(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 333: hiểu lầm
Thắng rời biệt thự đã sáu ngày. Suốt sáu ngày qua, Ánh vẫn luôn miệt mài tu luyện Thanh Linh Công pháp, thành công đột phá Luyện Khí bát trọng, tiến vào cửu trọng đỉnh phong.
Chỉ còn một bước nữa là nàng có thể đột phá Luyện Khí kỳ, bước vào cảnh giới Trúc Cơ.
Tuy nhiên, vì kinh mạch chưa đủ cường độ, nàng không thể dùng linh khí hùng hậu để phá tan rào cản giữa Luyện Khí và Trúc Cơ. Do đó, hiện tại nàng đành phải tạm dừng, chờ kinh mạch kiên cố hơn mới có thể đột phá.
Không chỉ Ánh, Với cũng có những bước tiến đáng kể.
Sau khi cùng sư mẫu tiễn biệt sư phụ, nhóc con này không còn vào rừng sâu sinh sống nữa, mà chọn ở lại biệt thự để luyện tập.
Mục đích chính là để bảo vệ sư mẫu.
Dù Ánh hiện tại đã là cao thủ Luyện Khí cửu trọng, có thể đối đầu với tông sư, nhưng vì thiếu kinh nghiệm thực chiến nên chắc chắn sẽ gặp bất lợi.
Với lại khác, dù nhóc vẫn chỉ ở cấp Ngụy Linh, nhưng phù văn đạo thuật của nó đã đốn ngộ đến tầng hai ấn phù.
Không những vậy, nó còn được Thắng truyền thụ thương pháp, Thương Long Ý Cảnh.
Chỉ cần hai loại sở học này cùng lúc thi triển, ngay cả Nhất Đại Tông Sư cũng phải kinh hãi, quỳ gối xin hàng.
Vẫn như thường lệ, Với thức dậy từ rất sớm để luyện công.
Lịch trình tu luyện của nhóc rất đơn giản: sáng luyện thương, trưa luyện phù, tối luyện khí, đêm luyện thần. Gần như cả ngày nó không chợp mắt chút nào.
Đầu tháng Tám, ti��t trời chuyển mùa từ hè sang thu, dịu nhẹ và tươi mát, không còn gay gắt như đầu hạ oi ả.
Đứng dưới những tia nắng ấm áp của ngày mới, Với vung vẩy cây trường thương hắc sắc trong tay.
Thân thương bóng loáng, đen kịt, kết hợp với mũi thương sắc nhọn, khiến nó trông như một mũi kim tiêm khổng lồ, lạnh lẽo vô cùng.
Dù đen kịt là vậy nhưng thi thoảng nó vẫn phát ra vài tia tinh quang, đặc biệt là ở giữa thân, nơi có một hàng chữ cổ đại được khắc lên liên tục lấp lánh.
Trấn Ma Thương!
Đúng vậy, đây chính là cây trường thương mà Thắng đã lấy được từ năm 2023. Vì hiện tại không cần dùng đến, hắn đã giao lại cho Với để nhóc phòng thân.
Cây binh khí này nhìn có vẻ tầm thường, nhưng lực xuyên phá phải nói là kinh thiên động địa, hoàn toàn không ngoa khi xếp nó vào hàng thần binh lợi khí.
Vì vũ khí này bá đạo như vậy, lại còn là vật sư phụ truyền lại, nên Với rất trân trọng, giữ gìn.
Đứng trong sân biệt thự, Với nhẹ nhàng di chuyển bước chân, bộ pháp nhanh nhẹn, thoăn thoắt, tựa như một con báo đang rình mồi. Mỗi lần đâm thương, một luồng ý cảnh chân long kim khí lại xuất hiện, tuy còn mờ ảo, chưa ngưng tụ được như Thắng, nhưng uy lực cũng không thể xem thường.
Thương vừa ra, những tấm bia kim loại ngay trước mặt nhóc đã lập tức nổ tung, vỡ thành từng mảnh nhỏ.
Với sức mạnh như vậy, vốn dĩ chỉ Nhất Đại Tông Sư mới có thể làm được. Nhưng hiện tại Với mới chỉ ở cấp Ngụy Linh, tương đương với võ học Tông Sư mà thôi, vậy mà võ nghệ đã đạt tới mức độ này, đủ thấy Thắng đã dạy bảo tốt đến mức nào.
Với đang chăm chỉ luyện thương thì bỗng thấy từ xa, bên ngoài biệt thự, một chiếc Toyota Camry đang chầm chậm tiến vào. Đám công nhân đang thi công trên tường rào cũng nhao nhao dừng tay, tò mò nhìn về chiếc ô tô.
