Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 371: Tiên nhân

Nếu không phải có ông bố vợ khó tính đang ở trước mặt, cùng với luật pháp hiện hành ràng buộc phía sau, thì Hoàng Hải đã sớm trở thành miếng mồi ngon cho đám lưu manh rồi.

“Để chú phải nhọc lòng rồi...” Thắng lắc đầu, nói tiếp. “Tôi sắp sửa cùng Ánh thành vợ chồng. Nếu Khải thành con nuôi của bố vợ tôi thì cũng coi như tôi là anh rể của hắn... Khi nào có việc cần gi��p đỡ, tôi nhất định sẽ nhờ em vợ một phen!”

Nghe vậy, hai lão già đều sầm mặt lại.

Quá trực diện! Ta đã nhận ngươi làm con rể khi nào chứ?

Ông Quang nhăn mặt, vội vàng nói: “Cơm có thể ăn bậy, nhưng lời không thể nói linh tinh. Tôi còn chưa đồng ý cho cậu và Ánh cưới nhau...”

“Nhưng Ánh đang mang thai nha!”

Oanh!

Ông Quang nghe vậy liền điếng người, chết trân tại chỗ, miệng há ra nói không thành lời.

Lão Hải thì nhíu mày, nhìn Thắng.

“Cậu... cậu nói cái gì!?” Ông Quang vô thức hỏi. “Ánh đã có thai với cậu?”

Thắng gật đầu, xác nhận là phải.

Hắn không hề chém gió. Quả thực Ánh đã có thai.

Hắn cũng mới biết vào sáng hôm nay, sau khi thành công vượt biên về nước.

Lúc đầu nghe được tin này, Thắng cũng chấn động cực kỳ. Không ngờ cái thai này đã được bốn tháng, vượt ngoài dự tính của y.

“Sao... sao có thể...” Ông Quang run run giọng, không dám tin nói: “Cậu đang nói hươu nói vượn gì vậy!?”

Tin này thực sự sốc, còn sốc hơn là dự án của ông bị thua lỗ.

Đang yên đang lành, tự nhiên lại thành ông ngo��i. Khốn nạn nhất là... gã đã trót nhận lời với đối tác làm thông gia, giờ thì hay rồi, con gái lại có bầu với người khác. Hôn sự này tính sao đây? Còn mặt mũi nào mà gặp ai nữa!

Không khí đương căng thẳng, thì phía ngoài cửa lại đi vào một nhóm năm người.

“Nhà gì mà quạnh quẽ như chùa Bà Đanh thế này!?”

Đi trước đoàn người là một lão già lớn tuổi, tóc hoa râm, da nhăn nheo. Tuy nhỏ bé, gầy guộc, ốm yếu nhưng mỗi bước chân của lão lại rất vững vàng, như thể một vị đại nhân vật đang chống chọi với sự hành hạ của tuổi già sức yếu. Dù trông có vẻ dặt dẹo là vậy, nhưng vẫn không thể che giấu nổi cái uy thế tỏa ra từ trên người lão.

Hoàng Hải, thấy lão già, liền vội vàng đứng dậy cung kính: “Chủ tịch, ngài mạnh khỏe!”

“Bố vợ, sao bố không báo trước cho con một câu, để con ra đón?” Ông Quang cũng nhanh nhảu đi tới, đưa tay nâng đỡ lão già kia.

“Khỏi, ta tuy già nhưng chưa đến mức dặt dẹo, cần người ra tận sân đón vào như vậy...” Lão già khua tay, tự mình đi vào trong.

Theo sau lão, mấy người còn lại thì nhìn nhau mỉm cười, rồi nói đùa với ông Quang.

“Chủ tịch tuy đã có tuổi, nhưng ngày nào ông ấy cũng luyện khí công, sức khỏe có khi còn hơn cả chú. Chú cứ lo lắng thừa!”

“Anh Hùng nói phải.” Ông Quang gật đầu, sau đó làm cử chỉ mời mấy người vào trong.

Mấy người vừa tới gần bàn gỗ, đều không hẹn mà nhìn về phía Thắng. Lão già đi trước đảo mắt qua ông Quang, nghi hoặc hỏi:

“Tên nhóc này là...?”

