(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 415: Chấn kinh.
Để phá vỡ hoàn toàn bức tường vô hình này, hắn cần xác định rõ có tổng cộng bao nhiêu lớp không gian đang chồng chất lên nhau, từ đó mới có thể đưa ra phương án hợp lý.
Tiến lại gần rào chắn, hắn đưa tay áp vào bức tường vô hình. Một cảm giác nửa hư nửa thực truyền đến, khiến hắn nảy sinh ý muốn bóp thử. Tuy nhiên, mỗi khi hắn co ngón tay lại, không gian lại đàn hồi, đẩy tay hắn ra.
“Thật tà dị,” hắn chăm chú nhìn bức tường vô hình, kinh ngạc lẩm bẩm.
Vừa rồi khi chạm vào bức tường không gian kia, hắn đã dùng thần thức của mình liên kết với pháp tắc không gian, rồi xâm nhập vào bức tường vô hình này bằng một tần số rung động nhỏ.
Ban đầu không kiểm tra thì thôi, chứ khi thấy rồi Thắng mới hết sức kinh ngạc.
Hắn không ngờ không gian đang giam cầm bọn họ lại chỉ có ba tầng lớn chồng chất lên nhau, kèm theo vô số khối không gian nhỏ li ti như hạt bụi, thoạt nhìn không mấy đáng kể.
Nếu chỉ có vậy thì không thể làm khó được Thắng. Điều khiến hắn luống cuống tay chân chính là ở mỗi tầng lớn của các lớp không gian đều tồn tại một khoảng không, trông như một kẽ hở do người tạo ra sơ suất, nhưng thực chất lại là cố ý bày ra.
Vừa rồi sau khi kiểm tra toàn bộ bức tường vô hình này, hắn đã điều động một chút không gian pháp tắc để bóp vỡ một tầng lớn của bức tường, nhưng chính ngay lúc đó, những lỗ hổng tưởng chừng như lợi thế kia lại thành kỳ đà cản mũi.
Một góc của bức tường thứ nhất vừa vỡ, ngay lập tức một trong số các khối không gian nhỏ li ti như hạt bụi tràn vào, sau đó phóng đại, chèn kín lỗ hổng đã được bố trí từ trước, khiến nó liên kết chặt chẽ với mảnh không gian khác, tạo thành bức tường kiên cố hơn.
Không chỉ có thế, các tầng không gian ngay sau nó cũng lập tức đổ dồn về đây, lấp đầy khoảng không nơi bức tường thứ hai vừa đổ sụp và thế chỗ.
Nhìn thấy cảnh này, Thắng liền liên tưởng tới trò chơi xếp hình liền khối trên điện thoại trắng đen mà trước kia hắn vẫn thường chơi. Chỉ khác là các khối khi khít vào nhau, thay vì tan biến thì ở đây chúng lại càng thêm cô đọng.
“Chủ nhân, làm sao đây? Thứ này có vẻ khó chơi?”
Wolf là một thực thể linh hồn, giờ đây lại liên kết với vũ trụ của Thắng. Chủ nhân sở hữu pháp tắc không gian cao cấp thì y cũng được hưởng ké một phần, nên toàn bộ hình ảnh Thắng thấy được, y cũng đều thấy.
“Hừ, nếu là ta của mấy tháng trước, e rằng vẫn còn bị vây khốn nhiều tháng,” Thắng lạnh nhạt đáp, không quá bận tâm. “Nhưng sau khi hoàn thành tân vũ trụ, pháp tắc không gian cũng tăng lên đáng kể, chỉ còn cách đại pháp tắc không xa... Dùng để đối phó với loại pháp tắc nửa vời, nửa nạc nửa mỡ này thì vẫn được!”
Ban đầu hắn cứ ngỡ thứ đang giam cầm mình là pháp tắc không gian, nhưng sau khi kiểm tra kỹ càng, hắn mới nhận ra đây không hoàn toàn là pháp tắc không gian, mà chỉ là thứ gì đó có chút tương đồng mà thôi.
Nếu nói pháp tắc không gian là đại đạo, thì pháp tắc đang nhốt hắn chính là tiểu đạo. Chỉ là tiểu đạo này có phần hỗn tạp, vậy mà lại ẩn chứa chút ít pháp tắc thời gian trong đó.