Chiếc xe tiến vào sân biệt thự, dừng lại trước mặt Với. Một người đàn ông trung niên, tuổi tứ tuần, thân thể lực lưỡng, mày kiếm nhíu lại, trông cương mãnh và sắc bén, bước xuống từ ghế lái. Vừa nhìn đã biết đây là một người có "nghề", cấp độ ít nhất cũng phải Đại Võ Sư, tương đương với Luyện Khí lục trọng trở lên.
Chỉ thấy đối phương vừa xuống xe đã lập tức tiến về phía sau, hơi cúi người mở cửa. Chắc hẳn bên trong là một đại nhân vật.
Cánh cửa vừa mở, Với thấy một người đàn ông trung niên khác bước ra. Trái ngược với người đàn ông vừa xuống xe, vị này có tư thái nhẹ nhàng, đĩnh đạc hơn nhiều, trông rất từ tốn và phong nhã.
Cộng thêm khuôn mặt hiền hậu, chỉ có vài nếp nhăn nhẹ, khiến Với không thể xác định được tuổi thật của đối phương.
Trong lúc Với còn đang chăm chú đánh giá, người đàn ông đó cũng tò mò nhìn về phía cậu.
Với chỉ thấy đối phương khẽ nhíu mày, rồi nghe một giọng nói trầm thấp, lạnh tanh vang lên.
“Cậu là bạn trai của con gái tôi!?”
“Không…” Với nghe vậy liền xua tay định biện minh, nhưng khổ nỗi, đối phương không hề muốn nghe hắn dài dòng.
“Hừ, gia đình tôi tuy không phải quyền quý cao sang gì, nhưng muốn cưới được con gái tôi, cậu cũng phải có chút bản lĩnh!
Tôi đã cho người điều tra. Cậu chỉ là một tên cặn bã, suốt ngày chơi bời lêu lổng, thích tụ tập hút chích, sử dụng các loại chất kích thích hại thân.
Không những làm tài sản cả nhà bị triệt phá, còn khiến cha mẹ mình tức giận mà chết.
Điều đáng hận nhất là khi đất nước đang lâm nguy, cậu lại kết bè kết phái đi hại người!
Một người thấp kém như cậu, cũng đòi quen con tôi!?”
Người đàn ông xổ một tràng, khiến Với đứng hình, chết trân tại chỗ.
‘Cái quỷ gì thế này!?’ Với chẳng hiểu người đàn ông trước mặt đang nói cái quái gì.
“Đỗ Tất Thắng sao? Nghe nói cậu cũng biết đánh đấm. Vậy thì để tôi xem, cậu giỏi đánh nhau đến cỡ nào!”
Đoạn, người đàn ông quay người ra hiệu cho gã trung niên phía sau. Nhận được lệnh, gã trung niên lập tức lao tới chỗ Với, tung ra một quyền.
Kình khí xé gió, vùn vụt lao tới.
Nhìn khí thế toát ra từ đối phương, hẳn đó là một Đại Võ Sư. Trong thế tục, đây cũng được coi là cao thủ hàng đầu, chỉ sau Tông Sư mà thôi. Vốn dĩ Nhất Đại Tông Sư đã là sự tồn tại như thần tiên, bị coi là truyền thuyết trong miệng thế nhân, nên không được xếp vào hàng ngũ cao thủ thường. Còn Tông Sư thì khác, tuy cấp bậc này cả đời tu luyện cũng khó lòng chạm tới, nhưng nó vẫn thực sự tồn tại, không mờ mịt như Nhất Đại Tông Sư.
Chỉ là một Đại Võ Sư mà thôi, sao có thể làm khó được Với!
Nhóc chỉ hơi lách người qua một bên, đã dễ dàng tránh khỏi một đòn toàn lực của đối phương.
Thấy vậy, gã trung niên liền tựa thế xoay người, giống như một giao long vẫy đuôi, đá mạnh về phía sau. Nhưng Với vẫn nhẹ nhàng tránh né, không chút tổn hại.
Kinh nghiệm chiến đấu của Với tuy bằng không, nhưng so về tốc độ và sức mạnh thì nhóc lại vượt trội đối phương rất nhiều. Nên cũng chẳng có gì đáng thắc mắc khi Với dễ dàng tránh thoát những đợt tấn công dồn dập từ đối phương.
Thấy chàng thanh niên trẻ tuổi trước mặt có thể dễ dàng tránh né những đòn tấn công của mình, gã trung niên không khỏi kinh ngạc, lại càng điên cuồng ra sức tấn công.