Không đợi ông Quang mở miệng, Thắng đã nhanh nhảu lễ phép đáp:

“Cháu chào ông ngoại, chào tất cả các bác! Cháu là bạn trai của Ánh, và sắp tới cũng sẽ là chồng cô ấy. Lần này tới đây, ngoài việc mừng thọ bác trai, cháu còn muốn thăm hỏi và ra mắt gia đình hai bên nội ngoại!”

Thái độ hoàn toàn khác với lúc vừa rồi khiến cho lão Hải cùng ông Quang đều ngơ ngác.

Vừa rồi đối phương thái độ rất bình thản, không coi ai ra gì. Mới chỉ cái chớp mắt đã thành một con người khác, khiến hai người bọn họ không kịp thích nghi.

Nhất là ông Quang, phải đơ một lúc ông ta mới lấy lại được sự bình ổn.

Quá con mẹ nó mặt dày!

Thắng hơi nhìn ông Quang một chút, thầm nghĩ: ‘Nếu đã không tán được bố vợ, vậy thì chuyển qua tán ông ngoại cũng được.’

Vừa rồi hai bên chào hỏi qua, hắn đã nghe được một vài từ khóa.

Bố vợ... đúng vậy, lão già gần đất xa trời kia chắc chắn là ông ngoại của Ánh. Nhìn cách hành xử của bố vợ tương lai với ông ngoại, hắn liền biết tiếng nói của ai có trọng lượng hơn.

“Hả... chồng tương lai của con Ánh?” Lão già hít một hơi thật sâu, khuôn mặt tràn đầy kinh ngạc nhìn Thắng, sau đó lại khó hiểu nhìn tên con rể mình. “Chuyện này là sao?”

“Là... là...” Ông Quang ấp úng, đang không biết trả lời ra sao thì thằng nhóc khốn nạn kia đã nói trước.

“Là bọn con ván đã đóng thuyền rồi thưa ông, ông sắp lên làm cụ rồi...” Thắng toe toét cười, đi tới bên cạnh lão già, bắt tay một cách tự nhiên, sau đó không thèm để ý thái độ của đối phương, cứ vậy dìu lão tới ghế, nói: “Chúc mừng, chúc mừng!”

Lão già chấn kinh nhìn hắn.

Cái quỷ gì? Cháu gái mình đã có thai!? Và kẻ đầu sỏ gây nên chính là do thằng nhóc này!?

Nghĩ tới đây, lão liền nhăn nhó mặt mày, quay người chuẩn bị chất vấn, hỏi cung.

Khi lão đang định mở mồm quát mắng thì bỗng nhiên trợn tròn mắt, á khẩu không nói lên lời.

Lúc này, trong cơ thể gầy yếu của lão đang có một luồng khí tức mát lành truyền vào bên trong từ chính cánh tay được tên nhóc đối diện cầm nắm.

Một cảm giác thư sướng lan tỏa khắp các giác quan trên cơ thể. Khiến lão cứ ngỡ như mình đang được ngâm trong suối nước nóng, cùng các thiếu nữ nô đùa.

Phê....

Cơ thể già dặn, yếu ớt như ngọn lửa lung lay trong gió của lão bỗng bùng lên dữ dội, sức sống đang hao mòn cũng theo đó mà phục hồi đáng kể.

“Cái... cái này...” Cảm nhận được sự thay đổi của cơ thể, lão già chấn kinh lần hai, đôi mắt trừng lớn nhìn thật kỹ Thắng.

Không biết chàng trai trẻ trước mặt là ai lại có thể nghịch thiên khiến lão trẻ hóa như vậy. Nhưng có một điều lão dám khẳng định, người trẻ tuổi trước mặt này rất có khả năng là người trong giới kỳ môn. Loại người được các kỳ nhân xưng thần, xưng thánh... chính là ti��n nhân.

Bởi chỉ có tiên nhân mới có thể làm ra những thao tác này.

Người bình thường có thể không tin tiên nhân tồn tại, nhưng lão thì tin chắc một trăm phần trăm. Bởi lão từng gặp một vị bán tiên người thực, việc thực.

