(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 38: Cho nổ đan điền
Sướng!
Đằm mình dưới ao, Thắng vô thức lẩm bẩm. Những lớp bọc đen xì trên thân hắn cũng theo đó mà bong tróc. Hắn dùng tay chà xát, từng chút một gột rửa chúng.
Những tạp chất đen kịt bung ra, lan tỏa theo dòng nước. Dưới đáy ao, lũ cá đang tung tăng bơi lội như thể phát hiện ra thứ gì đó hấp dẫn. Chúng lập tức kéo đến tranh giành món “thức ăn” đen bẩn, bốc mùi ấy. Đối với Thắng, đó là thứ bỏ đi, nhưng với lũ cá, nó lại chẳng khác nào chất bổ.
Sau khi gột rửa cơ thể sạch sẽ, Thắng quay về “máng lợn” của mình, tiếp tục tu luyện, bắt đầu nhập môn Tạo Giới pháp.
Hắn kiết già hai chân, thân thể thả lỏng, tâm trí tĩnh lặng như dòng nước, từ từ chìm vào tiềm thức.
Sâu thẳm trong vô tận tiềm thức, có đen tối và sáng sủa, tồn tại thiện và ác như những bất định vô hình, chẳng thể phân định đâu là đúng, đâu là sai, đâu là ngày, đâu là đêm. Thắng như một mình trôi dạt trong đó, không tìm thấy bản thể, không thể hiểu bản chất, cũng không biết mình đang ở đâu.
Trên dòng sông tiềm thức, đủ loại hình ảnh, đủ loại ký ức vụt qua trước mắt Thắng. Có lúc hắn làm việc thiện, có lúc hắn gây ra tội ác; có lúc hắn thấu hiểu vạn vật, có lúc lại ngu si khờ dại.
Cứ như vậy mà trôi dạt, ý thức đang nội thị trong cơ thể cũng dần tan biến theo sự chìm đắm vào tiềm thức. Thắng gần như mất hoàn toàn liên kết với thân thể, cứ thế phiêu dạt trong chính tiềm thức của mình.
Không biết đã qua bao lâu, hắn lại tiến vào ảo mộng của Dạ Minh. Cứ thế chìm đắm trong đó, không muốn tỉnh lại.
Mãi cho đến khi tiếp xúc với ký ức của Đạo Viên đại sư, Thắng mới như bừng tỉnh, thoát khỏi kiếp sống ảo do tiềm thức tạo ra. Cũng chính lúc đó, hắn phát hiện ra một thứ gì đó bị chôn vùi tận đáy.
“Đây là...”
Giữa không trung vô định, Thắng hướng mắt nhìn về phía cuối cùng. Ở đó, một khối lập phương đang trôi nổi, xung quanh nó là những phù văn lúc ẩn lúc hiện.
Tiến lại gần hơn, hắn đưa tay định chạm vào khối lập phương thì bị hàng rào phù văn chặn lại, bật ngược tay hắn ra sau.
Tình trạng này cũng từng xuất hiện ở kiếp trước của Dạ Minh, nhưng lớp bảo vệ khi đó không mạnh mẽ như vậy. Có vẻ như sau mỗi đời truyền nhân, nó lại mạnh lên từng ngày.
Thắng ngồi xuống, cảm nhận phù văn và bắt đầu cảm ngộ chúng.
Vì đã là ‘xe nhẹ đường quen’, Thắng dễ dàng đi sâu vào đốn ngộ những phù văn đó. Chỉ là lần này, lượng pháp tắc từ khối lập phương có vẻ khá mạnh, khiến Thắng phải loay hoay mất hai ngày mới có thể loại bỏ phù văn và tiến vào khối hình hộp này.
Trong thời gian đó, Bạo Vương bên ngoài vẫn đều đặn đi săn và mang thức ăn về. Nhưng nó không thấy chủ nhân xuống ăn, đến khi thịt đã thối rữa thì nó mới đành dùng, sau đó lại tiếp tục đi săn, mang về lượng thịt tươi mới cho Thắng.
Tiểu Thử quả thật là một thiên tài tu luyện. Trong những ngày này, nó đã đột phá đến Linh cấp đỉnh phong, chỉ còn một bước nữa là đạt Sư cấp. Tiến bộ phải nói là thần tốc! Với sức mạnh hiện tại, nó có thể một mình đối phó với hai Thắng, thậm chí tự tin bỏ lại Bạo Vương mà chạy thoát.
Nhưng càng nắm giữ sức mạnh to lớn, nó lại càng thêm tín phục Thắng. Hiện tại, trong lòng nó, Thắng chẳng khác nào một vị thần vương, khiến nó cuồng tín không thôi.
...
Trong tiềm thức, Thắng đã thành công đốn ngộ được Thời Không pháp tắc mà những người luyện trước để lại.
Hắn phát hiện ra đây không phải Thời Không pháp tắc thực sự, nói đúng hơn, nó chỉ là Không Gian pháp tắc cấp thấp được Dạ Minh cải tạo. Hắn đã sử dụng một lượng lớn Thời Không Thạch để gia trì, giúp bên trong không gian có chút Thời Gian pháp tắc tồn đọng.
Phải nói rằng Dạ Minh quả thật là một kẻ tài ba và may mắn, hắn dám nghĩ dám làm, cũng nhờ vậy mà Thắng được hưởng lợi không ít.
Sau khi đốn ngộ, Thời Không pháp tắc bản chưa hoàn chỉnh liền từ trong tâm thức bay ra, tiến vào cơ thể, hạ xuống vùng đan điền.
Cảm nhận được sự tồn tại của nó, Thắng biết đây cũng là lúc tiến hành bước thứ hai.
Kích phát Thời Không, cho nổ đan điền, rung động không gian, sáng tạo một thế giới.