Dù sao bản thân cũng là một Đại Võ Sư, đã từng chinh chiến từ Nam ra Bắc, dẹp không biết bao nhiêu võ quán. Nay tuy đã đứng tuổi, nghỉ hưu về làm vệ sĩ tư nhân, nhưng "nghề" vẫn không hề mai một.
Người ta nói gừng càng già càng cay, càng có tuổi, kinh nghiệm chiến đấu lại càng dày dặn.
Gã tự tin có thể đánh cho các võ sư trẻ tuổi lên bờ xuống ruộng, dù đối phương hơn về cả thể lực lẫn cấp độ. Gã vẫn có thể dùng kỹ năng để hạ gục đối phương.
Nhưng lần này gã thực sự bó tay rồi.
Đã liên tục ra đòn về phía đối phương, nhưng không lần nào chạm được vào góc áo. Dù chỉ là lướt qua người cũng khó khăn, cực hơn cả bắt cá trạch.
Càng đánh, gã càng cảm thấy sự bất lực.
Điều đau khổ nhất không phải là bị đối phương đánh bại, mà là đánh hoài vẫn không trúng, trong khi đối phương lại nhàn nhã né tránh, không hề đánh trả. Cảm giác như đang bị khinh thường vậy.
Người đàn ông trung niên đứng ngoài cuộc chiến cũng kinh ngạc không thôi.
Ông ta tên thật là Vũ Đình Quang, là cha đẻ của chị em Nguyệt Ánh.
Đợt vừa rồi con gái lớn về nhà, thường xuyên vô tình kể về một đạo sĩ bịp bợm, có thể chống lại cương thi này nọ.
Ông ta là người của đảng, không tin vào những chuyện thần thông, ma quỷ. Nên những câu chuyện Ánh kể, ông chỉ coi là một trò đùa nhỏ mà tên nhóc kia dựng lên, hòng tán tỉnh cô con gái xinh đẹp của mình.
Giờ con bé luôn miệng nhắc đến, xem ra đã bị đối phương mê hoặc đến bảy tám phần.
Là người tôn trọng con cái, nên ông ta cũng không xen vào chuyện riêng. Nhưng bông hoa quý mà bản thân đã mất hàng chục năm chăm bẵm, nay có một thằng ất ơ muốn vào nhà rước đi, bảo ông ta vô tâm không quan tâm cũng là không đành lòng.
Vậy là thông qua con gái út, tức Minh Nguyệt, ông ta đã biết được khuôn mặt và tên của đối phương.
Dựa vào các mối quan hệ của mình, ông ta cho người tìm kiếm thông tin của Thắng.
Không tìm thì thôi, vừa tìm được là ông ta đã phát hỏa.
Thằng nhóc tên Đỗ Tất Thắng kia mới 15 tuổi, nhà ở Uông Bí, Bắc Sơn, vừa hay lại ngay gần biệt thự, chỉ cách khoảng 1 cây số.
Tuổi tác ít không phải là vấn đề, cái vấn đề đáng nói tới là tên nhóc này lại hư hỏng đến thế. Nói đúng hơn là một nghịch tử khốn kiếp.
Không chỉ đi hại người, mà còn hại cả người nhà, khiến cha m��� y tức mà chết.
Một kẻ thuộc đáy xã hội như vậy, sao xứng với phụ nữ nhà họ Vũ? Đó là còn chưa nói Ánh vừa xinh đẹp, lại tài giỏi hơn người. Riêng việc học chuyên ngành y cũng đủ thấy cái tài của Ánh.
Một người như vậy lại đi kết thân với một tên lưu manh, đầu đường xó chợ thì có khác nào bông hoa nhài cắm bãi cứt trâu?
Dù tôn trọng quyết định của con gái, nhưng ông ta cũng không thể giả mù, nhắm mắt làm ngơ trước việc nửa đời còn lại của Ánh bị chôn vùi trong đống cứt trâu.
Ông ta quyết định tạm dừng công tác tại Hà Nội, về biệt thự một chuyến, muốn đá thằng nhóc ăn bám kia ra khỏi nhà.
Mấy thằng lưu manh như này thường rất mặt dày, khó lòng đuổi đi theo cách thông thường. Chỉ có thể dùng đến vũ lực.
Nên ngay khi thấy mặt đối phương, ông ta đã không kìm lòng được mà mắng vốn một trận, sau đó để tên vệ sĩ dùng đến bạo lực, đánh đuổi đối phương.
Nhưng điều khiến ông ta choáng váng là… tên nhóc này quả thực không hề tầm thường! Không những vô liêm sỉ, khốn nạn, mà còn rất biết đánh nhau!
Mọi quyền lợi liên quan đến tác phẩm này đều được bảo hộ bởi truyen.free.