Trước đây, khi còn là lính tại ngũ. Tham gia chiến trường đánh giặc, lão đã từng mang trọng thương, suýt mất mạng. May nhờ có vị bán tiên kia cứu, vớt được mạng lão trở về.

Nhưng vì thương thế quá nặng, vị bán tiên kia chỉ có thể cứu lão sống. Còn thương tật đi theo lại không thể chữa khỏi hoàn toàn.

Khi đó vị bán tiên kia có nói mấy câu khiến lão nhớ tới tận bây giờ.

“Haiz, thương thế của ngươi... ta không thể hoàn toàn chữa hết. Chỉ có thể giúp ngươi giữ lại một cái mạng nhỏ, tránh xuống quỷ môn quan...” Dừng lại một chút, vị bán tiên kia lại nói tiếp: “Với thương thế như này... e là phần đời còn lại, ngươi không thể luyện võ công. Tránh thương tật trở nên nặng hơn, ta khuyên ngươi nên rời đi chiến trường!”

Khi đó tuổi còn trẻ, lại có lòng tự tôn dân tộc, yêu nước nồng nàn. Dù biết cơ thể không được tốt, lão vẫn muốn liều mình vì nhân dân.

“Tạ ơn lời khuyên của ngài, nếu ta rời chiến trường thì có khác nào lính đào ngũ!? Với lại, nhân dân đang chịu cảnh khổ cực, đang thắt bụng, gồng lưng cho cách mạng chống ngoại xâm. Nếu tôi rời đi, e là sẽ có lỗi với đất nước, có lỗi với đảng và với dân tộc mình!”

“Haiz, nhưng hiện tại toàn bộ kinh mạch đã bị rạn nứt. Ngươi là người luyện võ thì chắc hiểu.

Kinh mạch khi đã bị tổn thương nghiêm trọng chắc chắn sẽ không thể vận dụng nội lực trong thân. Nếu kiên quyết vận chuyển chúng, các đốt kinh mạch sẽ không chịu được sự cuồng loạn của nội lực, dẫn tới nứt vỡ! Nhẹ thì tàn phế, nặng thì vỡ nát toàn bộ kinh mạch, xuất huyết, không thể cầm máu. Mà ngươi cũng biết, không thể cầm máu thì cái mạng ngươi cách cái chết cũng không xa!”

“Chẳng lẽ không còn cách nào khác?”

“Có đấy... nếu ngươi gặp được tiên nhân, toàn bộ ám thương của ngươi sẽ được chữa khỏi.”

Khi đó, lão chỉ biết cười khổ, nói: “Chờ tìm được tiên nhân trong truyền thuyết thì còn nghĩa lý gì? Sợ là khi đó giặc ngoại xâm đã đánh chiếm được toàn bộ Việt Nam...”

“Ngươi thực sự muốn hi sinh bản thân như vậy sao!?”

“Vâng, vì độc lập, tự do và hạnh phúc. Thì dù phải hiến dâng cái mạng nhỏ này cho cách mạng, tôi cũng muốn.

Quyết tử để tổ quốc quyết sinh!”

Vị bán tiên thấy vậy liền thở dài, sau đó đánh lên thân lão một chưởng ấn.

“Ta sẽ giúp ngươi bình ổn lại thương thế, tạm thời dùng tiên khí để dưỡng hóa kinh lạc. Sau đó, ta sẽ truyền thụ cho ngươi một bộ công pháp khí công của tiên gia. Thứ đó sẽ giúp ngươi trấn áp thương thế, làm chậm lại quá trình nứt vỡ kinh lạc.

Sau khi chiến tranh kết thúc, hãy cố gắng tu luyện thứ công pháp này. Tuy nó không thể chữa thương cho ngươi, nhưng giúp ngươi kéo dài sinh mạng đến năm 75 tuổi vẫn làm được.

Từ giờ cho tới lúc đó, cố mà tìm cho ra tiên nhân...”

Nói xong, cũng là lúc vị bán tiên kia hoàn thành việc dưỡng hóa kinh lạc cùng truyền thụ công pháp cho lão.

