(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 339: Chuẩn bị
Thời gian cứ thế thấm thoát trôi qua, thoáng chốc đã hết một tuần.
Trong khoảng thời gian này, Thắng không còn hứng thú vui chơi, du ngoạn quanh thành phố Tứ Xuyên nữa. Thay vào đó, hắn đã âm thầm rời khỏi trung tâm thành phố. Một mình, hắn lên đường về phía Tây Bắc, ngồi xe khách tiến sâu vào Thanh Hải.
Hắn đi một mình, không hề có ý định dẫn theo mấy tên lính đánh thuê kia.
Lần tự ý rời vị trí này của hắn là để chuẩn bị cho cuộc chiến sắp sửa xảy ra.
Thời gian đến Chiến tranh Thế giới lần thứ ba chỉ còn lại bốn ngày. Địa điểm bom đạn sẽ bùng nổ dữ dội nhất lại chính là nơi đây, tỉnh Thanh Hải, Trung Quốc.
Vì khu căn cứ khoa học quân sự đang nghiên cứu huyết thanh tân nhân loại đã được di dời tới Thanh Hải, nên nơi đây vô tình trở thành mặt trận khốc liệt nhất toàn quốc. Nơi mà mạng người chỉ như ngọn cỏ, chết đi cũng chẳng có chút giá trị nào...
Vô giá trị với ai thì Thắng không biết, nhưng với hắn thì lại giá trị ngàn vàng. Tất cả đều là năng lượng, đều là tài nguyên quý báu để hắn dùng vào việc nuôi dưỡng tiểu thiên hà trong cơ thể. Với lượng lớn sinh mạng con người duy trì, hắn có thể tăng tốc độ phát triển môi trường của các hành tinh, đưa chúng tiến vào cấp độ ngụy tiểu thiên thế giới. Khi đó, các sinh mệnh có thể đến sinh tồn và phát triển nền văn minh mới.
Biết rõ chiến tranh chỉ còn vài ngày nữa là nổ ra, Thắng không dám để nước đến chân mới nhảy. Bởi nư��c ở đây sâu lắm, nếu không nhanh chân e là sẽ chìm nghỉm.
Đừng tưởng hắn là nhân vật chính có thể sáng tạo thế giới thì thích làm gì thì làm, trông vậy chứ hắn gà bỏ mẹ.
Những hành tinh mà hắn tạo ra chỉ là một bản sao cấp thấp. Dù có sản xuất ra một đội quân Giới Tọa trong cơ thể thì khi thả ra cũng sẽ bị thiên địa bên ngoài trấn áp, giáng cấp. Không những vậy, chúng còn yếu tới mức bị sinh vật cấp thấp tại thế giới bên ngoài xơi thịt. Các vị đừng quên có một lần hắn gọi ra một con Thanh Long Đằng Vân, nhưng chưa kịp "đằng" được một phát nào đã bị đám gà cho vào bụng là đủ hiểu.
Sáng tạo thế giới nghe thì oai, nhưng nếu so với thực tại thì nó chỉ như một trò chơi giả lập, không có giá trị lớn... trừ khi thế giới đó tồn tại song song với thế giới bên ngoài, sở hữu lượng lớn chuẩn pháp tắc, tương tự như Tiểu Thế Giới cũ của hắn – phương thế giới mà hắn từng tạo ra từ việc thôn phệ, cắn nuốt các pháp tắc rồi mới đốn ngộ... Nếu hắn vẫn còn Tiểu Thế Giới thì dù có là đầu đạn hạt nhân thì hắn cũng không thèm để tâm.
Tiếc là... phương thế giới đó của hắn đã biến mất, nên giờ đây hắn mới yếu nhược như vậy.
Để phòng bất trắc, hắn quyết định nhanh chóng đến đây trước khi chiến tranh xảy ra, đào sẵn hầm trú ẩn để ẩn thân.
Chiến tranh khốc liệt, súng đạn lại không có mắt. Trong khi đó, muốn thu được nhi��u năng lượng linh hồn thì bắt buộc hắn phải thiền định, tịnh tâm để điều động Phệ Hồn Pháp. Sợ trong quá trình thôn phệ linh hồn, chẳng may có một viên đạn không mắt ghim vào đầu hắn thì đúng là con mẹ nó đen như chó!