Tuy tồn tại song song hai loại pháp tắc cấp cao là vậy, nhưng độ đa dạng cùng khả năng biến ảo lại không thể sánh bằng không gian và thời gian.
Nó không thể bóp méo không gian, cũng chẳng thể bóp méo thời gian, không thể khai phá không gian, càng không thể đẩy nhanh hay làm chậm thời gian. Thứ pháp tắc đó chỉ có thể làm một điều duy nhất: giam cầm không gian và thời gian.
Cái này thực chất cũng chỉ là suy đoán của Thắng, nhưng xác suất đúng cũng phải lên đến tám phần.
Nếu đối phương thực sự sở hữu hai loại pháp tắc không gian và thời gian, chắc chắn sẽ không thiết kế một loạt tầng phong cấm như thế này. Điều càng khẳng định đối phương chỉ có một loại pháp tắc duy nhất, đó là toàn bộ bức tường đang nhốt hắn đều cùng chung một quy tắc: phong cấm không gian.
Vậy suy ra, đối phương hẳn là có pháp tắc loại phong ấn hoặc giam cầm. Trình độ thao túng cũng đạt đến mức lô hỏa thuần thanh mới có thể tạo ra sự trùng điệp xen kẽ như vậy.
Đúng là không sợ kẻ địch học ngàn chiêu, chỉ sợ kẻ địch luyện một chiêu ngàn lần... Nhưng đáng tiếc, ngươi gặp phải ta!
Hắn tự tin nhếch mép, thầm nghĩ trong lòng.
Người ta thường nói, tự tin cũng cần có bản lĩnh. Hắn cũng vậy, phải có bản lĩnh thì mới dám phách lối như thế.
Và ngay lúc này đây, hắn đang rất tự tin với thực lực của chính mình!
Đoàng!!!
Bất ngờ, một tia sét to bằng bắp đùi không biết từ đâu lao thẳng vào đầu Thắng, khiến nụ cười đang nhếch một nửa của hắn bỗng hóa thành những làn khói đen ngòm bốc lên.
“Mẹ kiếp, thế mà còn ẩn giấu một chiêu!!!”
Cảm nhận cơ thể chỉ bị tê liệt, hoàn toàn không hề hấn gì, Thắng liền đứng bật dậy, gầm lên tức giận, chỉ tay về phía bức tường vô hình mà mắng mỏ.
Hắn không ngờ đối phương còn có một tầng phong cấm nguyên tố ẩn trong bức tường phong cấm không gian, để vừa rồi sơ suất phá hủy mà dẫn động lôi điện bên trong bắn ra ngoài. Vừa hay hắn lại đứng gần luồng lôi điện đó, vô thức bị đánh cho xì khói đầu.
Cũng may, cơ thể hắn đủ mạnh để kháng lại được các loại ngụy pháp tắc nguyên tố cơ bản.
“Chủ nhân, ngài không sao chứ?” Wolf lơ lửng bay tới, đôi mắt hồ nghi dò xét.
Vừa rồi tia điện đánh đến quá nhanh, khiến nó giật nảy cả mình, tưởng đâu có kẻ địch âm thầm ra tay. Thì ra chỉ là chút trò vặt do kẻ đã nhốt bọn họ để lại.
“Ta không sao, chỉ là sơ sẩy mà thôi.”
Thắng lồm cồm đứng dậy, nội tâm đè nén cơn tức giận.
Thật sự mất mặt. Mới vừa rồi còn ba hoa bốc phét, thoáng cái đã thành ba hoa bốc khói. Tuy không bị thương tổn, nhưng bị đả kích thì vẫn có.
Lần này ra tay cẩn trọng hơn, khuôn mặt cũng hiện lên vẻ nghiêm túc, không còn cợt nhả hay tự tin thái quá như vừa rồi nữa.
Để nhanh chóng loại bỏ thứ chết tiệt đang giam cầm bọn họ, hắn đã để Wolf tham gia phá trận. Dù sao tên này cũng có pháp tắc không gian cao cấp, có thể giúp hắn giảm bớt chút sức lực.
Hai người tách ra, chia nhau mỗi người một bên để tiện bề đối phó.