Không biết là vị bán tiên này dùng mạng đổi mạng, hay vận dụng một loại thần thông nào dẫn tới hao tổn sinh mệnh bản thân. Chỉ biết sau khi cứu giúp người lính yêu nước, vị bán tiên này cũng theo gió hóa thành cát bụi, bay đi.

Giờ nhớ lại cảnh tượng khi đó, lão già vẫn bùi ngùi xúc động.

Trở lại với thực tại.

Sau khi cảm nhận được toàn bộ thương thế trên cơ thể biến m��t, kinh lạc không những được chữa khỏi mà còn rắn rỏi hơn xưa. Khiến lão già vui sướng cực độ, đôi mắt long lanh, rưng rưng mà nhìn Thắng.

Đó là cảm xúc hân hoan của một người mang trọng thương vừa lấy lại được cơ thể lành lặn, hoàn toàn không phải thứ tình cảm luyến ái giữa hai người đàn ông! Độc giả nên tỉnh táo, tránh những suy diễn lung tung!

Sau khi xác định được trăm phần trăm kẻ trước mặt là tiên nhân, lão già còn định quỳ xuống hướng đối phương bái ba vái.

Nhưng vì lực tay của Thắng quá mạnh, khiến lão không thể động đậy. Cùng lúc đó, trong đầu lão cũng vang lên một âm thanh.

‘Ông không cần phải làm vậy, chúng ta rồi sẽ thành người nhà!’

Nghe được lời nói này, lão vô thức nhìn qua Thắng. Khi thấy đối phương chỉ mỉm cười nhẹ, giúp mình xoa bóp vai liền càng thêm chấn kinh.

‘Đây... đây là truyền âm pháp thuật! Sư phụ từng dùng qua, người thanh niên này đích thị là tiên nhân 110%!’

Càng nghĩ, lão càng hãi hùng. Để một vị tiên nhân bóp vai? Cái này đến cả cổ nhân cũng không dám tận hưởng, thế mà giờ đ��y lão lại được!

Lão thực sự sợ đối phương tự nhiên cảm thấy khó chịu, ra tay đập nát đầu mình thì đúng là mệnh khổ nha! Sống đến 74 tuổi, còn 1 năm nữa mới chết theo lời sư phụ dặn, lão thực không muốn chết sớm.

Ngồi im trên ghế, lão cảm giác như bản thân đang ngồi trên đống gai nhọn, thật sự là sợ hãi.

Nhìn lão già ngoan ngoãn như cún, Thắng thực sự không biết phải làm sao.

Hắn đâu có đe dọa gì lão? Hắn chỉ muốn chữa thương cho lão, sau đó nhờ lão bảo kê mối tình ăn cơm trước kẻng của mình trước hai ông già đang đứng bên cạnh này. Chứ đâu có ác ý gì!

“Ông ngoại...” Hắn hạ tông giọng, nhẹ nhàng nói.

Nhưng đập vào tai lão già lại như là đang đe dọa vậy.

Bình thường tiên nhân không mấy hứng thú với phàm nhân, dù nữ nhân xinh đẹp đến mấy cũng không vào nổi pháp nhãn của đám người này.

Nhưng ngay tại đây, vị tiên nhân này lại muốn cùng cháu gái lão kết làm phu thê, bên trong hẳn là có ẩn tình sâu sắc.

Thế giới tiên gia có cái gọi là lô đỉnh, dùng giao hợp để tu luyện. Đối phương muốn lấy cháu gái mình, chắc chắn là vì thể chất đặc biệt trong truyền thuyết.

Nghĩ tới đây, lão càng thêm ủy khuất cho cháu gái mình.

Lão rất yêu thương, chiều chuộng cháu gái. Chuyện hệ trọng liên quan đến nửa đời người như vậy, lão chắc chắn không thể bỏ qua. Chính bởi vậy nên hôm nay lão mới tới đây, để ngăn cản cái gọi là thông gia Vũ-Hoàng hai nhà.

Nhưng không ngờ tới, lão lại gặp phải ngay ông cụ non này.

