
“Đám người này thật chăm chỉ, mới sáu giờ sáng mà đã bắt đầu làm việc!” Thắng hơi ló đầu ra ngoài, không nhịn được mà thốt lên một lời thán phục.
Không biết là do Ánh sắp xếp thời gian thi công cho nhóm thợ này, hay là do ý thức tự giác của chính họ. Nhưng chỉ cần nhìn thấy sự chăm chỉ đó, Thắng đã cảm thấy hài lòng.
Tận thế sắp đến, chỉ còn tám tháng nữa thôi. Sau cuộc chiến tranh, tận thế sẽ giáng lâm. Nhìn đám người này làm việc, hẳn là công trình sẽ hoàn thành trước khi đại họa ập đến.
Loanh quanh dưới tầng một, tìm kiếm thân ảnh của Ánh, xem cô nàng đang ở đâu.
Kể từ sau vụ ‘xì tương ớt’, hắn đã khôn ra, chỉ dám lén dùng Thiên Nhãn Thông khi cô ấy ở phòng bên, hoặc đang đi tắm… Dù ‘tiểu đệ đệ’ có cương cứng, hắn cũng không cần phải dùng đến Huyết Mệnh Công để ép ‘cậu bé’ xẹp xuống, tránh việc máu tươi từ trong người trào ra ngoài.
Lần này không thấy cô nàng dưới nhà, hắn liền híp mắt lại, lộ ra thần sắc vô sỉ, miệng dãi chảy dài, đảo mắt nhìn về phía nhà tắm ở tầng dưới.
Như mọi khi, Ánh thường thức dậy rất sớm, chủ yếu là để xuống bếp nấu nướng, chuẩn bị thức ăn cho hắn và Với. Thi thoảng, cô nàng không có mặt dưới nhà là vì đang tắm rửa sau một buổi chạy bộ. Cứ khoảng hai đến ba ngày, Ánh sẽ ra ngoài tập thể dục, chạy bộ đường rừng, nên sau khi về, cô nàng sẽ lập tức vào nhà tắm để rửa ráy, vệ sinh sạch sẽ...
Ở trong căn nhà này, với những giác quan nhạy bén của mình, Thắng nắm rất rõ thói quen của Ánh. Bởi vậy, lúc này đây, không thấy bóng dáng cô nàng, hắn liền đoán rằng cô ấy đang ở trong phòng tắm.
“Xin lỗi, ta thật không phải là kẻ biến thái... ta chỉ là muốn xác nhận rằng, dù em đang đi tắm, vẫn có người luôn bên cạnh canh chừng cho em an toàn... hớ hớ hớ~ !”
Đôi mắt hắn híp lại, cong thành hình trăng lưỡi liềm, ánh nhìn đầy đê tiện hướng về phía nhà tắm.
Căn biệt thự này được xây dựng khá khang trang, rộng rãi, nên hệ thống sinh hoạt và vệ sinh cũng được bố trí đầy đủ. Ngoài việc mỗi phòng đều có một nhà vệ sinh riêng, thì dưới tầng một, nơi dành cho khách khứa, vẫn có một gian tắm rửa dùng chung.
Bình thường, sau khi chạy bộ về, Ánh thường lao vào đây tắm rửa. Bởi vậy, lần này Thắng tin chắc rằng, cô ��y đang ở bên trong.
Thiên Nhãn Thông vừa mở, Thắng lập tức nhìn xuyên tường, thấy rõ cảnh vật bên trong.
Quả nhiên, bên trong phòng tắm lúc này đang ngập tràn hơi nước, hẳn là có người đang dùng nước nóng để tắm rửa nên cả không gian mới chìm trong sự mờ ảo.
Hắn hơi híp mắt lại, tập trung tiêu cự vào một điểm, muốn nhìn rõ thân ảnh mờ ảo đang ẩn hiện trong làn sương kia.
“Thật... thật cơ bắp?” Thắng nghệt mặt kinh hô.
‘Từ khi nào cô ấy lại có cơ bắp cuồn cuộn thế này!? Không lẽ là do tu luyện môn Thanh Linh Công pháp?’ Thắng nghi hoặc thầm nghĩ.
Hắn thật không dám tin, rõ ràng mới ngày hôm qua còn nhìn thấy cô ấy da hồng trắng mịn, không hề lộ chút vẻ cơ bắp nào, vừa nhìn đã động xuân tâm. Còn lúc này thì khác hẳn, da dẻ ngăm đen, cơ bắp nổi cuồn cuộn, vừa nhìn thôi “chim chiếc” đã tụt bố nó lại, hoàn toàn không giống với khung cảnh hữu tình thường ngày.
Không tin vào mắt mình, hắn liền quay người, muốn nhìn kỹ lại xem thực hư thế nào.
“Con mẹ nó, là con kẹc!” Thắng sợ hãi kinh hô, vội rụt người lại, động tác bất ngờ khiến hắn bổ nhào ra sau.
“Con mẹ nó! Ánh mà lại mọc kẹc!? Sao... sao có thể!!!”
Thắng sợ hãi tắt Thiên Nhãn Thông, hoang mang nhìn về phía cửa phòng tắm, lòng đầy hoảng sợ.
Lúc này, cánh cửa phòng tắm cũng vang lên vài tiếng lạch cạch, hơi khép hờ ra, như thể có điều gì đó bên trong đang chuẩn bị bước ra ngoài.
Thắng hồi hộp, trái tim nhảy loạn nhìn chăm chú vào cánh cửa đang dần mở ra.
Vừa rồi vì mải nhìn phần ngực và phần thân dưới, còn chưa kịp nhìn mặt người bên trong, hắn đã vội tắt Thiên Nhãn Thông vì quá sợ hãi, thật không dám nhìn nhiều, sợ bị lẹo mắt.
