Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 343: Thám thính

Sau khi để lại cho nhân tộc ở phía đông một bộ công pháp rèn luyện thể chất, Thắng không tiếp tục nán lại thức hải mà trở về thực tại.

Dù sao thì chiến tranh lúc này đã kết thúc, năng lượng linh hồn cũng chẳng còn đủ để hắn tiếp tục thôn phệ, thăng cấp các thế giới bên trong. Muốn gặt hái lứa "rau hẹ" mới, hắn phải chờ đến đợt sau, khi chiến tranh bùng nổ trên toàn quốc Trung Hoa mới có thể tiếp tục thu thập năng lượng linh hồn.

Cũng may, sau ba ngày thu thập, trái đất của hắn đã tiến vào ngụy tiểu thiên thế giới. Vì không còn năng lượng linh hồn từ ngoại giới duy trì, tốc độ phát triển cũng theo đó mà chậm dần.

Khi tốc độ vận hành chậm lại, wolf cũng không cần phải "cong đít" điều phối các dòng năng lượng, Thắng cũng không cần đứng một bên giúp đỡ. Giờ cứ để trái đất tự vận hành là được, các vấn đề khác đã có thiên đạo wolf và đám chư thần lo liệu.

Vậy nên, thay vì cắm mặt vào thức hải, hắn quyết định ra ngoài thám thính một phen.

Từ giờ cho đến khi chiến tranh bùng nổ trên toàn bộ lãnh thổ Trung Quốc còn đến hai tháng nữa, hiện tại mới chỉ là giai đoạn mở màn.

Chỉ sau khi các quân đoàn siêu nhân loại của Trung Quốc bị tiêu diệt từng tiểu đoàn, số lượng mãnh hổ quân giảm mạnh, đó mới là thời điểm Mỹ cùng các đồng minh tiến hành đổ bộ.

Hắn không rõ người Mỹ đã dùng cách gì mà có thể dễ dàng tiêu diệt từng tiểu đoàn siêu nhân loại của Trung Quốc trong âm thầm, nhưng trong những đoạn hồi ức mờ ảo mà hắn có, sự việc này chắc chắn sẽ xảy ra.

Và có thể... hiện tại nó đã xảy ra rồi cũng nên.

Vì vậy, từ giờ cho đến lúc đó, hắn cần chuẩn bị sẵn đường lui để có thể đưa nguyên con tàu thời gian ra khỏi căn cứ khoa học Trung Hoa.

Tuy nhiên, hiện tại hắn vẫn chưa biết vị trí cụ thể của khu căn cứ này, chỉ nắm được rằng nó nằm sâu dưới lòng đất thành phố Hải Tây. Do đó, việc tìm kiếm tung tích của khu căn cứ khoa học này sẽ mất kha khá thời gian... Chính vì vậy, hắn mới bắt đầu luôn từ bây giờ.

Bước vào truyền tống trận vừa được dựng lên không lâu, Thắng nhanh chóng thoát khỏi căn hầm trú ẩn.

Sau một hồi choáng váng mặt mày, hắn đã đứng vững trên đỉnh núi cao.

Phóng tầm mắt ra xa, hắn có thể bao quát toàn cảnh thành phố Hải Tây.

Hồi hắn mới đến, nơi đây sầm uất, tràn đầy sinh khí bao nhiêu thì giờ lại tan hoang, chết chóc bấy nhiêu.

Khắp bầu trời là khói súng nghi ngút, lửa đạn đạo cháy hừng hực, cùng chút tanh tưởi từ máu thịt thường dân.

Tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một bức tranh đầy đau khổ và chết chóc.

Trong bức tranh hoang tàn ấy, Thắng thấy vài điểm đen nhỏ bé đang tụ tập.

Hơi nheo mắt lại, hắn nhận ra đó là đám mãnh hổ quân. Kẻ thì khuân vác đồ đạc, người thì kéo lê những thi thể về một chỗ.

Sau khi chất đống thành ngọn núi nhỏ, bọn chúng bắt đầu hỏa thiêu.

Khói đen nghi ngút bốc lên, tỏa ra những mùi gay mũi nồng nặc, chủ yếu là vị tanh của máu quyện cùng mùi da thịt cháy xém.