Đúng vậy, theo như lão nghĩ, tiên nhân đều có hơn trăm tuổi thọ. Và chàng thanh niên đang đứng bên cạnh đây cũng là một lão quái vật hơn trăm tuổi, là một tiên nhân. Nên vô hình, lão đã coi Thắng là một lão nhân gia hơn trăm tuổi, có thể gọi bằng cụ được rồi. Nhưng vì dung nhan trẻ trung, thêm chữ non là hợp lý.

Nếu là hôn sự do thằng con rể Vũ Đình Quang mai mối thì lão còn dám mạnh mẽ can thiệp, nhưng kẻ đang gọi lão là ông ngoại, tự nhận là chồng tương lai của cháu gái mình kia lại là tiên nhân nha!

Có cho tiền lão cũng không dám phản kháng chứ đừng nói biếu dâng cái mạng già này. Có tuổi rồi, thực có chút sợ chết!

Nhưng nghĩ đi thì cũng phải nghĩ lại, có một thằng cháu rể là tiên nhân... chậc, chậc... các vị cổ nhân chưa chắc đã dám nghĩ... ha, ha, ha...

Nghĩ tới đây, cơ mặt lão liền giãn ra không ít.

“A... cháu rể...” Lão nhẹ nhàng đáp, không dám lớn tiếng như khi vừa gặp thằng con rể Đình Quang.

Mấy người xung quanh thì ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi. Không dám tin nhìn lão già.

Tất cả bọn họ đều rất rõ ràng, ông già này trông vậy chứ rất khó tính, cổ hủ. Riêng việc dựng vợ gả chồng cũng rất khắt khe, chứ đừng nói tới việc tên nhóc trước mặt còn dám khoe bản thân đã cùng đứa cháu gái ăn cơm trước kẻng.

Việc lão già nổi điên, mắng chửi, thậm chí là cho người bắt nhốt tên này lại đã nằm trong dự tính của ông Quang cùng lão Hải. Nhưng để bọn họ không thể ngờ tới là lão già này vậy mà cười nói vui vẻ với người thanh niên kia.

“Ám thương tuy đã được linh lực chữa trị hoàn toàn, nhưng vì thương tổn đã lâu, dẫn tới độ dẻo dai trong kinh mạch bị mất! Lát rảnh, con truyền cho người một bộ tâm pháp luyện thân.” Thắng chuyển vị trí, đưa tay ấn nhẹ vào các tiểu kinh lạc trên lưng.

Linh lực cũng theo những thao tác của hắn thuận lợi tiến vào cơ thể ông lão, bắt đầu bồi bổ thêm sinh mệnh pháp tắc vào trong lục phủ ngũ tạng.

Lão già khoan khoái, thư thái nhắm mắt, nói: “Tốt, thực sự tốt...”

Tất cả mọi người tại trong đại sảnh đều không dám hó hé nửa câu, chỉ dám tròn mắt, chôn chân tại chỗ mà nhìn.

Phải đâu đó khoảng 10 phút, cảm nhận luồng khí tức mạnh mẽ và mát lành đang dần rút dần đi. Lão già mới mở mắt, hơi nghiêng đầu trộm liếc Thắng.

Dù đã xác định mối quan hệ người nhà, nhưng khó tránh khỏi việc lão sợ hãi hắn. Nên khi nhìn, lão chỉ dám trộm liếc mà thôi.

Lúc mới vào cửa, lão chỉ đảo mắt qua đối phương. Thấy một bộ quần áo rằn ri cũ nát, thêm khuôn mặt lấm lem nên không mấy để tâm.

Giờ để ý kỹ lại, lão mới nhận thấy trên người đối phương có một loại khí chất siêu phàm không phải ai cũng có...

‘Đúng thực sự là tiên nhân, khí chất và cốt cách đều không phải thường nhân có thể sánh kịp!’ Lão thầm nhủ trong lòng.

Bên ngoài thì trông lấm lem, rách nát. Nhưng bên trong rõ ràng tỏa sáng rực rỡ. Nhất là đôi mắt ấy thì hữu thần, ánh lên sức mạnh.

Mọi quyền lợi sở hữu nội dung này đều thuộc về truyen.free, không cho phép sao chép dưới bất kỳ hình thức nào.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free