Vì bức tường này có cơ chế bồi đắp, lấp đầy những lỗ hổng vừa bị phá, nên bọn họ không thể làm gì khác ngoài việc liên tục phá hủy các tầng đổ sụp đó, từ từ mà phá ra ngoài.
Nếu chỉ có mình Thắng thì thật sự sẽ khá khó nhằn, nhưng may mắn, hắn còn có Wolf bên cạnh.
Hai người lao vào phá hủy tường vây, không quản ngày đêm, chớp mắt đã qua một tuần dài.
Lúc này, toàn bộ không gian giam cầm đã bị triệt tiêu gần hết, chỉ còn lại một tầng đại phong cấm bao bọc ở ngoài cùng. Chỉ cần phá hủy được nó, bọn họ có thể thoát ra khỏi đây.
“Còn một cái cuối cùng, chết tiệt thật! Không biết kẻ nào bày ra cái phong cấm không gian quái quỷ này, làm ta mệt muốn chết!”
Dừng tay để nghỉ ngơi, Thắng mệt mỏi ngồi bệt xuống đất than vãn.
Mặc dù hắn sở hữu pháp tắc cao cấp, nhưng về bản chất vẫn chỉ là một tên linh cấp đỉnh phong. Cùng lắm thì thân thể mạnh hơn phàm nhân vài lần, chứ chưa thể đạt tới cảnh giới không ăn không ngủ mà vẫn hừng hực khí thế như tiên nhân.
“Wolf, tạm thời nghỉ ngơi, mai chúng ta tiếp tục.”
“Ta cũng có ý đó, chủ nhân.”
Wolf gật đầu đồng tình. Việc liên tục phá vỡ không gian phong cấm khiến nó cũng bị hao mòn không ít hồn lực, hiện tại đã mờ nhạt đến mức có thể nhìn xuyên qua.
“Được rồi, ta đi kiếm chút gì đó ăn, ngươi tự tìm chỗ mà nghỉ ngơi đi!”
Để Wolf lơ lửng bên ngoài sân, hắn đi vào nhà tìm kiếm chút đồ ăn để lót dạ, kìm hãm cơn đói đang ập tới.
Sau khi giải quyết xong cái bụng đói meo, hắn lại trở về phòng đánh một giấc tới sáng hôm sau.
Tám giờ sáng, những tia nắng cuối thu chiếu xuống, phủ lên người Thắng một làn hơi ấm tinh mơ.
“Hôm nay phải bẻ gãy thứ chết tiệt này!” Hắn đan chéo tay vào nhau, bẻ khớp, tiếng “rắc rắc” vang lên, vui sướng tựa như tâm trạng hắn lúc này.
“Wolf, không gian pháp tắc!”
“Rõ, chủ nhân!”
Cả hai cùng nhau giải phóng không gian pháp tắc, hướng về bức màn trong suốt mà công kích.
Một tuần trời liên tục phá vỡ phong cấm đã giúp hai người bọn họ càng thêm thấu triệt đối với pháp tắc không gian. Việc nắm bắt và thao tác cũng tựa như nước chảy mây trôi, không chút động tác thừa.
Không gian giam cầm cũng chỉ còn lại một tầng, không đủ sức làm khó hai người đồng lòng. Chỉ mất vài tiếng, toàn bộ tường vây mờ ảo do không gian tạo thành đã bị triệt để phá hủy.
Cấm chế vừa bị phá vỡ, hai người liền nhìn thấy cảnh vật bên ngoài. Chỉ là cảnh tượng lúc này có chút lạ lẫm, không giống với quang cảnh mà hắn từng biết mấy tháng trước.
Không như mấy tháng trước, tràn ngập không khí xanh tươi và sức sống. Thay vào đó là một khung cảnh đầy máu me, cô quạnh.
“Chuyện quái gì thế này!?”
Thắng sững sờ, cảm nhận không khí lạnh lẽo kèm theo chút mùi mốc meo tanh tưởi mà kinh sợ.
“Thế giới này gặp đại nạn rồi! Chủ nhân, ba tầng không gian vừa rồi nhốt chúng ta hẳn là dùng để bảo vệ ngài!” Wolf như hiểu ra, vội bay tới gần Thắng, lẩm bẩm.
Mới có vài tháng bế quan, sao tận thế đã hàng lâm rồi sao!?
Nội dung này được truyen.free giữ bản quyền độc quyền.