Mùi hương ấy lan tỏa khắp thành phố Hải Tây, khiến Thắng, dù đang âm thầm tiến vào trung tâm thành phố, cũng phải khịt mũi nhịn thở.

Cái mùi này... thật sự hắn không thở nổi!

Khẽ đảo mắt qua ngọn núi thi thể đang hừng hực cháy, hắn không kìm được mà thở dài, lắc đầu.

Đây chính là số phận của dân chúng khi đất nước gặp chiến tranh sao? Thật sự quá bi thảm... đến chết vẫn không được chôn cất tử tế, chỉ có thể vất vưởng làm một hạt bụi bay trong gió nhẹ mà thôi.

Để tránh bị đám mãnh hổ quân này phát giác, hắn không dám bén mảng đến gần bọn chúng, chỉ thập thò ở một khoảng cách vừa đủ.

Dù sao đối phương cũng là siêu nhân loại, các ngũ quan đều nhạy cảm hơn người thường gấp trăm lần. Hắn không thể vì chút bất cẩn mà làm lộ vị trí của mình được.

Tuy hiện tại hắn đã tiến vào cấp Linh, nhờ thôn phệ lượng lớn linh hồn, không chỉ các hành tinh trong thức hải phát triển vượt bậc mà cấp bậc của hắn cũng được kéo lên một đoạn.

Từ Bán Linh lập tức tiến vào cấp Chuẩn Linh.

Dù hắn đủ tự tin tiêu diệt trăm tên, nhưng một mình đối phó với ngàn tên thì có chút quá sức.

Nếu bây giờ hắn có thể sử dụng pháp tắc trong ngụy thế giới, hắn thừa sức dẹp tan đám tân nhân loại này. Nhưng hiện tại, chỉ có sáng tạo là tối thượng pháp tắc, còn các pháp tắc khác lại nhỏ yếu, không khác nào một loại dị năng tầm thường. E rằng khó lòng đánh chết đám người này trong một nốt nhạc, mà làm vậy sẽ ảnh hưởng không tốt đến kế hoạch sắp tới.

Hắn muốn nhân cơ hội chiến tranh toàn diện chưa bùng nổ, tạo điều kiện để đám khoa học gia kia sản xuất thật nhiều mãnh hổ quân, như vậy lợi ích hắn thu về mới lớn.

Nếu bây giờ để đối phương phát hiện, e rằng sẽ "đánh rắn động cỏ". Đám "thỏ con" sợ hãi sẽ khiêng đồ bỏ đi, khi đó việc tìm ra để thu hồi con tàu sẽ rất phiền phức.

Vậy nên... cứ im ỉm là tốt nhất.

Nhẹ nhàng di chuyển, Thắng thoát ẩn thoát hiện trong các tòa nhà đổ nát. Khoảng cách đến trung tâm thành phố cũng chẳng còn xa.

Cứ đi được khoảng hơn một ngàn mét, hắn lại đặt xuống một truyền tống trận trong các lớp phế tích.

Đây là để phòng khi có tình thế cấp bách, hắn sẽ lập tức sử dụng dịch chuyển để rời đi.

Nhưng vì pháp tắc không gian mới chỉ ở cảnh giới cao cấp nên phạm vi dịch chuyển không thể quá xa, chỉ ở mức hai ngàn mét đổ lại. Do đó, hắn đành bố trí thành từng trận truyền tống nhỏ.

Sau một ngày trời du tẩu trong thành phố, ẩn mình giữa các lớp phế tích hoang tàn để theo dõi đám mãnh hổ quân, cuối cùng hắn cũng tìm ra được tung tích của khu căn cứ khoa học bí ẩn.

Khu căn cứ này nằm ở ngoại ô thành phố, được giấu kỹ trong một khu nhà xưởng bỏ hoang.

Đám người Trung Quốc này cũng thật khôn khéo, biết sử dụng khu nhà xưởng đổ nát làm bình phong, che giấu khu căn cứ khoa học đang nằm sâu bên dưới nền đất.

Qua ước lượng, hắn tính toán khu căn cứ phải sâu tầm ba trăm mét.

Nhìn công trình còn đang thi công, hẳn là đám người này mới chuyển đến đây chưa lâu nên các trang thiết bị vẫn chưa hoàn tất lắp đặt.