Chính vì sợ bị như vậy nên hắn mới nhanh chân đến Thanh Hải trước khi chiến tranh nổ ra để đào hầm trú ẩn.
Nếu là bình thường, khi xác định được vị trí sắp diễn ra chiến đấu, nhà nước sẽ cho di tản người dân để tránh nạn. Các du khách đến đây tham quan chắc chắn sẽ bị ngăn lại, không cho tiến vào vùng nguy hiểm.
Nhưng vì trận đánh này diễn ra trong âm thầm, không phải ai cũng biết rõ nơi đây sẽ thành lòng chảo chiến tranh. Đến chủ tịch nước Tôn Văn Minh cũng không nghĩ tới đám người Mỹ dám đánh trực tiếp vào tỉnh Thanh Hải này. Nếu không phải Thắng có đoạn ký ức mờ ảo trong tiềm thức thì hắn cũng không biết đám liên minh phương Tây dám đánh thẳng vào thành phố có đông dân cư như vậy.
Lợi thế của người biết trước tương lai thật là tốt, giúp hắn chuẩn bị trước, tránh gặp bất lợi.
...
Xe khách chầm chậm mang theo các hành khách tiến vào thành phố Hải Tây. Đây là một châu tự trị chiếm phần lớn phần phía bắc cũng như một phần phía tây nam của tỉnh Thanh Hải, Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa.
Ngồi trong xe, Thắng hơi ló đầu ra ngoài đánh giá tình hình xung quanh.
Người dân nơi đây vẫn nhộn nhịp sinh sống, người lớn thì đi làm kiếm tiền, trẻ nhỏ thì tụ tập vui đùa, trông rất bình dị, an nhiên... không có gì gọi là sắp có chiến tranh.
Cũng phải thôi, đến chủ tịch nước còn không nắm bắt được khi nào địch đổ bộ thì sao dân chúng biết được mà tiến hành di cư!
Theo như kế hoạch, sau khi thông tin về huyết thanh Mãnh Hổ Quân được lan truyền, địch chắc chắn sẽ đánh vào vùng Tân Cương và Tây Tạng, một đường thẳng tiến đến dãy Côn Lôn (Côn Luân). Dãy núi cắt ngang hai tỉnh Tân Cương và Thanh Hải, nơi có cơ sở khoa học quân sự bí mật dùng làm nơi thí nghiệm huyết thanh.
Vì nơi này hiểm trở, phù hợp làm nơi chôn thây địch nên Tôn Văn Minh đã chọn đây làm bẫy rập. Ông cho di dời toàn bộ trang thiết bị tới Thanh Hải trong âm thầm, tung tin cho nội gián về khu căn cứ tại Côn Lôn, nhằm dẫn dụ địch đến rồi một mẻ hốt gọn.
Nhưng y không ngờ tới, trong giới cao tầng lại xuất hiện một tên Hán gian. Tên Hán gian này đã bán thông tin mật cho nước Mỹ, để bọn họ ra tay đánh vào Thanh Hải.
Cũng vì vậy mà nhà nước Trung Hoa không mấy chú tâm đến nội địa Thanh Hải, chỉ dồn trọng tâm về phía Tân Cương và dãy núi Côn Lôn mà thôi. Bởi thế, binh sĩ tại đây khá lỏng lẻo, chỉ có ngàn tên Mãnh Hổ Quân và trăm tên Thần Ưng Quân tọa trấn.
Được cái Mãnh Hổ Quân và Thần Ưng Quân cũng không phải dạng phế phẩm. Tuy Thanh Hải bị tập kích bất ngờ nhưng dưới sự chống trả quyết liệt, đám lính Mỹ cùng bọn đồng minh cũng chết như ngả rạ. Mãnh Hổ Quân và Thần Ưng Quân chỉ bị thiệt hại chút binh sĩ, người chết chủ yếu là thường dân.
Cũng sau cuộc chiến đó, Thanh Hải mới thu hẹp phạm vi, phong tỏa toàn bộ tuyến đường không cho người từ các tỉnh thành khác tiến vào, nâng cấp nơi đây thành khu quân sự tác chiến chống địch tạm thời.
