Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 32: Đại chiến

Rầm!

Hai thân hình khổng lồ va chạm vào nhau tạo ra âm thanh chói tai. Cả hai mới chỉ tấn công bằng những cú húc, chưa hề sử dụng vuốt sắc.

Có vẻ như đang khinh thường đối thủ, cự ngạc vẫn chưa thèm động đến vũ khí của mình. Nó chỉ dùng sức mạnh thuần túy để tấn công Bạo Vương. Dù vậy, cự ngạc vẫn đang chiếm ưu thế khi liên tục lấy thân mình húc về phía đối phương. Dưới sự điên cuồng đó, Bạo Vương liên tiếp bị đẩy lùi, cơ thể cũng không vững vàng cho lắm.

Tất cả những điều này đều lọt vào mắt Thắng, nhưng hắn không hề lo lắng cho Bạo Vương.

Bạo Vương được hình thành từ sự xâm nhập của Quỷ Trùng. Sự lợi hại của Quỷ Trùng không chỉ nằm ở khả năng truyền nhiễm, mà còn ở đặc tính không bao giờ biết mệt mỏi.

Ở trạng thái bình thường, khi không có vật chủ, Quỷ Trùng chỉ là một khối chất lỏng có linh trí, không có sức chiến đấu.

Nhưng khi đã có vật chủ để nhập vào, chúng sẽ trải qua một lần đại tiến hóa. Không những cải tạo mà còn nâng cấp cơ thể đó lên một tầm cao mới, cùng với khả năng chiến đấu không ngừng nghỉ, điên cuồng ngày đêm. Dường như chúng sinh ra chỉ để tàn sát, trở thành vũ khí sinh học.

Đó cũng là lý do vì sao khi thấy Bạo Vương liên tục bị đẩy lùi, Thắng không hề có chút lo lắng nào.

Trận chiến vẫn tiếp tục diễn ra, cự ngạc vẫn ra sức tấn công Bạo Vương.

Nhìn thấy Bạo Vương chỉ biết cam chịu, không hề phản kháng, cự ngạc liền nghĩ rằng con vật trước mắt quả đúng là con non mới sinh, dù hình thể có phần đáng sợ nhưng thực chất chỉ là một con nghé mới lớn.

Sau khoảng chục phút, dù phần da thịt đã có chút ê ẩm, thế mà Bạo Vương vẫn kiên cường đứng đó, khiến cự ngạc phải nhăn mặt.

Vừa đau vừa chán nản, cự ngạc quyết định không chơi nữa. Nó muốn ra đòn quyết định để kết thúc trận chiến vô vị này.

Chỉ thấy nó hé bộ hàm to lớn, lao nhanh về phía cổ Bạo Vương, táp mạnh lên đó. Chưa dừng lại, nó lấy đà quật mạnh Bạo Vương xuống đất.

Oanh!

Một tiếng động lớn vang lên. Nơi Bạo Vương bị quật xuống xuất hiện một hố sâu cùng những vết nứt chằng chịt lan rộng.

Cú quật vừa rồi không phải hung thú nào cũng làm được. Đây là một kỹ xảo mà cự ngạc đã tự giác ngộ qua vô số trận chiến, có thể nói đây là một chiêu tất sát mà nó vô cùng tự hào.

Một bên chứng kiến cảnh này, Thắng cũng cảm thấy kỳ lạ. Vừa rồi hắn có thể cảm nhận được những thớ cơ trong cơ thể cự ngạc rung động. Cách nó vận dụng lực khi vật đối phương xuống đất vô cùng hợp lý, ẩn chứa sự phi thường.

Thắng xoa cằm nhìn về phía cự ngạc, thật sự hắn phải nhìn nó bằng con mắt khác. Và điều đó càng khơi dậy tham vọng trong lòng hắn. Hắn không còn màng đến thịt cự ngạc nữa, thay vào đó, hắn muốn nó trở thành một trong số tiểu đệ của mình.

Thấy Bạo Vương dễ dàng bị hạ gục, Cự Ngạc chẳng thèm để ý, ngẩng đầu lên trời xanh mà gào thét, như để phô bày khí chất của một bậc đế vương.

Gào!

Trên cây, nhìn xuống cái thân thể to lớn đen bóng của Bạo Vương vẫn đang nằm đó, Thắng không có chút hoảng loạn nào, bởi hắn biết... cuộc vui sẽ sớm bắt đầu.

Quả nhiên là vậy. Đang nằm dưới đất, Bạo Vương liền lồm cồm bò dậy, máu hòa lẫn nước dãi chảy ra từ miệng càng khiến nó trông dữ tợn hơn.

Thấy cảnh này, cự ngạc đang vươn cổ gào rú cũng phải khựng lại, ánh mắt trầm xuống nhìn Bạo Vương. Nó cứ nghĩ đã giải quyết xong đối phương rồi, nhưng không ngờ tên này lại dai dẳng đến thế. Chịu hẳn một cú tất sát mà vẫn không chết, phải biết với chiêu này nó có thể giết được mười con bạo long chứ chẳng đùa.

Đưa đôi mắt nhìn về phía Bạo Vương, bỗng nhiên cự ngạc cảm thấy rùng mình, nhưng rồi nó vội gạt bỏ đi. Bởi nó nghĩ rằng, một kẻ yếu ớt không có sức chiến đấu, làm sao có thể khiến nó sợ hãi? Chắc hẳn chỉ là ảo giác mà thôi.