Quả thực nói thì dễ nhưng làm thì khó, dù đã trải qua một đời Dạ Minh nhưng Thắng vẫn không khỏi bỡ ngỡ. Phải qua 7749 lần suy diễn, hắn mới dám bắt tay vào việc. Dù thế nào đi nữa, cứ phải đảm bảo chắc chắn rồi hãy làm, nếu không sẽ chết lúc nào không hay.
Đưa vào miệng một đống linh dược, Thắng bắt đầu chuyển hóa chúng thành linh lực tự thân. Lượng linh lực đó ngày một nhiều, dần tụ tập cùng linh lực có sẵn trong cơ thể, điên cuồng hướng về đan điền. Thần hồn cũng theo ��ó mà di chuyển xuống để kết nối Thời Không pháp tắc.
Ý thức toàn thân thôi động, cả thần hồn lẫn linh lực đều tích tụ trong đan điền, chúng ngày một lớn mạnh. Thắng có thể cảm nhận đan điền đang bắt đầu rung động vì quá nhiều linh lực tiến vào bên trong.
“Oanh!!!”
Ngay lúc đó, một tiếng nổ lớn từ trong cơ thể lẫn linh hồn hắn vang lên. Đan điền sụp đổ, Không Gian pháp tắc vỡ nát. Xung chấn mạnh mẽ khiến thần hồn Thắng đang kích phát pháp tắc cũng bị chấn động, tổn thương.
Thần hồn hắn từ Sư cấp đỉnh phong (Kim Đan kỳ) sụt xuống chỉ còn Linh cấp sơ kỳ (Trúc Cơ). Các kinh lạc trong cơ thể cũng theo đó mà liên tiếp vỡ tan như bị ảnh hưởng dây chuyền, nhưng một nguồn năng lượng màu xanh từ trong trái tim nhanh chóng phóng ra để chữa trị.
Nhờ có Sinh Mệnh pháp tắc tham gia, thương thế nhanh chóng được bình ổn. Trong vô thức, nó dần di chuyển xuống đan điền, nơi Thắng đang tập trung toàn bộ ý thức.
Lúc này, sau khi đan điền nổ nát, khối lập phương Thời Không cũng bị vỡ thành từng mảnh nhỏ. Thắng đang cố gắng vận dụng thần hồn, đốn ngộ những mảnh vỡ kia, chuyển hóa chúng thành một phần của bản thân, liên kết với đan điền.
Trong lúc đang bận tâm đến Thời Không và đan điền, Thắng không hề để ý đến sự hiện diện của Sinh Mệnh pháp tắc đang tự mình hướng tới trung tâm. Nó cứ vậy mà bất ngờ tiến vào quá trình chuyển hóa, cùng Không Gian pháp tắc hòa vào đan điền đã vỡ nát.
Thời gian cứ thế trôi qua, ba ngày không dài cũng chẳng ngắn.
Lúc này, Thắng đã thành công chữa trị đan điền bị vỡ, hoàn thành việc hòa hợp Thời Không pháp tắc cùng đan điền thành một thể. Hiện tại, đan điền tuy đã được chữa trị nhưng vẫn cần Thắng phải tự mình kích hoạt thêm lần nữa, dùng linh lực đả thông để khai mở đan điền. Nhưng giờ đây, hắn không còn một chút linh lực nào. Cả cơ thể như trở lại lúc ban đầu, không còn chút tu vi.
Tuy tu vi đã mất, nhưng nhục thân Thắng vẫn mạnh mẽ như vậy, vẫn ở Trúc Cơ sơ kỳ.
Dùng thần thức nội thị vào bên trong cơ thể, Thắng khá kinh ngạc khi thấy kinh mạch của hắn giờ đây đã rộng mở, to lớn hơn trước rất nhiều. Tuy nhiên, điều đáng ngại là các kỳ kinh hắn đã khai mở trước kia nay đã bị tắc nghẽn trở lại, còn dày đặc hơn cả trước. Hơn nữa, với kinh mạch to lớn như vậy, tiến trình tu luyện của hắn cũng sẽ chậm lại, chắc chắn phải cần đến một lượng lớn tài nguyên mới đủ cho hắn tấn cấp, tiến vào Linh cấp để khai mở đan điền Thời Không.
Nhưng không sao, điều đó không hề làm Thắng lo lắng chút nào. Chẳng phải bản thân hắn còn có một trợ thủ đắc lực trong việc tìm kiếm thiên tài địa bảo rồi hay sao? Cần gì thì cứ việc sai nó một câu, có gì mà phải bận tâm đến chứ!
Rời khỏi trạng thái tu luyện, Thắng ngồi đó nghỉ ngơi, chờ tinh thần hồi phục hoàn toàn mới tiếp tục lao vào bế quan.
Lần bế quan này, việc cảm ngộ pháp tắc và cho nổ đan điền đã khiến Thắng mơ mơ hồ hồ suốt năm ngày liền trong căn chòi nhỏ trên cây.
Suốt thời gian này, Đại Thụ cũng không hề chủ động kết nối như buổi đầu, giống như linh hồn nó không tồn tại vậy. Nó chỉ là một gốc cây bình thường, không hơn không kém, khiến Thắng dần quên đi sự hiện diện của nó.
Khi một người được người khác giúp đỡ, trong cuộc sống, họ mải bận tâm đến mọi việc xung quanh, sẽ vô tình quên đi ân tình của người đã giúp đỡ mình. Có thể không phải vì họ không muốn trả ơn, mà bởi bản thân họ đang thực sự khó khăn. Thật sự khó khăn... (ToT)
Phiên bản văn bản đã được biên tập cẩn trọng này thuộc về truyen.free, và mọi quyền sao chép đều được bảo lưu.