Nhìn đám trẻ con vui đùa, tung tăng trên con đường phố... bỗng lòng Thắng cảm thấy trĩu nặng mà thở dài. Hôm nay bọn trẻ còn lành lặn, vui vẻ bên nhau... nhưng chiến tranh ập đến chúng sẽ ra sao? Sợ là sẽ chết oan dưới nòng súng vô tình, tan tác bởi bom mìn không mắt, mất thân nhân do lòng người nguội lạnh...
Dù muốn hay không, Thắng cũng chỉ có thể nhắm mắt làm ngơ. Bản thân hắn còn không đủ khả năng bảo vệ chính mình, thì lấy đâu ra sức mà cứu vớt người khác?
Tuy hắn có tấm lòng Bồ Tát của Đạo Viên Đại Sư; nhưng cũng có sự vô cảm, tàn ác của Dạ Minh Quỷ Tộc. Nếu có sức, hắn chắc chắn sẽ làm thánh mẫu, cứu khổ cứu nạn. Nhưng lúc này đây, hắn chỉ là một con kiến nhỏ... không, phải là kiến hoàng mới đúng. Tuy là kiến hoàng nhưng hắn vẫn chỉ là một sinh vật nhỏ bé so với vũ trụ này. Súng đạn chưa thể một tay tóm gọn như Songoku, nên chỉ có thể kìm lòng vô cảm để nhìn đời.
“Đừng trách ta không thể cứu được mọi người... phải trách chính quyền của các ngươi đang tự tìm đường chết mà thôi!”
Thắng thu hồi ánh mắt, không tiếp tục ngắm khung c��nh phồn hoa bên ngoài. Bởi hắn biết, nơi đây sớm muộn gì cũng thành một bãi chiến trường, trải đầy đường là xác người chết cùng máu tanh hôi, người sống khi đó chỉ có Mãnh Hổ Quân và Thần Ưng Quân, còn lại thì chết hết.
Chiếc xe lăn bánh, chở hắn tới trung tâm thành phố Hải Tây thì thả hắn xuống.
Dùng Thiên Nhãn Thông quét một lượt khu vực xung quanh, cuối cùng hắn phát hiện tại phía tây của thành phố có một ngọn núi nhỏ. Bên trong ngọn núi có một căn hầm trú ẩn bỏ hoang cách mặt đất khoảng 200 mét.
Không hề kén cá chọn canh, khi hắn vừa nhìn thấy căn hầm này đã lập tức ưng ý, nhanh chóng tìm đường đi xuống.
Hẳn là lâu ngày không sử dụng, lại không người qua lại nơi đây nên đường mòn dẫn tới căn hầm đã bị cỏ dại mọc lên chen chúc, um tùm. Nếu không phải hắn có Thiên Nhãn Thông, e là sẽ khó mà tìm tới.
Đi xuyên qua những bụi cây, bụi cỏ chằng chịt, vượt qua những tảng đá to lớn, Thắng đã nhanh chóng có mặt tại một sơn động. Bên ngoài sơn động được phủ một lớp bê tông cốt thép dày cộp. Phía trên là một lớp rêu xanh mượt mà che đi dòng chữ đỏ to lớn trên bức tường. Từ những vết đứt quãng của dòng chữ, với kiến thức ngôn ngữ của Sát Lang, Thắng có thể đọc được hai chữ “Trú ẩn”.
Tiến vào sâu bên trong, ngoài những tảng đá đã nứt toác của tự nhiên ra thì những bức tường bằng cốt thép vẫn sừng sững trong động. Chỉ là bề mặt thô cứng của chúng đã được bao phủ một tầng rong rêu xanh mượt, nếu không để ý kỹ thì khó mà nhận ra chúng là những bức tường được xây dựng bằng bê tông.
Nhìn cái công trình kỳ vĩ này Thắng thực không dám tin đây là tạo vật do nhân loại tạo ra... bởi chúng quá bền rồi.
Quả là hàng nội địa Trung Quốc, bền khỏi nói!
Thắng không tiếp tục nhìn ngắm nơi này, chỉ thấy hắn liếc mắt về phía trung tâm sơn động, rồi nhanh chân rảo bước xuống.
Thời gian đến chiến tranh còn có vài ngày, hắn cần chọn một nơi trú ẩn thích hợp trong sơn động này. Vì nơi này khá rộng, lại nhiều ngóc ngách nên hắn cần tìm một nơi đủ rộng rãi, thoáng mát để bản thân có thể thuận tiện sinh hoạt.