Giờ thấy cánh cửa phòng tắm hé mở, người bên trong sắp sửa bước ra, hắn không kìm được lòng, thầm cầu trời phật phù hộ rằng kẻ bên trong không phải là Ánh.
Từng giây từng phút trôi qua, Thắng lo lắng chờ đợi, chăm chú nhìn người phía sau cánh cửa nhỏ kia.
Nếu Ánh vì bộ công pháp mình cho mà tu luyện thành một tên ‘đực rựa’, thì hắn thật sự không còn thiết sống nữa!
“Sư phụ!?”
Giọng nói tràn đầy nghi hoặc của Với vang lên, đánh thức tên khốn còn đang thẫn thờ trên mặt đất.
Thắng ngơ ngác, nhìn về phía cửa phòng tắm.
Nơi đó lúc này là một thân ảnh cao ráo, vạm vỡ, da ngăm đen, thân trên để trần, thân dưới mặc một chiếc xà lỏn, trên người thi thoảng còn có chút hơi nước nhẹ nhàng bốc lên. Nếu để ý kỹ, sẽ thấy tên nhóc này cũng khá có nét. Nếu đăng lên Douyin (TikTok Trung Quốc), chắc chắn sẽ được các ‘em khựa con’ tôn làm thần tượng. Chỉ tiếc là thế giới này không có Douyin...
“Sư phụ, sao người lại ngồi dưới đất vậy!?” Với khó hiểu hỏi.
“Ngươi... sao ngươi lại đi tắm!?” Thắng vô thức chỉ tay, chất vấn đệ tử mình.
“Sư phụ. Người bị bệnh à! Rõ ràng là hôm qua, sau khi con tập luyện ở cường độ cao, người đã dặn con sáng nay phải tắm nước nóng còn gì?”
“Thật có chuyện đó sao?” Thắng nghi ngờ nhìn Với.
“Phải!” Thằng bé gật đầu chắc nịch.
Thấy vậy, Thắng liền mơ màng nhớ lại ngày hôm qua... hình như, thật có trường hợp như vậy...
Sau khi giám sát tên nhóc này tu luyện, hắn thấy cơ bắp của Với tuy có Huyết Mệnh Công giúp phục hồi các thương tổn, nhưng vì không được nghỉ ngơi đúng cách, nên cơ bắp kh�� cứng rắn, không có độ dẻo dai.
Để khắc phục tình trạng này, hắn đã chỉ dẫn đệ tử mình tắm nước nóng, để cơ bắp sau khi hoạt động cường độ mạnh được thư giãn, nghỉ ngơi. Sau đó lau khô, rồi ngâm mình vào dòng nước đá lạnh, giúp các thớ cơ co rút lại, tạo nên sự săn chắc và dẻo dai.
“Vậy... Ánh đâu? Cô ấy đâu rồi?”
Thắng đảo mắt nhìn quanh, thậm chí dùng Thiên Nhãn Thông xuyên qua cả các gian phòng trên lầu, nhưng hắn không hề nhìn thấy bóng dáng cô nàng đâu cả.
“À, chị ấy đã rời đi từ lúc sáng sớm rồi!” Với gãi đầu.
“Đi? Đi đâu?”
“Chị Ánh nói, gia đình chị ấy đang có chút chuyện, nên phải về nhà một chuyến. Phải mất khoảng một tháng gì đó, chị Ánh mới quay trở lại đây!”
“Là vậy sao?” Thắng buồn rầu, ngồi thu lu một góc.
Người hắn yêu thương lại rời đi không thèm nói với hắn một lời tạm biệt, cứ vậy im ỉm biệt tích, khiến hắn không thể không buồn rầu.
“À, trước khi đi, chị ấy có dặn con truyền lời lại cho sư phụ. Rằng trong lúc chị ấy không có mặt ở đây, hãy thay chị ấy trông chừng công trình mà các thợ xây đang thi công.
Tuy bọn họ không phải là những kẻ bất hảo, nhưng biết đâu có vài kẻ gian trá, ăn bớt vật liệu thì thật không đáng.”
“Cuối cùng, chị ấy dặn con đưa cho người một chiếc túi thơm. Con đã để nó trên mặt bàn rồi, sư phụ tiện ngồi đấy thì lấy luôn hộ con!”
Với chỉ tay về phía mặt bàn ở phòng khách, rồi tiếp tục nói.
“Chị ấy còn nói cảm ơn sư phụ, vì đã tặng chị ấy nhiều thứ quý giá như vậy. Chị ấy sẽ trân trọng, giữ chúng bên mình.”
Là vậy sao!? Hẳn là ý nói đến túi trữ vật mà hắn tặng nàng cách đây không lâu.
Thắng vui vẻ, cầm chiếc túi thơm lên mà hít hà. Từ chiếc túi, hắn ngửi thấy một mùi hương nhẹ nhàng, mùi hương mà chỉ có trên người Ánh mới có thể tỏa ra.
Đây hẳn là trao quà định ước đi!?
Thắng sung sướng, hắn dám khẳng định trong lòng rằng việc cô ấy tự nhiên đan một chiếc túi thơm cho hắn rõ ràng là đang bật đèn xanh, chỉ chờ hắn “vít ga vượt đèn” nữa là tới đích.
Tuy hắn thật ngu ngơ trong chuyện yêu đương, nhưng khi thời cơ đến, hắn cũng hiểu ra một điều: đã đến lúc phải nắm bắt.
“Ánh à, chờ em quay lại đây, chúng ta sẽ vì bố mẹ em sản xuất ra một đội bóng!”
Thắng nắm chặt túi thơm, đưa lên mũi hít hà...
Thật con mẹ nó thơm, càng hít lại càng nghiện!
Bản quyền của đoạn trích này thuộc về truyen.free.