Thông qua Thiên Nhãn Thông, hắn có thể thấy rõ con tàu thời gian của mình đang nằm bất động tại trung tâm khu căn cứ khoa học này.

Nhìn đám người đang ra sức sửa chữa con tàu, Thắng không khỏi lộ vẻ vui mừng.

Hiện tại con tàu đang bị méo mó ở vỏ ngoài. Tuy không ảnh hưởng gì đến quá trình du hành nhưng chắc chắn vẫn tiềm ẩn nguy hiểm.

Hắn không có chuyên môn gì về kỹ thuật máy móc, dù có thu được tàu không gian cũng chỉ có thể khắc lên một đoạn phù văn kim hệ để gia tăng sức chịu đựng cho con tàu.

Nhưng cũng không thể đảm bảo rằng trong quá trình xuyên thời gian sẽ không gặp bất trắc.

Giờ thấy đám người này ra sức sửa chữa bề mặt ngoài con tàu, hắn mới không kìm lòng được mà vui vẻ.

Như vậy, chỉ cần lớp vỏ kim loại bên ngoài con tàu được sửa chữa nguyên vẹn, thêm chút phù văn kim hệ nữa thôi là hắn thừa sức trở lại thời tiền sử một cách an toàn, không cần phải lo lắng may rủi.

Thế nên, khi thấy đám người đó thay mình sửa chữa lớp vỏ kim loại bên ngoài, hắn liền không nhịn được mà khen ngợi vài câu: “Người Trung Quốc quả thực tốt bụng, không công giúp ta sửa chữa con tàu... chỉ là ân tình này ta sẽ không báo đáp!”

“Tiếc là thần hồn không còn nhiều, chỉ vừa đủ dịch chuyển trở về hầm trú ẩn, nên không thể đặt một truyền tống trận ở đây...”

“Thôi, đành để lần sau quay lại vậy!”

Tiếc nuối nhìn xuống khu căn cứ một lần, Thắng lập tức sử dụng ấn phù không gian, kích hoạt truyền tống trận để dịch chuyển đến trận pháp đã bố trí cách đó khoảng một ngàn mét.

Cứ thế liên tục khởi động ấn phù, xuyên qua năm trận truyền tống mới trở lại hầm trú ẩn tạm thời.

Vừa về đến nơi, thần hồn hắn đã bị hao hụt nghiêm trọng.

Việc dựng lên liên tiếp năm trận truyền tống không phải là điều dễ dàng. Nếu là trước đây, khi hắn còn chưa phục hồi về cấp Chuẩn Linh, việc bố trí liên tục hai trận trong một lần là không thể nào.

Nhưng nhờ ba ngày qua thôn phệ được không ít linh hồn, đưa thần hồn phục hồi về cấp Chuẩn Linh, hắn mới có thể siêu việt lẽ thường mà bố trí cùng lúc năm trận truyền tống. Không những vậy, hắn còn đủ thần hồn để dịch chuyển trở về, đủ thấy Bán Linh và Chuẩn Linh cách biệt nhau đến mức nào.

Hắn cũng có thể “chơi hack”, dùng năng lượng sinh mệnh trong thức hải bồi bổ thần hồn của mình. Như vậy, thần hồn đang suy nhược của hắn sẽ lập tức phục hồi được vài phần.

Nhưng nếu dùng cách này, tốc độ phát triển của các tiểu hành tinh sẽ chậm lại, các sinh mệnh trên trái đất sẽ buộc phải hy sinh để hiến năng lượng cho hắn.

Chỉ vì cung cấp chút năng lượng cho thần hồn mà khiến tiểu vũ trụ rơi vào suy thoái.

Lợi bất cập hại, nếu dùng cách này thì chỉ hao tốn tài nguyên mà thôi.

Thay vì dùng cách ngu ngốc này, hắn vẫn sáng suốt chọn cách phổ thông nhất, đó là tự mình phục hồi thần hồn.

Tuy có hơi lâu, nhưng ít ra không ảnh hưởng gì đến sự phát triển của các tiểu hành tinh trong thức hải.

Truyen.free bảo lưu mọi quyền đối với nội dung biên tập này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free