Sau m��t hồi mò mẫm, hắn cũng chọn được cho mình một căn hầm rộng khoảng 10 mét vuông. Tuy có hơi ẩm mốc nhưng được cái phía trên đỉnh đầu lại có một lỗ thông khí nhỏ, to bằng bàn tay. Dù lỗ thông khí này không quá lớn để đưa ánh sáng từ bên ngoài vào nhưng với hắn như vậy là vừa đủ.
Hắn chỉ sợ không có không khí mà thôi, còn ánh sáng thì hắn có thể tự chế được. Đừng quên hắn là một tên biết họa phù. Chỉ cần vài ba vết khắc trên trần đá là hắn có ngay cho mình một mảnh trời riêng.
Trước khi họa phù tạo ánh sáng, hắn cần gia cố thêm sức chịu đựng cho các bức tường đá cùng với đó là Truyền Tống Môn.
Truyền Tống Môn là một loại phù do hắn tự nghĩ, sử dụng nguyên lý giống Phù Trữ Vật, chỉ khác là một cái đưa vật vào thế giới khác, còn một cái thì đưa vật và người di chuyển tới vị trí khác trong cùng một thế giới nhưng cách làm lại cầu kỳ hơn.
Hắn muốn dựng một bộ Truyền Tống Môn tại đây với thế giới bên ngoài, rồi bịt kín lại thông đạo dẫn tới căn hầm, tránh cho người lạ tiến vào khi hắn đang th��n phệ sinh mệnh người chết. Chiến tranh nổ ra, chắc chắn người dân nơi đây sẽ nhớ tới nơi này mà dẫn nhau lên núi tránh nạn. Để đề phòng bị phá đám, hắn chỉ bịt lại thông đạo dẫn tới căn hầm của mình mà thôi, còn những căn hầm khác hắn vẫn để đấy cho người dân lên trú.
Ngoài việc làm nơi trú ẩn, tránh bom đạn... hắn còn định biến nơi này thành căn cứ tạm thời, dùng để chứa con tàu thời gian.
Trước đây hắn có ý định phá hủy con tàu chỉ là suy nghĩ nhất thời. Khi đó tinh trùng lên não nên chỉ nghĩ tới Ánh, quên mất bản thân còn có một tên địch nhân bá đạo đang ở ngoài không gian. Dạo gần đây hắn thi thoảng lại bị đau đầu, chính những cơn đau này đã đánh thức hắn, để hắn nhớ tới cái tên Thần Minh.
Cũng vì vậy mà kế hoạch phá hủy con tàu của hắn đã ngay lập tức được dẹp bỏ, chuyển sang kế hoạch khác là thu hồi tàu không gian.
Kẻ địch của hắn hiện tại đã là cao thủ ngoài vũ trụ, cấp bậc ra sao hắn cũng không rõ. Chỉ biết đối phương mạnh kinh khủng, nếu tu luyện từng ngày thì có đến chục năm hắn cũng không thể chống lại đối phương.
Nếu ngăn không cho tận thế giáng lâm thì xác định hắn không thể nào mà mạnh lên được, và việc chống lại Thần Minh cũng là điều không thể. Còn nếu để tận thế buông xuống thì sợ là nhân loại nơi đây sẽ rơi vào tình thế nguy cấp, cha mẹ Ánh sẽ khó thoát khỏi cảnh bị biến thành zombie, khi đó người hắn yêu sẽ rất đau khổ... mà hắn lại không nhẫn tâm để người phụ nữ mình yêu phải đau lòng.
Nên hắn quyết định rồi. Hắn sẽ thu hồi con tàu, dùng nó để xuyên về quá khứ, thời điểm các sinh vật cổ đại còn sinh sống, các nền văn minh mà hắn tạo ra chưa bị tuyệt diệt để tu luyện. Dù có phải xa Ánh, hắn cũng bằng lòng, miễn sao người hắn yêu không phải chứng kiến cảnh người thân hóa zombie.
Chỉ cần người hắn thương không phải đau lòng... là hắn mãn nguyện rồi.
Truyện này là một phần trong kho tàng tác phẩm của truyen.free, được dày công biên tập để mang đến trải nghiệm tuyệt vời cho độc giả.