Lúc này, ánh mắt của Bạo Vương đã thay đổi hoàn toàn, không chỉ điên cuồng mà còn ẩn chứa sát cơ. Điều đó khiến cự ngạc cũng thoáng chút giật mình.

Không nói nhiều, cũng chẳng gầm gừ một tiếng, chỉ thấy Bạo Vương lắc mình một cái, nhanh chóng lao vọt về phía trước. Đây là lần đầu tiên kể từ khi trận chiến bắt đầu, Bạo Vương mới chủ động tấn công chính diện.

Rầm, rầm!

Cơ thể to lớn di chuyển phát ra âm thanh vang dội. Trái với suy nghĩ thông thường rằng cơ thể đồ sộ sẽ làm chậm tốc độ, Bạo Vương lại bùng nổ với tốc độ kinh người, khiến đến cả Thắng đang đứng trên cây cũng không kịp nhìn rõ.

Cảm nhận được nguy hiểm, cự ngạc nhanh nhẹn lách mình né tránh cú tấn công của Bạo Vương. Lấy công làm thủ, không đợi Bạo Vương kịp trở tay, cự ngạc đã ra đòn trước. Nó táp thật mạnh vào động mạch của Bạo Vương, trúng đòn nhưng không thể kết liễu. Vì lúc này Bạo Vương đã "thông minh" hơn, xoay người mượn lực hất mạnh cự ngạc xuống đất.

Ầm!

Một cái hố lớn xuất hiện, không hề kém cạnh cú quật vừa rồi của cự ngạc, thậm chí dư chấn còn cho thấy sức mạnh bá đạo hơn một phần.

Lúc này, ở trên cây, Thắng khẽ cười khẩy. Vừa rồi không phải tự nhiên mà Bạo Vương có thể tung ra chiêu ứng đối như vậy, tất cả đều do Thắng ở một bên giở trò quỷ.

Trong quá trình tạo phôi thai quỷ trùng, Thắng đã cắt một phần thần hồn để làm linh hồn cho quỷ trùng. Ở một khía cạnh nào đó, cả hai có thể tự nhiên giao tiếp, liên kết với nhau. Và vừa rồi, sau khi thấy được chiêu trò của cự ngạc, hắn liền vận dụng nguyên lý Thái Cực Quyền, lấy lực đánh lực, truyền vào thức hải của quỷ trùng.

Trong thức hải quỷ trùng có một bản thể "Thắng" khác, nói ��úng hơn thì đó đã là quỷ trùng, chỉ mang hình hài của Thắng mà thôi. Hắn liên kết với bản thể đó, truyền đạt cách vận dụng. Quả nhiên, quỷ trùng không phải một thứ tầm thường, chỉ với lý thuyết suông hắn truyền lại, nó đã có thể vận dụng tốt ngay từ chiêu đầu tiên.

Chịu một cú đau điếng, cự ngạc oằn mình bò dậy. Đây là lần đầu tiên nó bị đánh ngã bởi một hung vật không có tu vi, khiến lòng tự tôn của nó bị chạm đáy. Cơn tức giận bùng lên, đôi mắt nó đỏ ngầu.

Bạo Vương không thèm để ý, theo chỉ thị của Thắng, nó quay người quất đuôi về phía cự ngạc. Cú quất uy mãnh lao tới, tạo ra luồng gió lớn phả vào mặt, khiến cự ngạc đang trong cơn tức giận phải giật mình lùi lại, né thành công đòn đánh.

Thấy đòn đánh không thành, Thắng vẫn ngồi trên cây cao, tiếp tục chỉ đạo Bạo Vương thông qua tâm linh tương thông, thay đổi thế tấn công.

Rầm, ầm... ầm... ầm!!!

Thêm một đòn nữa bị cự ngạc né tránh thành công, khiến cú tấn công va vào hàng cây bên cạnh, tạo ra tiếng động cực lớn. Không chịu nổi sự tàn phá, hàng cây bắt đầu thi nhau đổ rạp.

Với kinh nghiệm chinh chiến đầy mình, cự ngạc liền nhìn thấy sơ hở của Bạo Vương, vội vàng phản công.

Dù Thắng có trí tuệ của nhân loại cùng tầm nhìn cao, nhưng kinh nghiệm chiến đấu thực sự vẫn còn hạn chế, dễ dàng để cự ngạc nhìn ra sơ hở mà công kích.

"Con cự ngạc này...."

Đang ngồi trên cây tận hưởng cái cảm giác chỉ đạo Bạo Vương chiến đấu như trong phim hoạt hình Pokemon, Thắng thấy cự ngạc đã đè bảo bối của mình xuống đất, liên tục công kích như vũ bão lên người Bạo Vương.

Dù sao Bạo Vương cũng là đứa con tinh thần, là bảo bối kỳ diệu của "đại vương" này. Nhìn thấy nó bị đè ra đánh không chút thương tiếc, Thắng không khỏi cảm thấy không đành lòng.

Bản quyền chuyển ngữ của đoạn truyện này thuộc về truyen.free, mong độc giả đón đọc tại trang web chính thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free